Nhạc nềnKengeki

Giáo Đường Yên Bình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão gào rú ngoài dòng kênh Tàu Hủ dội vào tấm bạt dứa xanh đen bọc quanh chiếc xe tải móp méo nghe như những tràng liên thanh không dứt. Trên đống cát ướt sũng của sà lan, không khí đặc quánh mùi dầu diesel rò rỉ, mùi rỉ sắt tanh nồng và mùi máu tươi ấm nóng đang tuôn ra từ bả vai rách nát của Trần Phong. Đại não anh giật lên từng cơn dữ dội sau cú va đập chí mạng vùng đầu. Vết rách sâu ở thái dương phải vẫn rỉ máu dọc theo xương hàm hốc hác, nhạt nhòa dưới những hạt nước mưa lọt qua khe bạt dứa.


Phong cắn chặt răng, cố dùng chút hơi tàn đẩy người gượng dậy. Khớp vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, thớ cơ Delta bị đạn bắn tỉa xé rách trước đó giờ bục sạch chỉ khâu nylon dã chiến, để lộ vệt thịt đỏ hỏn sưng tấy đang rỉ dịch vàng hoại tử nhẹ. Cơn sốt 38.5 độ C tàn phá hệ thần kinh khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng nhòe đi, hiện ra những ảo ảnh chập chờn về đêm mưa thảm sát Thầy Hoàng ba năm trước. Nhưng anh không được phép ngất lúc này. Sinh mạng của Bé Mai và Cường Sắt đang nằm trọn trên đôi bàn tay rỉ máu của anh.


Anh loạng choạng bò lại gần cabin xe tải rách nát. Cường "Sắt" đang nằm bất động trên đống cát bên cạnh lốp xe xẹp lép. Gương mặt vạm vỡ của gã thợ cơ khí trắng bợt đi vì mất máu, hơi thở đứt quãng và nông sặc mùi khói độc dồn nén. Chân trái gãy nát bọc trong thanh xà gồ rỉ sét đã bị lệch góc sau cú va chạm cực mạnh của xe tải, máu đỏ thẫm rỉ ra thấm đẫm đống cát đen dưới thân gã. Phong áp sát tai vào lồng ngực phập phồng yếu ớt của Cường. Nhịp tim đập nhanh nhưng nông—gã đang rơi vào trạng thái sốc nhiễm trùng cấp tính do các vết chém hoại tử sâu từ trận tra tấn trước đó hoành hành.


"Phong... chú Phong... chú có sao không?"


Tiếng thì thầm run rẩy của Bé Mai vang lên từ góc khuất dưới gầm táp-lô bẹp rúm. Cô bé mười tuổi từ từ bò ra, hai tay vẫn ôm chặt chiếc balô màu đỏ vẽ hình hoa hướng dương trước ngực. Đôi mắt tròn to ngập tràn sự hoảng sợ tột độ nhìn vào vệt máu đang loang xối xả trên vai và thái dương Phong. Sự nghi kỵ về vết sẹo chữ V giết cha trên vai anh bỗng chốc bị đè bẹp bởi nỗi xót xa trước người bảo vệ đang thoi thóp.


"Chú không sao. Trốn kín dưới bạt, không được ra ngoài," Phong khàn giọng ra lệnh, cố giữ cho giọng nói trầm thấp của mình không bị run rẩy.


Chú Bảy Sông Nước bước nhanh từ buồng lái sà lan xuống, dỡ nhẹ mép bạt dứa nhìn vào tình trạng thê thảm của cả ba. Gương mặt sạm gió của lão thuyền trưởng hiện rõ sự lo ngại cực độ.


"Phong! Sà lan đang trôi qua ngã ba rạch Quận 8. Lâm Chột đã điều động cano tuần tra bến Bình Đông của Long Đại Ca quét đèn pha tìm kiếm khắp mặt sông. Chiếc xe tải này nặng quá, két nước lại rò rỉ hơi nước trắng xóa thế này, bạt dứa không che được lâu đâu! Thằng Cường thì sắp tắt thở rồi!"


Phong nén cơn đau thắt từ hai xương sườn phải bị nứt nhẹ, gật đầu quyết đoán. Anh biết mình không thể đưa Cường Sắt đi cùng trên hành trình chạy bộ tiếp theo. Thể trạng của Cường lúc này di chuyển liên tục đồng nghĩa với cái chết. Anh bắt buộc phải sử dụng đến mạng lưới y tế đen dã chiến để cứu mạng người anh em sinh tử này.


Phong thọc tay phải vào túi áo khoác kaki rách nát, lôi chiếc điện thoại Nokia 1202 cũ kỹ ra. Anh tháo bẻ gãy chiếc sim rác đã bị Hắc Tinh nghe lén, nhanh tay lắp vào chiếc sim rác thứ hai mua dọc đường Phùng Hưng. Ngón tay anh thoăn thoắt bấm dãy số liên lạc của chị Vy "Xăm"—y sĩ chợ đen chuyên vá vết thương kín cho dân giang hồ Quận 5.


*Tút... Tút...*


Cuộc gọi kết nối ngay giây thứ năm. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của một người phụ nữ quen thuộc với những ca cấp cứu đẫm máu.


"Ai đó?"


"Tôi, Lưỡi Dao Lạnh," Phong nói nhanh bằng giọng trầm thấp, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ hiển thị giây trên màn hình đơn sắc. "Cường Sắt bị nát chân trái, sốt cao nhiễm trùng máu hoại tử nặng. Cần phẫu thuật dã chiến lấy mảnh đạn và cố định xương gấp. Tôi trả gấp đôi chi phí bằng tiền mặt lậu mệnh giá nhỏ."


Đầu dây bên kia im lặng một giây, tiếng máy xăm nghệ thuật chạy ro ro ở hậu cảnh đột ngột dừng lại.


"Địa điểm?"


"Bến sông hẻo lánh dưới gầm cầu chữ Y, Quận 8. Chú Bảy sẽ cập sà lan cát vào mạn tối bờ kè. Cô có đúng mười lăm phút trước khi tuần tra đường sông của Long Đại Ca khép chặt vòng vây."


"Mười phút tôi có mặt. Chuẩn bị sẵn tiền mặt," Vy Xăm cúp máy đúng giây thứ hai mươi sáu.


Phong lập tức bẻ gãy chiếc sim rác thứ hai vứt xuống dòng nước đen ngòm của kênh Tàu Hủ. Anh quay sang Chú Bảy Sông Nước, ra hiệu cho chú lái sà lan áp sát vào góc tối râm mát dưới gầm cầu chữ Y, nơi ánh đèn cao áp đô thị không thể rọi tới.


Cơn mưa bão vẫn trút xuống sầm sập, tạo thành một bức màn nước dày đặc che chở cho chiếc sà lan cát lầm lụi cập bến bờ kè rêu phong. Đúng mười phút sau, ánh đèn pha mờ tối của chiếc xe van y tế cải trang từ phòng khám thú y Vy Xăm lầm lũi xuất hiện bên bờ đê đất đỏ. Vy Xăm bước xuống xe, dáng người thon thả bọc trong chiếc áo khoác mưa màu đen, hai cánh tay xăm kín hoa văn bộ lạc cổ lộ ra dưới ánh sáng yếu ớt của đèn táp-lô. Cô xách theo chiếc hộp đựng máy xăm—thực chất bên trong giấu bộ dao mổ y tế vô trùng và các liều thuốc tê tự chế.


Vy Xăm nhanh chóng leo lên sà lan cát, lật tấm bạt dứa để kiểm tra vết thương chân trái của Cường Sắt. Gương mặt lạnh lùng của cô khẽ biến sắc khi nhìn thấy phần xương gãy đâm rách thớ thịt sưng mủ đen kịt.


"Nhiễm trùng sâu vào tủy xương rồi. Nếu chậm nửa tiếng nữa, độc tố hoại tử sẽ chạy thẳng vào tim gã," Vy Xăm nói nhanh, tay thoăn thoắt tiêm một liều thuốc giảm đau Dolargan cực mạnh vào đùi Cường Sắt để ổn định nhịp tim lâm sàng.


Phong lôi từ trong túi áo khoác ra một xấp tiền mặt lậu mệnh giá nhỏ trị giá ba mươi triệu đồng nhét vào tay Vy Xăm.


"Cứu cậu ấy bằng mọi giá. Đưa cậu ấy về phòng khám thú y ẩn mật của cô để phẫu thuật dã chiến. Khi cậu ấy tỉnh lại, bảo cậu ấy nằm im ẩn thân, tuyệt đối không được tìm tôi."


Vy Xăm nhận lấy xấp tiền mặt không số sê-ri liên tục, nhét nhanh vào túi giáp trong. Cô phối hợp cùng Chú Bảy Sông Nước khéo léo khênh thân hình vạm vỡ của Cường Sắt đặt nằm ngang trên băng ghế sau của chiếc xe van bọc thép. Trước khi đóng cửa xe, Vy Xăm lôi ra một chai nhựa chứa hóa chất khử trùng chuyên dụng Chloramine B tạt mạnh lên đống cát sà lan nơi Cường Sắt vừa nằm để tẩy sạch hoàn toàn mọi vệt máu tươi và DNA rỉ ra, ngăn chặn khứu giác bầy chó săn nghiệp vụ của Bình Cụt định vị dấu vết.


Nhìn chiếc xe van y tế của Vy Xăm lầm lũi lăn bánh biến mất vào màn mưa bão tối tăm, Phong cảm thấy một khoảng trống đau đớn đè nặng lên lồng ngực. Cường Sắt—người anh em đồng sinh cộng tử trung thành nhất của anh—đã phải rời đội hình chiến đấu với một chiếc chân tàn phế vĩnh viễn. Món nợ nghĩa tình sinh tử này Phong thề sẽ bắt tổ chức Hắc Tinh phải trả bằng máu.


"Chú Phong... chúng ta đi đâu bây giờ?" Bé Mai bước lại gần Phong, giọng nói nhỏ nhẹ chứa đựng sự thấu hiểu ngầm đầy xót xa.


Phong nhìn vào ngôi thánh đường gothic cổ kính mang phong cách Gothic kết hợp Hoa điện hiện ra mờ ảo dưới màn mưa mờ sáng ở cuối đường Học Lạc. Đó là Nhà thờ Cha Tam, nơi có nhiều lớp hành lang cổ, giếng trời sâu và các phòng học tình thương rộng lớn—địa điểm ẩn nấp lý tưởng nhất để Bé Mai trốn tránh hệ thống camera AI nhận diện khuôn mặt đô thị của Hùng "Bảo An" đang quét quét khắp các tuyến đường lớn Quận 5.


"Đi bến đò Bình Đông không an toàn nữa. Chốt chặn của tuần tra sông đang siết chặt. Chú sẽ đưa cháu vào nhà thờ tạm lánh," Phong nói, tay phải bế xốc Bé Mai áp sát vào lồng ngực bọc tấm thép mỏng của mình, trong khi cánh tay trái buông thõng đau đớn.


Phong dắt Bé Mai lách qua những con hẻm nhỏ hẹp, ngập nước bẩn ven sông Quận 8 để hướng về phía cầu Chà Và và cầu chữ Y. Mỗi bước đi của anh là một lần vết nứt ở hai xương sườn phải co thắt, bóp nghẹt lá phổi khiến anh thở dốc liên tục. Vết mổ vai trái bục chỉ rỉ máu thấm đẫm chiếc áo gió xanh đen cũ, dính chặt thớ thịt rách nát vào lớp vải kaki sần sùi.


Bé Mai im lặng tuyệt đối trong lòng Phong. Cô bé không hề cựa quậy hay phát ra tiếng động nhỏ nào để tránh thu hút sự chú ý của các chốt tuần tra lỏng lẻo ven sông của bọn đàn em Sơn Búa. Đôi mắt tròn to của Mai dán chặt vào vết rách rỉ máu trên má phải và vết sẹo chữ V lồi sâu trên vai trái của Phong lộ ra sau lớp áo rách bục. Cô bé biết anh là kẻ giết cha mình, nhưng cái nắm tay ấm áp và sự che chở liều mạng của anh trước cú nhảy xe tải mười mét vẫn là sự thật cứu mạng cô bé.


Khi hai người tiếp cận khuôn viên Nhà thờ Cha Tam dưới trời mưa bão rả rích, Sư thầy Thích Thanh—trụ trì ngôi chùa cổ Chợ Lớn, người bạn tinh thần lâu năm của Thầy Hoàng—đã đứng chờ sẵn dưới mái hiên cổ kính của giáo đường. Sư thầy mặc chiếc áo lam giản dị sờn cũ, gương mặt thanh tú tĩnh tại tỏa ra một sự bao dung kỳ lạ giữa thế giới ngầm đẫm máu.


"Phong, con đã đến," Sư thầy Thích Thanh bước lại gần, tay khẽ đỡ lấy Bé Mai từ vòng tay phải run rẩy của Phong. "Ta đã chuẩn bị sẵn một phòng học tình thương bỏ hoang phía sau thánh đường cổ cho con bé. Ở đó có bệ thờ thánh che chắn tốt, lính của Hắc Tinh tuyệt đối không dám nổ súng bừa bãi xâm phạm nơi tôn nghiêm này."


Phong loạng choạng tựa lưng vào cột đá gothic lạnh ngắt của nhà thờ để giữ thăng bằng, lồng ngực phập phồng dữ dội thở dốc.


"Con gửi con bé cho thầy trong đúng mười hai giờ. Con cần đi dọn dẹp dấu vết và tìm ra gã bán đứng vị trí tiệm sửa máy chiếu của con cho Lý Quốc Bửu. Nếu con không quay lại sau mười hai giờ... xin thầy hãy giao con bé cho Bác Ba Đất Mũi để đưa nó rời khỏi Sài Gòn."


Bé Mai nghe thấy lời dặn dò sinh tử của Phong thì đột ngột quay đầu lại, bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy gấu áo khoác kaki rách nát của anh.


"Chú Phong... chú phải quay lại cứu cháu... chú hứa đi..."


Phong nhìn vào đôi mắt tròn to đẫm nước mắt của đứa trẻ vô tội, bàn tay phải cầm súng run nhẹ do cơn run tay PTSD lại chực chờ bùng phát khi nhìn thấy bệ thờ thánh dội lại ký ức nhát dao sát hại thầy. Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở nông hạ nhịp tim chậm lại, rồi khẽ gật đầu.


"Chú hứa. Chú sẽ quay lại đón cháu dưới ánh mặt trời."


Phong quay lưng bước đi trong bóng tối âm u, lạnh lẽo của hành lang giáo đường, để lại Bé Mai ngồi cô độc dưới bệ tượng thánh trầm mặc, bóng dáng nhỏ bé của cô bé chìm dần vào khoảng tối của thánh đường tôn nghiêm, trong khi anh phải đơn độc bước vào đêm mưa bão bùng Chợ Lớn để săn lùng kẻ bán đứng mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!