Quầng Lửa Cam
Sợi dây thép piano căng thẳng rít lên một tiếng đanh gọn giữa bầu không khí ẩm mốc của hầm rượu. Trong khoảng tối chập chờn dưới ánh đèn sợi đốt, Kiệt “Mắt Rắn” lướt tới như một cái bóng không tiếng động, đôi tay gầy guộc của gã siết chặt hai đầu tay cầm bằng gỗ mun, nhắm thẳng vào vệt máu đang chảy dài trên cổ Trần Phong. Bản năng sát thủ cấp Vàng của gã được mài dũa qua hàng trăm phi vụ ám sát hành lang hẹp; gã biết rất rõ rằng đối thủ trước mặt đang ở vào thế yếu nhất. Vai trái của Phong đã bục chỉ hoàn toàn, máu đỏ tươi nhuộm đẫm lớp kaki sờn cũ, và bàn tay phải cầm khẩu Colt 1911 vẫn đang run rẩy dữ dội dưới áp lực của cơn sang chấn tâm lý PTSD.
Phong lùi nhanh một bước, gót chân trần của anh chạm phải một vệt nước ẩm ướt trên nền gạch gốm lạnh ngắt. Thái dương phải rách da rỉ máu do chấn động từ cú va chạm xe tải trên cầu Chà Và giật lên từng cơn đau buốt, làm tầm nhìn của anh nhòe đi dưới làn ánh sáng vàng vọt. Ba tên lính gác bọc sườn phía sau Kiệt đã giơ cao những khẩu Glock 19 giảm thanh, nòng súng đen ngóm chĩa thẳng vào ngực anh. Không gian hầm rượu lúc này giống như một chiếc quan tài bê tông khép kín, không có lối thoát hiểm phụ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, não bộ của một cựu sát thủ Huyền Thoại bên trong Phong vẫn hoạt động với tốc độ của một chiếc máy quét. Anh lướt nhanh ánh mắt xuống góc sàn hầm rượu, nơi có một nắp cống thoát nước bằng sắt hoen rỉ. Phong chủ động dùng gót chân phải miết mạnh, cố tình tạo đà để trượt nắp sắt sang một bên nhằm tìm kiếm một đường thoát thân ngầm xuống hệ thống cống Chợ Lớn. Thế nhưng, tiếng xích sắt va chạm trầm đục dưới lòng đất dội lên ngay lập tức dập tắt hy vọng đó. Một sợi xích sắt dày, rỉ sét bám đầy bùn đen đã được khóa chặt bằng ổ khóa chữ U hạng nặng từ phía dưới. Hắc Tinh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc vây hãm này; chúng đã phong tỏa mọi lối thoát ngầm từ trước khi ra tay.
“Vô ích thôi, Trần Phong,” Kiệt “Mắt Rắn” thì thầm, giọng gã rít qua kẽ răng như tiếng gió luồn qua khe cửa hẹp. “Hôm nay, ‘Lưỡi Dao Lạnh’ sẽ phải phơi xác dưới hầm rượu này. Đầu của anh đáng giá một triệu đô trên mạng lưới ngầm, và tôi sẽ là người thu hoạch nó.”
Kiệt lướt tới, sợi dây thép piano trong tay gã vung lên tạo thành một đường cung mảnh khảnh, sắc lẹm xé rách không khí. Phong không thể nổ súng. Cơn run tay phải do PTSD đang khiến họng súng Colt 1911 lệch góc liên tục, và anh biết chỉ còn đúng 4 viên đạn .45 ACP đặc chủng—bắn trượt một viên lúc này đồng nghĩa với cái chết. Anh bắt buộc phải dùng đòn feint (giả vờ).
Phong chủ động buông thõng hai vai, loạng choạng lùi sâu vào góc tối của hầm rượu, giả vờ như cơ thể đã kiệt quệ hoàn toàn dưới sức ép của cơn sốt 38.5 độ C. Anh ôm lấy mạng sườn phải nơi hai xương sườn bị nứt đang đau nhói, miệng ho khan vài tiếng rỉ máu. Sự yếu ớt giả tạo ấy đánh lừa được ba tên lính gác bọc sườn; chúng hạ thấp họng súng xuống một chút, tin rằng con mồi đã hoàn toàn mất khả năng kháng cự.
Nhưng hướng lùi của Phong không phải là ngẫu nhiên. Anh đang lùi thẳng về phía khu vực kho lưu trữ thực phẩm của nhà hàng Trung Hoa phía trên—một hốc tường sâu chứa những bao bột mì và nguyên liệu khô phục vụ cho bếp ăn sòng bạc. Ngay phía trên đầu anh, một chiếc quạt thông gió công suất lớn bằng sắt rỉ đang hoạt động, phát ra tiếng vo ve đều đặn để hút hơi ẩm mốc của hầm rượu ra ngoài.
Phong chạm lưng vào một chồng bao tải lớn. Đó là những bao bột mì bằng giấy thô dày, xếp cao đến tận ngực. Bản năng chiến thuật của anh lập tức kích hoạt ký ức về bài học hóa học thực chiến của Nguyễn Văn Đạt (“Độc Dược”) năm xưa: Kích nổ bụi (Dust Explosion). Trong một không gian kín, khi các hạt bột mịn có nồng độ cao lơ lửng trong không khí gặp nguồn lửa, chúng sẽ tạo ra một vụ nổ áp suất cực mạnh không thua kém gì thuốc nổ quân dụng.
Bàn tay phải đang run rẩy của Phong đột ngột siết chặt chuôi dao găm bên thắt lưng. Không một tiếng động, anh vung dao rạch mạnh ba đường xéo liên tiếp vào các bao bột mì xếp phía sau lưng. *Xoạc! Xoạc! Xoạc!* Lớp giấy thô rách toạc, bột mì màu trắng ngà tuôn xối xả ra nền đất ẩm ướt như một dòng thác mịn.
Cùng lúc đó, tay trái gần như tê liệt của Phong dùng chút lực tàn cuối cùng, bám vào chiếc công tắc tổng của quạt thông gió gắn trên vách đá rêu phong. Anh giật mạnh chiếc cần gạt sắt xuống vị trí đảo chiều công suất tối đa (reverse flow).
Chiếc quạt thông gió khổng lồ khựng lại trong nửa giây rồi rú lên một tiếng gầm rú điếc tai. Luồng gió cực mạnh thổi ngược từ trên xuống, cuốn phăng hàng chục ký bột mì mịn đang rơi xuống đất, hất tung chúng lên không trung. Chỉ trong vòng ba giây, một đám mây bụi bột mì trắng xóa, dày đặc và nghẹt thở bắt đầu lan tỏa với tốc độ chóng mặt, bao phủ toàn bộ không gian hẹp của hầm rượu.
“Cái gì thế này? Khói à?” Một tên lính gác hoảng hốt kêu lên, gã cố gắng dùng tay xua đi lớp bụi trắng đang bám dày vào mắt kính bảo hộ.
“Không phải khói! Là bột mì! Bắn ngay!” Kiệt “Mắt Rắn” hét lên, bản năng nhạy bén của một sát thủ cấp Vàng lập tức nhận ra hiểm họa vô hình đang hình thành trong không khí.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Ba phát đạn từ những khẩu Glock giảm thanh nổ khan. Những tia laser đỏ từ nòng súng bị tán xạ hoàn toàn bên trong đám mây bột mì trắng xóa, tạo thành những đường chỉ đỏ chập chờn vô định. Những đầu đạn 9mm bắn trúng vào các bao bột mì phía sau Phong, càng khiến bụi bột tung ra mù mịt hơn. Phong cúi thấp người dưới gầm bàn nếm rượu bằng gỗ sồi, nín thở để tránh hít phải thứ bụi mịn đang lấp đầy buồng phổi.
Anh thọc tay phải vào túi áo gió sẫm màu, lôi ra chiếc bật lửa Zippo bằng đồng thau cổ khắc chìm hình chim ưng của Thầy Hoàng. Ngón tay cái của anh, dù vẫn còn run nhẹ, đã miết mạnh lên bánh xe đá lửa với một sự quyết đoán tuyệt đối.
*Xoẹt.*
Một tia lửa vàng cam nhỏ bé bùng lên giữa màn sương bột mì trắng xóa. Phong không do dự, anh dùng lực cổ tay ném mạnh chiếc bật lửa đang cháy rực vào tâm đám mây bụi có nồng độ cao nhất ngay giữa hầm rượu, rồi lập tức cuộn tròn người lại sau chiếc bàn gỗ sồi nguyên khối dày, hai tay ôm chặt lấy đầu và bọc kín vùng ngực áo khoác kaki lót thép mỏng.
Ngọn lửa từ bấc xăng Zippo tiếp xúc với hàng triệu hạt bột mì lơ lửng trong không khí. Phản ứng cháy xích mốc diễn ra trong một phần triệu giây.
*BÙNG!!!*
Một tiếng nổ áp suất cực lớn, đanh thép và chói tai vang lên, làm rung chuyển toàn bộ kết cấu bê tông của hầm rượu sâu dưới lòng đất. Quầng lửa màu cam rực bùng cháy dữ dội, giãn nở với một tốc độ kinh hoàng. Sức nóng rát của lửa bám vào da mặt Phong ngay cả khi anh đã ẩn nấp sau chiếc bàn gỗ sồi dày. Áp suất không khí tăng vọt đột ngột tạo ra một sóng xung kích khổng lồ, hất văng cánh cửa thép bảo mật của sòng bạc ngầm Thiên Hạ bay thẳng ra ngoài, bản lề thép dày bị xé rách như những tờ giấy mỏng.
Ba tên lính gác bảo an đứng gần tâm vụ nổ bị luồng áp lực hất tung vào vách tường đá, súng Glock văng khỏi tay, cơ thể dập nát hoàn toàn dưới sức công phá của vụ nổ bụi. Kiệt “Mắt Rắn” dù đã nhanh chân lao người ẩn nấp sau một cột bê tông lớn nhưng vẫn bị ngọn lửa cam liếm qua bả vai và một bên mặt, gã rên rỉ đau đớn khi lớp da thịt bị bỏng nặng.
Phong bị chấn động mạnh từ vụ nổ hất văng ra xa khoảng hai mét, đập mạnh lưng vào đống đổ nát của kệ rượu gỗ mun. Cú va chạm khiến hai xương sườn phải bị nứt của anh như muốn gãy lìa, miệng trào ra một ngụm máu tươi nóng hổi. Mu bàn tay trái của anh bị bỏng nhiệt nhẹ, da thịt đỏ ửng rát buốt. Chiếc bật lửa Zippo của Thầy Hoàng bị luồng áp suất thổi bay mất, rơi vào giữa đống đổ nát đang rực lửa của những kệ rượu gỗ mục.
Phong cố gắng gượng dậy giữa làn khói đen kịt và mùi khét lẹt của bột mì cháy. Anh nhìn về phía đống lửa hung tợn đang liếm láp những chai rượu vang vỡ nát—cồn từ rượu đang tiếp thêm nhiên liệu cho đám cháy bùng phát nhanh chóng. Anh muốn tìm lại chiếc bật lửa Zippo, nhưng tiếng còi báo động hỏa hoạn của sòng bạc phía trên đã rú lên điên cuồng, kết hợp với tiếng bước chân hỗn loạn của hàng trăm con người đang giẫm đạp lên nhau chạy trốn.
“Không còn thời gian nữa,” Phong tự nhủ qua kẽ răng rỉ máu. Anh cắn chặt thắt lưng da để nén cơn đau thắt ở lồng ngực, tay phải ôm chặt lấy túi trong áo khoác kaki chứa cuốn sổ sách tài chính đen quý giá, rồi loạng choạng lao qua cánh cửa thép đã bị thổi bay, thoát khỏi hầm rượu đang sụp đổ.
Bước ra sảnh chính của sòng bạc ngầm Thiên Hạ, một cảnh tượng hỗn loạn cực hạn hiện ra trước mắt Phong. Vụ nổ dưới hầm rượu đã làm sập một phần sàn gỗ phía trên, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút qua các khe nứt. Hệ thống vòi phun nước tự dập lửa (sprinkler) trên trần nhà hoạt động hết công suất, phun ra những làn mưa nhân tạo lạnh ngắt, làm nhòe nhoẹt ánh đèn neon màu đỏ cảnh báo đang nhấp nháy liên tục.
Hàng trăm con bạc VIP trong những bộ vest sang trọng và váy dạ hội đắt tiền đang la hét thảm thiết. Họ xô đẩy, dẫm đạp lên những chiếc bàn chia bài bọc nỉ xanh để thoát thân. Những xấp tiền mặt lậu mệnh giá lớn và những con chip sòng bạc văng tung tóe khắp nơi trên nền gạch ngập nước, nhưng lúc này không một ai thèm nhìn tới chúng. Sự sinh tồn đã tước đi vẻ quý phái giả tạo của giới thượng lưu Chợ Lớn.
Phong cúi thấp đầu, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai cũ nát của mình xuống để che đi gương mặt góc cạnh hốc hác và mái đầu húi cua mới cạo sát da đầu. Anh lách người uyển chuyển như một bóng ma giữa đám đông đang hoảng loạn, lợi dụng những thân xác đang xô đẩy làm lá chắn tự nhiên che khuất tầm nhìn của các camera giám sát còn hoạt động. Vết thương vai trái bục chỉ liên tục rỉ máu đỏ tươi, hòa lẫn với dòng nước phun từ trần nhà chảy dài xuống gấu áo khoác kaki sờn cũ, nhưng không một ai trong đám đông hỗn loạn kia chú ý đến một gã thợ sửa máy chiếu rách nát đang tháo chạy.
Lách qua lối cửa sau dành cho nhân viên nhà hàng, Phong đẩy mạnh cánh cửa tôn rỉ sét bước ra ngoài hẻm tối. Cơn mưa bão Chợ Lớn ngoài trời lập tức ập thẳng vào mặt anh, những hạt mưa lạnh buốt như kim châm đâm vào vết rách da ở thái dương phải đang rỉ máu. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn, dòng nước mưa lạnh ngắt giúp hạ bớt cơn sốt 38.5 độ C đang thiêu đốt não bộ.
Phong biết Lý Quốc Bửu sẽ nhanh chóng điều động toàn bộ lực lượng enforcer mặt đất bao vây khu vực này ngay khi nhận được tin sòng bạc ngầm bị đánh sập. Anh bắt buộc phải di chuyển khẩn cấp để cắt đuôi mọi sự truy vết kỹ thuật số của Hùng “Bảo An”.
Phong loạng choạng bước đi dọc theo bức tường rêu phong ẩm ướt của con hẻm hẹp, hướng thẳng về phía khu chung cư cũ nát nằm sát sườn sòng bạc ngầm. Đây là một block nhà tập thể được xây dựng từ thập niên 70, các dãy hành lang tối tăm và cầu thang bộ bằng bê tông trần bám đầy rêu mốc là địa hình hoàn hảo để anh ẩn nấp tạm thời trước khi quay lại Nhà thờ Cha Tam đón Bé Mai.
Anh lách qua cánh cửa gỗ mục nát của lối vào chung cư, bước vào không gian lặng câm, tối tăm của lối cầu thang bộ dẫn lên các tầng cao. Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc của tường vôi mục và tiếng nước mưa dột rỏ đều đặn xuống các bậc thềm bê tông.
Phong dựa lưng vào thành lan can sắt rỉ sét, tay phải vẫn giữ chặt khẩu Colt 1911 giắt bên hông. Anh nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi lên tới hơn một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Mỗi bước leo cầu thang khiến vết nứt xương sườn của anh đau nhói như bị dao đâm, thớ thịt vai trái giật lên từng cơn rát buốt.
Trong không gian lặng câm của cầu thang tối, Phong bắt đầu bước lên bậc thềm tiếp theo, hoàn toàn không hề biết rằng ở góc khuất phía trên đầu anh—nơi bóng tối dày đặc nhất của chiếu nghỉ tầng hai—Kiệt “Mắt Rắn” với nửa khuôn mặt bị bỏng rộp rỉ máu, đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc đang im lặng đứng chờ sẵn, sợi dây đàn piano siết cổ siêu mảnh đã được căng thẳng trong đôi bàn tay gầy guộc của gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!