Nhạc nềnKengeki

Lưới Chắn Cầu Chà Và

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới xé toạc bầu trời đêm Chợ Lớn, trút xuống những dòng nước xối xả như muốn nhấn chìm cả Sài Gòn vào lòng đất u tối. Tiếng sấm sét rền vang, kéo theo những vệt chớp xanh loét rạch ngang nền trời, soi rõ chiếc xe tải bọc thép đang điên cuồng lao đi giữa màn mưa bong bóng. Tiếng động cơ diesel gầm rú như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, khói đen phun ra nghi ngút từ ống xả phía sau.


Bên trong cabin, bầu không khí ngột ngạt và nồng nặc mùi máu tươi trộn lẫn với mùi cao su cháy khét. Cường "Sắt" nghiến răng trần trụi, gương mặt sưng húp đầy những vệt bầm tím co rúm lại vì đau đớn. Chân trái của anh đã bị gãy nát hoàn toàn sau trận tra tấn dã man của Đao Phủ, giờ đây được cố định tạm thời bằng một thanh xà gồ thép nhỏ và dây kẽm siết chặt. Anh chỉ còn chiếc chân phải nguyên vẹn để đạp lút bàn ga, gồng mình giữ chặt vô lăng bằng đôi bàn tay chằng chịt vết cắt rỉ máu.


"Phong! Bọn chó Sơn Búa đuổi sát nút rồi!" Cường gào lên qua tiếng gió rít gào bên ngoài cửa kính.


Trần Phong ngồi ở ghế phụ, một tay giữ chặt bả vai trái đang bục chỉ hoàn toàn. Máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, thấm đẫm chiếc áo khoác kaki sờn cũ bọc các tấm thép mỏng tự chế ở ngực, rỉ qua kẽ tay anh rồi nhỏ xuống sàn cabin. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 hoành hành ở mức 38.5 độ C khiến trán anh nóng rực, hai thái dương giật liên hồi và tầm nhìn thỉnh thoảng nhòe đi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hai xương sườn bên phải bị nứt nhẹ từ trận chiến trước thắt lại đau nhói sau mỗi cú xóc nẩy của chiếc xe tải.


Ở giữa hai người, Bé Mai ngồi co rúm trên băng ghế nỉ. Cô bé mười tuổi mặc chiếc áo thun sờn cũ vẽ hình hoa hướng dương lấm lem bùn đất, hai tay ôm chặt chiếc balô nhỏ màu đỏ chứa hộp nhạc gỗ trước ngực. Đôi mắt tròn to của cô bé ngập tràn sự hoảng sợ tột độ, nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng khóc nào. Mai thỉnh thoảng lại lén nhìn vào vết thương vai trái đang rỉ máu của Phong—nơi có vết sẹo hình chữ V lồi sâu mà cô bé đã phát hiện dưới gầm cầu Chợ Lớn. Sự nghi kỵ và căm ghét ngầm vẫn hiện rõ trong ánh mắt của Mai, nhưng áp lực sinh tử lúc này buộc cô bé phải bám chặt lấy cánh tay phải của gã đàn ông lầm lì đã cứu mạng mình.


Phong nhìn qua gương chiếu hậu bên sườn xe. Giữa màn mưa trắng xóa, hàng chục ánh đèn pha xe máy và chiếc Daewoo Lanos của băng đảng Sơn Búa đang điên cuồng bám đuổi phía sau. Những tên giang hồ Quận 5 mặc áo mưa giấy rách nát, tay cầm mã tấu tự chế và dao phóng lợn sáng loáng, vừa rú ga vừa hò hét vang cả một góc đường.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng súng ngắn nổ vang từ phía sau. Những viên đạn chì găm sạt vào thành thép bọc hông xe tải, tạo nên những tiếng *beng* khô khốc và những vệt lửa xanh lét xé rách bóng tối đêm mưa.


"Cường, giữ vững tay lái!" Phong ra lệnh bằng giọng trầm thấp, khàn đặc vì khói độc dồn nén trong phổi.


Anh nhoài người ra khỏi cửa kính cabin bên phải, mặc cho những hạt mưa lạnh ngắt như kim châm đâm thẳng vào da mặt. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn mất cảm giác và lực nâng đỡ, buộc anh phải dùng tay phải rút khẩu Colt 1911 giắt bên hông. Báng súng bằng gỗ sồi sờn cũ khắc chìm chữ 'V' lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Khẩu súng chỉ còn đúng 7 viên đạn .45 ACP đặc chủng nguyên bản của Thầy Hoàng. Phong không được phép bắn trượt một viên nào.


Chiếc Daewoo Lanos của bọn truy đuổi bất ngờ tăng tốc, vượt lên ép sát vào sườn bên trái xe tải bọc thép. Một tên enforcer thò nửa người ra ngoài cửa kính xe Daewoo, vung thanh mã tấu nhíp xe tải chém mạnh vào gương chiếu hậu của Cường Sắt, làm chiếc gương vỡ vụn văng tung tóe.


Phong nín thở, áp dụng kỹ thuật ngắm bắn hai mắt mở để duy trì tầm nhìn ngoại vi rộng dưới trời mưa bão. Anh không nhắm vào tên cầm mã tấu, mà hướng nòng súng Colt 1911 thẳng xuống bánh trước bên trái của chiếc Daewoo Lanos.


*ĐOÀNG!*


Phát súng đầu nòng nổ vang đanh thép, lấn át cả tiếng sấm. Viên đạn .45 ACP bọc đồng có uy lực dừng mục tiêu cực cao xuyên thẳng qua lớp cao su dày, phá hủy hoàn toàn trục bánh trước của chiếc Daewoo. Chiếc xe đuổi theo lập tức mất lái, bánh xe gãy gập tạo lực quán tính cực mạnh hất văng cả chiếc xe lộn nhào hai vòng trên mặt đường nhựa ướt sũng, đè bẹp hai chiếc xe máy của đồng bọn đang lao theo phía sau. Một quầng lửa cam bùng lên giữa màn mưa rồi lịm tắt dưới dòng nước xối xả.


(Khẩu Colt 1911 còn lại 6 viên đạn).


"Được lắm Phong!" Cường Sắt hét lên đầy phấn khích, nhưng nụ cười của anh lập tức tắt lịm khi chiếc xe tải bọc thép lao lên dốc dẫn lên cầu Chà Và.


Phía trước mặt họ, bắc ngang qua dòng kênh Tàu Hủ tối tăm, cầu Chà Và hiện ra dưới những ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục của xe cảnh sát. Nhưng Phong nhận ra ngay lập tức: đó không phải là lực lượng tuần tra chính quy.


Hàng rào chắn bằng bê tông và rào thép gai được thiết lập một cách cẩu thả chắn ngang đầu cầu. Đứng sau rào chắn là Lâm "Chột"—phó trưởng công an phường biến chất nhận hối lộ của Hắc Tinh. Gã trung niên có dáng người đậm, bụng phệ lộ rõ dưới lớp cảnh phục xộc xệch, mắt trái bị chột đeo chiếc kính râm đen xì giữa đêm mưa bão, miệng ngậm điếu thuốc lào đang cháy đỏ. Lâm Chột cùng năm tên tay sai mặc sắc phục cảnh sát nhưng tay lại cầm những khẩu súng ngắn K54 quân dụng không số hiệu—bài tẩy của Hắc Tinh dùng quyền lực pháp lý giả để khóa chặt lối thoát duy nhất của Phong sang Quận 8.


"Phong! Có rào chắn bê tông! Tao húc nhé?" Cường Sắt gầm lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ.


"Không được húc trực diện!" Phong hét lớn cảnh báo. "Gầm xe tải của chúng ta đã bị yếu sau trận chiến ở xưởng. Húc vào bê tông cốt thép sẽ làm xe bị lật hoặc chết máy ngay lập tức. Chúng ta sẽ biến thành bia tập bắn!"


Nhưng Lâm Chột không cho họ cơ hội lựa chọn. Gã đưa chiếc loa cầm tay lên miệng, giọng nói khàn đặc vang lên đầy hống hách:


"Xe tải phía trước! Dừng xe tắt máy ngay lập tức! Nếu không chúng tôi sẽ nổ súng tiêu diệt!"


Cường Sắt không hề giảm ga. Chiếc xe tải bọc thép gầm rú lao thẳng tới. Lâm Chột lạnh lùng hạ tay xuống.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Loạt đạn K54 từ nhóm cảnh sát biến chất bắn xối xả vào đầu xe tải. Những viên đạn chì xuyên qua lớp tôn mỏng của nắp capo, găm vào khoang động cơ. Một viên đạn bắn sượt qua két nước, tạo ra một tiếng rít lớn và những luồng hơi nước nóng trắng xóa bắt đầu phun ra nghi ngút từ khe hở nắp capo. Chiếc xe tải bọc thép bắt đầu bị rò rỉ két nước nghiêm trọng, giới hạn thời gian chạy trốn bằng xe chỉ còn tính bằng phút.


Cường Sắt nghiến răng, bẻ lái một góc nghiêng ba mươi độ để húc vào góc rìa của rào chắn bê tông nơi có xích sắt nối mỏng.


*RẦM!*


Cú va chạm cực mạnh khiến chiếc xe tải bọc thép nẩy lên dữ dội. Bé Mai bị hất văng về phía trước, Phong phải dùng cả thân mình che chắn, lấy tấm lưng lót thép mỏng đỡ lấy cô bé để tránh cho đầu em va vào bảng táp-lô. Lực va đập tác động mạnh vào mạng sườn phải đang bị nứt xương của Phong, khiến anh đau đớn đến mức tầm mắt tối sầm lại trong một giây, miệng trào ra một vệt máu đỏ tươi.


Một thanh sắt chữ V từ hàng rào chắn bị gãy gập, đâm thẳng vào gầm xe và kẹt cứng vào trục bánh trước. Tiếng kim loại mài xuống mặt đường nhựa kêu *két két* chói tai, bắn ra hàng vạn tia lửa. Chiếc xe tải bọc thép bị giảm tốc độ đột ngột, gầm xe bị kẹt cứng ngay giữa cầu Chà Và, động cơ gầm rú điên cuồng nhưng bánh xe chỉ quay tít tại chỗ.


"Mẹ kiếp! Kẹt gầm rồi!" Cường Sắt điên cuồng đạp ga nhưng vô vọng.


Đúng lúc đó, từ trên đỉnh tháp nước cũ cạnh đầu cầu Chà Và, một tiếng nổ đanh thép vang lên xé rách màn mưa.


*XOẢNG!*


Một viên đạn bắn súng trường .308 Winchester từ khẩu Remington 700 của sát thủ bắn tỉa Hắc Tinh xuyên thủng góc kính chắn gió phía trước cabin. Kính cường lực vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ như hạt ngô văng tung tóe bên trong cabin cabin.


Phong phản xạ cực nhanh, anh kéo đầu Bé Mai nằm rạp xuống sàn xe. Nhưng những mảnh kính vỡ sắc nhọn vẫn găm thẳng vào má phải của Phong, tạo nên một vệt rách dài rỉ máu đỏ chảy ròng ròng xuống cổ áo khoác kaki.


"Có lính bắn tỉa tầm cao!" Phong hét lên, tay phải giữ chặt đầu Bé Mai dưới sàn cabin.


Lâm Chột đứng sau chiếc xe cảnh sát bọc sườn, gã cười khẩy ra lệnh cho tay sai bật hệ thống đèn pha cao áp công suất lớn rọi thẳng vào kính chắn gió đã vỡ vụn của xe tải bọc thép. Ánh sáng trắng cực mạnh rọi mù hoàn toàn tầm nhìn của Cường Sắt và Phong bên trong cabin, biến họ thành những bóng ma vô hình trước kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt của lính bắn tỉa tầm cao.


Phong biết, nếu cứ nằm im thế này, phát đạn thứ hai của lính bắn tỉa sẽ xuyên qua lớp thép mỏng cabin kết liễu mạng sống của cả ba người. Anh bắt buộc phải triệt tiêu nguồn sáng đèn pha để làm mù tầm nhìn của lính bắn tỉa.


Phong cắn chặt đầu lưỡi để cơn đau kích hoạt sự tỉnh táo cuối cùng giữa cơn sốt cao. Anh dùng phương pháp thở điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Thanh: hít sâu 4 giây, nín thở 4 giây, thở ra 4 giây để hạ nhịp tim đang đập dồn dập xuống dưới mức 60 nhịp/phút. Cánh tay phải cầm súng Colt 1911 dần lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, triệt tiêu hoàn toàn cơn run tay do PTSD hoành hành.


Anh nhô người lên khỏi táp-lô, mặc cho ánh đèn pha cao áp rọi thẳng vào mắt gây bỏng rát võng mạc. Qua khe hở kính vỡ, Phong định vị chính xác chiếc máy phát điện phụ màu đỏ đặt bên cạnh chiếc xe cảnh sát của Lâm Chột—nguồn cấp điện duy nhất cho hệ thống đèn pha rọi mù.


Anh nâng súng Colt 1911 bằng tay phải, giữ thăng bằng bằng cách tì cùi chỏ vào táp-lô cabin.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn .45 ACP thứ hai nổ vang. Viên đạn bọc đồng xuyên thẳng qua nắp máy phát điện phụ, phá hủy hoàn toàn cuộn dây đồng và mạch điện chính.


(Khẩu Colt 1911 còn lại 5 viên đạn).


*BỤP!*


Hệ thống đèn pha cao áp tắt ngúm lập tức. Cả cây cầu Chà Và chìm lại vào bóng tối ẩm ướt của đêm mưa bão. Lính bắn tỉa trên tháp nước bị mất tầm nhìn đột ngột do khói bụi bốc lên từ chiếc xe Daewoo cháy phía sau và hơi nước nóng từ két nước rò rỉ của xe tải che khuất hoàn toàn bức xạ nhiệt.


Lâm Chột tức giận ném điếu thuốc lào xuống vũng nước mưa, gã giật lấy chiếc bộ đàm cảnh sát chuyên dụng, gầm lên điên cuồng:


"Mẹ kiếp! Lên xe! Húc trực diện cho tao! Nghiền nát chiếc xe tải đó!"


Hai chiếc xe cảnh sát dã chiến của nhóm Lâm Chột rú ga gầm rú, bật đèn pha phụ, bắt đầu tăng tốc lao trực diện thẳng về phía chiếc xe tải bọc thép đang bị kẹt gầm của Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!