Bản Danh Sách Đen
Tiếng rít thủy lực của cánh cửa thép nặng nề khép lại, nuốt chửng toàn bộ những âm thanh hỗn loạn, điên cuồng của sòng bạc ngầm Thiên Hạ phía trên. Không gian hầm rượu sòng bạc ngầm Chợ Lớn sụp xuống trong một sự im lặng chết chóc, lạnh lẽo và ẩm ướt. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ sồi mục nát, mùi cồn lên men nồng nặc và hơi ẩm mốc của những bức tường bê tông xây thô từ thời Pháp thuộc. Dưới ánh đèn sợi đốt màu vàng nhạt đung đưa trên trần vòm rêu phong, những hàng kệ rượu bằng gỗ mun cao ngất ngưởng xếp san sát nhau như một mê cung tối tăm, sâu thẳm.
Trần Phong đứng nép mình sau một kệ rượu lớn ở góc tối ngay cạnh lối vào. Anh tì sát lưng vào lớp gỗ dày để giảm bớt trọng lực đè lên khớp gối phải đang run rẩy. Cơn đau nhói buốt từ hai xương sườn phải bị nứt nhẹ thắt chặt lấy lồng ngực anh sau mỗi hơi thở nông. Bả vai trái của anh—nơi vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô vừa bị bục rách hoàn toàn trong đêm trốn chạy—đang rỉ máu tươi xối xả. Dòng máu nóng hổi, tanh nồng thấm đẫm lớp băng gạc y tế, tràn ra ngoài áo khoác kaki xám sờn cũ, nhỏ từng giọt lặng lẽ xuống nền gạch gốm lạnh ngắt.
Cơn sốt 38.5 độ C hoành hành khiến đầu óc Phong quay cuồng, thái dương phải nhói đau giật liên hồi theo từng nhịp tim đập loạn. Vết rách da rỉ máu sưng tấy ở má phải do chấn động va đập xe tải trên cầu Chà Và tạo ra một cảm giác rát buốt dữ dội mỗi khi anh vận cơ mặt. Lực nâng đỡ của cánh tay trái lúc này đã giảm xuống dưới mức bốn mươi phần trăm, gần như tê liệt hoàn toàn. Nhưng ánh mắt một mí của cựu sát thủ Huyền Thoại "Lưỡi Dao Lạnh" vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh, tỉnh táo đến đáng sợ của một con dã thú đang săn mồi trong bóng tối.
Phía trước anh khoảng mười mét, Phi "Tóc Dài" đang lầm lũi bước đi giữa hai hàng kệ rượu lớn. Gã quản lý sòng bạc ngầm gầy nhom, mái tóc dài uốn xoăn rũ rượi che khuất nửa gương mặt hốc hác đầy những hình xăm nhỏ dị kỳ. Gã ôm chặt chiếc cặp da cá sấu màu đen trước ngực, bước chân vội vã, lo lắng. Gã không hề biết rằng, ngay phía sau lưng mình, một bóng ma rỉ máu vừa lướt ra khỏi bóng tối của kệ rượu mun.
Phong di chuyển hoàn toàn không tiếng động trên nền gạch ẩm ướt, lợi dụng tiếng rỏ nước đều đặn từ đường ống thủy lực trên trần nhà để triệt tiêu âm thanh bước chân trần. Khoảng cách thu hẹp dần. Mười mét. Năm mét. Ba mét.
Khi Phi Tóc Dài dừng lại trước một chiếc bàn nếm rượu bằng gỗ sồi nguyên khối lớn giữa hầm để đặt chiếc cặp da xuống, Phong đột ngột tăng tốc. Cánh tay phải săn chắc của anh lướt nhanh như một con rắn độc, khóa chặt lấy cổ họng của Phi từ phía sau theo kỹ thuật cận chiến thực chiến Krav Maga. Đồng thời, đầu gối phải của anh thúc mạnh vào khớp kheo chân trái của Phi, ép gã phải quỳ mọp xuống nền gạch cứng trong tư thế hở sườn hoàn toàn.
"Ưm..."
Phi Tóc Dài định hét lên nhưng toàn bộ luồng khí quản của gã đã bị thớ cơ tay phải cứng như thép nguội của Phong siết chặt, chỉ phát ra những tiếng hộc khan nghẹn ngào. Gã điên cuồng cào cấu vào cánh tay Phong, hai chân giãy giụa vô vọng trên nền đất ẩm.
"Im lặng nếu muốn giữ mạng," giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như tro tàn của Phong ghé sát tai Phi Tóc Dài, mang theo luồng hơi thở nóng hổi của cơn sốt cao. Lưỡi dao găm sắc lẹm từ thắt lưng Phong đã kề sát vào động mạch cảnh trên cổ gã, chỉ cần một cái nhích nhẹ là máu sẽ phun xối xả.
Phi Tóc Dài run rẩy dữ dội, đôi mắt ti hí trợn trừng lên đầy kinh hoàng khi nhận ra gương mặt góc cạnh, lạnh lùng với mái đầu húi cua mới cạo sát da đầu của kẻ đang khống chế mình. Gã gật đầu lia lịa biểu thị sự phục tùng.
Phong khẽ nới lỏng lực siết ở cổ họng Phi nhưng vẫn giữ lưỡi dao găm găm nhẹ vào da cổ gã. Anh đè chặt gã xuống mặt bàn gỗ sồi, cánh tay trái tê liệt tì lên bả vai gã để làm điểm tựa chịu lực.
"Ai đã bán tọa độ tiệm sửa máy chiếu của tôi cho Lý Quốc Bửu?" Phong hỏi, từng chữ thốt ra đều mang áp lực chết chóc.
Phi Tóc Dài thở hổn hển, cố gắng lách cổ khỏi lưỡi dao: "Tôi... tôi không biết! Đó là lệnh từ phân khu... Tôi chỉ quản lý sòng bạc..."
*Rắc!*
Một tiếng bẻ xương khô khốc, tàn nhẫn vang lên trong không gian tĩnh lặng của hầm rượu. Phong không hề biến sắc, lạnh lùng bẻ gãy ngón tay trỏ phải của Phi Tóc Dài ngược về phía sau một góc chín mươi độ.
"A... hộc..." Phi Tóc Dài trợn mắt, cơn đau tột cùng ập đến khiến gương mặt gã co rúm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Gã định hét lên một tiếng thất thanh nhưng bàn tay trái của Phong đã nhanh như chớp bịt chặt miệng gã, ấn đầu gã sát xuống mặt bàn gỗ sồi mục. Tiếng thét đau đớn bị bóp nghẹt hoàn toàn bên trong khoang miệng rỉ máu.
"Ngón tay này là ngón tay chỉ điểm. Kẻ chỉ điểm thì không cần nó nữa," Phong thì thầm, ánh mắt một mí không hề có một chút dao động nhân tính. "Tôi hỏi lại lần cuối. Ai bán tin? Nam Lùn ở đâu?"
Sự tàn nhẫn không một chút do dự của cựu sát thủ Huyền Thoại bẻ gãy hoàn toàn phòng thủ tâm lý của gã quản lý hèn nhát. Phi Tóc Dài khóc không ra tiếng, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn chảy dài trên mặt bàn. Khi Phong vừa buông tay bịt miệng, gã lập tức run rẩy khai ra qua kẽ răng nghiến chặt vì đau đớn:
"Nam... Nam Lùn! Gã môi giới chợ đen quận 5... Gã nhận một trăm ngàn USD từ Lý Quốc Bửu để dò tìm sóng vô tuyến tiệm máy chiếu... Gã đang trốn ở bến tàu cảng Cát Lái... Đừng giết tôi! Đừng bẻ nữa!"
"Cuốn sổ sách thu chi ngầm giấu ở đâu?" Phong tiếp tục tra hỏi, lưỡi dao găm hơi ấn sâu vào da cổ Phi làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
"Trong... trong két sắt âm tường... sau bức tranh hầm rượu phía sau kệ số 4... Mật mã là 28-10-11... Đọc xong xin hãy thả tôi ra..."
Phong không trả lời. Anh dùng báng dao găm gõ mạnh vào gáy Phi Tóc Dài, khiến gã ngất lịm đi lập tức mà không phát ra tiếng động lớn. Anh nhanh chóng lục soát người Phi, lấy chiếc chìa khóa từ bảo mật của két sắt rồi lách người tiến về phía kệ rượu số 4.
Dịch chuyển bức tranh vẽ hầm rượu cũ kỹ bám đầy bụi sang một bên, một cánh cửa két sắt âm tường bằng thép dày hiện ra. Phong nhanh chóng bấm mật mã "28-10-11" và tra chìa khóa từ vào ổ.
*Cạch.*
Cửa két sắt mở ra. Bên trong, nằm gọn giữa những xấp tiền mặt lậu mệnh giá lớn và vàng thỏi, chính là cuốn Sổ sách thu chi ngầm tại sòng bạc Chợ Lớn—cuốn sổ da dê màu đen cũ kỹ bám mùi ẩm mốc. Phong nhanh tay cầm lấy cuốn sổ, lật nhanh qua vài trang giấy dầu viết tay. Ánh mắt anh dừng lại ở những dòng ghi chép chi tiết các khoản hối lộ hàng tháng bằng tiền mặt cho Lâm "Chột"—Phó trưởng công an phường biến chất đứng sau bảo kê cho sòng bạc ngầm Thiên Hạ này.
Đây chính là vũ khí chính trị tối thượng, manh mối tài chính vô giá giúp Phong khống chế Lâm Chột rút lui các chốt chặn giả lập trên cầu Chà Và ở các chặng đường trốn chạy tiếp theo. Anh nhét cuốn sổ đen vào túi trong áo khoác kaki lót thép mỏng của mình, kéo khóa chặt lại.
Đột ngột, tiếng xì xì của hệ thống khóa thủy lực từ cánh cửa thép chính của hầm rượu vang lên.
*Xoảng!*
Một chai rượu vang đặt sát mép kệ rượu bị chấn động rơi xuống nền gạch vỡ vụn, chất lỏng màu đỏ thẫm loang lổ như máu tươi xối xả. Phong lập tức lùi sâu vào bóng tối của các kệ gỗ, tay phải rút khẩu Colt 1911 từ thắt lưng ra lên đạn im lặng. Khẩu súng ngắn quân dụng báng gỗ sồi sờn cũ khắc chìm chữ 'V' lúc này chỉ còn đúng 5 viên đạn .45 ACP đặc chủng nguyên bản—mỗi viên đạn đều là sinh mạng của anh và Bé Mai.
Cánh cửa thép mở rộng. Bước vào hầm rượu là Kiệt "Mắt Rắn"—chuyên gia ám sát bằng dây siết cổ của Hắc Tinh. Gã có dáng người mảnh khảnh, di chuyển uyển chuyển nhẹ nhàng như loài bò sát trong bộ đồ thun đen ôm sát cơ thể. Đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc của gã quét nhanh qua vũng máu của chai rượu vỡ, rồi dừng lại ở thân xác bất tỉnh của Phi Tóc Dài dưới chân bàn gỗ sồi.
Đi sau Kiệt là 4 tên lính gác bảo an sòng bạc trang bị súng ngắn Glock 19 giảm thanh chuyên dụng, nòng súng đen ngóm chĩa thẳng vào các góc tối của hầm rượu.
"Lưỡi Dao Lạnh... quả nhiên anh vẫn thích chui đầu vào rọ," giọng nói của Kiệt Mắt Rắn trầm khàn, rít qua kẽ răng như tiếng rắn hổ mang phì hơi giữa đêm tối. "Lý Quốc Bửu đã biết anh thâm nhập sòng bạc ngầm Thiên Hạ. Anh nghĩ mình có thể mang cuốn sổ đen đó ra khỏi đây sao?"
Kiệt không hề phí một lời thừa thãi. Gã khẽ phất tay ra hiệu bằng tay trái.
"Bắn!"
*Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!*
Những loạt đạn súng ngắn giảm thanh nổ khan cự ly gần xé rách không gian hầm rượu. Phong phản xạ cực nhanh với bản năng của một sát thủ Huyền Thoại. Anh lao ra khỏi góc tối, dùng một tay phải dứt khoát nắm lấy cổ áo của Phi Tóc Dài đang bất tỉnh dưới đất, giật mạnh thân xác gầy nhom của gã lên làm lá chắn sống che chắn đạn ngay trước mặt mình.
Loạt đạn 9x19mm Parabellum đầu tiên găm thẳng vào ngực và cổ họng của Phi Tóc Dài. Những tiếng thịch thịch trầm đục vang lên khi đầu đạn chì xé rách thớ thịt, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ cả bả vai áo khoác kaki của Phong. Phi Tóc Dài giật nảy người lên vài cái rồi chết hẳn trong tư thế làm bia đỡ đạn sống cho kẻ đã bẻ gãy tay mình.
Phong dùng chân đạp mạnh vào thi thể của Phi Tóc Dài lao thẳng về phía trước, đẩy xác gã đổ sụp vào hai tên lính gác đi đầu để làm lệch hướng súng của chúng. Đồng thời, anh bứt tốc chạy zic-zac lùi sâu vào mê cung của các kệ rượu gỗ mun dày ở cuối hầm rượu.
*Phụt! Phụt!*
Hai phát đạn súng ngắn giảm thanh khác găm sạt qua bả vai trái đang chấn thương của Phong, sức gió của đầu đạn xé rách thêm một mảng vải kaki cũ sờn. Cơn đau nhói buốt thấu xương sườn phải dâng lên cực hạn khiến Phong loạng choạng, suýt ngã khuỵu xuống nền gạch trơn trượt.
Anh xoay người lại, tựa lưng vào một cột bê tông dày giữa hầm rượu để tìm góc che chắn. Tay phải nâng khẩu Colt 1911 lên ngắm bắn trả đòn. Tuy nhiên, ngay khi anh chuẩn bị bóp cò súng ngắn, bàn tay phải của anh đột ngột run rẩy dữ dội—cơn run tay do hội chứng PTSD hoành hành dữ dội khi tiếng đạn rít gió kích hoạt ký ức thảm khốc về cái chết của Thầy Hoàng năm xưa.
"Mẹ kiếp..." Phong nghiến răng kìm chế cơn run, cố gắng điều hòa nhịp thở nông nhưng không kịp.
*Đoàng!*
Phát đạn .45 ACP nổ vang đanh thép dội lại từ các vách bê tông hầm rượu, nhưng đường đạn bị lệch góc do bàn tay run rẩy, chỉ bắn vỡ vụn một hàng chai rượu vang đắt tiền trên kệ ngay sát sườn Kiệt Mắt Rắn. Những mảnh kính thủy tinh sắc nhọn văng ra loang lổ, tạo ra một màn khói bụi mờ mịt.
Kiệt Mắt Rắn phản xạ cực nhanh, gã thực hiện một cú nhào lộn uyển chuyển lách qua làn mảnh kính vỡ, lăn xả vào bóng tối sau một cột bê tông đối diện để tránh góc bắn của Phong.
"Bao vây gã! Khóa chặt lối thoát hiểm!" Kiệt Mắt Rắn ra lệnh bằng giọng lạnh lùng từ sau cột đá.
Ba tên lính gác còn lại nhanh chóng tản ra hai bên sườn, nòng súng Glock 19 chĩa thẳng vào góc hầm rượu nơi Phong đang bị dồn sâu vào góc chết không có lối thoát hiểm phụ. Tiếng bước chân bọc da nện xuống nền gạch ẩm ướt mỗi lúc một gần, siết chặt vòng vây chết chóc xung quanh anh.
Phong đứng tựa lưng vào vách tường đá lạnh ngắt ở góc sâu nhất của hầm rượu, bả vai trái máu chảy loang lổ thấm đẫm cả thắt lưng, lồng ngực co thắt dữ dội do rạn xương sườn trái. Khẩu Colt 1911 trên tay phải vẫn run nhẹ, chỉ còn đúng 4 viên đạn đặc chủng. Anh hoàn toàn bị cô lập trong không gian hẹp hầm rượu sòng bạc ngầm Thiên Hạ, không còn bất kỳ phương tiện cơ giới hay đồng minh nào bên cạnh.
Kiệt "Mắt Rắn" từ từ bước ra khỏi bóng tối cột bê tông, đứng dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt của hầm rượu. Gã không hề vội vã nổ súng dứt điểm. Thay vào đó, gã đưa hai bàn tay thon dài gầy guộc vào túi áo thun đen ôm sát, lôi ra một cuộn dây đàn piano siêu mảnh bọc hai đầu tay cầm bằng gỗ mun tiện dụng. Gã từ từ quấn sợi dây thép mảnh xung quanh các ngón tay, siết mạnh chéo hai tay tạo ra một tiếng rít kim loại sắc lẹm, bóng loáng dưới ánh đèn mờ.
Nụ cười nham hiểm, xảo quyệt hiện rõ trên gương mặt ti hí sắc lạnh như rắn độc của gã sát thủ dọn dẹp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!