Hẻm Cụt Hùng Vương
Cơn gió lạnh buốt từ phía sông Sài Gòn thốc qua ngã tư Hải Thượng Lãn Ông, mang theo hơi nước mưa ẩm ướt và mùi thảo mộc nồng nặc từ những bao tải rễ cây khô xếp dọc vỉa hè. Trần Phong cắn chặt đầu lưỡi. Vị máu tanh ấm nồng lập tức lan tỏa trong khoang miệng, kích thích hệ thần kinh đang tê dại vì cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1. Anh cần sự tỉnh táo này. Chiếc xe tuần tra cảnh sát màu xanh trắng chỉ cách anh chưa đầy ba mét. Ánh đèn hiệu màu đỏ và xanh xoay vòng, quét qua gương mặt hốc hác mới cạo sạch râu tóc của anh, để lại những vệt sáng loang loáng trên nền nhựa đường ướt sũng.
Kính cửa sổ phía ghế phụ của xe tuần tra từ từ hạ xuống. Một viên cảnh sát trẻ tuổi nhíu mày nhìn gã đàn ông đầu húi cua sát da đầu, mặc chiếc áo gió xanh đen sẫm màu đang bế một đứa trẻ ôm chặt chiếc balô đỏ trước ngực. Dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi sớm Chợ Lớn, vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ bả vai trái của Phong bắt đầu thấm qua lớp vải áo gió, tạo thành một quầng đen sẫm đáng ngờ.
"Này anh kia!" Viên cảnh sát cất tiếng gọi, giọng đầy cảnh giác. "Sáng sớm bế con đi đâu mà vội thế? Đứng lại kiểm tra hành chính chút."
Phong không trả lời. Anh biết rõ, chỉ cần một cái liếc mắt của viên cảnh sát vào bả vai đang rỉ máu hoặc khẩu Colt 1911 giắt bên hông, mọi chuyện sẽ chấm dứt. Anh điều hòa nhịp thở, hạ thấp trọng tâm chân phải đang bị rạn xương sườn nhẹ hành hạ, rồi đột ngột xoay người lách thẳng vào con hẻm tối tăm ngay cạnh tiệm thuốc tây.
"Ơ kìa! Đứng lại!" Tiếng quát của viên cảnh sát vang lên phía sau, kèm theo tiếng mở cửa xe vội vã.
Phong bứt tốc. Mỗi bước chạy của anh trên nền hẻm trơn trượt là một lần những dải cơ ở bả vai trái bị kéo căng như muốn đứt lìa. Vết thương xuyên thấu do đạn .308 Winchester bắn bục thớ thịt sưng tấy, rỉ ra thứ dịch vàng hôi hám của sự hoại tử. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, mất lực nâng đỡ. Anh phải dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải—vốn đang phồng rộp những vết bỏng nhiệt rát buốt do đẩy bục máy chiếu rực lửa đêm qua—để ôm chặt lấy Bé Mai vào sát ngực.
Bé Mai không khóc. Cô bé mười tuổi bấu chặt những ngón tay nhỏ bé vào vai áo Phong, nhắm nghiền mắt để tránh những hạt mưa quất thẳng vào mặt. Chiếc balô màu đỏ chứa hộp nhạc gỗ—kỷ vật duy nhất của cha cô—bị ép chặt giữa lồng ngực hai người. Cô bé cảm nhận được nhịp tim đập nhanh liên hồi của Phong dội qua lớp áo gió mỏng, một nhịp đập điên cuồng của kẻ đang bị dồn vào đường cùng.
Phong lao sâu vào hẻm 148 Hùng Vương. Đây là một con hẻm cổ mang đậm dấu ấn kiến trúc Trung Hoa cổ kính với những bức tường gạch bong tróc sơn vàng, rêu phong bám xanh rì do ẩm ướt lâu năm. Bề ngang hẻm chưa đầy 1.5 mét, dây điện chằng chịt như mạng nhện khổng lồ giăng phía trên đầu, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Mặt đường lát đá xanh trơn trượt, đầy những vũng nước đọng đen ngòm bốc mùi rác thải sinh hoạt.
Chạy được khoảng năm mươi mét, Phong đột ngột khựng lại. Phía trước anh là một bức tường gạch cao hơn ba mét, chặn đứng lối đi. Hẻm cụt.
Cùng lúc đó, từ phía sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Nhưng đó không phải là tiếng giày da của viên cảnh sát tuần tra. Đó là tiếng dép lê lẹt xẹt, tiếng kim loại kéo lê trên nền đá xanh phát ra những âm thanh ghê rợn.
*Sẹt... sẹt... sẹt...*
"Thằng chó 'Lưỡi Dao Lạnh' đây rồi! Đại ca Sơn Búa bảo thằng nào lấy được đầu nó sẽ có một trăm triệu ăn chia!" Một giọng nói khàn đặc, thô bạo vang lên từ góc cua hẻm.
Năm bóng đen bước ra từ màn sương mù ẩm ướt. Chúng là những enforcer đắc lực của băng đảng Sơn Búa quận 5. Kẻ đi đầu là Tùng "Cá Lóc", gã sát thủ ném dao nham hiểm với mái tóc dài xơ xác và đôi mắt hí sắc lạnh. Phía sau gã là ba tên giang hồ to con, tay lăm lăm những thanh mã tấu rèn bằng thép nhíp xe tải sáng loáng, sắc bén. Và ẩn hiện cuối cùng trong bóng tối là Tô Lâm ("Vết Cắt"), gã sát thủ trẻ tuổi của Hắc Tinh với cặp mắt lạnh lùng như rắn độc, hai ngón tay kẹp hờ một lưỡi dao phẫu thuật bằng titan siêu mỏng.
Phong quét mắt nhanh qua địa hình xung quanh theo quy tắc lối thoát hiểm 3 điểm đã ăn sâu vào máu. Không có cửa sổ nào mở ở tầm thấp. Đường ống thoát nước bằng nhựa chạy dọc tường quá trơn để leo bằng một tay. Lối thoát duy nhất là vượt qua bức tường gạch phía trước.
Anh nghiến răng, cố dùng cánh tay trái tê dại để nâng Bé Mai lên, định đẩy cô bé lên bờ tường trước. Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, một cơn đau buốt tận xương tủy từ bả vai trái dội thẳng lên đại não. Khớp vai rách nát hoàn toàn mất lực, cánh tay trái đổ sụp xuống như một khúc gỗ mục. Phong suýt chút nữa đã làm rơi cô bé.
"Chú Phong..." Bé Mai khẽ kêu lên, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.
"Trốn vào kia. Nhắm mắt, bịt tai lại. Đừng ra ngoài dù nghe thấy bất kỳ tiếng động nào," Phong thì thầm, giọng khàn đặc nhưng kiên định. Anh đặt cô bé vào góc khuất hẹp sau một đống hòm gỗ mục nát chứa phế liệu sát bức tường cụt.
Bé Mai tuân thủ tuyệt đối quy tắc ẩn nấp im lặng mà Phong đã dạy. Cô bé cuộn tròn người lại, ôm chặt chiếc balô đỏ, úp mặt vào đầu gối và dùng hai tay bịt chặt tai.
Phong quay lại đối diện với năm kẻ truy sát. Anh đứng chắn trước lối vào góc khuất của Bé Mai, hai chân đứng vững trên nền đá trơn trượt, tay phải thọc sâu vào túi áo gió sẫm màu. Anh không rút khẩu Colt 1911. Tiếng súng nổ ở cự ly này chắc chắn sẽ kéo viên cảnh sát tuần tra đầu hẻm quay lại, và anh chỉ còn đúng 7 viên đạn .45 ACP nguyên bản—mỗi viên đều là mạng sống của Bé Mai ở những chặng đường dài phía trước. Anh phải cận chiến.
"Mày hết đường chạy rồi, Lưỡi Dao Lạnh. Đầu hàng đi để tao cho một nhát ngọt ngào," Tùng "Cá Lóc" cười khẩy, tay phải gã khẽ rung lên.
*Vút!*
Một vệt sáng bạc xé rách màn sương mù tối tăm. Tùng "Cá Lóc" ném con dao găm lá liễu đầu tiên với lực cổ tay cực mạnh cự ly mười mét.
Phong không né tránh bằng mắt. Trí nhớ không gian và thính giác nhạy bén giúp anh nhận biết tiếng rít gió của lưỡi dao dưới 0.1 giây. Anh hơi nghiêng đầu sang phải đúng ba centimet. Lưỡi dao lá liễu lướt sát qua vành tai anh, cắm phập sâu vào bức tường gạch phía sau tạo nên một tiếng *bập* khô khốc.
Ngay khi con dao vừa cắm vào tường, Tùng "Cá Lóc" đã áp sát, tay trái gã rút thêm một con dao bấm dài mười lăm phân đâm thẳng vào chấn thủy của Phong.
Phong không lùi. Trong không gian hẹp chưa đầy 1.5 mét của hẻm cụt, lùi bước đồng nghĩa với việc dâng hiến khoảng trống cho đối thủ vung dao. Anh bước tới một bước, triệt tiêu hoàn toàn góc đâm của Tùng. Bàn tay phải đang phồng rộp vết bỏng của Phong vươn ra như một chiếc kìm thép, bắt chính xác vào cổ tay trái cầm dao của Tùng "Cá Lóc".
Đây là đòn bẻ khớp cổ tay cận chiến của Krav Maga. Phong mượn chính quán tính lao tới của Tùng, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào mu bàn tay đối phương, đồng thời bẻ ngược cổ tay gã theo chiều ngược lại của khớp xương.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ tay gãy gập vang lên giòn giã giữa con hẻm tĩnh mịch. Tùng "Cá Lóc" hét lên một tiếng thảm thiết, con dao bấm rơi khỏi những ngón tay đã mất cảm giác. Phong không để đối thủ kịp lùi lại. Anh dùng tay phải giật mạnh bả vai Tùng xuống, đồng thời xoay hông, vung cùi chỏ phải tạo thành một đường vòng cung tàn bạo nhắm thẳng vào xương hàm dưới của gã.
*Bốp!*
Cú đấm móc hàm triệt hạ bằng cùi chỏ của Vovinam găm thẳng vào cằm Tùng "Cá Lóc". Lực xung kích cực mạnh khiến não bộ gã bị chấn động lập tức, đôi mắt trợn ngược. Tùng đổ sụp xuống đất như một bao cát rách, ngất lịm hoàn toàn.
"Thằng chó! Chém chết nó!"
Ba tên enforcer to con phía sau gầm lên khi thấy thủ lĩnh bị hạ gục chỉ trong chớp mắt. Chúng đồng loạt vung ba thanh mã tấu nhíp xe tải, lưỡi thép xé gió chém xéo từ trên xuống tạo thành một lưới đao phong tỏa hoàn toàn lối hẻm hẹp.
Lớp cát bụi và nước mưa hắt vào mắt Phong, cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu làm đầu óc anh hoa lên từng cơn. Nhưng bản năng sinh tồn cực hạn của cựu sát thủ Huyền Thoại đã ép cơ thể anh phản xạ trước khi não bộ kịp đưa ra mệnh lệnh.
Phong áp sát cự ly dưới 0.5 mét với tên enforcer đi đầu bên trái. Việc áp sát này khiến thanh mã tấu dài của tên giang hồ hoàn toàn mất đi góc vung và lực chém tối ưu. Phong dùng cùi chỏ phải đấm mạnh vào chấn thủy của gã, nghe rõ tiếng xương ức rạn nứt. Khi gã enforcer đau đớn gập người xuống, Phong nhanh như chớp vòng tay qua cổ gã, khóa chặt khí quản và kéo mạnh gã về phía trước làm lá chắn sống.
*Xoảng! Xoảng!*
Hai thanh mã tấu của hai tên còn lại chém thẳng vào tấm lưng bọc giáp da dày của chính đồng bọn chúng. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Phong, nóng hổi và tanh nồng. Tên enforcer làm lá chắn hét lên đau đớn rồi lịm đi.
Phong lợi dụng sức nặng của cái xác, đẩy mạnh nó về phía trước hất ngã tên enforcer thứ hai. Trong một tích tắc ngắn ngủi khi tên thứ ba đang loay hoay rút thanh mã tấu bị kẹt vào thớ thịt của đồng bọn, Phong lướt tới. Anh dùng tay phải nhặt con dao bấm của Tùng "Cá Lóc" dưới đất, đâm một nhát dứt khoát vào đùi phải của tên thứ ba, cắt đứt gân kheo chân của gã.
Tên thứ ba quỵ xuống, ôm đùi gào thét dữ dội. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây chiến đấu thực tế, bốn tên enforcer của băng Sơn Búa đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa dưới nền đá lạnh rỉ máu.
Nhưng Phong biết, kẻ nguy hiểm nhất vẫn chưa ra tay.
Từ trong màn sương mù ẩm ướt sát bức tường rêu phong, một bóng đen mảnh khảnh lướt đi không một tiếng động. Tô Lâm ("Vết Cắt") áp sát Phong với tốc độ kinh hoàng của một sát thủ cấp Vàng. Gương mặt gã trẻ măng, không một chút cảm xúc, đôi tay thon dài uyển chuyển đưa lưỡi dao phẫu thuật bằng titan bén ngót vạch một đường thẳng tắp nhắm thẳng vào động mạch cổ của Phong.
Phong cố gắng lùi lại để tránh đường dao chí mạng. Nhưng vết nứt xương sườn phải đau nhói khiến thân thủ của anh bị chậm đi một nhịp. Lưỡi dao phẫu thuật của Tô Lâm sượt qua cổ Phong, để lại một vệt cắt mảnh như sợi chỉ rỉ máu.
Tô Lâm không dừng lại. Gã xoay người trên một chân, lưỡi dao thứ hai xuất hiện trên tay kia, đâm thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của Phong.
Phong cố dùng tay trái để gạt đòn, nhưng cánh tay hoàn toàn liệt cơ không hề có phản ứng.
*Phập!*
Lưỡi dao phẫu thuật mỏng dính ngập sâu vào thớ thịt rách nát ở vai trái của Phong. Đường cắt sắc lẹm cắt đứt toàn bộ những sợi chỉ khâu y tế cũ từ ca mổ dã chiến trước đó. Cơn đau đớn tột cùng như dòng điện cao thế hàng ngàn vôn giật mạnh thẳng vào đại não Phong.
Anh cắn chặt răng đến mức nứt cả men răng, không để bản thân phát ra một tiếng rên rỉ nào. Tay phải Phong vung khẩu Colt 1911 hướng thẳng vào ngực Tô Lâm.
Nhìn thấy họng súng đen ngòm của khẩu .45 ACP, Tô Lâm khôn ngoan không tham chiến tiếp. Gã rút mạnh lưỡi dao phẫu thuật ra, khiến một dòng máu đỏ tươi phun xối xả từ vai Phong. Gã sát thủ trẻ tuổi lộn một vòng trên nền đất ẩm, lách người vào góc hẻm tối và biến mất vào màn sương mù Chợ Lớn nhanh như một bóng ma.
"Mẹ kiếp..." Phong loạng choạng quỵ một chân xuống nền đá xanh ướt sũng.
Bả vai trái của anh rách toạc, máu chảy tràn trề nhuộm đỏ toàn bộ cánh tay và thấm đẫm lớp áo gió xanh đen mới khoác. Cơn sốt cao kết hợp với mất máu cấp khiến mắt Phong mờ đi, những quầng sáng màu xanh đỏ bắt đầu nhảy múa điên cuồng trước mắt anh. Thể xác anh đã chạm ranh giới suy kiệt hoàn toàn.
Từ trong góc khuất hòm gỗ, Bé Mai rón rén bước ra. Đôi mắt tròn to của cô bé ngập tràn nước mắt khi nhìn thấy Phong đang quỳ mọp dưới đất, một tay giữ chặt bả vai rách nát rỉ máu dữ dội. Cô bé chạy lại gần, dùng đôi bàn tay nhỏ bé cố gắng bịt chặt vệt máu đang tuôn ra trên vai anh.
"Chú Phong... chú đừng chết..." Bé Mai nấc nghẹn.
Phong cố gắng nở một nụ cười hốc hác, nhợt nhạt. "Chú... không chết được. Đi thôi..."
Nhưng ngay khi Phong vừa cố gượng đứng dậy, một âm thanh vang dội xé rách bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm Chợ Lớn.
*Uú... uú... uú...*
Tiếng còi hú dồn dập, chói tai của xe cảnh sát vang lên ngay đầu hẻm 148 Hùng Vương. Ánh đèn chớp nháy màu đỏ và xanh từ những chiếc xe đặc chủng của đội hình sự bắt đầu hắt những quầng sáng loang loổ lên những bức tường rêu phong ẩm ướt của con hẻm cụt đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!