Lối Thoát Trên Mái Tôn
Mùi khói độc từ đám cháy xăng sinh học của Quốc 'Lửa' vẫn còn nồng nặc trong khoang mũi, rát buốt và khô khốc. Trần Phong bế xốc Bé Mai trong lòng, từng bước leo lên những nấc thang sắt rỉ sét bên trong giếng kỹ thuật của cư xá Thanh Đa. Tiếng nước mưa rỉ rả dọc theo những đường ống nước nứt nẻ tạo nên những âm thanh lộp bộp, đều đặn đến đáng sợ.
Cánh tay phải của Phong, nơi vết bỏng nhiệt từ bục máy chiếu nóng rực vừa mới phồng rộp lên, bắt đầu rỉ dịch vàng. Mỗi lần anh siết chặt tay để giữ lấy cơ thể nhỏ bé của Bé Mai, thớ thịt cháy sém lại co rút, gửi một luồng đau buốt dọc lên tận đại não. Nhưng anh không được phép nới lỏng lực tay. Bé Mai ôm chặt lấy cổ anh, gương mặt nhỏ nhắn rúc sâu vào lớp vải kaki sờn cũ của chiếc áo khoác. Cô bé không khóc, cũng không hỏi bất kỳ điều gì. Sự im lặng của đứa trẻ mười tuổi giữa lằn ranh sinh tử này không phải là sự dũng cảm, mà là sự tê liệt hoàn toàn của hệ thần kinh sau khi chứng kiến ngôi nhà duy nhất của mình bị thiêu rụi.
"Mai, giữ chặt," Phong thì thầm bằng giọng trầm thấp, khàn đặc vì khói.
Anh dùng bả vai trái đẩy mạnh cánh cửa tôn sét rỉ dẫn ra mái thượng của cư xá.
*Ầm!*
Cơn bão nhiệt đới ập thẳng vào mặt họ. Gió rít gầm rú qua những khe hở của các block nhà cũ nát, mang theo những hạt mưa lạnh ngắt như kim châm đâm thẳng vào da thịt. Trời tối đen như mực, chỉ được chiếu sáng bởi những ánh chớp xanh loét cắt ngang bầu trời Sài Gòn và ánh đèn đỏ lòm của xe chữa cháy đang hú còi vô vọng dưới sân chung cư cách đó năm tầng lầu.
Mái nhà cư xá Thanh Đa hiện ra trước mắt họ như một sườn dốc trơn trượt bằng tôn rỉ sét, hoàn toàn không có lan can bảo vệ. Nước mưa chảy thành dòng xối xả trên những nếp gấp kim loại, cuốn theo những mảng tar chống thấm đã mục nát. Địa hình dốc đứng này là một cái bẫy tử thần đối với bất kỳ ai, đặc biệt là với một kẻ đang phải bế theo một đứa trẻ và mang trên mình chấn thương bỏng rát ở tay phải.
Phong quét mắt nhanh để ghi nhớ sơ đồ không gian hẹp. Theo tính toán chiến thuật của anh, để tiếp cận được chiếc xe taxi của Minh 'Móm' đang chờ sẵn ở con hẻm tối phía sau block B, họ bắt buộc phải băng qua toàn bộ chiều dài mái tôn của block A, vượt qua khoảng trống giếng trời rộng hơn một mét rưỡi để sang block B, rồi mới có lối cầu thang bộ đi xuống.
Anh vừa mới đặt chân lên tấm tôn đầu tiên thì một luồng trực giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đó là bản năng sinh tồn của một cựu sát thủ Huyền Thoại từng trải qua hàng trăm trận tử chiến.
*Vút... Đoàng!*
Một tiếng rít gió xé toạc không khí, theo sau là tiếng nổ đanh thép dội lại từ phía tháp nước cao của nhà máy nước cũ đối diện cư xá.
Một viên đạn súng trường bắn tỉa cỡ nòng .308 Winchester xé rách màn mưa, găm thẳng vào tấm tôn mỏng ngay sát gót chân phải của Phong. Sức công phá của viên đạn xé toạc lớp thép rỉ, tạo ra một lỗ thủng lớn bằng nắm tay và bắn tung tóe những mảnh tôn sắc lẹm cùng tia lửa xanh lét vào không khí. Mùi kim loại cháy khét lẹt lập tức bị nước mưa cuốn trôi.
"Phan Anh," Phong lầm bầm trong miệng, mắt anh híp lại lạnh lùng.
Khẩu Remington 700 của gã đồng môn cũ 'Lưỡi Hái' đã lên tiếng. Phong biết rõ thói quen của gã xạ thủ này. Phan Anh không bao giờ bắn bừa bãi. Phát đạn vừa rồi chỉ là phát bắn thăm dò khoảng cách và sức gió của cơn bão. Phát đạn thứ hai chắc chắn sẽ nhắm thẳng vào trung tâm khối lượng di chuyển—tức là ngực của Phong hoặc đầu của Bé Mai.
Khoảng cách từ tháp nước đối diện đến mái nhà cư xá là khoảng một trăm năm mươi mét. Trong điều kiện gió bão giật cấp 7 và mưa xối xả làm nhòe tầm nhìn quang học, Phan Anh chắc chắn phải sử dụng kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt AN/PVS-22 để định vị bức xạ nhiệt cơ thể của Phong nổi bật trên nền mái tôn lạnh ngắt.
Khẩu Colt 1911 giắt bên hông Phong lúc này hoàn toàn vô dụng. Cự ly quá xa, và độ lệch gió của bão sẽ thổi bay viên đạn .45 ACP nặng nề đi chệch mục tiêu hàng mét trước khi nó kịp tiếp cận tháp nước. Anh không thể bắn trả. Lựa chọn duy nhất là chạy.
"Quy tắc di chuyển zic-zac góc hẹp," Phong tự nhắc nhở mình.
Anh siết chặt Bé Mai vào sát ngực, hạ thấp trọng tâm cơ thể để giảm diện tích tiếp xúc với đường đạn và bứt tốc. Anh không chạy theo đường thẳng. Cứ sau đúng ba bước chân chạy slide trên mái tôn trơn trượt, Phong lại chủ động nghiêng người, đạp mạnh chân phải để đổi hướng di chuyển đột ngột sang góc bốn mươi lăm độ.
*Đoàng!*
Phát đạn thứ hai xé gió lao tới. Viên đạn sượt qua khoảng không gian trống mà Phong vừa rời đi chỉ trong một phần mười giây, găm thẳng vào một ống thông gió bằng tôn phía sau, khiến nó nổ tung thành những mảnh vụn kim loại bay lả tả.
Sức gió mạnh và nước mưa chảy xiết khiến đôi giày vải của Phong mất độ bám. Khớp gối phải của anh, nơi mang chấn thương tích lũy từ những năm tháng huấn luyện bạo lực, bắt đầu phát ra những tiếng lục khục đau đớn dưới áp lực của những cú đổi hướng đột ngột. Cánh tay phải bị bỏng nhiệt rát buốt như bị đổ muối vào khi nước mưa thấm qua lớp vải áo khoác.
"Chú Phong..." Bé Mai khẽ thì thầm, giọng cô bé run rẩy nhưng vẫn cố giữ đúng quy tắc ẩn nấp im lặng. Cô bé cảm nhận được nhịp tim đập điên cuồng của Phong dội vào lồng ngực mình.
"Nhắm mắt lại, Mai. Đừng nhìn lên," Phong khàn giọng đáp.
Anh nhìn thấy phía trước, dọc theo gờ tường bê tông của block A, có một dãy gồm ba cục nóng điều hòa công nghiệp cũ kỹ của văn phòng tầng dưới đang hoạt động. Những chiếc quạt gió khổng lồ của cục nóng đang thổi ra những luồng hơi nóng hầm hập, tạo nên một màn sương nhiệt mờ ảo, méo mó giữa làn mưa lạnh.
"Ngụy trang nhiệt," một ý nghĩ lóe lên trong đầu Phong.
Anh bế Bé Mai lao thẳng về phía dãy cục nóng điều hòa. Anh không chạy trốn phía sau chúng để làm vật chắn, vì những tấm vỏ nhôm mỏng của cục nóng không thể cản được đạn xuyên phá của khẩu Remington 700. Thay vào đó, anh chủ động di chuyển áp sát vào phía trước luồng khí nóng đang thổi ra xối xả.
Nhiệt lượng tỏa ra từ các máy nén điều hòa lên tới hơn năm mươi độ C, lập tức bao trùm lấy cơ thể của Phong và Bé Mai. Trên màn hình kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt của Phan Anh lúc này, toàn bộ khu vực xung quanh dãy cục nóng điều hòa sẽ bùng lên một quầng sáng trắng xóa, bão hòa nhiệt độ hoàn toàn. Bức xạ nhiệt cơ thể của hai người lập tức bị hòa lẫn vào luồng hơi nóng khổng lồ của máy móc, biến họ thành những bóng ma vô hình trước công nghệ hiện đại.
Phan Anh mất dấu mục tiêu. Tiếng súng bắn tỉa đột ngột dừng lại.
Phong tận dụng khoảng trống thời gian quý giá đó để tiếp cận rìa của block A. Khoảng trống giếng trời ngăn cách giữa hai block nhà hiện ra trước mắt anh như một vực sâu tăm tối. Khoảng cách là một mét sáu, bên dưới là khoảng sân chung cư sâu hun hút ngập trong nước mưa và bóng tối. Dưới điều kiện mái tôn trơn trượt và cơ thể suy kiệt, cú nhảy này không khác gì một trò đùa với tử thần.
Nhưng họ không có lựa chọn thứ hai.
Phong lùi lại ba bước để lấy đà. Anh hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau từ vết bỏng ở tay phải và khớp gối đang rạn nứt.
Đúng lúc anh chuẩn bị dậm nhảy, luồng hơi nóng từ cục nóng điều hòa phía sau đột ngột giảm mạnh do hệ thống điện của tòa nhà bị chập cháy từ đám cháy dưới tiệm máy chiếu. Quầng sáng bảo vệ nhiệt biến mất.
Từ tháp nước đối diện, Phan Anh lập tức bắt lại được tín hiệu nhiệt của Phong. Gã xạ thủ lạnh lùng không bỏ lỡ một phần nghìn giây.
*Đoàng!*
Tiếng súng nổ trùng hợp với một tia chớp chói lòa xé đôi bầu trời.
Viên đạn .308 Winchester lao tới với vận tốc hơn tám trăm mét trên giây. Phong vừa dậm nhảy bay người trên không trung thì viên đạn bắn tỉa đã xuyên qua bả vai trái của anh.
*Phập!*
Động năng khủng khiếp của viên đạn bắn tỉa cự ly trung bình xoay tròn cơ thể Phong ngay trên không trung. Viên đạn xuyên phá thớ cơ vai trái, xé rách da thịt và bẻ gãy một phần xương bả vai trước khi thoát ra ngoài, để lại một lỗ thương tổn lớn rỉ máu dữ dội.
Cơn đau đớn tột cùng không ập đến ngay lập tức, mà là một cảm giác trống rỗng, lạnh ngắt và mất cảm giác hoàn toàn ở toàn bộ cánh tay trái. Cánh tay trái của Phong buông thõng xuống, mất lực nâng đỡ.
Trọng tâm bị lệch, Phong và Bé Mai rơi mạnh xuống mái tôn của block B.
*Rầm! Két...*
Cơ thể Phong đập mạnh xuống lớp tôn rỉ sét trơn trượt. Anh dùng hết chút sức tàn của cánh tay phải bị bỏng để ôm chặt lấy Bé Mai, dùng chính tấm lưng và bả vai phải của mình mài sát xuống mái tôn để giảm lực va chạm, tránh cho cô bé không bị đập đầu xuống kim loại cứng. Họ trượt dài hơn ba mét trên mái dốc, nước mưa nhuộm đỏ ánh máu loãng chảy tràn ra xung quanh.
"Hự..." Phong rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng.
Anh cố gắng gượng dậy nhưng bả vai trái đã hoàn toàn mất cảm giác. Cánh tay trái tê liệt không thể cử động, máu đỏ tươi từ vết thương xuyên thấu tuôn ra xối xả, nhanh chóng bị nước mưa gột rửa thành một màu hồng nhạt chảy dọc theo những nếp tôn xuống máng xối.
Ngưỡng chấn thương tích lũy ban đầu đã chính thức bị phá vỡ. Thể xác của cựu sát thủ Huyền Thoại bắt đầu quá tải.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía lối cửa thoát hiểm của block B. Một tên enforcer thuộc toán dọn dẹp của Đạt 'Sẹo' đã leo lên mái nhà từ trước để bọc sườn phục kích. Tên lính cầm trên tay một thanh mã tấu rèn bằng thép nhíp xe tải sáng loáng, lao thẳng về phía Phong đang nằm bất động.
Phong nhìn thấy đối thủ đang lao tới. Trong trạng thái liệt một tay và bế một đứa trẻ, anh không thể thực hiện các đòn cận chiến Krav Maga thông thường.
Ánh mắt anh lướt nhanh qua mặt tôn ẩm ướt và phát hiện một cuộn dây kẽm gai rỉ sét của thợ sửa điện bỏ quên trong góc mái. Phong dùng chân phải đạp mạnh vào cuộn dây kẽm, khiến nó lăn dài trên mái dốc và bung ra những sợi kẽm gai chằng chịt ngay trên đường chạy của tên enforcer.
Tên lính đột kích đang lao đi với tốc độ cao dưới trời mưa bão không kịp nhìn thấy sợi dây kẽm gai vô hình trong bóng tối.
*Rắc! Áaaa!*
Cổ chân của tên enforcer vướng chặt vào vòng kẽm gai rỉ sét. Lực quán tính cực mạnh khiến gã mất thăng bằng, ngã nhào mặt xuống mái tôn trơn trượt. Thanh mã tấu văng khỏi tay gã, tạo nên những tiếng *loảng xoảng* chói tai trước khi rơi xuống vực sâu. Cơ thể gã enforcer trượt dài vô vọng trên mái dốc không lan can, tiếng hét thất thanh bị tiếng sấm sét nuốt chửng hoàn toàn khi gã rơi thẳng xuống khoảng không tối tăm bên dưới cư xá.
Phong loạng choạng đứng dậy bằng một chân. Đầu óc anh hoa mắt, thái dương đập liên hồi do mất máu cấp. Cơn sốt nhẹ bắt đầu xuất hiện, khiến hơi thở của anh trở nên nóng rực và đứt quãng.
Anh bế Bé Mai bằng cánh tay phải duy nhất còn hoạt động. Vết bỏng ở cẳng tay phải bị nước mưa bẩn thấm vào bắt đầu rát buốt dữ dội, các cơ tay run rẩy kịch liệt dưới sức nặng của cô bé.
"Chú Phong... vai chú chảy nhiều máu quá..." Giọng Bé Mai nghẹn ngào. Lần đầu tiên cô bé chủ động dùng bàn tay nhỏ bé của mình đè chặt lên vết thương vai trái của Phong để cố gắng ngăn dòng máu đang tuôn ra.
Sự xúc động nhỏ nhoi xoa dịu phần nào cơn đau đớn thể xác của Phong, nhưng anh biết họ không còn thời gian.
Phía sau họ, tiếng bước chân của toán đột kích khác bắt đầu dội lên từ lối cửa thoát hiểm. Và từ phía tháp nước đối diện, tia laser định vị màu đỏ của khẩu Remington 700 lại bắt đầu quét dọc trên mái tôn block B, săn tìm bóng dáng của hai người.
Phong loạng choạng bước đến rìa mái tôn của block B.
*Rào rào...*
Anh nhìn xuống dưới alleys tối tăm của cư xá. Cách mép mái nhà khoảng mười mét dưới đất, chiếc xe Toyota Vios đời cũ của Minh 'Móm' đang đỗ sẵn, hai đèn hazard màu vàng nhấp nháy liên tục giữa làn mưa bão.
Nhưng Phong đột ngột trượt chân trên tấm tôn mục nát chứa đầy tar trơn trượt.
*Két...*
Cơ thể anh ngã quỵ xuống mép mái nhà. Bả vai trái hoàn toàn mất cảm giác, không còn một chút lực nào để chống đỡ hay bám víu vào gờ tường bê tông sụt lún. Toàn bộ trọng lượng của anh và Bé Mai đang trượt dần ra ngoài mép mái dốc.
Từ phía tháp nước đối diện, tia laser đỏ lòm của Phan Anh đã quét qua vũng máu loãng trên tôn, di chuyển nhanh chóng và khóa chặt mục tiêu vào ngay chính giữa vầng trán nhỏ bé của Bé Mai đang ôm chặt lấy cổ Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!