Bẫy Thép Xưởng Cơ Khí
Tiếng rít điện tử chói tai từ chiếc loa thoại của chiếc Nokia 1202 tắt phụt, để lại một khoảng lặng câm rợn người dưới gầm cầu Chợ Lớn. Trần Phong bóp nát chiếc sim rác trong lòng bàn tay phải, những mảnh đồng và nhựa sắc nhọn găm vào da thịt chai sần, rỉ ra những vệt máu đỏ lẫn với nước mưa bẩn. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 đang hành hạ cơ thể anh, đẩy nhiệt độ lên mức 38.5 độ C. Đầu óc Phong quay cuồng, từng đợt nóng lạnh luân phiên chạy dọc sống lưng, trong khi vết khâu dã chiến sần sùi bằng chỉ nylon trên bả vai trái đau nhói như có ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua thớ thịt.
Ngồi thụt sâu trong góc tối của dầm cầu bê tông, Bé Mai ôm chặt chiếc balô màu đỏ chứa hộp nhạc gỗ trước ngực. Đôi mắt tròn to của cô bé không chớp, nhìn chằm chằm vào vệt máu mới đang thấm qua lớp áo gió sẫm màu của Phong. Sự im lặng của đứa trẻ mười tuổi lúc này mang một sức nặng khủng khiếp. Mai đã nhìn thấy vết sẹo hình chữ V lồi sâu trên vai trái của anh—vết sẹo của kẻ đã đâm chết cha mình trong đêm mưa ba năm trước. Cô bé không khóc, không gào thét, chỉ có ánh mắt căm hờn ngầm xen lẫn sự sợ hãi tột cùng trước gã đàn ông lầm lì đang bảo vệ mình.
Phong cảm nhận được sự nghi kỵ lạnh lẽo đó. Anh không giải thích, cũng không có quyền giải thích. Lời hứa trước mộ Thầy Hoàng là khế ước duy nhất giữ cho linh hồn anh không hoàn toàn hóa điên. Anh cất khẩu Colt 1911—vũ khí chỉ còn đúng 7 viên đạn .45 ACP nguyên bản—vào thắt lưng, gượng đứng dậy. Khớp gối phải nứt xương sườn nhẹ nhói lên đau đớn, buộc anh phải tì tay vào dầm cầu để giữ thăng bằng.
*Xào xạc.*
Tiếng bước chân nhỏ và nhanh nhẹn vang lên từ phía bờ dốc bùn lầy. Phong lập tức áp sát vách bê tông, tay phải đặt hờ lên báng súng Colt. Một tiếng huýt sáo ngắn, ngắt quãng hai nhịp theo giai điệu bài hát thiếu nhi vang lên.
Đó là Thằng Tèo.
Cậu nhóc 14 tuổi lao vào dưới gầm cầu, người ướt sũng nước mưa, thở không ra hơi. Gương mặt đen nhom của nó cắt không còn giọt máu, đôi mắt sáng láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự hoảng loạn tột độ. Nó bám chặt lấy cánh tay Phong, giọng run rẩy:
"Anh Phong... hỏng rồi! Tiệm của anh Cường Sắt... bị tụi nó san phẳng rồi!"
Lồng ngực Phong thắt lại. Cơn sốt như bị dội một gáo nước đá lạnh ngắt. Anh siết chặt vai Tèo: "Nói rõ xem. Ai làm?"
"Là thằng Đao Phủ!" Tèo nuốt nước bọt ừng ực. "Thằng Bùi Tiến Dũng... gã khổng lồ của Hắc Tinh ấy! Gã dẫn theo hơn năm chục đàn em của băng Sơn Búa Quận 5, mang theo cả mã tấu với súng hoa cải. Tụi nó ập vào tiệm độ xe lúc gần sáng. Em thấy anh Cường bị tụi nó đánh gãy chân, xích cổ lôi vào trong xưởng. Thằng Đao Phủ nói lớn cho cả khu nghe thấy, gã bảo nếu trong ba mươi phút nữa mà cựu sát thủ 'Lưỡi Dao Lạnh' không vác xác tới, gã sẽ chặt đầu anh Cường vứt xuống kênh Tàu Hủ!"
Nợ máu rỉ ra từ nghĩa khí. Phong nhắm mắt lại, hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động. Cường Sắt là người anh em duy nhất không bỏ rơi anh khi cả thế giới ngầm phát lệnh truy nã đỏ. Chiếc xe tải bọc thép bọc thép cabin hai ly, lốp đặc chống đinh mà Cường đang độ dở chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất để đưa Bé Mai thoát khỏi Sài Gòn. Nếu anh bỏ chạy sang An Giang ngay bây giờ, anh có thể an toàn. Nhưng Cường Sắt sẽ chết, chết một cách thảm khốc vì lòng trung nghĩa dành cho anh.
Sát nhân có thể dừng lại, nhưng vệ sĩ thì không bao giờ được gục ngã trước mục tiêu. Lời dạy năm xưa của Thầy Hoàng vang lên trong đầu Phong như một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh không thể sống như một con chó hèn nhát trốn chạy trên xác của anh em mình.
Phong quay sang nhìn Bé Mai. Cô bé vẫn im lặng, đôi môi mím chặt. Anh biết mình không thể mang cô bé vào chiến trường đẫm máu sắp tới. Vai trái của anh đã hoàn toàn mất lực nâng đỡ, anh cần cả hai tay tự do để chiến đấu.
"Tèo, dẫn đường cho chú đưa con bé đến quán nước của Bà Sáu đầu hẻm Phùng Hưng," Phong ra lệnh, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực không thể chối từ.
Mười phút sau, dưới cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt của buổi sớm Chợ Lớn, Phong bế Bé Mai lách qua những con hẻm nhỏ hẹp dẫn ra ngã tư Phùng Hưng. Quán nước trà đá vỉa hè của Bà Sáu nằm khuất dưới bóng cây bàng cổ thụ, chỉ có vài chiếc ghế nhựa cũ kỹ sờn màu. Bà Sáu đang phe phẩy chiếc quạt nan, gương mặt phúc hậu thoáng hiện vẻ lo âu khi nhìn thấy Phong loạng choạng bước tới với bả vai đẫm máu.
"Bà Sáu, gửi con bé," Phong nói ngắn gọn, đặt Bé Mai xuống đất.
Bà Sáu không hỏi một câu nào về vết thương hay thân phận của Phong. Bà nhìn Bé Mai, rồi kéo sạp gỗ đan bằng tre dày dưới gầm chiếc xe đẩy nước mía cũ kỹ. Bên trong có một ngăn rỗng nhỏ, vốn dùng để giấu thuốc lá lậu, nay được dọn sạch.
"Vào đây nằm im nghe con. Khi nào chú Phong về đón thì mới được ra," Bà Sáu thì thầm, giọng xót xa dỗ dành cô bé.
Bé Mai nhìn Phong. Lần đầu tiên trong suốt cuộc hành trình, cô bé chủ động kéo vạt áo gió của anh. Đôi mắt tròn to đượm buồn nhìn thẳng vào mắt anh, không còn vẻ căm hận mà chỉ còn sự cầu khẩn yếu ớt của một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.
"Chú... chú phải về đấy," Mai nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Trần Phong quỳ một gối xuống nền đất ẩm ướt, dùng bàn tay phải thô ráp vuốt nhẹ mái tóc xộc xệch của cô bé. "Chú hứa. Nằm im dưới sạp, nghe lời Bà Sáu."
Khi cánh sạp gỗ khép lại, che khuất hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của Bé Mai, Phong đứng dậy, ánh mắt lập tức lấy lại sự lạnh lùng tàn nhẫn của một cựu sát thủ Huyền Thoại. Anh quay sang Thằng Tèo: "Mày ở lại đây canh gác vòng ngoài. Có động tĩnh gì của cảnh sát hay người lạ, huýt sáo báo động cho Bà Sáu."
"Dạ, anh Phong bảo trọng!" Tèo gật đầu dứt khoát, tay nắm chặt chiếc ná thun bắn bi sắt giấu trong túi quần.
Phong độc hành bước đi trong màn mưa. Tiệm độ xe của Cường Sắt nằm ở góc rìa Quận 5, bao quanh bởi những bức tường rào tôn cao rỉ sét và những bãi lốp xe cũ nát chất cao như núi. Khi tiếp cận khu vực vòng ngoài cách xưởng khoảng năm mươi mét, Phong dừng lại sau một container phế liệu. Anh áp dụng quy tắc di chuyển zic-zac góc hẹp để quan sát thực địa.
Cửa sắt xếp chính diện của xưởng cơ khí đóng kín. Qua khe hở nhỏ, Phong phát hiện một sợi dây kẽm siêu mảnh nối từ tay nắm cửa sắt dẫn vào bên trong. Đó là bẫy mìn dây lựu đạn mỏ vịt mà Đao Phủ đã gài sẵn để đón đầu anh. Nếu Phong nóng vội phá cửa chính xông vào, vụ nổ sẽ tiễn cả anh và Cường Sắt lên thiên đàng trong tích tắc.
Đao Phủ không chỉ có sức mạnh cơ bắp, gã là một sát thủ cấp Vàng có tư duy chiến thuật cực kỳ nham hiểm.
Phong quyết định chuyển hướng. Anh vòng ra phía sau xưởng, nơi bãi lốp xe cũ chất cao sát bức tường tôn rách nát. Vai trái đau nhói liên tục, cơn sốt 38.5 độ C khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng bị nhòe đi bởi những vệt sáng mờ. Anh phải dùng cắn chặt thắt lưng da để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ.
Anh dùng tay phải bám vào mép lốp xe, dùng lực chân phải đẩy cơ thể lên. Mỗi cử động co kéo cơ vai trái đều khiến những mũi khâu nylon cứa sâu vào thớ thịt rách nát, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp áo khoác kaki lót thép mỏng.
Khi vừa leo lên đỉnh đống lốp xe, Phong lập tức nằm rạp xuống. Cách anh khoảng ba mét, trên một bục gỗ cao bọc sườn hàng rào tôn, một tên lính gác của băng Sơn Búa đang đứng gác. Gã mặc áo mưa tiện lợi màu xanh, tay cầm khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế nòng đôi cưa ngắn, mắt liên tục quét về phía con hẻm bên ngoài.
Phong không thể nổ súng Colt 1911. Tiếng nổ .45 ACP sẽ đánh động toàn bộ năm mươi tên đàn em bên trong, và anh cần giữ lại đúng 7 viên đạn bảo mệnh này cho trận chiến quyết định.
Anh thọc tay phải vào thắt lưng, rút ra con dao găm lá liễu dẹt dài mười lăm centimet. Đây là vũ khí lạnh duy nhất anh còn lại.
Phong điều hòa nhịp thở nông để kiểm soát cơn run tay do PTSD đang chực chờ bùng phát. Anh cầm ngược chuôi dao, ngón trỏ đặt dọc theo sống dao để định hướng lực bắn. Đây là kỹ thuật ném dao phản lực cự ly ngắn (no-spin throw) đạt đến mức thượng thừa mà anh đã luyện tập hàng vạn lần. Ở cự ly ba mét, mũi dao sẽ đi thẳng theo một đường tuyến tính tắp mà không xoay vòng, tối đa hóa lực xuyên phá và triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió.
*Vút.*
Một vệt sáng bạc xé rách màn mưa mờ tối. Con dao găm cắm ngập vào cổ họng tên lính gác trước khi gã kịp nhận ra có tiếng động. Lưỡi dao bén ngót cắt đứt thanh quản và lấp đầy khí quản bằng máu, triệt tiêu hoàn toàn khả năng phát ra tiếng hét của gã.
Tên lính gác trợn tròn mắt, cơ thể đổ sụp về phía trước. Phong lao tới như một bóng ma, dùng tay phải đỡ lấy thân xác gã trước khi gã va chạm với đống sắt vụn bên dưới. Anh nhẹ nhàng đặt xác tên lính gác xuống khe hở giữa hai lốp xe lớn, nhanh tay tước lấy khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế và hai viên đạn chì dự phòng trong túi áo mưa của gã.
Khẩu súng hoa cải hai nòng cưa ngắn này có độ tỏa rộng cực lớn ở cự ly gần, là vũ khí hoàn hảo để dọn đường trong không gian hẹp đầy dầu mỡ của xưởng cơ khí.
Phong lách người qua tấm tôn rỉ sét bị cạy hở ở phía sau xưởng, âm thầm thâm nhập vào bên trong. Mùi dầu nhớt khét lẹt, mùi sắt nung và khói than đen kịt xộc thẳng vào mũi anh. Không gian xưởng tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng vàng vọt của một chiếc bóng đèn dây tóc treo lơ lửng ở giữa trần nhà.
Phong ẩn mình sau chiếc khung xe tải đang tháo dở nửa chừng, mắt quét nhanh xuống khu vực trung tâm xưởng. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến máu trong người anh như đông cứng lại.
Cường "Sắt"—gã khổng lồ vạm vỡ với những hình xăm rồng quấn kín cánh tay—lúc này chỉ còn là một thân xác rách nát. Anh bị lột trần nửa người trên, chằng chịt những vệt chém sâu hoắm rỉ máu do mã tấu gây ra. Hai cổ chân Cường bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày, treo ngược anh lên hệ thống ròng rọc cẩu động cơ của xưởng.
Ngay bên dưới đầu Cường Sắt khoảng nửa mét là một bể chứa dầu nhớt thải công nghiệp khổng lồ, rộng hai mét. Phía dưới bể, ba chiếc bếp gas công nghiệp đang cháy rực lửa xanh loét, đun sôi sùng sục thứ dầu nhớt đen kịt, bốc lên những luồng khói đen nồng nặc và hơi nóng hầm hập làm biến dạng cả không gian xung quanh.
Chỉ cần ròng rọc hạ xuống thêm nửa mét, đầu Cường Sắt sẽ ngập trong bể dầu nhớt đang sôi sùng sục kia.
Đứng cạnh bục điều khiển ròng rọc là Bùi Tiến Dũng—biệt danh "Đao Phủ". Gã khổng lồ cao gần hai mét, vai rộng lực lưỡng như một bức tường thịt, mặc chiếc áo khoác da dày cộm loang lổ vết máu khô. Trên tay phải của gã là thanh mã tấu rèn bằng thép nhíp xe tải nặng bốn kilôgam, lưỡi đao bản rộng sắc lẹm phản chiếu ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc.
Đao Phủ vung mạnh thanh mã tấu chém vào thành bể dầu tạo nên một tiếng *keng* chói tai vang vọng khắp xưởng cơ khí. Gã ngửa cổ cười sằng sặc, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền:
"Lưỡi Dao Lạnh! Tao biết mày đang trốn ở đâu đó trong đống sắt vụn này! Con chuột nhắt phản đồ!"
Đao Phủ bước đến bên sợi dây thừng nối với chốt giữ ròng rọc treo Cường Sắt. Gã đặt lưỡi mã tấu nhíp xe tải lên sợi dây thừng, từ từ cứa nhẹ tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn.
"Tao cho mày đúng ba phút, Trần Phong! Nếu mày không bước ra đây quỳ xuống dâng đầu, tao sẽ cắt sợi dây này. Để xem cái đầu của thằng em kết nghĩa của mày chịu được nhiệt độ dầu sôi trong bao lâu! Ba phút bắt đầu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!