Cú Nhảy Sinh Tử
Tiếng gầm rú của hai khối động cơ chữ V từ hai chiếc xe cảnh sát giả của Lâm "Chột" xé toạc màn mưa bão rít gào trên cầu Chà Và. Ánh đèn pha phụ của chúng quét qua lớp kính chắn gió vỡ vụn của chiếc xe tải bọc thép, tạo thành những dải sáng vàng vọt, sắc lẹm, nhảy múa điên cuồng trên gương mặt đẫm máu của Trần Phong. Không còn thời gian để do dự. Khoảng cách giữa đầu xe tải bị kẹt gầm và hai mũi thép gia cố của đối phương đang co lại từng mét một dưới lực đẩy điên cuồng của những kẻ săn mồi.
Phong nhoài người xuống sàn cabin, dùng toàn bộ tấm lưng lót hai tấm thép mỏng dày hai ly của chiếc áo khoác kaki sờn cũ đè chặt lên người Bé Mai. Anh dùng cánh tay phải cuộn tròn cô bé vào góc chết dưới gầm táp-lô, nơi được che chắn tốt nhất bởi khung thép chịu lực của đầu xe. Cánh tay trái của Phong lúc này hoàn toàn buông thõng, thớ cơ bả vai bị đạn .308 bắn xuyên thấu trước đó giờ đã bục toàn bộ chỉ khâu nylon dã chiến, máu tươi trào ra nóng hổi, thấm đẫm lớp lót kaki rồi nhỏ xuống sàn xe thành từng giọt dài, tanh nồng. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 đang đốt cháy hai bên thái dương anh ở mức 38.5 độ C, khiến không gian xung quanh như quay cuồng, nhòe nhoẹt dưới những làn hơi nước trắng xóa đang phun ra nghi ngút từ két nước bị rò rỉ dưới nắp capo.
"Mai! Nhắm mắt, bịt tai lại! Không được buông balô!" Phong gầm lên qua kẽ răng rỉ máu, giọng khàn đặc vì khói độc dồn nén trong phổi.
Bé Mai ôm chặt chiếc balô màu đỏ vẽ hình hoa hướng dương trước ngực, đôi mắt tròn to ngập tràn sự sợ hãi tột cùng nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng khóc nào. Cô bé nhắm nghiền mắt, đầu áp sát vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Phong. Giữa tiếng mưa bão gào rú và tiếng động cơ gầm thét, Mai có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, nặng nề của gã đàn ông lầm lì đang dùng cả thân mình làm lá chắn sống che chở cho cô. Sự căm ghét ngầm về vết sẹo chữ V giết cha trên vai Phong tạm thời bị đè bẹp bởi bản năng sinh tồn nguyên thủy.
Ngay bên cạnh, Cường "Sắt" gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương. Chân trái gãy nát tàn phế vĩnh viễn bọc trong thanh xà gồ rỉ máu đang co giật liên hồi do phản lực từ chân phanh. Anh dùng bàn tay phải chằng chịt vết chém tra tấn gồng chặt lấy vô lăng, cơ bắp cánh tay nổi cuồn cuộn dưới lớp da đen nhẻm vì dầu mỡ.
"Phong! Bám chắc!" Cường hét lớn.
*RẦM! RẦM!*
Hai cú va chạm liên tiếp cực mạnh giáng thẳng vào sườn trái và đầu chiếc xe tải bọc thép. Tiếng thép bọc dày hai ly móp méo, tiếng sắt thép mài vào nhau tạo nên những tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ. Cú húc trực diện của hai chiếc xe cảnh sát giả dồn toàn bộ lực xung kích đẩy chiếc xe tải bọc thép lùi mạnh về phía sau. Thanh sắt chữ V của rào chắn bê tông đang kẹt cứng dưới gầm trục trước bị bẻ gãy khục, bắn ra hàng vạn tia lửa xanh lét dưới gầm xe.
Lực va chạm cực đại hất văng phần đuôi chiếc xe tải bọc thép trượt ngang trên mặt đường nhựa ướt sũng vũng dầu rò rỉ, lao thẳng về phía thành cầu Chà Và bằng sắt rỉ sét. Chiếc xe tải xoay ngang một góc chín mươi độ, hai bánh sau chạm mạnh vào gờ bê tông lan can cầu, nghiêng hẳn sang một bên.
Phong nén cơn đau thắt từ hai xương sườn phải bị nứt nhẹ, nhoài người nhìn qua khe hở của cửa kính bên hông đã vỡ vụn. Bên dưới thành cầu, cách độ cao mười mét, là dòng nước đen ngòm, cuộn xoáy dữ dội của kênh Tàu Hủ đang mùa bão lũ. Giữa những đợt sóng xô và màn mưa trắng xóa, một bóng đen khổng lồ, lặng lẽ đang trôi xuôi dòng với tốc độ chậm rãi.
Đó là chiếc sà lan chở cát của Chú Bảy Sông Nước.
Phong lập tức kích hoạt khả năng ghi nhớ sơ đồ không gian hẹp cực nhanh. Trong đầu anh, lịch trình thủy triều của kênh Tàu Hủ và tốc độ trôi tự do của chiếc sà lan cát bỗng chốc khớp nối hoàn hảo với nhau như những bánh răng cơ khí chuẩn xác. Chú Bảy Sông Nước—người đồng minh tin cậy từng nhận nhiều sự giúp đỡ tài chính từ Thầy Hoàng—đang điều khiển chiếc sà lan cát di động trôi qua ngay dưới gầm cầu Chà Và vào đúng thời điểm này. Đống cát đen ướt sũng, cao ngất ngưởng trên sà lan chính là bệ đỡ giảm chấn tự nhiên duy nhất có thể hấp thụ lực va chạm cực đại của một cú rơi tự do mười mét.
"Cường! Nhìn xuống dưới!" Phong hét lên, tay phải chỉ thẳng xuống bóng sà lan cát đang lướt qua gầm cầu. "Nhấn ga lút sàn! Chúng ta nhảy cầu!"
Cường "Sắt" liếc mắt nhìn xuống dòng nước sâu thẳm, rồi nhìn đống cát khổng lồ đang dịch chuyển dưới gầm cầu. Gương mặt phong trần của gã thợ cơ khí co rúm lại trong một giây do dự. Cú nhảy từ độ cao mười mét với một chiếc xe tải nặng hơn hai tấn bị kẹt gầm gần như là một quyết định điên rồ của những kẻ không còn gì để mất. Nhưng khi nhìn thấy vết thương vai trái đang chảy máu xối xả của Phong và ánh mắt ngập tràn quyết tâm của người anh em sinh tử, Cường nghiến chặt răng đến mức bật máu môi.
"Mẹ kiếp! Chơi thì chơi!" Cường gầm lên.
Phía sau họ, Lâm "Chột" đứng sau rào chắn bê tông, nhìn thấy chiếc xe tải bọc thép bị dồn sát thành cầu thì tin chắc mục tiêu đã rơi vào góc chết không lối thoát. Gã phó trưởng công an phường biến chất giơ khẩu súng ngắn K54 lên trời, ra lệnh cho lính bắn tỉa tầm cao Phan Anh "Lưỡi Hái" chuẩn bị nổ súng kết liễu.
"Bắn! Bắn nát cabin cho tao! Đừng để thằng chó đó kịp phản kháng!" Lâm Chột gào lên.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát đạn súng trường .308 Winchester từ khẩu Remington 700 của Lưỡi Hái xé rách màn mưa, găm thẳng vào nóc cabin xe tải bọc thép, tạo ra hai lỗ thủng lớn và những mảnh thép cong vút hoen rỉ. Một viên đạn sượt sát qua bả vai phải của Cường Sắt, hơi nóng của đầu đạn đốt cháy một mảng áo thun của anh.
"Đạp ga!" Phong thét lên, tay phải khống chế khẩu Colt 1911 chỉ còn đúng 5 viên đạn đặc chủng, tì chặt cùi chỏ vào táp-lô để triệt tiêu cơn run tay do PTSD đang chực chờ bùng phát khi nghe tiếng súng nổ cự ly gần.
Cường "Sắt" dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc chân phải nguyên vẹn, đạp ga lút sàn.
*GÀOOO!*
Khối động cơ diesel của chiếc xe tải bọc thép rống lên một tiếng kinh hoàng cuối cùng. Két nước bị bắn rò rỉ hơi nước nghi ngút dưới nắp capo bùng phát một luồng hơi nóng trắng xóa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn hồng ngoại tầm nhiệt của lính bắn tỉa trên tháp nước. Hai bánh sau xe tải quay tít điên cuồng trên mặt đường nhựa ướt sũng vũng dầu, bắn ra những tia lửa và khói cao su khét lẹt. Trục bánh trước bị kẹt gầm mài mạnh xuống gờ bê tông lan can cầu, tạo ra một lực đòn bẩy khổng lồ.
Chiếc xe tải bọc thép húc bay lan can cầu Chà Và bằng sắt rỉ sét đã mục nát theo thời gian. Tiếng sắt thép gãy gập vang lên khô khốc.
Cả khối thép nặng hơn hai tấn lao thẳng vào không trung.
Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh của đêm mưa bão bỗng chốc biến mất hoàn toàn bên trong cabin. Thế giới xung quanh Trần Phong như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của không trọng lực. Anh có thể cảm nhận rõ ràng từng hạt mưa lạnh ngắt đang lơ lửng ngoài cửa kính vỡ, tiếng thở dốc run rẩy của Bé Mai dưới ngực mình, và mùi rỉ sắt tanh nồng bốc lên từ vết thương bả vai trái đang bục chỉ rỉ máu xối xả.
Cú rơi tự do từ độ cao mười mét kéo dài chưa đầy hai giây, nhưng đối với Phong, thời gian như bị kéo giãn ra vô tận. Anh nhắm mắt, ôm chặt lấy Bé Mai, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể che chắn cho cô bé khỏi cú va chạm vật lý cực đại sắp sửa xảy ra dưới lòng sông.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ lớn như sấm sét đánh thẳng vào gầm cầu Chà Và. Chiếc xe tải bọc thép nện thẳng gầm xe xuống đống cát đen dày cao ngất ngưởng trên sà lan của Chú Bảy Sông Nước.
Lực va chạm cực mạnh truyền từ hệ thống khung gầm bị phá hủy hoàn toàn thẳng vào cabin xe. Tiếng thép gãy gập, tiếng sắt xi bẻ cong và tiếng nổ tung của hệ thống treo tạo nên một chấn động kinh hoàng. Đống cát dày ướt sũng lún sâu xuống gần hai mét, hấp thụ đến tám mươi phần trăm lực xung kích thẳng đứng, cứu mạng cả ba người bên trong cabin khỏi bị nghiền nát bởi trọng lực.
Tuy nhiên, cú va đập bạo lực vẫn hất văng Phong đập mạnh đầu vào vô lăng và táp-lô sắt bọc da.
*Bộp!*
Đầu Phong bị chấn động mạnh, thái dương bên phải bị mảnh kính vỡ găm rách da rỉ máu xối xả dọc theo xương hàm dưới hốc hác. Tai anh ù đi hoàn toàn, chỉ còn tiếng *u u* kéo dài liên tục như tiếng còi tàu viễn dương. Tầm nhìn của Phong tối sầm lại trong vài giây, cơn sốt nhiễm trùng kết hợp với chấn thương vùng đầu khiến anh loạng choạng, suýt rơi vào trạng thái hôn mê lâm sàng. Vết nứt ở hai xương sườn phải thắt chặt lại đau đớn tột cùng, khiến lồng ngực anh co thắt, không thể hít thở bình thường.
Phong cắn chặt đầu lưỡi, vị máu tanh nồng kích hoạt hệ thần kinh trung ương lấy lại chút tỉnh táo cuối cùng. Anh run rẩy buông lỏng vòng tay phải, kiểm tra Bé Mai đang nằm co rúm dưới sàn cabin.
"Mai... có sao không?" Phong thầm thì bằng giọng khàn đặc, yếu ớt.
Bé Mai từ từ mở mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò trắng bợt đi vì hoảng sợ nhưng không hề có thương tích vật lý nghiêm trọng nào nhờ đống cát giảm chấn và sự che chắn liều mạng của Phong. Cô bé mặc chiếc áo thun sờn cũ vẽ hình hoa hướng dương lấm lem cát đen và máu tươi của Phong. Mai nhìn chằm chằm vào vết rách rỉ máu trên má phải và vết thương bả vai trái đang tuôn máu xối xả của anh. Ánh mắt cô bé hiện rõ sự bàng hoàng, hỗn loạn tột độ. Cô bé không thể hiểu nổi tại sao gã đàn ông mang vết sẹo chữ V giết cha mình lại sẵn sàng dùng cả mạng sống để làm lá chắn thép bảo vệ cô khỏi cái chết cận kề.
"Chú... máu..." Mai lắp bắp, ngón tay nhỏ nhắn run rẩy chỉ vào bả vai Phong.
Phong không trả lời. Anh loạng choạng quay sang nhìn Cường "Sắt". Gã thợ cơ khí dũng cảm đang gục đầu trên vô lăng, bất tỉnh nhân sự do chấn động mạnh va đập vùng ngực và vết thương chân trái gãy nát bị xê dịch dữ dội rỉ máu nhuộm đỏ cả chân cabin.
Bên ngoài cabin, Chú Bảy Sông Nước—người đàn ông vạm vỡ có làn da đen bóng vì nắng biển—đang đứng trên boong sà lan. Chú Bảy kinh hoàng chứng kiến chiếc xe tải bọc thép từ trên cầu Chà Và bay xuống nện thẳng vào đống cát của mình. Nhưng là một quái kiệt sông nước dạn dày sương gió, chú lập tức lấy lại bình tĩnh.
Chú Bảy nhanh chóng kéo một tấm bạt dứa màu xanh đen khổng lồ chuyên dùng che cát, phủ kín hoàn toàn chiếc xe tải đang bốc khói nghi ngút dưới nắp capo để ngụy trang tránh tầm nhìn của lính bắn tỉa trên cao. Đồng thời, chú nhảy vào buồng lái, gạt cần khởi động động cơ diesel công suất lớn của sà lan cát.
*Phành phạch! Phành phạch!*
Chiếc sà lan cát nặng nề tăng tốc, trôi nhanh xuôi dòng nước cuộn xoáy của kênh Tàu Hủ, hướng thẳng về phía vùng sông nước tối tăm của Quận 8, bỏ lại sau lưng cây cầu Chà Và đang náo loạn.
Trên thành cầu Chà Và rách nát, Lâm "Chột" cùng đám tay sai giang hồ Sơn Búa đứng trơ mắt nhìn chiếc xe tải bọc thép biến mất dưới tấm bạt xanh của sà lan cát đang trôi nhanh dưới sông. Lâm Chột điên cuồng đập mạnh tay xuống thành cầu bê tông, gầm lên qua bộ đàm:
"Mẹ kiếp! Bọn chúng nhảy xuống sà lan rồi! Gọi cho đội tuần tra đường sông bến Bình Đông ngay lập tức! Quét đèn pha lùng sục toàn bộ khúc sông này cho tao! Không được để chiếc sà lan đó thoát!"
Tiếng còi hú của xe cảnh sát giả và tiếng la hét của bọn giang hồ trên cầu dội xuống dòng sông tối tăm, xa dần rồi lịm tắt dưới màn mưa bão rít gào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!