Mật Mã Đồng Thau
Ánh sáng đỏ xanh từ chiếc xe tuần tra của cảnh sát hình sự quét qua những vách tường rêu phong của hẻm cụt 148 Hùng Vương, cắt đôi màn sương mù ẩm ướt của buổi sớm Chợ Lớn thành những vệt màu ma quái. Tiếng còi hú dội vào lòng hẻm nhỏ hẹp, tạo nên những âm thanh vang vọng, dồn dập như tiếng trống trận thúc giục bên tai. Trần Phong quỳ một gối trên nền đá xanh trơn trượt, bàn tay phải của anh siết chặt lấy bả vai trái đang rách nát. Máu tươi ấm nóng liên tục trào ra qua kẽ tay, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy dọc xuống lớp áo gió sẫm màu. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 đã bắt đầu phát tác, khiến hai thái dương anh giật lên từng cơn đau nhói, đầu óc quay cuồng và tầm nhìn thỉnh thoảng nhòe đi thành những quầng sáng chập chờn.
Phía sau lưng anh, sát bức tường gạch cao hơn ba mét, Bé Mai đang ôm chặt chiếc balô đỏ trước ngực. Đôi mắt tròn to của cô bé ngập tràn sự hoảng sợ nhưng tuyệt đối không hề khóc. Cô bé nhìn chằm chằm vào vệt máu đang loang nhanh dưới chân Phong, đôi môi nhỏ run rẩy. Phong biết mình không còn nhiều thời gian. Đội hình sự của Đại úy Lê Minh đang tiến vào từ đầu hẻm, tiếng giày da nện xuống mặt đường lát đá vang lên lộc cộc, mỗi lúc một gần.
"Trần Phong! Anh đã bị bao vây! Hạ vũ khí và bước ra ngoài!" Tiếng loa cầm tay của một trinh sát hình sự vang lên đanh thép, át cả tiếng mưa rơi rả rích.
Phong cắn chặt răng, cố gắng điều hòa nhịp thở nông để ngăn cơn ho khan do khói bụi từ trận chiến trước đó tràn vào phổi. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, các dải cơ vai đã bị lưỡi dao phẫu thuật của Tô Lâm cắt đứt, không còn một chút cảm giác hay lực nâng đỡ. Anh không thể bế Bé Mai nhảy vượt qua bức tường cao ba mét kia trong tình trạng này. Khẩu Colt 1911 giắt bên hông vẫn còn nguyên 7 viên đạn .45 ACP đặc chủng, nhưng Phong tuyệt đối không thể nổ súng vào lực lượng cảnh sát chính quy. Đó là nguyên tắc tối thượng của anh, và cũng là cách duy nhất để giữ cho Bé Mai không bị cuốn vào một cuộc thảm sát pháp lý không lối thoát.
*Suỵt... sẹt...*
Một tiếng huýt sáo nhỏ, quen thuộc vang lên từ một ngách hẹp chỉ rộng chưa đầy nửa mét nằm khuất sau đống hòm gỗ mục nát bên sườn phải hẻm. Phong giật mình, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua màn sương.
"Phong! Lách qua đây mau!"
Gương mặt ngăm đen, phúc hậu nhưng đầy cảnh giác của Bà Sáu bán nước hiện ra sau tấm bạt nilon sờn cũ che sạp hàng trà đá vỉa hè của bà. Bà Sáu thoăn thoắt kéo dịch một chiếc xe đẩy nước mía bằng gỗ cũ kỹ sang một bên, lộ ra một lối đi tắt siêu nhỏ thông giữa hai dãy nhà phố cổ Trung Hoa dột nát.
Không một chút do dự, Phong dùng cánh tay phải phồng rộp vết bỏng nhiệt ôm chặt lấy eo Bé Mai, nhấc bổng cô bé lên và lách nhanh vào ngách hẹp. Bà Sáu lập tức đẩy chiếc xe nước mía trở lại vị trí cũ, phủ tấm bạt nilon ẩm ướt lên để xóa sạch mọi dấu vết di chuyển.
Lối đi tắt tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi ẩm mốc của những bức tường gạch mục nát. Phong bế Bé Mai đi nhanh qua những khúc cua ngoằn ngoèo, bước chân anh nhẹ nhàng không tiếng động như một bóng ma đô thị. Phía sau họ, tiếng bước chân của các trinh sát hình sự Lê Minh đã tràn vào hẻm cụt, tiếng gậy gỗ gạt đống hòm phế liệu vang lên loảng xoảng, nhưng tất cả đã muộn. Sự thông thạo địa hình Chợ Lớn của Bà Sáu đã cứu họ một bàn thua trông thấy.
Sau gần mười phút luồn lách qua những con hẻm siêu nhỏ không có trên bản đồ số của thành phố, Phong đưa Bé Mai tiếp cận khu vực gầm cầu Chợ Lớn. Đây là một góc tối tăm, ẩm ướt nằm khuất dưới những dầm bê tông khổng lồ của chân cầu cổ. Nước sông kênh Tàu Hủ đục ngầu, bốc mùi bùn thải và rác rưởi nồng nặc, nhưng lúc này, đó là nơi trú ẩn an toàn nhất để tránh né mạng lưới camera giám sát dày đặc của Hùng Bảo An trên các trục đường lớn.
Phong đặt Bé Mai ngồi xuống một chiếc hòm gỗ khô ráo dưới góc tối của dầm cầu. Anh loạng choạng lùi lại, tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt rồi từ từ đổ sụp xuống. Cơn sốt lúc này đã đẩy nhiệt độ cơ thể anh lên tới 38.5 độ C. Từng luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến anh run lên bần bật, trong khi bả vai trái nóng rực như đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình. Vết thương xuyên thấu do đạn .308 trước đó, cộng thêm nhát chém sâu hoen rỉ của Tô Lâm đã bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng sẫm mùi hôi hám của sự hoại tử nhẹ.
"Chú Phong... chú bị chảy máu nhiều quá," Bé Mai khẽ thì thầm, giọng cô bé lạc đi vì lo lắng. Cô bé quỳ xuống cạnh Phong, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy vươn ra định bịt lấy vết thương trên vai anh, nhưng lại rụt rè dừng lại giữa chừng khi nhìn thấy gương mặt hốc hác, lạnh lùng của anh.
Phong hít một hơi sâu, nén chặt cơn đau đang hành hạ thể xác. Anh biết nếu không khâu kín vết thương vai ngay lập tức để cầm máu, anh sẽ bị mất máu cấp dẫn đến hôn mê sâu ngay dưới gầm cầu này, và Bé Mai sẽ hoàn toàn bơ vơ trước sự săn lùng của Hắc Tinh.
"Mai... lấy trong túi bên phải của chiếc balô ra cho chú một cuộn chỉ nylon và cây kim cong," Phong thầm thì, giọng nói trầm thấp và khàn đặc.
Bé Mai nhanh chóng mở chiếc balô đỏ, thoăn thoắt tìm kiếm và lôi ra một hộp nhựa nhỏ chứa bộ dụng cụ sơ cứu dã chiến thô sơ mà Phong luôn mang theo. Bên trong chỉ có một cuộn chỉ nylon mảnh dùng để câu cá, vài cây kim may quần áo đã được uốn cong thủ công, một chai cồn sát trùng 90 độ gần cạn và một chiếc thắt lưng da bò dày.
Phong nhận lấy chai cồn, dùng tay phải vặn nắp rồi đổ trực tiếp một lượng lớn cồn 90 độ lên thớ thịt rách nát ở bả vai trái.
*Xèo...*
Cơn đau rát buốt dữ dội như ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt hở khiến Phong co rút toàn bộ cơ thể. Gân xanh trên cổ anh nổi cuồn cuộn, gương mặt biến dạng vì đau đớn tột độ. Anh cắn chặt chiếc thắt lưng da bò giữa hai hàm răng, dùng ý chí thép của một sát thủ Huyền Thoại đã trải qua hàng chục năm rèn luyện bạo lực để triệt tiêu hoàn toàn tiếng hét tự nhiên của cơ thể. Im lặng tuyệt đối là quy tắc bảo mệnh tối thượng của anh dưới gầm cầu tối tăm này.
Bé Mai chứng kiến cảnh tượng tàn khốc đó, hai mắt cô bé nhòe đi vì nước mắt. Cô bé chưa từng thấy ai có thể chịu đựng một nỗi đau thể xác kinh hoàng như thế mà không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Sự nghi kỵ và sợ hãi bấy lâu nay đối với gã đàn ông lầm lì này bắt đầu lung lay, nhường chỗ cho một nỗi xót thương và cảm phục thầm lặng.
"Mai, giúp chú giữ chiếc bật lửa này. Bật lửa lên và giữ đều tay," Phong nhả chiếc thắt lưng da ra, đưa chiếc bật lửa Zippo bằng đồng thau cổ khắc hình chim ưng của Thầy Hoàng cho cô bé.
Bé Mai nhận lấy chiếc bật lửa bằng đôi tay run rẩy. Cô bé dùng ngón tay cái miết mạnh bánh xe đá lửa. Một ngọn lửa vàng cam ấm áp bùng lên, soi rõ khoảng không gian chật hẹp dưới gầm cầu và vệt máu đỏ tươi đang chảy dọc vai Phong. Cô bé cố gắng giữ cho ngọn lửa không bị dập tắt trước những cơn gió sông thổi qua khe cầu.
Phong dùng tay phải luồn sợi chỉ nylon mảnh qua lỗ kim cong đã được hơ nóng khử trùng trên ngọn lửa Zippo. Anh không có gương soi, không có thuốc tê, mọi cử động khâu vá hoàn toàn dựa vào xúc giác nhạy bén của bàn tay phải và trí nhớ giải phẫu học cơ thể người.
Anh đâm mũi kim cong đầu tiên xuyên qua lớp da sưng tấy ở rìa vết thương vai trái.
*Phập.*
Tiếng kim loại đâm xuyên qua thớ thịt vang lên ghê rợn trong không gian tĩnh mịch. Phong cắn chặt thắt lưng da lần thứ hai. Anh dùng ngón tay phải kéo căng sợi chỉ nylon, siết chặt thớ thịt rách nát lại với nhau. Máu tươi lại trào ra, nhuộm đỏ cả những ngón tay của anh. Từng mũi kim, từng đường chỉ nylon thô bạo được Phong thực hiện một cách tỉ mỉ, dứt khoát. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán anh, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống cằm.
Bé Mai nín thở dõi theo từng cử động của Phong. Cô bé cố gắng giữ cho ngọn lửa Zippo luôn ổn định sát bả vai anh, đôi mắt tròn to không chớp, lòng trắc ẩn lớn lao trong tâm hồn đứa trẻ mười tuổi đã vượt qua nỗi sợ hãi súng đạn. Cô bé nhận ra, gã đàn ông này đang dùng chính mạng sống và xương máu của mình để bảo vệ cô bé, không màng đến sự sống chết của bản thân.
Sau gần hai mươi phút tự phẫu thuật dã chiến tàn khốc, mũi kim cuối cùng cũng hoàn thành. Phong thắt nút sợi chỉ nylon, dùng răng cắn đứt đoạn chỉ thừa rồi nhả chiếc thắt lưng da ra. Anh thở dốc một cách nặng nề, lồng ngực phập phồng đều đặn theo phương pháp thở thiền điều hòa nhịp tim mà Sư thầy Thích Thanh đã dạy. Nhịp tim của anh từ mức 140 dần hạ xuống dưới 70 nhịp/phút, giúp kiểm soát cơn đau và ngăn chặn cơn run tay do PTSD bộc phát.
Vết khâu thô bạo bằng chỉ nylon trông sần sùi và đáng sợ như một con rết lớn bám chặt trên bả vai trái của Phong, nhưng ít nhất, máu đã ngừng chảy xối xả. Thể xác anh suy kiệt trầm trọng, nhưng ánh mắt anh đã lấy lại sự lạnh lùng, sắc bén thường lệ.
"Cảm ơn con," Phong thầm thì, đón lấy chiếc bật lửa Zippo từ tay Bé Mai. Anh khẽ vuốt mái tóc xộc xệch của cô bé bằng bàn tay phải còn dính máu, một cử chỉ dịu dàng hiếm hoi của kẻ sát nhân.
Bé Mai im lặng gật đầu, ôm chặt chiếc balô đỏ vào lòng, ánh mắt cô bé nhìn Phong lúc này đã bớt đi phần nghi kỵ, thay vào đó là sự gắn kết thầm lặng của hai linh hồn đang trốn chạy giữa giông bão.
Phong nhìn chiếc bật lửa Zippo trong tay. Lớp vỏ đồng thau cổ xỉn màu, khắc chìm hình chim ưng oai nghiêm dường như mang theo hơi ấm cuối cùng của Thầy Hoàng Thế Vinh. Ký ức về nhát dao nghiệt ngã ba năm trước lại hiện về trong tâm trí anh, dằn vặt và đau đớn. Nhưng anh biết, bây giờ không phải là lúc để yếu lòng. Anh phải tìm ra mật mã liên lạc mạng lưới cũ để đưa Bé Mai thoát khỏi Sài Gòn rực lửa này.
Phong dùng ngón tay cái lách vào khe hở nhỏ dưới đáy chiếc bật lửa Zippo, nơi bọc lớp bông tẩm xăng lỏng. Anh tỉ mỉ tháo rời bánh xe đá lửa, rút ruột kim loại ra khỏi vỏ đồng thau. Dưới lớp bông dày màu xám xịt bốc mùi xăng naphtha nồng nặc, Phong tìm thấy một mảnh thẻ nhớ MicroSD bảo mật màu đen siêu nhỏ, được bọc cẩn thận trong một lớp giấy dầu chống nước mỏng dính.
Đây chính là mật mã trong bật lửa Zippo mà Thầy Hoàng đã giấu kín trước khi qua đời.
Phong lôi chiếc điện thoại đập đá cũ nát, rỉ sét từ trong túi quần ra. Anh tháo pin, lắp mảnh thẻ nhớ MicroSD vào khe cắm phụ phía sau bo mạch rồi lắp pin khởi động lại. Màn hình đơn sắc của chiếc điện thoại chớp nháy vài lần rồi hiển thị một dòng lệnh mã hóa phức tạp.
Phong thoăn thoắt bấm các phím số theo hệ thống mật mã quân đội cũ mà Thầy Hoàng đã dạy anh từ thời niên thiếu. Sau ba lần nhập mã giải mật, màn hình điện thoại đột ngột chuyển sang một dòng chữ ngắn gọn, hiển thị một tọa độ địa lý cụ thể và một dòng di thư mật viết bằng mật hiệu không dấu:
*"10.4284, 105.1235. TIM LAM MU, ONG TA GIU CHIA KHOA THOAT HIEM."*
Phong nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng hy vọng giữa đêm tối u ám. Tọa độ đó chính xác là vùng mỏ đá hoang sơ ở biên giới An Giang—nơi cựu lão binh Lâm Mù đang ẩn thân. Mảnh thẻ nhớ MicroSD hiển thị tọa độ mỏ đá An Giang kèm di thư mật của Thầy Hoàng: 'Tìm Lâm Mù, ông ta giữ chìa khóa thoát hiểm.'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!