Thần Y Ghé Thăm
Lầu ba Tàng Thư Các của học phủ biên cảnh chìm vào một sự im lặng đến tịch mịch. Ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ, hắt lên những kệ sách bám đầy bụi bặm và chiếu thẳng vào chiếc chõng tre ọp ẹp nằm ở góc phòng. Trên chõng, Diệp Vô Trần nhắm nghiền hai mắt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Gương mặt thư sinh của anh tái nhợt không một giọt máu, lồng ngực gầy yếu khẽ phập phồng một cách khó nhọc. Nổi bật trên mái tóc đen nhánh của anh là một mảng tóc bạc trắng xóa ngay bên thái dương – chứng tích tàn khốc của việc thọ mệnh bị bào mòn vĩnh viễn sau khi cưỡng gượng dùng máu trung hòa để sửa chữa Vạn Kiếp Trận Nhãn.
Bên cạnh chõng tre, Tiền Hữu Đa – gã thương nhân béo thường ngày vốn chỉ biết cười híp mắt tính toán linh thạch – lúc này đang sốt ruột đi qua đi lại. Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt tròn trịa của gã, đôi bàn tay mập mạp đan chặt vào nhau, thỉnh thoảng lại ngó đầu nhìn ra phía cầu thang gỗ tối om.
"Đại ca... huynh nhất định phải trụ vững. Đệ đã mạo hiểm cả gia tài để mời được cô ấy rồi..." Tiền Hữu Đa lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy lo lắng.
"Két..."
Tiếng bản lề gỗ rỉ sét khẽ rên rỉ vang lên giữa đêm vắng. Cánh cửa gỗ Tàng Thư Các từ từ mở ra, một mùi hương thảo dược thanh khiết, dịu nhẹ bỗng chốc lan tỏa vào phòng, xua tan đi cái mùi ẩm mốc của sách cổ và mùi máu tanh nồng tàn dư.
Một bóng người mặc y phục trắng tinh khôi như tuyết nhẹ nhàng bước vào. Đó là một nữ tử có dung mạo thanh lệ thoát tục, mái tóc đen dài được búi đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc, xung quanh cơ thể nàng tỏa ra một luồng linh quang nhạt màu xanh lá của mộc thuộc tính. Gương mặt nàng lạnh lùng không một chút gợn sóng, nhưng đôi mắt phượng lại mang theo vẻ thấu suốt và nghiêm nghị của một bậc y đạo tông sư. Nàng chính là Tần Vô Song, thần y lừng danh của Linh Dược Cốc, người đã được Tiền Hữu Đa dùng mọi mối quan hệ chợ đen để mời đến mật trị.
"Tần thần y! Cô cuối cùng cũng đến rồi!" Tiền Hữu Đa như chết đuối vớ được cọc, vội vàng lao tới nhưng không dám chạm vào người nàng, chỉ biết khom lưng cung kính dẫn đường.
Tần Vô Song khẽ nâng bàn tay ngọc ngăn gã mập lại, ánh mắt nàng lập tức khóa chặt vào Diệp Vô Trần đang nằm hôn mê. Nàng khẽ nhíu mày, bước nhanh lại gần chõng tre. Chỉ cần liếc nhìn mảng tóc bạc bên thái dương của anh, đôi mắt nàng đã lóe lên một tia kinh ngạc.
"Thọ nguyên suy kiệt, kinh mạch rạn nứt đến mức này... sao hắn vẫn còn sống?" Giọng nói của Tần Vô Song thanh lãnh như tiếng suối chảy qua khe đá, mang theo sự nghi hoặc sâu sắc.
Nàng không chậm trễ, khẽ ngồi xuống bên cạnh chõng tre, đưa ngón tay thanh mảnh như ngọc bích đặt lên cổ tay của Vô Trần để tiến hành chẩn mạch. Để dò xét chính xác tổn thương bên trong, Tần Vô Song vận hành một luồng linh lực mộc thuộc tính ôn hòa từ đan điền Kim Đan kỳ tầng 1 của mình, nhẹ nhàng men theo kinh mạch cổ tay của anh truyền vào.
Thế nhưng, ngay khi luồng linh lực ôn hòa của nàng vừa thâm nhập vào cơ thể Vô Trần, một biến cố dị thường lập tức bùng phát.
"Oanh!"
Một luồng chấn động vô hình nổ vang ngay trong cơ thể Vô Trần. Từ sâu trong lồng ngực anh, nơi ẩn hiện ấn ký hoa sen máu đỏ rực, hai luồng khí tức đối nghịch khủng khiếp bỗng chốc thức tỉnh. Một luồng thánh quang quang minh rực rỡ mang hơi thở thần thánh của Lăng Tuyết Dao, và một luồng ma khí đen tuyền tàn nhẫn mang sát ý ngập trời của Dạ Vô Song. Hai nguồn năng lượng chí cao này như bị kích thích bởi ngoại lực, lập tức hợp lực càn quét, hóa thành một đạo phản phệ song sắc giật mạnh ngược lại.
"Hự!"
Tần Vô Song sắc mặt đột ngột đại biến. Nàng rên nhẹ một tiếng, bàn tay ngọc bị chấn động mạnh đến mức văng ra khỏi cổ tay Vô Trần. Luồng linh lực Kim Đan của nàng bị đánh tan nát trong nháy mắt, cơ thể thanh mảnh của nàng lảo đảo lùi lại hai bước, lồng ngực phập phồng dữ dội, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi nhạt.
"Cái gì?!" Tần Vô Song kinh hoàng nhìn chằm chằm vào lồng ngực đang phát sáng song sắc của Diệp Vô Trần. "Trong cơ thể một phàm nhân không có tu vi... lại ẩn chứa hai nguồn năng lượng thánh ma đối nghịch cực hạn mạnh đến thế này? Đây là lực lượng của Nguyên Anh kỳ cao thủ!"
"Tần thần y! Cô không sao chứ?" Tiền Hữu Đa hoảng sợ rụt cổ lại, không ngờ ngay cả thần y Kim Đan kỳ cũng bị phản phệ chấn thương.
Từ trong miếng ngọc bích rạn nứt đeo trước ngực Vô Trần, giọng nói già nua đầy lo lắng của Mộc Lão khẽ truyền vào thức hải của anh: "Nhóc con! Tỉnh lại mau! Linh lực của tu sĩ chỉ làm kích thích luồng ma khí và thánh quang tàn lưu trong khế ước bạo tẩu thôi! Ngươi mà không tỉnh, kinh mạch của ngươi sẽ bị bọn họ xé rách vĩnh viễn đấy!"
Cơn đau thắt tim thấu xương cốt dội thẳng vào đại não khiến Diệp Vô Trần run rẩy dữ dội. Anh cố gượng mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn thấy Tần Vô Song đang ôm ngực sắc mặt tái nhợt. Vô Trần cắn chặt răng chịu đựng cơn nhói buốt đang hành hạ thể xác đạt giới hạn Nhất Cấp Phản Phệ Ngưỡng, khàn giọng nói yếu ớt:
"Tần... Tần cô nương... đừng dùng linh lực... linh lực tu sĩ chỉ làm chúng bạo tẩu thêm... Hãy dùng y lý phàm nhân... châm cứu phàm trần để dẫn lưu..."
Tần Vô Song khựng lại. Nàng là y đạo tông sư lừng danh, chưa từng có một phàm nhân nào dám chỉ dẫn nàng cách trị bệnh. Nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng sâu thẳm đến đáng sợ của thư sinh trước mặt, nàng cảm nhận được một ý chí sinh tồn phi thường. Nàng cắn môi, nén lại sự kinh ngạc, khẽ gật đầu:
"Được, ta sẽ nghe huynh một lần."
Nàng khẽ phẩy tay, một chiếc hộp gỗ đào nhỏ lấp lánh dược hương bay ra từ túi trữ vật. Mở hộp gỗ, bên trong là bộ kim châm cứu bằng bạc cổ tỏa ra làn khói trắng tịnh hóa dịu nhẹ – Tần Thị Huyền Châm. Nàng khẽ kẹp một cây châm bạc giữa hai ngón tay, định dùng một viên linh đan trị liệu sơ cấp của Linh Dược Cốc để bồi bổ khí huyết cho anh trước.
"Không được dùng linh đan!" Vô Trần khẽ biến sắc, dùng chút sức lực cuối cùng ngăn cản. "Dược tính linh đan chứa linh khí thô, sẽ kích hoạt ma hỏa tàn dư trong tim ta."
Tần Vô Song nhướng mày đầy nghi ngờ: "Đây là đan dược ôn hòa nhất của cốc ta, làm sao có thể..."
Nàng chưa dứt lời, một viên đan dược vừa chạm vào môi Vô Trần, linh khí rò rỉ lập tức kích hoạt luồng ma khí đen tuyền trong người anh bùng phát. Lồng ngực Vô Trần bỗng chốc chuyển sang màu tím thẫm tà ác, nhịp tim đập dồn dập như nổi trống, anh hộc ra một ngụm máu tươi đen nhạt, cơ thể co giật dữ dội.
"A!" Tiền Hữu Đa hét lên đầy hoảng hốt.
Tần Vô Song sắc mặt đại biến, vội vàng vứt viên linh đan đi. Nàng không ngờ cơ thể phàm nhân này lại nhạy cảm và nguy kịch đến mức này. Không dám chậm trễ thêm một khắc, nàng vận hành Tần Thị Châm Cứu Thuật, hoàn toàn từ bỏ việc dùng linh lực, chỉ dựa vào nhãn lực và thủ pháp phàm nhân cực hạn để hành châm.
"Vù!"
Ngón tay ngọc của nàng chuyển động nhanh như chớp. Cây kim bạc Tần Thị Huyền Châm đầu tiên đâm chính xác vào huyệt đạo ngực của Vô Trần.
"Á..."
Một cơn đau nhói thấu xương cốt bùng phát, khiến Vô Trần trợn trừng mắt, hai tay bấu chặt lấy thành chõng tre đến mức móng tay rỉ máu. Cơn đau này không chỉ là đau đớn thể xác thông thường, mà là do kim bạc đang cưỡng chế xuyên qua luồng năng lượng thánh ma đối nghịch để tìm đường dẫn lưu.
Tần Vô Song không hề phân tâm, gương mặt thanh tú đẫm mồ hôi lạnh. Thủ pháp của nàng cực kỳ tỉ mỉ và chính xác, liên tục châm thêm chín cây kim bạc vào các huyệt đạo yếu hại xung quanh tim anh. Mỗi cây kim cắm sâu vào da thịt, lập tức tỏa ra một làn khói trắng mang mùi hương tịnh hóa thanh khiết.
"Dẫn lưu cho ta!" Tần Vô Song quát nhẹ.
Ngay lập tức, từ các chuôi kim bạc đang cắm trên ngực Vô Trần, một luồng sương máu mang độc tính khế ước đen đỏ xen lẫn bỗng chốc thoát ra ngoài, bắn tung tóe thành những tia nhỏ giữa không trung rồi tự động tiêu tán. Áp lực khổng lồ tích tụ trong lồng ngực Vô Trần bỗng chốc vơi đi quá nửa, sắc mặt tím thẫm tà ác dần nhạt đi, kinh mạch rạn nứt bắt đầu dịu lại, hơi thở của anh trở nên thông suốt và đều đặn hơn.
Tần Vô Song thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy ra một bình ngọc nhỏ chứa chất lỏng ôn hòa màu xanh lam nhạt – Trung Hòa Linh Dịch. Nàng khẽ nhỏ từng giọt linh dịch lên các vết thương rạn nứt rỉ máu ngoài da trên ngực anh. Linh dịch thấm vào da thịt, lập tức tịnh hóa hoàn toàn các tàn dư ma độc và thánh quang, khiến các vết nứt ngoài da khép miệng và hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Sau khi rút hết kim bạc ra, Tần Vô Song đứng bật dậy, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Trần như đang nhìn một quái vật cổ xưa. Nàng cầm lấy chén máu loãng vừa được dẫn lưu từ người anh, nhỏ một giọt linh lực vào để kiểm tra y lý.
"Oanh!"
Giọt máu tiếp xúc với linh lực của nàng bùng phát một làn khói trắng tịnh hóa hoàn mỹ, không hề xảy ra bất kỳ phản ứng nổ tung hay xung đột nào.
"Huyết mạch trung hòa..." Tần Vô Song lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy vẻ kinh ngạc tột cùng. "Huynh thực sự mang huyết mạch Cổ Thần Trung Hòa cực kỳ hiếm có! Dòng máu này có thể dung hợp và xoa dịu mọi loại năng lượng đối nghịch trên đời... Đây là lý do vì sao huynh có thể gánh chịu áp lực của khế ước sinh tử liên kết với bốn nữ ma đầu mà không bị nổ tung ngay lập tức!"
Nàng tiến lại gần chõng tre, ánh mắt nhìn Vô Trần đã hoàn toàn thay đổi, không còn sự lạnh lùng khinh miệt của một tu sĩ cao cấp đối với phàm nhân, mà là sự kính sợ và hiếu kỳ tột độ của một thần y trước một kỳ tích sinh mệnh.
Tuy nhiên, thần sắc của Tần Vô Song nhanh chóng trở nên vô cùng ngưng trọng. Nàng nhìn thẳng vào mắt Vô Trần, đưa ra lời cảnh báo tàn khốc nhất:
"Ta không biết huynh là ai, và làm sao huynh có thể sống sót sau trận thú triều vừa rồi. Nhưng ta phải cảnh báo huynh..."
Nàng dừng lại một chút, giọng nói thanh lãnh dội vào không gian tĩnh mịch của Tàng Thư Các:
"Thể chất phàm nhân của huynh đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Nếu huynh còn tiếp tục mượn lực lượng khế ước để gánh chịu phản phệ thương thế thế này, kinh mạch của huynh sẽ đứt đoạn hoàn toàn trong vòng ba tháng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!