Vạn Kiếp Trận Nhãn
Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Huyết Phong Nhai, mang theo mùi máu tanh nồng và cát đỏ bay mù mịt. Trên đỉnh vách đá dựng đứng, hai bóng hình tuyệt mỹ vốn đứng ở hai đầu chiến tuyến chính tà lúc này lại đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt thanh tú ngập tràn vẻ hoảng loạn chưa từng có.
"Vô Trần! Ngươi tỉnh lại cho ta!"
Lăng Tuyết Dao, Thánh Nữ cao quý của Thánh Quang Thần Điện, người luôn khoác trên mình vẻ lạnh lùng băng thanh ngọc khiết, giờ đây đang run rẩy ôm lấy bắp vai gầy yếu của Diệp Vô Trần. Bàn tay nàng vốn chỉ dùng để cầm kiếm quang minh tàn sát ma tu, lúc này lại cuống cuồng truyền từng luồng thánh lực dịu nhẹ vào lồng ngực anh, cố gắng xoa dịu nhịp tim đang đập một cách bấp bênh, yếu ớt.
Ngay bên cạnh nàng, Dạ Vô Song – Giáo Chủ tàn nhẫn của Vạn Ma Giáo Phái – cũng đang quỳ trên nền cát đỏ, ngọn ma hỏa đen tuyền quanh thân nàng đã tắt ngấm từ lúc nào. Đôi mắt đỏ rực của nàng dán chặt vào cây kim bạc Tần Thị Huyền Châm đang cắm sâu trước ngực Vô Trần. Nàng cắn chặt môi, đưa bàn tay mang móng vuốt sắc nhọn nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của anh, truyền ma lực tịnh hóa vào để ngăn chặn dòng máu phàm nhân đang không ngừng trào ra khỏi khóe môi anh.
"Con điên này! Tránh ra!" Dạ Vô Song rít lên qua kẽ răng, đôi mắt phượng ngập tràn sát ý nhìn Lăng Tuyết Dao. "Nếu không phải tại kiếm quang của ngươi ép ta, Vô Trần làm sao phải tự tổn thương kinh mạch để ngăn cản? Nếu chàng có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt cả Thần Điện của ngươi phải chôn cùng!"
"Ngươi mới là kẻ phải câm miệng!" Lăng Tuyết Dao không thèm nhìn Dạ Vô Song, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên quyết tột cùng. "Chính ma khí tà ác của ngươi đã kích thích khế ước bạo tẩu. Mau thu hồi ma lực hỗn loạn của ngươi lại, nếu không huyết mạch trung hòa của chàng sẽ bị nổ tung!"
Dưới áp lực sinh tử của Khế Ước Nghịch Mệnh, hai vị nữ đế vốn là tử địch vạn năm không đội trời chung, lúc này lại buộc phải đứng chung một chỗ, cùng nhau truyền lực lượng đối nghịch để duy trì mạch sống mỏng manh cho một thư sinh phàm nhân. Sự đồng cảm thể xác qua khế ước truyền dẫn nỗi đau thắt tim của Vô Trần sang lồng ngực hai nàng, khiến họ hiểu rõ hơn ai hết: chàng chết, họ cũng không thể sống sót.
"Ư..."
Diệp Vô Trần khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt thư sinh mệt mỏi từ từ hé mở. Cơn đau nhói thấu xương từ huyệt đạo ngực dần dịu đi dưới sự dung hợp của hai luồng linh lực thánh ma ôn hòa. Anh nhìn thấy gương mặt hoảng loạn của Tuyết Dao và Vô Song, khẽ mỉm cười yếu ớt, giọng nói khản đặc: "Đình chiến... được chưa?"
Hai nữ chính khựng lại. Nhìn thấy nụ cười bao dung nhưng đầy mệt mỏi của phu quân phàm nhân, lòng kiêu hãnh vạn năm của họ bỗng chốc rạn nứt một mảng lớn. Họ im lặng, không ai nói lời nào, nhưng đồng loạt gật đầu nhẹ. Dạ Vô Song nhanh tay rút cây kim bạc ra khỏi ngực anh, trong khi Lăng Tuyết Dao nhẹ nhàng đỡ anh dậy, dùng thanh y khoác ngoài che chắn gió cát đỏ rực của Huyết Phong Nhai.
"Chúng ta phải đưa chàng về Biên Cảnh Học Phủ ngay lập tức. Nơi đó có Tàng Thư Các chứa địa mạch tịnh hóa, thích hợp để chàng dưỡng thương." Lăng Tuyết Dao trầm giọng nói.
Dạ Vô Song khẽ nhíu mày, nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt và mái tóc đen của Vô Trần đã bắt đầu xuất hiện vài sợi bạc nhạt do thọ mệnh bị bào mòn sau tự tổn, nàng đành cắn răng đồng ý: "Được. Nhưng ta sẽ phái Ảnh Thập Nhất ẩn thân bảo vệ xung quanh. Nếu đệ tử Thần Điện các ngươi dám chạm vào một sợi tóc của chàng, ta sẽ đồ sát cả Thanh Vân Trấn!"
***
Biên Cảnh Học Phủ, ba ngày sau.
Tại lầu ba Tàng Thư Các cũ kỹ, không khí ngột ngạt và tĩnh mịch bao trùm. Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên chõng tre, cơ thể vẫn còn rất yếu ớt. Sợi chỉ đỏ trên Nghịch Mệnh Kính lúc này đã chuyển từ màu đỏ hồng dồn dập sang màu xám tro nhạt ổn định, báo hiệu nhịp tim khế ước tạm thời được xoa dịu sau biến cố Huyết Phong Nhai. Tuy nhiên, mái tóc anh đã thực sự bạc hóa một mảng nhỏ bên thái dương, cái giá phải trả cho việc tự tổn thương cảnh cáo là vô cùng tàn khốc đối với một phàm nhân.
"Nhóc con, thọ mệnh của ngươi chỉ còn lại chưa đầy ba năm." Giọng nói già nua đầy ngưng trọng của Mộc Lão vang lên từ miếng ngọc bích rạn nứt trước ngực anh. "Nếu không mau chóng tìm được linh dược kéo dài thọ nguyên, kinh mạch phàm nhân của ngươi sẽ tự động xơ cứng và sụp đổ hoàn toàn."
Vô Trần khẽ thở dài, đôi mắt trầm lặng nhìn ra ngoài cửa sổ gỗ: "Con biết, thưa sư phụ. Nhưng hiện tại Thần Điện và Ma Giáo đang ở trạng thái chiến tranh lạnh quân sự cực kỳ căng thẳng xung quanh biên giới. Chỉ cần con lộ diện ở Thanh Vân Trấn, Triệu Khải và truy binh chấp pháp sẽ lập tức ra tay."
Đột nhiên, mặt đất dưới chân Tàng Thư Các rung chuyển dữ dội. Tiếng rầm rập như sấm sét nổ vang từ sâu dưới lòng đất dội lên, khiến những kệ sách cổ kêu lên răng rắc, bụi bặm rơi xuống rào rào.
"Có biến!" Mộc Lão gầm lên trong thức hải Vô Trần. "Luồng phong ấn của Sinh Mệnh Cổ Trận dưới móng tòa nhà đang bị phá hoại thô bạo! Khí tức này... là cấm thuật phá phong ấn của thế lực cổ xưa! Kẻ mặt nạ đen Hắc Diện Nhân đang hành động!"
Cùng lúc đó, tiếng còi báo động dồn dập vang lên khắp Biên Cảnh Học Phủ. Tiếng gào khóc hoảng loạn của các học viên và bách tính phàm nhân xé rách sự yên bình của vùng biên giới. Từ phía rừng sâu biên cảnh, một luồng khói đen khổng lồ cuồn cuộn bốc lên, mang theo tiếng gầm rú điên cuồng của hàng ngàn yêu thú hoang dã.
"Thú triều bùng phát rồi! Mau chạy đi!"
"Phong ấn cổ trận sụp đổ rồi! Yêu thú đang tràn vào học phủ!"
Qua cửa sổ Tàng Thư Các, Vô Trần nhìn thấy làn sóng nhất giai yêu thú hung hãn như thủy triều đen tuyền đang điên cuồng phá vỡ lớp phòng ngự phàm trần vòng ngoài của học phủ. Các học viên Luyện Khí kỳ hoảng loạn trốn chạy, không ai dám đứng lại chống cự. Viện trưởng Lâm Hải đang cố gắng dùng Hạo Nhiên Chính Khí để thiết lập một màng chắn tạm thời tại cổng chính, nhưng trước sức tàn phá của hàng ngàn yêu thú, màng chắn chính khí liên tục bị rạn nứt dữ dội.
Sâu dưới lòng đất, một tiếng nổ kinh hoàng khác lại vang lên. Luồng linh lực hỗn loạn rò rỉ từ cổ trận sụp đổ bốc lên, tạo thành những vệt sáng xanh lục nhạt đầy độc tính ăn mòn hư không.
"Bạch lão! Đừng qua đó!"
Tiếng hét của một học viên vang lên từ phía sân sau. Vô Trần nhìn thấy Bạch Vô Ưu – vị tán tu trận sư bị phế đan điền – đang run rẩy ôm một đống linh thạch cấp thấp lao về phía phế tích Vạn Kiếp Trận Nhãn nằm sát vách đá sau học phủ.
Bạch Vô Ưu cố gắng ném các viên linh thạch vào trận nhãn cổ xưa để gia cố kết giới phòng ngự, nhưng đan điền bị hủy khiến ông không thể khống chế được dòng chảy năng lượng hỗn loạn.
"Oanh!"
Một luồng chấn động linh lực cực mạnh bộc phát từ trận nhãn, đánh nổ tung thạch bản cổ đại. Bạch Vô Ưu bị hất văng ra xa mười trượng, hộc máu quỳ gục dưới đất, đống linh thạch hóa thành tro bụi trong nháy mắt. Trận nhãn cổ xưa bị rạn nứt sâu hơn, luồng ma khí và yêu thú hoang dã bộc phát càng thêm điên cuồng.
"Không xong rồi!" Mộc Lão gấp gáp nói. "Nếu Vạn Kiếp Trận Nhãn bị phá hủy hoàn toàn, toàn bộ Biên Cảnh Học Phủ và hàng ngàn bách tính Thanh Vân Trấn sẽ bị san phẳng thành bình địa trong vòng nửa canh giờ! Nhóc con, ngươi phải ra tay!"
"Nhưng con không có linh lực..." Vô Trần mím môi, sắc mặt ngưng trọng.
"Ngươi mang huyết mạch Cổ Thần Trung Hòa, và ngươi đã đạt đến Nhất Cấp Trận Đồ Sư!" Giọng nói của Mộc Lão vang dội đầy uy nghiêm. "Giải mã thạch bản cổ văn dưới lòng đất chính là chìa khóa. Ngươi phải dùng máu trung hòa của mình làm chất dẫn kết nối để vẽ lại các đường vân trận pháp bị rách! Lão phu sẽ dùng Thần Ý Thủ Hộ để bảo vệ thức hải cho ngươi! Chạy mau!"
Vô Trần không hề do dự thêm một giây. Anh khoác vội chiếc thanh y cũ kỹ, vận hành Độc Cô Bộ Pháp, thân hình gầy yếu lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng giữa bão gió, nhanh chóng lao xuống cầu thang gỗ Tàng Thư Các, hướng thẳng về phía phế tích Vạn Kiếp Trận Nhãn đang bốc khói đen nghi ngút.
***
Tại phế tích Vạn Kiếp Trận Nhãn, không gian xung quanh hoàn toàn hỗn loạn. Sức nóng rực và áp lực linh khí từ trận nhãn rạn nứt khiến da thịt phàm nhân của Vô Trần cảm thấy bỏng rát dữ dội. Hàng chục con yêu sói nhất giai đã vượt qua hàng rào phòng ngự, đang gầm rú định lao vào cắn xé bách tính đang kẹt lại dưới chân vách đá.
"Tránh ra hết cho ta!"
Vô Trần hét lớn, dùng sức mạnh phàm nhân đẩy Bạch Vô Ưu đang bất tỉnh sang một bên đá an toàn. Anh tiến lại gần khối thạch bản trung tâm của trận nhãn – nơi chứa các đường vân trận pháp cổ xưa đang bị xé rách rỉ ra luồng năng lượng hỗn loạn màu đỏ tía.
"Nhóc con! Tập trung tinh thần! Đọc theo khẩu quyết của ta!" Mộc Lão truyền thần thức vào đầu anh.
Trong tâm trí Vô Trần, các ký tự cổ văn rắc rối khắc trên thạch bản bỗng chốc phát sáng xanh nhạt, hiện lên sơ đồ địa lý và các điểm đứt gãy của mạch trận phòng thủ biên cảnh. Anh nhìn thấu suốt cấu trúc của trận pháp cổ xưa, nhận ra điểm rạn nứt nằm ở trận nhãn trung tâm cần một nguồn năng lượng có tính chất trung hòa cực cao để kết nối lại.
"Máu của ta... chính là chất dẫn hoàn hảo nhất!"
Vô Trần cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải. Dòng máu đỏ tươi mang huyết mạch Cổ Thần Trung Hòa rỉ ra, tỏa ra một mùi hương thanh khiết dịu nhẹ xua tan bớt mùi máu tanh nồng của yêu thú xung quanh.
Anh quỳ rạp dưới đất, dùng ngón tay rướm máu vẽ trực tiếp lên các đường vân trận pháp bị rách trên thạch bản cổ đại. Mỗi nét vẽ của ngón tay phàm nhân đi qua, dòng máu trung hòa lập tức tịnh hóa hoàn toàn năng lượng hỗn loạn, khiến các đường vân đá cổ xưa phát sáng rực rỡ sắc vàng nhạt ấm áp.
"Gào!"
Một con yêu hổ khổng lồ nhất giai phát hiện ra mùi hương huyết mạch thanh khiết của Vô Trần, đôi mắt rực lửa đỏ hoang dã khóa chặt vào anh, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi phóng mình lao tới, móng vuốt sắc bén nhắm thẳng vào đầu anh.
"Vô Trần! Cẩn thận phía sau!" Mộc Lão hét lớn.
Vô Trần không hề quay đầu, ngón tay anh vẫn kiên định vẽ nét cuối cùng của trận đồ trên thạch bản cổ. Anh biết rõ, nếu anh dừng lại lúc này, trận pháp sẽ tự sụp đổ phá hủy hoàn toàn.
Đúng lúc móng vuốt độc của yêu hổ chỉ còn cách vai Vô Trần một gang tay, một bóng đen mảnh mai đột ngột từ trong bóng râm của vách đá lao ra vút qua không trung.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên dội vào vách đá. Ảnh Thập Nhất mặc dạ hành y màu đen bó sát, song đoản đao 'Ảnh Hồn' trên tay nàng tỏa ra luồng ma khí tăm tối chặn đứng hoàn toàn móng vuốt của yêu hổ. Nàng dùng lực chém mạnh, đẩy lùi con yêu thú khổng lồ văng xa ba trượng.
"Thập Nhất?" Vô Trần khẽ kinh ngạc.
"Mau hoàn thành trận pháp! Ta sẽ cản bọn chúng!" Gương mặt che kín của Ảnh Thập Nhất lộ ra đôi mắt lạnh lùng sắc bén, nhưng ánh mắt nhìn anh lại mang theo vài phần lo lắng bấp bênh. Nàng xoay người vung đao, chặn đứng ba con yêu sói khác đang định lao vào quấy rối.
Thế nhưng, nguy hiểm thực sự vẫn chưa dứt.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của rừng sương mù sát rìa trận nhãn, một bóng đen mặc dạ hành y đen tuyền, gương mặt che khuất sau mặt nạ lụa đen không có hoa văn từ từ lộ diện. Kẻ giấu mặt Hắc Diện Nhân – thủ phạm phá hoại phong ấn cổ trận – đang cầm trên tay một chiếc bùa phá phong ấn cổ đại tỏa ra luồng tà khí tăm tối.
"Một phàm nhân phế vật không có tu vi... lại dám phá hoại kế hoạch của ta sao?" Giọng nói khàn khàn đầy tàn nhẫn của Hắc Diện Nhân vang lên. Gã vung tay phóng ra ba cây phi đao tẩm kịch độc nhắm thẳng vào huyệt đạo lưng Vô Trần từ phía sau với tốc độ cực nhanh.
"Vô Trần! Tránh mau!" Ảnh Thập Nhất đang bị vây khốn bởi bốn con yêu thú nhất giai, không thể rút thân về cứu viện kịp thời.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Vô Trần vận dụng Độc Cô Bộ Pháp né tránh vật lý theo bản năng phàm nhân. Thân hình anh lướt nhẹ nghiêng người nương theo hướng gió bão cát đỏ, né tránh được hai cây phi đao đầu tiên găm chặt vào thạch bản đá rạn nứt.
Tuy nhiên, cây phi đao thứ ba chứa lực lượng Trúc Cơ kỳ tầng 3 quá mạnh mẽ, sượt qua bắp tay trái của anh, để lại một vết cắt rách da thịt rỉ máu tươi.
"Hự!"
Vô Trần khẽ rên rỉ đau đớn, nhưng ngón tay phải rướm máu của anh đã chạm đến điểm trận nhãn cuối cùng của thạch bản cổ đại. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực phàm nhân còn lại, ấn mạnh ngón tay xuống trận nhãn và hét lớn:
"Khởi động cho ta! Vạn Kiếp Trận Nhãn!"
"Oanh!"
Một luồng cột sáng khổng lồ sắc vàng nhạt rực rỡ bất ngờ từ Vạn Kiếp Trận Nhãn phế tích bùng phát phóng thẳng lên đỉnh không trung học phủ biên cảnh. Sự biến động linh lực vĩ đại từ cổ trận tịnh hóa hoàn toàn khói đen ma khí và chướng khí độc hại xung quanh thung lũng.
Trận pháp kích hoạt thành công rực rỡ, tạo ra một kết giới Bát Quái khổng lồ tám màu lấp lánh bao phủ vạn dặm biên cương, ngăn chặn hoàn toàn làn sóng hàng ngàn yêu thú hoang dã ngoài rìa thung lũng. Những con yêu thú chạm vào kết giới lập tức bị lực lượng tịnh hóa đẩy lùi dập mật hoảng loạn trốn chạy về hướng rừng sâu.
Kẻ giấu mặt Hắc Diện Nhân thấy đại thế đã mất, gầm lên một tiếng phẫn nộ đầy tiếc nuối, vận hành Ám Ảnh Độn lướt nhanh vào bóng tối rừng sương mù trốn chạy mất dạng.
***
Trên đỉnh không trung biên giới Đông Tây Vực xa xôi, bốn vị nữ ma đầu (Lăng Tuyết Dao, Dạ Vô Song, Ngọc Cơ, Long Dao) đồng loạt cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực vĩ đại và ấm áp bùng phát từ hướng Biên Cảnh Học Phủ qua khế ước liên kết sinh tử.
Nghịch Mệnh Kính cất giấu trong tay áo Vô Trần phát sáng rực rỡ sắc hồng nhạt ấm áp xoa dịu hoàn toàn thần trí bấp bấp bênh của anh. Chỉ số hảo cảm và cộng minh linh hồn của cả bốn người thê thiếp hiển thị trên mặt gương đồng bỗng chốc có sự biến động lớn, đánh dấu sự thừa nhận đầu tiên của họ về năng lực bảo vệ đầy phi thường của phu quân phàm nhân.
Tại phế tích Vạn Kiếp Trận Nhãn, kết giới Bát Quái vĩ đại vẫn đang phát sáng rực rỡ bao bọc lấy hàng ngàn bách tính phàm nhân và học viên học phủ thoát khỏi thảm họa diệt vong.
Diệp Vô Trần mỉm cười yếu ớt nhìn kết giới bảo vệ thành công, cơ thể phàm nhân kiệt quệ hoàn toàn thể chất và tinh thần lực, ngã quỵ xuống vũng máu tươi trên thạch bản cổ đại. Mái tóc đen của anh lúc này đã chuyển sang bạc hóa thêm một mảng nhỏ bên thái dương, cái giá phải trả cho việc cứu thế bằng máu trung hòa là vô cùng tàn khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!