Sợi Dây Đàn Piano
Bóng tối bên trong lối cầu thang bộ của khu chung cư cũ nát ngột ngạt và đặc quánh mùi vôi mục, lẫn lộn với mùi ẩm mốc của những mảng tường bong tróc sau nhiều ngày mưa bão rả rích. Trần Phong loạng choạng bước từng bước một trên những bậc thềm bê tông nứt nẻ, gót chân trần của anh miết xuống nền đất lạnh, cố gắng triệt tiêu tối đa tiếng động cơ học. Mỗi nhịp bước lên cao là một lần những dải cơ ở bả vai trái bị kéo căng như muốn đứt lìa. Vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô sần sùi dẫu đã tạm ngừng chảy máu cấp, nhưng giờ đây dưới áp lực vận động mạnh từ vụ nổ dưới sòng bạc ngầm Thiên Hạ, thớ thịt vai trái đã rách toạc hoàn toàn, rỉ ra dòng máu tươi nóng hổi thấm đẫm lớp kaki sờn rách.
Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 hoành hành ở mức 38.5 độ C khiến hai bên thái dương của Phong giật liên hồi theo từng nhịp tim đập loạn. Đầu óc anh quay cuồng, nhòe nhoẹt dưới những làn hơi nước lạnh dột rỉ rả từ trần nhà dột nát. Vết rách da rỉ máu sưng tấy ở thái dương phải do chấn động va đập xe tải trên cầu Chà Và tạo ra một cảm giác rát buốt dữ dội mỗi khi anh vận cơ mặt. Lực nâng đỡ của cánh tay trái lúc này đã giảm xuống dưới mức bốn mươi phần trăm, gần như tê liệt hoàn toàn. Nhưng ánh mắt một mí của cựu sát thủ Huyền Thoại "Lưỡi Dao Lạnh" vẫn giữ nguyên sự cảnh giác cao độ. Tay phải anh giắt hờ lên báng khẩu Colt 1911 bên hông—khẩu súng chỉ còn đúng 4 viên đạn .45 ACP đặc chủng cuối cùng.
Trong túi áo khoác kaki lót thép mỏng của Phong, cuốn sổ sách tài chính đen cướp được từ két sắt sòng bạc ngầm Thiên Hạ nằm im lìm, nặng trịch. Đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất chứa danh sách hối lộ của gã cảnh sát biến chất Lâm Chột, thứ vũ khí giúp anh dọn sạch các chốt chặn sau này để đưa Bé Mai thoát khỏi Sài Gòn rực lửa. Nghĩ đến đứa con gái nhỏ của Thầy Hoàng đang đợi mình tại phòng học tình thương Nhà thờ Cha Tam, lồng ngực Phong co thắt lại. Cơn đau nhói buốt thấu hai xương sườn phải bị nứt nhẹ từ trận chiến trước thắt chặt buồng phổi, buộc anh phải duy trì nhịp thở nông đều đặn để không phát ra bất kỳ tiếng ho khan nào.
Khi Phong vừa bước lên chiếu nghỉ của tầng một dẫn lên tầng hai, không khí xung quanh đột ngột hạ thấp nhiệt độ một cách bất thường. Tiếng rào rào của cơn mưa bão bên ngoài cửa sổ gỗ gãy nát dường như bị bóp nghẹt bởi một sự tĩnh lặng chết chóc.
*Rít.*
Một âm thanh siêu mảnh, sắc lẹm xé rách không khí dội thẳng vào sau gáy Phong. Bản năng sinh tồn trỗi dậy dưới dạng một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng cơ thể đang suy kiệt và sốt cao khiến phản xạ của anh chậm đi đúng một phần mười giây.
Từ bóng tối dày đặc của chiếu nghỉ phía trên, một bóng đen mảnh khảnh lướt xuống uyển chuyển như một con rắn hổ mang đêm. Kiệt "Mắt Rắn" xuất hiện, gương mặt bên trái bám đầy những vệt bỏng rộp đỏ rực rỉ máu do vụ nổ bụi bột mì dưới hầm rượu, đôi mắt ti hí của gã tràn ngập sát khí điên cuồng. Gã vung tay chéo góc, sợi dây siết cổ bằng dây đàn piano siêu mảnh bọc hai đầu gỗ mun tiện dụng vòng thẳng qua cổ họng Phong từ phía sau.
*Khục!*
Sợi dây thép nano mảnh dẻ nhưng cứng và sắc như lưỡi dao cứa đứt lớp biểu bì da cổ Phong, thít chặt lấy khí quản của anh trong một cú giật bạo lực. Lực siết cực mạnh từ đôi tay gầy guộc của Kiệt khóa chặt động mạch cảnh, cắt đứt hoàn toàn nguồn oxy lên não bộ của Phong chỉ trong tích tắc.
Phong bị mất dưỡng khí lập tức. Nhãn cầu của anh căng phồng áp lực máu, bọt mép rỉ ra bên khóe môi rách da. Khẩu Colt 1911 rơi khỏi bàn tay phải đang bộc phát cơn run rẩy dữ dội do hội chứng PTSD hoành hành. Tiếng va chạm kim loại của súng rơi xuống bậc thềm bê tông dội lên vang vọng, nhưng Phong không còn nghe thấy gì ngoài tiếng ù tai kéo dài gào rú trong đầu óc đang mờ mịt.
Theo phản xạ tự nhiên của một người bị siết cổ, hai bàn tay Phong đưa lên cao, cào cấu vô vọng vào sợi dây thép mảnh đang găm sâu vào thớ thịt cổ rỉ máu xối xả. Thế nhưng, Kiệt "Mắt Rắn" là một chuyên gia ám sát im lặng cấp Vàng; gã chủ động dồn trọng tâm cơ thể ra phía sau, dùng đầu gối tì chặt vào bả vai trái đang bục chỉ rách cơ của Phong, khóa chặt mọi khả năng phát lực bả vai của đối thủ.
“Chết đi, Trần Phong!” Kiệt rít qua kẽ răng rỉ máu, đôi bàn tay gân guốc của gã gồng chặt, siết chéo sợi dây đàn piano ra phía sau để bẻ gãy sụn thanh quản của Phong. “Danh hiệu Huyền Thoại của anh hôm nay sẽ chôn vùi dưới gầm cầu thang này!”
Cơn đau rát buốt từ vết thương vai trái cộng hưởng với sự co thắt của khí quản khiến Phong rơi vào trạng thái cận kề cái chết. Đầu óc anh bắt đầu xuất hiện những vệt sáng trắng chập chờn, biểu hiện của sự thiếu hụt oxy não nghiêm trọng. Cánh tay trái bục chỉ cơ hoàn toàn vô lực, không thể nâng lên để gạt tay đối thủ. Phong định dùng cùi chỏ đấm móc hàm ra phía sau nhưng bị đầu gối cứng như đá của Kiệt tì chặt bả vai, triệt tiêu hoàn toàn góc phát lực chỏ ngang.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng giây, Phong bắt buộc phải triệt tiêu bản năng vùng vẫy vô ích của cơ thể. Anh áp dụng *Quy tắc im lặng 2 giây*.
Mặc cho sợi dây thép piano đang cứa sâu vào cổ họng rỉ máu, Phong buông thõng hoàn toàn hai tay, nín thở tuyệt đối và đứng im bất động như một bức tượng đá giữa hành lang tối. Trong đúng hai giây tĩnh lặng tột cùng của tâm trí, loại bỏ hoàn toàn tạp âm sợ hãi bên trong não bộ, tai anh hơi nghiêng về phía sau để cảm nhận chính xác góc nghiêng cơ thể và điểm tựa trọng tâm của Kiệt "Mắt Rắn".
Kiệt đang dồn chín mươi phần trăm trọng lượng cơ thể lên chân trái để tì gối phải vào vai Phong. Đó là sơ hở chiến thuật chí mạng của gã.
Ngay khi xác định được góc lệch trọng tâm của đối thủ, Phong dồn toàn bộ sự tập trung thần kinh còn sót lại vào chân phải, kích hoạt *Ngưỡng quá tải Adrenaline (Adrenaline Overload)*. Đồng tử của anh giãn lớn đến cực hạn, nhịp tim bộc phát đập nhanh trên một trăm năm mươi nhịp mỗi phút, thổi bùng một luồng năng lượng sinh học khổng lồ chạy khắp các thớ cơ đang suy kiệt, tạm thời triệt tiêu hoàn toàn cảm giác đau đớn từ hai xương sườn nứt và vết thương vai trái.
Phong hạ thấp trọng tâm chân trái, dồn lực toàn thân xuống gót chân phải rồi thúc mạnh ra phía sau với một tốc độ kinh hoàng.
*Rắc!*
Cú thúc gót chân bạo lực găm thẳng vào khớp gối phải đang tì của Kiệt "Mắt Rắn". Tiếng xương khớp gãy gập kêu khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Kiệt rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết, khớp gối bị bẻ ngược khiến gã mất thăng bằng hoàn toàn, lực siết ở đôi tay cầm dây đàn piano lập tức bị nới lỏng.
Không bỏ lỡ một phần mười giây vàng ngọc, Phong xoay người dạt sang bên sườn để thoát khỏi vòng siết cổ, tay phải anh vươn ra khóa chặt lấy cổ áo khoác của Kiệt. Mượn đà ngã của đối thủ, Phong phát lực toàn thân từ thắt lưng, xoay hông thực hiện một cú quật ngã bạo lực, ném mạnh thân hình mảnh khảnh của Kiệt bay người qua đầu.
*Ầm!*
Cơ thể của Kiệt "Mắt Rắn" đập mạnh lưng xuống các bậc cầu thang bê tông dốc đứng, lăn dài mấy vòng xuống phía dưới chiếu nghỉ tầng một trước khi khựng lại bên vũng nước mưa dột. Cú va đập cực mạnh khiến gã sát thủ cấp Vàng bị chấn động toàn thân, miệng trào ra vệt máu đỏ tươi, thanh quản nấc nghẹn không ra tiếng.
Phong loạng choạng bước xuống cầu thang, hai tay anh ôm chặt lấy cổ họng đang rỉ máu xối xả. Vết hằn của sợi dây thép piano hằn sâu vào da thịt cổ anh một đường rãnh đỏ thẫm, rát buốt tột cùng mỗi khi anh hít thở. Cơn sốt cao hoành hành làm đầu óc anh hoa mắt chóng mặt, nhưng Adrenaline Overload vẫn đang duy trì sự tỉnh táo cuối cùng trong hệ thần kinh.
Anh tiếp cận Kiệt đang nằm co rúm dưới đất. Tay phải Phong thoăn thoắt thọc vào túi áo khoác của Kiệt, giật lại chiếc bật lửa Zippo bằng đồng thau cổ khắc chìm hình chim ưng của Thầy Hoàng—tín vật chứa mảnh thẻ nhớ MicroSD định vị mỏ đá An Giang mà Kiệt đã nhặt được trong đám cháy hầm rượu.
Kiệt "Mắt Rắn" cố gắng gượng dậy, bàn tay gầy guộc của gã vẫn cố vươn ra hòng nhặt lại sợi dây đàn piano rơi cạnh vũng nước. Nhưng Phong đã nhanh hơn. Anh rút chai cồn sát trùng 90 độ nhỏ giấu trong túi áo khoác kaki lót thép của mình, dùng tay phải vặn nắp và tạt thẳng dung dịch cồn nồng nặc mùi hóa chất vào khuôn mặt đang bị bỏng rộp rỉ máu của Kiệt.
*Xèo xèo!*
Cồn sát trùng tiếp xúc trực tiếp với các vết bỏng hở thịt trên mặt Kiệt tạo ra một cơn đau rát buốt tột độ, khiến gã gầm rú điên cuồng, hai tay ôm chặt lấy mặt.
Phong không một chút thương xót, ngón tay cái của anh miết mạnh lên bánh xe đá lửa của chiếc bật lửa Zippo vừa giật lại. Ngọn lửa vàng cam nhỏ bé bùng lên, soi rõ ánh mắt lạnh lùng như tro tàn của cựu sát thủ Huyền Thoại. Anh ném ngọn lửa Zippo thẳng vào khuôn mặt đẫm cồn của Kiệt.
*PHÙNG!!!*
Một quầng lửa nhỏ bùng cháy dữ dội trên khuôn mặt của Kiệt "Mắt Rắn". Ngọn lửa liếm láp lớp da thịt bỏng rộp và mái tóc của gã, tạo ra mùi khét lẹt của biểu bì cháy sém.
Kiệt "Mắt Rắn" ôm khuôn mặt rách nát rên rỉ dữ dội dưới nền bê tông, gã lăn lộn điên cuồng trên vũng nước mưa dột để dập lửa, tiếng gào thét đau đớn vang vọng khắp các dãy hành lang tối tăm của khu chung cư cũ.
Trần Phong không nhìn lại. Anh nhặt khẩu Colt 1911 dưới thềm đất, giắt lại bên hông, tay phải siết chặt chiếc bật lửa Zippo khắc hình chim ưng bọc trong lòng bàn tay đầy máu. Anh loạng choạng bước đi ra lối cửa sau chung cư, vết hằn rỉ máu sâu trên cổ vẫn đang rát buốt dữ dội sau mỗi nhịp thở nông dồn dập dưới cơn mưa bão rả rích của đêm Sài Gòn u tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!