Nhạc nềnKengeki

Đột Nhập Vòng Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giọng nói ồm ồm như sấm rền của Bùi Tiến Dũng—biệt danh "Đao Phủ"—vẫn còn dội lại từ những bức tường tôn rỉ sét của tiệm độ xe Cường Sắt, lọt qua những khe hở hẹp của sàn gỗ tầng lửng và găm thẳng vào màng nhĩ đang ù đi của Trần Phong.


"Tao cho mày đúng ba phút, Trần Phong! Nếu mày không bước ra đây quỳ xuống dâng đầu, tao sẽ cắt sợi dây này. Để xem cái đầu của thằng em kết nghĩa của mày chịu được nhiệt độ dầu sôi trong bao lâu! Ba phút bắt đầu!"


Tiếng ròng rọc rít lên một tiếng khô khốc. Sợi xích sắt xập xình hạ xuống thêm mười phân. Đầu của Nguyễn Chí Cường—Cường "Sắt"—lúc này chỉ còn cách mặt bể dầu đang sôi sùng sục chưa đầy bốn mươi centimet. Hơi nóng hầm hập mang theo mùi dầu nhớt khét lẹt bốc lên, làm da mặt Cường đỏ rực, mồ hôi trộn lẫn với máu từ những vết chém mã tấu chảy ròng ròng xuống cằm, rồi bốc hơi ngay lập tức trước khi kịp rơi xuống bể dầu. Nhưng gã thợ cơ khí vạm vỡ ấy không hề rên rỉ một câu. Gã nghiến chặt răng, đôi mắt sưng húp vì đòn tra tấn trợn trừng nhìn về phía khoảng tối của tầng lửng, gầm lên qua kẽ răng rỉ máu:


"Phong! Đừng ra! Mẹ kiếp tụi nó... bắn chết tao đi! Đừng để tụi nó..."


Một cú thúc báng súng tàn bạo từ tên đàn em Sơn Búa đứng cạnh giáng thẳng vào mạng sườn Cường, dập tắt câu nói của anh bằng một tiếng hộc khan đau đớn.


Trên tầng lửng tối tăm, khuất sau chiếc khung xe tải Thaco tháo dở rỉ sét, Trần Phong nằm áp sát ngực xuống sàn gỗ mục nát. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 đang đốt cháy cơ thể anh ở mức 38.5 độ C. Từng luồng hơi nóng khô khốc phả ra từ lồng ngực đang co thắt dữ dội do hai xương sườn phải bị nứt nhẹ từ trận chiến trước. Bả vai trái của anh—nơi vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô sần sùi vừa mới được xử lý—đang bục nhẹ dưới áp lực của cú leo trèo qua đống lốp xe cũ. Thứ dịch lỏng ấm nóng, tanh nồng của máu tươi trộn lẫn với dịch sưng viêm bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp áo khoác kaki lót thép mỏng tự chế ở ngực, tạo nên một cảm giác xót rát buốt thấu xương tủy mỗi khi anh hít thở.


Phong cắn chặt một góc vạt áo gió sẫm màu để triệt tiêu tiếng thở dốc. Bàn tay phải của anh đang nắm chặt báng khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế cướp được từ tên lính gác ngoài rìa. Khẩu súng nòng đôi cưa ngắn này chỉ còn đúng hai viên đạn chì. Bên hông anh, khẩu Colt 1911 của Thầy Hoàng vẫn im lìm nằm trong bao da, giữ nguyên bảy viên đạn .45 ACP đặc chủng cuối cùng.


Anh không được phép nổ súng Colt bừa bãi. Uy lực của đạn .45 ACP quá lớn, tiếng nổ đanh thép của nó giữa khu dân cư rìa quận 5 này sẽ lập tức thu hút lực lượng cảnh sát hình sự của Lê Minh đang tuần tra vòng ngoài, đồng thời báo động cho năm mươi tên đàn em của Sơn Búa đang phong tỏa các ngả hẻm Chợ Lớn. Hơn thế nữa, Đao Phủ đang đứng ngay cạnh chốt giữ ròng rọc. Chỉ cần một tiếng súng nổ không đúng lúc, gã sát thủ cấp Vàng ấy sẽ dùng thanh mã tấu thép nhíp xe tải nặng bốn ký cắt đứt sợi dây thừng trong vòng một phần mười giây. Cường Sắt sẽ chết trước khi viên đạn của Phong chạm tới đích.


Phong nhắm mắt lại trong một nhịp thở dài. Bản năng của một cựu sát thủ Huyền Thoại trỗi dậy. Anh kích hoạt khả năng ghi nhớ sơ đồ không gian hẹp cực nhanh.


Trong bóng tối mờ mịt của xưởng cơ khí, ánh mắt Phong quét nhanh qua toàn bộ kết cấu cấu trúc. Xưởng rộng khoảng hai trăm mét vuông, trần cao lợp tôn có hệ thống xà gồ thép nâng đỡ. Ở góc Tây Nam, sát vách tường tôn rỉ sét là khu vực hàn xì. Ở đó có hai bình khí nén màu xanh lá cây—bình chứa khí oxy nén áp suất cao dùng cho mỏ hàn hơi, đặt cạnh một chồng bình gas du lịch cũ. Khoảng cách từ vị trí của Phong trên tầng lửng đến bình khí nén là mười lăm mét. Khoảng cách từ bình khí nén đến bể dầu sôi của Đao Phủ là tám mét.


Một kế hoạch tác chiến hình thành trong não bộ của Phong chỉ sau hai giây phân tích.


Nếu anh sử dụng khẩu súng hoa cải bắn vỡ van đồng của bình khí nén oxy, áp suất cực đại bên trong bình (khoảng 150 bar) sẽ giải phóng đột ngột qua khe hở nhỏ, biến chiếc bình thép nặng gần sáu mươi ký thành một quả tên lửa động năng không thể kiểm soát. Khí oxy nguyên chất thoát ra với tốc độ cực cao gặp tia lửa từ bếp gas công nghiệp đun dầu sôi gần đó sẽ tạo ra một vụ nổ áp suất vật lý kinh hoàng, kèm theo quầng lửa bùng phát diện rộng. Vụ nổ ấy chắc chắn sẽ hất văng những tên enforcer đứng gần và buộc Đao Phủ phải rời bỏ vị trí chốt dây ròng rọc để tránh luồng nhiệt cực đại.


Nhưng trước khi kích nổ bẫy môi trường này, Phong phải dọn sạch lối thoát hiểm tầm cao của mình để ngăn chặn viện binh từ ngoài đường tràn vào.


Phong loạng choạng bò lùi lại phía sau hành lang tối của tầng lửng. Tay trái của anh lúc này đã mất hoàn toàn lực nâng đỡ dưới 40% do rách cơ vai, anh phải dùng cùi chỏ phải và đầu gối để trườn đi trên sàn gỗ. Dưới gầm một chiếc bàn thợ cơ khí bám đầy bụi ở góc tối, mắt Phong định vị được một cuộn dây cáp phanh xe đạp cũ rỉ sét nằm lẫn trong đống ốc vít phế liệu.


Anh dùng tay phải lôi cuộn cáp ra, dùng răng cắn chặt một đầu để giữ lực cố định, đầu kia quấn chặt vào chân trụ sắt của chiếc bàn thợ. Phong bò nhanh sang vách đối diện, kéo căng sợi dây cáp thép siêu mảnh ngang tầm cổ chân—khoảng mười lăm centimet so với mặt sàn gỗ—ngay lối cầu thang bộ tối tăm dẫn từ tầng trệt lên tầng lửng. Đây là lối đi hẹp duy nhất mà đàn em Sơn Búa sẽ sử dụng nếu nghe thấy tiếng động lớn phía trên. Trong bóng tối ngột ngạt không có ánh sáng, sợi cáp thép nano tự chế này hoàn toàn vô hình.


Phong siết chặt nút thắt cuối cùng vào khung lan can sắt, kiểm tra độ căng vật lý của sợi cáp. Một cú vấp ngã ở tốc độ cao trên cầu thang bộ dốc đứng này sẽ đủ sức bẻ gãy xương mũi hoặc làm rạn xương đòn của bất kỳ tên đột kích nào.


Thời gian đếm ngược của Đao Phủ chỉ còn lại chưa đầy một phút.


"Hai phút trôi qua rồi, Trần Phong!" Đao Phủ gầm lên, lưỡi mã tấu nhíp xe tải gõ mạnh vào sợi dây thừng ròng rọc, cắt đứt vài sợi xơ bố nhỏ. "Mày vẫn muốn làm con rùa rụt đầu sao? Sự trung nghĩa của thằng em mày chỉ đáng giá thế thôi à?"


Phong bò trở lại mép tầng lửng, ẩn mình sau chiếc lốp xe tải cỡ lớn. Anh nâng khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế bằng tay phải. Khớp vai trái của anh run lên bần bật, một cơn ớn lạnh từ cơn sốt hoành hành khiến ngón tay trỏ đặt trên cò súng hơi lệch đi.


Phong hít một hơi thật sâu bằng mũi, nín thở giữ khí trong bốn giây, rồi từ từ thở ra bằng miệng để hạ nhịp tim xuống dưới 60 nhịp/phút. Phương pháp thở điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Thanh dạy bắt đầu phát huy tác dụng, khóa chặt cơn run tay do hội chứng PTSD đang chực chờ bùng phát. Ánh mắt anh lấy lại sự lạnh lùng tĩnh lặng của một họng súng bắn tỉa.


Anh ngắm thẳng vào chiếc van bằng đồng thau màu vàng xỉn nằm trên đỉnh bình khí nén oxy ở góc xưởng. Khoảng cách mười lăm mét dưới ánh sáng mờ của bóng đèn dây tóc là một thử thách cực lớn đối với khẩu súng hoa cải nòng cưa ngắn vốn có độ tỏa rộng.


Phong phải tính toán đường đi của chùm đạn chì. Anh cần ít nhất ba viên chì trong chùm đạn hoa cải găm trúng vào cổ van đồng để tạo ra lực bẻ gãy hoàn toàn chốt ren áp suất.


*Đoàng!*


Tiếng nổ chói tai của khẩu súng hoa cải tự chế vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của xưởng cơ khí. Luồng lửa đỏ lòm phun ra từ đầu nòng cưa ngắn, chiếu sáng rực rỡ gương mặt hốc hác đầy mồ hôi của Phong trong một phần mười giây.


Độ giật cực mạnh của khẩu súng dội ngược lại qua cánh tay phải, tác động thẳng vào vùng xương sườn phải đang bị nứt làm Phong thắt lòng đau đớn, miệng trào ra một ngụm máu tươi ấm nóng.


Nhưng phát bắn đã đạt độ chính xác tuyệt đối.


Chùm đạn chì hoa cải găm thẳng vào chiếc van đồng thau của bình oxy nén. Tiếng kim loại va chạm *xoảng* một tiếng sắc lẹm. Chiếc van đồng bị bẻ gãy làm đôi, giải phóng luồng khí oxy nguyên chất đang bị nén dưới áp suất 150 bar.


*Xìííííí!*


Một tiếng rít kinh hoàng như tiếng thét của một loài quái thú thép vang lên. Áp suất cực đại thoát ra tạo ra một phản lực phản hồi khổng lồ, biến chiếc bình thép nặng sáu mươi ký thành một quả tên lửa động năng điên cuồng. Chiếc bình oxy lao vút đi trên nền bê tông, húc bay hai chiếc kệ sắt rỉ sét chứa đầy cờ-lê và xích cẩu, tạo nên những tiếng động hỗn loạn đinh tai nhức óc.


Đúng lúc đó, luồng khí oxy nguyên chất phun ra với tốc độ cực đại tiếp xúc trực tiếp với ngọn lửa xanh loét của bếp gas công nghiệp dưới bể dầu sôi.


*UỲNH!*


Một vụ nổ áp suất vật lý kết hợp hóa học bùng phát dữ dội. Sức ép của vụ nổ thổi bay một mảng tường tôn phía sau xưởng, hất văng hai tên enforcer của Sơn Búa đang đứng gần khu vực hàn xì bay xa năm mét, đập mạnh lưng vào vách tường gạch đổ nát trước khi ngã gục xuống vũng nhớt đen. Những mảnh thép vỡ vụn từ vỏ bình oxy và các linh kiện máy móc bị xé rách bay văng tung tóe khắp không gian như những lưỡi dao tử thần.


Quầng lửa cam rực bùng cháy dữ dội, nuốt trọn khu vực góc xưởng và bắt đầu bén vào những thùng phi chứa dầu nhớt thải rò rỉ xung quanh.


Sức nóng tột độ dội thẳng lên tầng lửng. Khói đen kịt bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp phía trên trần nhà, làm mắt Phong cay xè và lồng ngực nóng rát như bị thiêu đốt.


Đao Phủ bị bất ngờ bởi vụ nổ kinh hoàng. Sức ép động năng hất gã lùi lại ba bước, thanh mã tấu nhíp xe tải trên tay gã vung lên theo bản năng để che chắn những mảnh thép văng. Gã buộc phải buông tay khỏi chốt giữ ròng rọc để tránh luồng nhiệt lượng cực đại đang táp thẳng vào mặt.


Sợi dây thừng ròng rọc treo Cường Sắt mất lực giữ, bắt đầu tuột xích nhanh chóng.


"Mẹ kiếp! Thằng chó Trần Phong!" Đao Phủ gầm lên trong giận dữ, gã cố nhoài người bám lấy sợi xích sắt đang trôi tự do.


Cùng lúc đó, tiếng còi hú từ ngoài đường lớn dội vào. Tiếng súng nổ và vụ nổ bình khí nén đã kích hoạt sự chú ý của các băng nhóm Sơn Búa đang phong tỏa vòng ngoài.


"Có biến! Tràn vào cứu đại ca!"


Tiếng bước chân dồn dập của hàng chục tên đàn em Sơn Búa vang lên từ phía cửa hông xưởng cơ khí. Hai tên tiên phong cầm mã tấu rựa lao thẳng lên cầu thang bộ dẫn lên tầng lửng để tìm kiếm Phong.


*Rắc! Áaaa!*


Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên giữa tiếng lửa cháy gầm rú. Tên đi đầu chạy với tốc độ cao trong bóng tối hành lang đã vấp phải sợi dây cáp phanh xe đạp cũ do Phong giăng ngang tầm cổ chân. Lực quán tính cực mạnh hất văng gã nhào về phía trước, mặt đập mạnh xuống các bậc thang bê tông dốc đứng, bẻ gãy hoàn toàn xương mũi và làm rách nát vùng trán rỉ máu xối xả. Tên đi sau không kịp hãm đà, vấp phải thân xác của đồng bọn ngã nhào theo, cả hai lăn lông lốc xuống chân cầu thang trong tiếng la hét thảm thiết.


Lối hành lang tối tạm thời bị chặn đứng bởi đống đổ nát của hai thân xác đang quằn quại.


Phong gượng dậy từ sau chiếc lốp xe tải, vết khâu bả vai trái bục chỉ hoàn toàn, máu tươi chảy thành dòng ướt sũng cánh tay áo khoác kaki. Anh không quan tâm đến cơn đau đứt thịt, mắt dán chặt vào bục treo Cường Sắt phía dưới.


Nhưng đúng lúc anh chuẩn bị nhảy xuống từ tầng lửng để tiếp cận ròng rọc, một tiếng *rắc rắc* kinh hoàng vang lên từ phía trên trần nhà.


Sức ép từ vụ nổ bình khí nén đã phá hủy hệ thống xà gồ thép nâng đỡ mái tôn phía trên góc xưởng hàn xì. Thanh xà gồ thép hộp dày mười phân bị uốn cong biến dạng dưới sức nóng của ngọn lửa đang bùng phát, đột ngột gãy lìa.


*ẦM!*


Thanh xà gồ thép khổng lồ cùng mảng mái tôn cháy rực đổ sụp xuống từ độ cao sáu mét, rơi thẳng xuống khoảng không gian giữa tầng lửng và bục treo ròng rọc, chặn đứng hoàn toàn lối tiếp cận duy nhất của Phong đến vị trí của Cường Sắt bằng một bức tường lửa và thép xoắn rỉ sét cháy ngùn ngụt.


Bên kia bức tường lửa, Đao Phủ đã giữ chặt được sợi xích sắt ròng rọc, gương mặt sạm đen vì khói súng nở một nụ cười tàn độc đầy thách thức. Gã vung thanh mã tấu nhíp xe tải lên, lưỡi đao rực sáng phản chiếu ánh lửa cam của xưởng cơ khí đang bùng cháy dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!