Nhạc nềnKengeki

Mạng Lưới Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên kênh Tàu Hủ dày đặc như một tấm bạt xám xịt, lơ lửng phủ lên những dầm bê tông rỉ sét của chân cầu Chợ Lớn. Hơi nước mang theo mùi bùn thải nồng nặc và rác rưởi phân hủy bốc lên từ lòng kênh đen ngòm, xộc thẳng vào khoang mũi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Dưới góc tối ẩm ướt của gầm cầu, Trần Phong ngồi tựa lưng vào bức tường bê tông loang lổ rêu phong. Từng luồng khí lạnh của cơn giông rải rác ngoài kia luồn qua khe nứt, quất thẳng vào cơ thể đang run rẩy của anh.


Cơn sốt nhiễm trùng đã đẩy nhiệt độ cơ thể Phong lên mức 38.5 độ C. Hai thái dương anh giật lên thon thót theo từng nhịp tim đập loạn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đẫm mái đầu húi cua mới cạo sát da đầu. Vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô bạo trên bả vai trái nóng rực như có ai đó đang dí một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào thớ thịt. Mỗi lần anh hít thở sâu, những dải cơ vai bị tổn thương lại co kéo dữ dội, kéo theo cơn đau buốt thấu xương sườn bên phải đang bị nứt nhẹ do va đập. Phong cắn chặt răng, cố giữ cho lồng ngực phập phồng đều đặn để không phát ra bất kỳ tiếng ho khan nào.


Ngồi cách anh chưa đầy nửa mét, Bé Mai đang ôm chặt chiếc balô đỏ chứa hộp nhạc gỗ trước ngực. Cô bé mặc chiếc áo thun sờn cũ vẽ hình hoa hướng dương đã lấm lem bùn đất và dầu mỡ. Đôi mắt tròn to của Mai không chớp, hướng thẳng về phía vết khâu sần sùi sưng đỏ trên vai trái của Phong. Cô bé im lặng, một sự im lặng nặng nề và phòng thủ tột cùng. Mai đã nhìn thấy vết sẹo hình chữ V lồi sâu bên dưới thớ thịt rách nát kia trong lúc giúp anh giữ lửa Zippo—vết sẹo trùng khớp hoàn hảo với mô tả về kẻ đã đâm chết cha mình trong đêm mưa ba năm trước. Nhưng cô bé chọn cách im lặng. Sự im lặng của một đứa trẻ mười tuổi đã nếm trải quá nhiều mất mát, đang âm thầm quan sát kẻ bảo vệ lầm lì trước mặt bằng sự nghi kỵ cực hạn.


Phong cảm nhận được ánh mắt của cô bé, nhưng anh không tránh né, cũng không giải thích. Anh biết mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa trước vết thương lòng quá lớn của Mai. Anh đưa bàn tay phải còn dính những vệt máu khô vào túi áo gió sẫm màu, lôi chiếc điện thoại Nokia 1202 cũ nát ra. Màn hình đơn sắc của máy bỗng nhiên chớp nháy liên tục.


Một thông báo mã hóa xuất hiện từ diễn đàn ngầm của giới sát thủ Sài Gòn. Đó là tin nhắn khẩn cấp từ Hải "Còi"—gã hacker 16 tuổi gầy nhom như bộ xương khô đang ngồi ẩn mình tại tiệm nét đầu hẻm Chợ Lớn.


"Danh tính 'Lưỡi Dao Lạnh' đã bị rò rỉ hoàn toàn trên Dark Web. Tổ chức Hắc Tinh vừa phát lệnh truy nã đỏ toàn hệ thống. Mức treo thưởng: 1.000.000 USD. Toàn bộ sát thủ tự do và các băng đảng địa phương tại Sài Gòn đang đổ về Chợ Lớn để săn đầu chú. Di tản ngay lập tức!"


Phong nhìn chằm chằm vào dòng chữ không dấu trên màn hình đơn sắc, ánh mắt anh co rụt lại. Một triệu đô-la Mỹ. Một con số đủ để biến mọi kẻ nghèo khổ nhất ở khu cư xá này thành những con thú săn mồi khát máu. Mạng lưới ngầm của Hắc Tinh tại miền Nam, điều hành bởi gã đồng môn xảo quyệt Lý Quốc Bửu, đã bắt đầu siết chặt thòng lọng.


Phong tắt máy, lập tức tháo pin và bẻ gãy chiếc sim rác cũ giắt phía sau bo mạch. Anh biết rõ phương thức hoạt động của Hùng "Bảo An"—giám đốc an ninh của công ty vỏ bọc Hắc Tinh. Gã sĩ quan công nghệ thông tin biến chất này sở hữu hệ thống nhận diện AI và các thiết bị quét sóng vô tuyến di động cực kỳ hiện đại. Chỉ cần chiếc điện thoại này phát tín hiệu kết nối với trạm thu phát sóng (BTS) lân cận quá ba mươi giây, tọa độ của anh dưới gầm cầu sẽ bị khoanh vùng trong tích tắc.


Để đưa Bé Mai rời khỏi Sài Gòn rực lửa hướng về vùng mỏ đá An Giang theo tọa độ 10.4284, 105.1235 giải mã từ bật lửa Zippo, Phong cần một phương tiện di chuyển bọc thép gia cố vững chắc để vượt qua các chốt chặn của cảnh sát biến chất và giang hồ địa phương. Và người duy nhất có thể giúp anh lúc này là Cường "Sắt"—người anh em sinh tử đang mở xưởng độ xe lậu ở Quận 5.


"Mai, ngồi im ở đây. Tuyệt đối không được bước ra ngoài bạt nilon," Phong thầm thì bằng giọng khàn đặc, trầm thấp. Anh đặt bàn tay phải lên đầu cô bé, khẽ vuốt nhẹ như một lời trấn an rồi kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai cũ che khuất nửa khuôn mặt hốc hác.


Bé Mai không trả lời, cô bé chỉ siết chặt thêm hai quai đeo của chiếc balô đỏ, khẽ gật đầu một cái đầy cảnh giác.


Phong lách mình ra khỏi gầm cầu, bước đi nhanh nhẹn nhưng khập khiễng dọc theo bờ kênh ẩm ướt. Anh chọn những con hẻm siêu nhỏ, dột nát và tối tăm của khu Chợ Lớn—nơi hệ thống camera giao thông đô thị của Hùng Bảo An không thể vươn tới.


Đường Phùng Hưng buổi sáng sớm ngập tràn sương mù và khói than tổ ong từ các sạp hàng ăn sáng vỉa hè. Mùi mỡ hành, mùi vịt quay Chợ Lớn trộn lẫn mùi nhựa đường ướt sũng tạo nên một bức màn ngụy trang hoàn hảo cho kẻ trốn chạy. Phong bước đến một sạp tạp hóa nhỏ bán sim thẻ lậu của một tiểu thương người Hoa nằm khuất sau gánh hủ tiếu gõ. Anh không nhìn thẳng vào mặt người bán, chỉ đặt một xấp tiền mặt lậu mệnh giá nhỏ 50.000 đồng xuống mặt bàn gỗ.


"Cho tôi ba cái sim rác kích hoạt sẵn. Không cần đăng ký," Phong nói bằng giọng trầm thấp, cố ý dùng chất giọng miền Nam pha lẫn tiếng Quảng Đông để đánh lạc hướng nhận dạng.


Người đàn ông trung niên gốc Hoa liếc nhìn xấp tiền mặt không số sê-ri liên tục, thoăn thoắt thọc tay xuống dưới hộc tủ kính, lôi ra ba chiếc sim rác chưa bẻ của nhà mạng Viettel rồi đẩy về phía Phong mà không hỏi thêm một câu nào. Ở thế giới ngầm Chợ Lớn, tiền mặt là luật pháp, và sự im lặng là bảo chứng cho mạng sống.


Phong nhận lấy ba chiếc sim rác, nhét nhanh vào túi áo gió rồi nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của con hẻm cụt đối diện. Anh quay trở lại khu vực gầm cầu Chợ Lớn, nơi Bé Mai vẫn đang ngồi im lặng như một bức tượng nhỏ dưới tấm bạt nilon của Bà Sáu.


Phong ngồi xuống cạnh cô bé, lôi chiếc điện thoại đập đá Nokia ra, lắp chiếc sim rác đầu tiên vào máy. Ngón tay anh đặt sẵn lên phím gọi, nhưng tâm trí anh đang căng ra để vận hành quy tắc bảo mật hủy sim rác 30 giây. Đây là bài học chiến thuật sống còn mà Thầy Hoàng Thế Vinh đã rèn luyện cho anh từ thời còn ở lò đào tạo sát thủ: mọi cuộc gọi báo tin phải kết thúc trước giây thứ ba mươi và bẻ gãy sim ngay sau đó để chặn đứng hệ thống định vị vô tuyến của đối phương.


Phong bấm số điện thoại mật của Cường "Sắt". Tiếng tút dài vang lên trong không gian ẩm ướt của gầm cầu làm nhịp tim anh đập nhanh liên hồi.


*Tút... Tút... Cạch.*


"Alo, Cường nghe đây," giọng Cường "Sắt" trầm đục vang lên bên kia đầu dây, lẫn trong tiếng búa gõ sắt xầm xập và tiếng máy cắt kim loại rít lên chói tai tại xưởng cơ khí Quận 5.


"Tôi đây. Lưỡi Dao Lạnh," Phong nói nhanh bằng giọng trầm thấp, mắt anh dán chặt vào đồng hồ đếm giây trên màn hình điện thoại. Giây thứ 05.


"Mẹ kiếp, Phong! Cậu vẫn còn sống à?" Cường Sắt gầm khẽ qua điện thoại, giọng nói tràn ngập sự lo lắng lẫn phấn khích. "Tôi vừa quét diễn đàn ngầm, bọn Hắc Tinh phát lệnh truy nã đỏ treo đầu cậu một triệu đô rồi! Giang hồ cả quận 5 đang lùng sục cậu như điên!"


"Tôi biết. Tôi đang bế con bé đi An Giang. Cần chiếc xe tải bọc thép gia cố gấp," Phong cắt ngang, giọng anh lạnh lùng và dứt khoát. Giây thứ 12.


"Xe đã làm xong phần khung gầm và lót thép chống đạn hai ly ở cabin. Động cơ đã độ lại tăng áp, lốp đặc chống đinh đặc chủng của Sơn Lốp cũng đã lắp xong. Điểm hẹn nhận xe ở đâu?" Cường Sắt nói nhanh, tiếng búa gõ sắt ở hậu cảnh đột ngột dừng lại. Giây thứ 18.


"Nhà kho bỏ hoang Quận 8, ven sông Tàu Hủ. Mang xe đến đó trước 8 giờ sáng. Nhớ kiểm tra bám đuôi thật kỹ trước khi xuất phát. Nếu thấy có động tĩnh lạ, hủy ngay giao dịch và di tản..." Phong nói dồn dập, mắt anh nhìn con số nhảy sang giây thứ 25.


"Được, tôi sẽ..."


Giọng Cường Sắt đột ngột bị ngắt quãng nửa chừng. Từ đầu dây bên kia, không phải là tiếng trả lời của Cường, mà là một tiếng rít điện tử chói tai, sắc nhọn xé rách màng nhĩ vang lên dồn dập. Tiếng rít có tần số cực cao, kéo dài liên tục như tiếng rít của hàng ngàn chiếc kim kim loại chà sát vào nhau.


Phong bàng hoàng nhận ra tần số này. Đó là dấu hiệu của thiết bị quét sóng vô tuyến tầm ngắn IMSI Catcher mà Hùng "Bảo An" đang vận hành để can thiệp nghe lén và định vị trực tiếp cuộc gọi di động của anh.


*Sẹt... Sẹt... Tút...*


Đầu dây bên kia hoàn toàn mất tín hiệu. Phong lập tức bấm nút tắt cuộc gọi đúng giây thứ 28, ngón tay cái anh dùng lực bẻ gãy đôi chiếc sim rác vừa mua, vứt vỏ nhựa xuống dòng nước kênh đen ngòm đang chảy xiết dưới chân cầu.


Nhưng tiếng rít điện tử chói tai kia vẫn còn vang vọng trong không gian tối tăm của gầm cầu, báo hiệu một sự thật kinh hoàng: xưởng độ xe của Cường Sắt đã bị Hắc Tinh nghe lén và định vị thành công trước khi cuộc gọi bị ngắt kết nối bằng một tiếng rít điện tử chói tai, báo hiệu xưởng độ xe đã bị đột kích.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!