Ẩn Thân Chợ Lớn
Một tiếng *Rầm* kinh hoàng chấn động toàn bộ khung thép chiếc Toyota Vios cũ kỹ của Minh "Móm". Trần Phong ôm chặt Bé Mai trong vòng tay phải, dùng cả tấm lưng sờn rách và bả vai phải bọc thép mỏng của chiếc áo khoác kaki để hấp thụ toàn bộ lực va đập khủng khiếp từ độ cao hơn mười mét. Phần mui xe taxi lõm hẳn xuống, kính chắn gió phía sau vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ bắn tung tóe dưới làn mưa xối xả.
"Mẹ kiếp! Anh Phong!" Minh "Móm" hét lên kinh hoàng, hai tay bám chặt vô lăng khi chiếc xe bị lún lốp xuống gầm cầu do chấn động lực.
"Chạy! Đừng dừng lại!"
Giọng Phong khàn đặc, rít qua kẽ răng đầy máu. Anh loạng choạng đạp vỡ phần kính cửa sau đã rạn nứt, lôi cả cơ thể rách nát cùng Bé Mai vào trong khoang ghế sau chật hẹp.
Minh "Móm" không dám chậm trễ một giây. Gã cựu lính nghĩa vụ đạp lút ga, động cơ tăng áp độ ẩn bên dưới nắp ca-pô gầm rú lên một tiếng điên cuồng. Chiếc xe lạng lách, bánh cao su miết mạnh trên nền nhựa đường ướt sũng, lao vút đi trước khi lính đột kích của Hắc Tinh kịp tràn xuống từ cầu thang bộ cư xá Thanh Đa.
Phía sau, tiếng súng bắn tỉa của Phan Anh "Lưỡi Hái" vẫn nổ khan thêm hai phát nữa, đạn găm sạt qua sườn xe tạo nên những vệt lửa xanh lét giữa đêm mưa bão, nhưng chiếc taxi đã nhanh chóng khuất dạng sau ngã rẽ lối hẻm tối dẫn ra đại lộ.
Bên trong khoang xe tối tăm, chỉ có ánh sáng vàng nhấp nháy từ bảng điều khiển táp-lô hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Trần Phong. Bả vai trái của anh bị đạn súng trường .308 Winchester bắn xuyên thấu, giờ đây đã hoàn toàn mất cảm giác. Thớ thịt rách nát rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng ghế nỉ phía sau. Cơn sốt nhẹ bắt đầu xuất hiện, mang theo cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng và những cơn hoa mắt nhè nhẹ.
Bé Mai ngồi bó gối ở góc ghế đối diện, hai tay ôm chặt chiếc balô đỏ chứa hộp nhạc gỗ trước ngực. Đôi mắt tròn to của cô bé tràn ngập sự sợ hãi, nhưng tuyệt đối không hề khóc hay phát ra tiếng động. Cô bé lặng lẽ nhìn vệt máu sẫm màu đang không ngừng loang ra trên vai Phong, thấm qua lớp vải kaki xám xịt. Sự im lặng của đứa trẻ mười tuổi lúc này như một bản án không lời, găm thẳng vào tâm trí dằn vặt của cựu sát thủ.
"Anh Phong, chốt chặn của Lâm 'Chột' đang khóa ngã tư Bình Triệu! Bọn giang hồ quận 5 của Sơn Búa cũng bắt đầu rải người ra các tuyến lộ lớn rồi!" Minh "Móm" vừa lách xe qua một con hẻm cụt chật hẹp vừa lo lắng báo cáo, mắt gã liên tục quét qua kính chiếu hậu.
"Né đường quốc lộ ra. Đi đường sông ven kênh Nhiêu Lộc, hướng thẳng về Chợ Lớn," Phong ra lệnh, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực chiến thuật. "Hùng 'Bảo An' đang vận hành hệ thống camera quét AI trên toàn thành phố. Nếu chúng ta lọt vào góc quét của camera giao thông lớn, Hắc Tinh sẽ định vị được biển số xe dưới ba mươi giây."
Phong biết rõ sự nguy hiểm của mạng lưới săn lùng kỹ thuật số. Hùng "Bảo An" là một kẻ tỉ mỉ, gã sẽ không bỏ qua bất kỳ camera an ninh nào từ các cửa hàng tiện lợi đến ngã tư công cộng. Để sinh tồn, họ phải biến thành những bóng ma vô hình giữa đô thị.
"Minh, có tông-đơ trong hộc xe không?" Phong hỏi.
"Có cái tông-đơ cũ tôi hay dùng để hớt tóc cho lính trong trại, nằm dưới gầm ghế phụ ấy anh."
Phong dùng cánh tay phải duy nhất còn cử động được để mò mẫm dưới gầm ghế, lôi ra chiếc tông-đơ điện cũ kỹ bám đầy bụi dầu. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn tê liệt do đứt bó cơ vai. Mỗi cử động nhỏ của cơ thể đều kéo theo cơn đau nhói thấu xương từ hai xương sườn bị rạn nứt trong cú rơi ngã vừa rồi.
Phong bật tông-đơ. Tiếng động cơ điện rít lên *u u* đều đặn trong khoang xe. Anh không cần gương soi, chỉ dựa vào trí nhớ không gian hẹp và cảm giác xúc giác của bàn tay phải bị bỏng rộp. Phong đưa tông-đơ sát vào da đầu, bắt đầu cạo sạch mái tóc húi cua cũ của mình.
Những mảng tóc đen rụng xuống vạt áo khoác, lẫn vào máu và nước mưa. Lưỡi thép cùn của chiếc tông-đơ cũ thỉnh thoảng giật mạnh da đầu, để lại những vệt xước rỉ máu nhỏ, nhưng gương mặt Phong không hề biến sắc. Anh cạo sạch râu quai nón, để lộ những đường xương hàm góc cạnh, hốc hác và lạnh lùng như tro tàn. Thân phận gã thợ sửa máy chiếu lập dị của cư xá Thanh Đa chính thức bị xóa bỏ hoàn toàn trong đêm nay.
Anh lột bỏ chiếc áo khoác kaki sờn cũ bọc thép mỏng—thứ giờ đây đã đẫm máu và khói súng—rồi khoác lên mình chiếc áo gió màu xanh đen sẫm của Minh "Móm" để lại trên ghế. Phong quay sang Bé Mai, nhẹ nhàng đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống trán cô bé.
"Từ giờ, ai hỏi gì cũng không được nói tên thật. Nhớ chưa?" Phong thì thầm.
Bé Mai khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt. Cô bé nhìn chằm chằm vào mái đầu húi cua sát da đầu của Phong, cảm thấy gã đàn ông trước mặt càng trở nên xa lạ và đáng sợ hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính gã vừa dùng thân mình đỡ đạn cứu mạng cô.
Chiếc xe taxi lách qua những con đường tối tăm vùng ven kênh Tàu Hủ, tiến dần vào địa phận Quận 5. Cơn mưa bão bắt đầu ngớt dần, nhường chỗ cho màn sương mù ẩm ướt và sức nóng đô thị ngột ngạt của buổi sáng sớm đang cận kề. Chợ Lớn hiện ra trước mắt họ với những dãy nhà phố cổ mang kiến trúc Trung Hoa, những con hẻm sâu hun hút chằng chit dây điện như mạng nhện và mùi dầu mỡ từ các tiệm ăn đêm bốc lên nồng nặc.
Tại ngã tư đường Nguyễn Trãi giao với Phùng Hưng, Minh "Móm" đột ngột giảm tốc độ.
"Anh Phong, phía trước có camera quét giao thông của sở. Góc quét bao trùm toàn bộ giao lộ, không có đường tránh."
Phong quét mắt nhanh qua kính chắn gió. Quả thực, một chiếc camera dome màu đen bóng của hệ thống giám sát AI đang xoay nhẹ trên cột đèn cao áp, ống kính của nó hướng thẳng về phía làn đường của họ. Nếu đi qua lúc này, thuật toán nhận diện khuôn mặt của Hùng "Bảo An" sẽ ngay lập tức phát hiện ra cấu trúc xương mặt của Phong bất kể anh đã cắt tóc.
Đúng lúc đó, một chiếc xe chở rác cỡ lớn màu cam phản quang của Ông Năm "Rác" đang lầm lũi di chuyển từ phía hẻm phụ ra, chuẩn bị rẽ phải qua giao lộ.
"Minh, bám sát đuôi xe rác. Giữ khoảng cách dưới hai mét," Phong ra lệnh khẩn cấp.
Minh "Móm" hiểu ý ngay lập tức. Gã điều khiển chiếc taxi tiến sát vào đuôi chiếc xe chở rác khổng lồ, dùng chính thùng xe cao lớn bốc mùi hôi thối làm lá chắn vật lý hoàn hảo để che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chiếc camera AI trên cao. Chiếc xe taxi trôi qua giao lộ một cách im lặng, ẩn mình hoàn toàn dưới bóng của chiếc xe rác đô thị.
"Tốt rồi. Cho tôi xuống ở rìa chợ Bình Tây. Cậu biến đi ngay lập tức, vứt chiếc xe này vào một bãi rác công nghiệp nào đó," Phong dặn dò Minh "Móm" khi chiếc xe tiến sát vào khu vực sầm uất của Chợ Lớn.
Phong rút trong túi ra một xấp tiền mặt lậu mệnh giá nhỏ, thảy lên ghế phụ. Đây là số tiền tiết kiệm ít ỏi không số sê-ri liên tục mà anh gom góp được từ tiệm sửa máy cũ, dùng để chi tiêu mua nhu yếu phẩm mà không bị truy vết ngân hàng.
"Anh Phong... bảo trọng," Minh "Móm" nhìn Phong bằng ánh mắt lo lắng của một người em út, gã biết hành trình phía trước của Phong sẽ chỉ có máu và nước mắt.
Phong bế Bé Mai bằng cánh tay phải duy nhất còn lực nâng. Vết thương vai trái bục chỉ nhẹ do va chạm, máu ấm rỉ ra thấm đẫm lớp áo gió mới màu xanh đen. Anh lướt nhanh ra khỏi xe, chìm vào bóng tối của những dãy hành lang cổ kính của khu phố chợ khi trời vừa hửng sáng.
Chợ Bình Tây lúc năm giờ sáng là một mê cung hỗn loạn của âm thanh và mùi vị. Tiếng gầm rú của xe tải chở hàng, tiếng còi xe máy chen chúc, tiếng rao lanh lảnh của tiểu thương gốc Hoa và mùi tanh nồng của hải sản khô, mùi ẩm mốc của những sạp vải cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Hàng ngàn sạp hàng san sát nhau với những lối đi chật hẹp, ngoằn ngoèo tạo thành một trận đồ bát quái tự nhiên. Đây chính là chiến trường lý tưởng để Phong triệt tiêu hoàn toàn khả năng định vị tầm xa của Hắc Tinh.
Nhưng thể xác của Phong đang chạm ranh giới cực hạn. Vết thương xuyên thấu ở vai trái không được sát trùng đang bắt đầu hoại tử nhẹ do ngấm nước mưa bẩn từ cư xá Thanh Đa. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 bùng phát, khiến trán anh nóng rực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Đầu óc Phong bắt đầu quay cuồng, những hình ảnh xung quanh nhòe đi thành những quầng sáng méo mó.
"Chú Phong... chú sao thế?" Bé Mai khẽ thì thầm bên tai anh, cô bé cảm nhận được cơ thể Phong đang run lên bần bật vì lạnh dù thời tiết Chợ Lớn lúc này đang nóng bức.
"Không sao. Giữ chặt," Phong khàn giọng đáp, bước chân anh bắt đầu khập khiễng do chấn thương khớp gối phải tái phát.
Anh biết nếu không tìm được thuốc sát trùng và bông băng y tế để khâu vá vết thương ngay lập tức, anh sẽ bị ngất đi vì mất máu và sốc nhiễm trùng ngay giữa chợ, biến cả hai thành miếng mồi ngon cho băng Sơn Búa đang lùng sục khắp nơi.
Phong bế Bé Mai lách qua một sạp bán thảo dược khô lớn, hướng về phía đường Hải Thượng Lãn Ông—phố đông y nổi tiếng của Chợ Lớn. Mùi quế chi, nhân sâm và thảo mộc nồng nặc bốc lên từ những bao tải chất đống trên vỉa hè có thể giúp che giấu mùi máu rỉ ra từ vai anh.
Anh tìm thấy một tiệm thuốc tây nhỏ nằm sâu trong một con hẻm tối khuất camera giám sát. Phong đặt Bé Mai ngồi trên một chiếc ghế nhựa ở góc khuất, rồi tiến lại quầy thuốc.
"Bán cho tôi... một chai cồn sát trùng chín mươi độ, hai cuộn bông băng gạc vô trùng, và một hộp kháng sinh Amoxicillin liều cao," Phong nói bằng giọng khàn đặc, mắt anh cố gắng giữ sự tỉnh táo tối thiểu.
Người bán thuốc nhìn gương mặt hốc hác, đầu húi cua rỉ máu nhỏ của Phong với vẻ ái ngại, nhưng thế giới ngầm Chợ Lớn đã dạy họ quy tắc không tò mò. Phong thảy xấp tiền mặt lậu mệnh giá nhỏ 50.000 đồng ướt sũng lên bàn, giật lấy túi thuốc rồi bế Bé Mai bước nhanh ra ngoài.
Thế nhưng, ngay khi bước chân Phong vừa chạm vỉa hè ngã tư Hải Thượng Lãn Ông, thế giới trước mắt anh đột ngột tối sầm lại. Cơn sốt cao khiến thăng bằng của anh bị phá vỡ hoàn toàn, các khớp cơ run rẩy mất lực.
*Két...*
Một chiếc xe tuần tra cảnh sát màu xanh trắng từ từ lăn bánh rẽ vào ngã tư, ánh đèn hiệu nhấp nháy phản chiếu trên vũng nước mưa dưới chân Phong. Khoảng cách giữa họ chưa đầy ba mét.
Khớp gối phải của Phong gập xuống, mắt anh mờ đi hoàn toàn vì mất máu, cơ thể loạng choạng suýt ngã quỵ ngay trước mũi chiếc xe tuần tra đang tiến sát sạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!