Nhạc nềnKengeki

Đêm Phóng Hỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt lách cách dội vào bức tường gạch mỏng của tiệm sửa máy chiếu cũ, mang theo cái lạnh buốt của những kẻ chuyên hành sự trong bóng tối. Trần Phong đứng bất động trong góc tối của căn phòng, tấm lưng rộng ép chặt vào vách tường ẩm mốc. Tay phải anh nắm chặt báng gỗ sờn của khẩu Colt 1911. Kim hỏa đã kéo về phía sau, sẵn sàng khai hỏa. Nhưng ngón trỏ của anh vẫn giữ nguyên bên ngoài vòng cò. Anh đang nín thở, lắng nghe từng dao động nhỏ nhất của không khí.


Bên ngoài, tiếng mưa giông rỉ rả dội xuống mái tôn rỉ sét của cư xá Thanh Đa không đủ sức che giấu tiếng bước chân nặng nề, lê khập khiễng của một gã đàn ông. Đó là Đạt "Sẹo". Phong thuộc lòng nhịp bước chân này từ những ngày còn ở lò đào tạo sát thủ của Hắc Tinh. Gã enforcer tàn bạo chuyên dùng súng shotgun hoa cải cự ly gần để dọn đường đột kích.


"Đại ca, bên nhà hoang đối diện không có người! Dấu phấn trắng nằm ở đây, nhưng cửa khóa ngoài xích rỉ sét bám đầy bụi. Chúng ta bị lừa rồi!"


Một giọng nói trầm đục vang lên cách cửa tiệm của Phong khoảng năm mét, hướng thẳng từ căn nhà hoang đối diện. Phong khẽ nhếch môi lạnh lùng. Dấu phấn trắng đánh dấu mục tiêu mà tên trinh sát để lại lúc tối đã bị anh cạo sạch bằng lưỡi dao nhỏ, rồi vẽ lại y hệt lên bức tường gạch đổ nát đối diện. Sự chần chừ của kẻ thù chỉ kéo dài đúng ba giây, nhưng đối với một cựu sát thủ cấp Huyền Thoại như Phong, ba giây là quá đủ để anh hoàn thành những bước chuẩn bị cuối cùng.


"Mẹ kiếp! Thằng chó 'Lưỡi Dao Lạnh' chơi chúng ta! Quay lại tiệm máy chiếu ngay!" Tiếng Đạt "Sẹo" gầm lên xé rách màn đêm tĩnh mịch.


Tiếng xích sắt ngoài cửa xếp đột ngột bị giật mạnh. Tiếp theo đó là tiếng bước chân dồn dập lao thẳng về phía cửa tiệm của Phong.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ chói tai vang lên, xé toạc không gian ngột ngạt của cư xá. Khẩu shotgun hai nòng cưa ngắn của Đạt "Sẹo" khạc ra một quầng lửa đỏ rực. Chùm đạn chì hoa cải xé rách cánh cửa gỗ mục nát phía sau lớp cửa sắt xếp, bắn nát vụn những tấm bảng hiệu cũ kỹ treo bên ngoài. Mảnh gỗ mục và bụi sơn văng tung tóe vào không gian tối tăm của tiệm máy chiếu.


Tiếng súng nổ lớn cự ly gần lập tức kích hoạt cơn sang chấn tâm lý (PTSD) sâu thẳm bên trong não bộ của Phong. Bàn tay phải cầm khẩu Colt 1911 của anh đột ngột run rẩy dữ dội. Ký ức về đêm mưa ba năm trước, khi phát đạn chí mạng kết liễu Thầy Hoàng vang lên, lại hiện về như một cuốn phim quay chậm đầy máu. Lồng ngực Phong thắt lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Anh biết mình không thể nổ súng lúc này. Cơn run tay sẽ khiến phát bắn .45 ACP lệch hướng, và tiếng nổ của khẩu Colt 1911 sẽ lập tức đánh động lực lượng cảnh sát tuần tra khu vực Bình Thạnh.


Phong cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dùng răng siết chặt vạt áo khoác kaki để kìm hãm cơn run rẩy. Anh buộc phải từ bỏ ý định dùng súng ngắn, chuyển sang dựa hoàn toàn vào hệ thống bẫy cơ điện đã chuẩn bị sẵn.


"Phá cửa! Xông vào bắt sống con bé, giết chết thằng phản đồ!" Đạt "Sẹo" hét lớn ra lệnh.


Một tên lính đột kích to con lao lên tiên phong. Gã vung chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ đã bị bắn nát một nửa, đồng thời thò bàn tay hộ pháp bọc găng da đen ra giật mạnh chiếc tay nắm cửa bằng kim loại của lớp cửa sắt xếp bên ngoài.


Nhưng gã không biết rằng, chiếc tay nắm cửa sắt đó đã được Phong đấu nối trực tiếp với nguồn điện sinh hoạt 220V của tiệm thông qua một sợi dây đồng trần mảnh giấu dưới khe cửa gạch. Đồng thời, một xô nước pha muối loãng đã được Phong đổ tràn ra thềm nhà từ trước, tạo thành một vũng nước dẫn điện hoàn hảo ngay dưới chân kẻ đột kích.


*Xẹt! Xẹt! Bốp!*


Một luồng tia lửa điện xanh lét xẹt mạnh kèm theo tiếng nổ điện đanh thép. Dòng điện cao thế 220V chạy thẳng từ tay nắm cửa kim loại xuyên qua găng tay da ẩm ướt của tên tiên phong, truyền xuống vũng nước muối dưới chân gã. Cơ thể gã co giật dữ dội, hai mắt trợn ngược trắng dã. Tiếng xương khớp kêu răng rắc khi các nhóm cơ bị co rút cực hạn dưới tác động của dòng điện. Gã không kịp phát ra một tiếng hét, cả cơ thể nặng gần chín mươi ký đổ sụp xuống thềm nhà như một khúc gỗ bị đốn, kéo theo hệ thống điện chính của tiệm máy chiếu chập mạch bùng cháy rồi tắt ngúm hoàn toàn.


"Bẫy điện! Thằng chó này có phòng bị!" Đạt "Sẹo" lùi lại một bước đầy cảnh giác, gầm lên xảo quyệt. "Quốc 'Lửa'! Thiêu rụi cái tiệm này cho tao! Đốt chết tụi nó bên trong!"


Từ phía sau đội hình, một gã đàn ông gầy gò, mang chiếc mặt nạ chống độc màu xám xịt bước lên. Đó là Quốc "Lửa". Trên vai gã đeo một bình gas du lịch đã được độ chế lại, kết nối với một ống phun kim loại dài. Gã nhấn nút kích hoạt van áp suất.


*Phùuuu!*


Một luồng vòi rồng lửa cam rực bùng phát từ đầu ống phun, mang theo mùi xăng sinh học pha chế đặc biệt nồng nặc. Luồng lửa có nhiệt độ lên tới hàng ngàn độ C liếm qua cánh cửa gỗ mục nát, tràn vào bên trong tiệm máy chiếu như một con quái thú đói khát. Xăng sinh học pha chế bám chặt vào những chồng máy chiếu cũ bằng nhựa và các bo mạch điện tử rỉ sét, khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội chỉ trong vòng vài giây.


Sức nóng kinh hoàng lập tức bao trùm căn phòng hẹp chưa đầy hai mươi mét vuông. Khói đen kịt, đậm đặc chứa khí carbon monoxide và chất độc từ nhựa cháy bắt đầu cuộn tròn trên trần nhà, sà xuống thấp dần.


Trong góc tối dưới gầm bàn sửa máy chiếu, Bé Mai ôm chặt chiếc balô màu đỏ trước ngực. Cô bé nhắm nghiền mắt, hai bàn tay nhỏ bé bịt chặt tai theo đúng quy tắc ẩn nấp im lặng mà Phong đã dạy. Dù cơ thể gầy gò của cô bé đang run rẩy kịch liệt trước tiếng nổ của súng và sức nóng của lửa, Bé Mai vẫn cắn chặt môi, không hề phát ra bất kỳ tiếng khóc hay tiếng hét nào. Sự kiên cường của đứa trẻ mười tuổi giữa biển lửa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Phong, dập tắt cơn run rẩy do PTSD của anh.


Phong biết ngọn lửa này không phải là lửa thông thường. Xăng sinh học pha chế của Quốc "Lửa" có độ bám dính cực cao và tỏa ra khói độc giết người chỉ sau ba phút hít phải. Anh lao đến kệ tủ, chộp lấy chiếc bình chữa cháy mini loại bột khô treo trên tường.


*Xìiiiii!*


Phong phun liên tiếp một luồng bột trắng vào đám cháy trước cửa chính để cố gắng mở một đường máu thoát ra ngoài hẻm. Nhưng bột chữa cháy khô hoàn toàn bất lực trước lớp xăng sinh học đang bám dọc các vách tường gạch. Ngọn lửa chỉ bị dập tắt trong tích tắc rồi lập tức bùng cháy dữ dội hơn, tỏa ra một luồng khói đen dày đặc hơn gấp bội khiến Phong phải ho sặc sụa. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt.


"Không thể thoát bằng cửa chính." Phong nhận định nhanh chóng. Đầu óc anh hoạt động với tốc độ tối đa của một cựu sát thủ Huyền Thoại. Anh quay lại phía gầm bàn, cúi xuống bế xốc Bé Mai vào lòng.


"Mai, ôm chặt lấy cổ chú! Nhắm mắt và nín thở!" Phong hét lớn giữa tiếng nổ lách tách của lửa.


Bé Mai lập tức choàng hai tay ôm chặt lấy cổ Phong, đầu rúc sâu vào bả vai anh. Phong dùng tay phải giữ chặt cơ thể cô bé, tay trái bọc chiếc áo khoác kaki dày để che chắn vùng đầu cho đứa trẻ.


*Choảng!*


Sức nóng của ngọn lửa khiến những thấu kính lồi bằng thủy tinh của các máy chiếu cũ xếp trên kệ bị nứt vỡ liên tiếp dưới áp suất cao. Hàng vạn mảnh thủy tinh sắc lẹm văng tung tóe trong không gian như những cơn mưa mảnh đạn.


Phong xoay lưng lại, dùng chính cơ thể mình làm lá chắn bảo vệ Bé Mai. Một mảnh kính vỡ lớn bay sượt qua vai trái anh, cứa rách một đường dài trên lớp vải kaki sờn cũ. Nhưng nhát cắt bị chặn đứng bởi tấm thép mỏng dày 2mm mà Phong đã âm thầm khâu lót bên trong ngực áo khoác từ trước. Tiếng kim loại va chạm *ken két* vang lên đầy khô khốc. Tấm thép bảo mệnh đã cứu anh khỏi một vết cắt chí mạng vào thớ thịt vai trái.


Tuy nhiên, ngọn lửa từ xăng sinh học đã lan đến trần nhà bằng gỗ của tiệm máy chiếu. Những thanh xà gồ bằng gỗ thông lâu năm bắt đầu bắt lửa, phát ra tiếng gãy gập *răng rắc* đầy nguy hiểm. Khói độc đã sà xuống sát mặt đất, cướp đi lượng oxy ít ỏi còn sót lại. Phong cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, đầu óc bắt đầu có cảm giác quay cuồng do thiếu oxy.


Anh bế Bé Mai lao thẳng về phía góc trong cùng của tiệm máy chiếu—nơi đặt chiếc bục máy chiếu bằng gang đúc nặng hơn hai trăm ký từ thập niên 50 của Liên Xô. Đây là khu vực duy nhất chưa bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn.


Phong đặt Bé Mai xuống sát vách tường gạch lạnh, rồi dùng cả hai tay bám chặt vào cạnh sắt của bục máy chiếu khổng lồ.


"Hự!"


Phong gầm lên một tiếng qua kẽ răng, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào bả vai và hai cánh tay để dịch chuyển khối gang nặng nề. Vết sẹo cũ hình chữ V bên vai trái đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm vào do vận động quá sức. Sức nóng từ vỏ kim loại của chiếc máy chiếu bị lửa đốt gần đó phả thẳng vào cánh tay phải của anh.


*Xèo...*


Da thịt ở cẳng tay phải của Phong chạm vào cạnh sắt nóng rực, mùi da thịt cháy sém bốc lên nồng nặc kèm theo cơn đau rát buốt xương. Phong cắn chặt răng đến mức chảy máu, không hề buông tay. Anh dồn lực đẩy mạnh một lần cuối cùng.


*Két... Rầm!*


Chiếc bục máy chiếu bằng gang đúc bị dịch chuyển sang bên sườn khoảng ba mươi centimet, để lộ một nắp hầm bằng gỗ dày nằm ẩn dưới nền gạch bông cũ. Đây chính là lối vào của hầm chứa máy chiếu hỏng—lối thoát hiểm ngầm duy nhất mà Phong đã bí mật đào đắp suốt một năm qua.


Phong dùng báng khẩu Colt 1911 đập mạnh ba nhát vào chốt khóa gỗ của nắp hầm.


*Rắc!*


Nắp hầm gỗ bật mở, để lại một khoảng tối sâu hoắm bốc lên mùi bùn đất ẩm ướt và hơi nước lạnh của hệ thống cống ngầm Thanh Đa bên dưới. Hơi lạnh đột ngột từ dưới hầm bốc lên giúp Phong lấy lại chút tỉnh táo.


Nhưng ngay lúc đó, một tiếng đổ vỡ kinh hoàng vang lên từ phía trên đầu họ. Thanh xà gồ chính bằng gỗ cháy đen trên trần nhà không chịu nổi sức nặng và nhiệt độ cao đã gãy đôi, kéo theo cả một mảng trần nhà bằng bê tông mỏng sụp xuống đúng vị trí của bục máy chiếu.


"Chú Phong!" Bé Mai lần đầu tiên hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi khi nhìn thấy khối bê tông rực lửa đang đổ ập xuống.


Phong không kịp suy nghĩ. Bản năng sinh tồn cực hạn của một cựu sát thủ Huyền Thoại đẩy anh vào trạng thái phản xạ dưới 0.1 giây. Anh lao tới ôm chặt lấy Bé Mai, dùng toàn bộ cơ thể mình bọc kín cô bé bên dưới, rồi chủ động đổ người rơi tự do xuống khoảng tối sâu hoắm của nắp hầm ngầm ngay trước khi khối bê tông và thanh xà gồ cháy rực sập xuống bịt kín lối vào.


Bóng tối bao trùm lấy cả hai khi họ rơi xuống đống linh kiện máy chiếu hỏng lót rơm ẩm dưới đáy hầm sâu hai mét. Phía trên đầu họ, tiếng đổ vỡ rầm rầm của toàn bộ tiệm sửa máy chiếu sụp đổ hoàn toàn dội xuống nắp hầm gỗ, bịt kín mọi lối ra mặt đất bằng một đống đổ nát rực lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!