Đồng Sinh Cộng Tử
Bức tường lửa dựng lên từ thanh xà gồ thép đổ sụp cháy rực ngăn cách Trần Phong và Cường "Sắt". Khói đen kịt bốc lên cuồn cuộn từ những thùng phi chứa dầu nhớt thải rò rỉ, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp phía dưới mái tôn. Sức nóng tột độ dội thẳng lên tầng lửng, táp vào gương mặt hốc hác đầy mồ hôi trộn lẫn máu tươi của Phong.
Bả vai trái của anh—nơi vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô sần sùi vừa bị bục chỉ hoàn toàn—đang rỉ máu xối xả. Thứ dịch lỏng ấm nóng, tanh nồng thấm đẫm lớp áo khoác kaki lót thép mỏng tự chế ở ngực, tạo nên một cảm giác xót rát buốt thấu xương tủy mỗi khi anh hít thở. Cơn sốt nhiễm trùng cấp độ 1 đang đốt cháy cơ thể anh ở mức 38.5 độ C, khiến đầu óc thỉnh thoảng quay cuồng, nhưng ánh mắt một mí của cựu sát thủ Huyền Thoại vẫn sắc lạnh, khóa chặt vào lưỡi mã tấu nhíp xe tải đang vung lên của Đao Phủ.
Bên kia bức tường lửa, Bùi Tiến Dũng—"Đao Phủ"—nở một nụ cười tàn độc đầy thách thức. Gã khổng lồ cao gần hai mét đứng cạnh bục điều khiển ròng rọc, một tay giữ chặt sợi xích sắt đang treo ngược Cường "Sắt" sát bể dầu nhớt đang sôi sùng sục, tay kia vung vẩy thanh mã tấu nhíp xe tải nặng bốn ký rực sáng phản chiếu ánh lửa cam.
"Phong! Đừng ra! Mẹ kiếp tụi nó... bắn chết tao đi!" Giọng Cường "Sắt" khàn đặc gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. Gương mặt anh sưng húp, cơ thể chằng chịt vết chém mã tấu, chân trái bị đánh gãy gập treo lủng lẳng một cách đau đớn.
Phong biết mình không còn nhiều thời gian. Khói độc đang siết chặt buồng phổi của Cường, và thanh xà gồ thép cháy đỏ phía trước đang tiếp tục lún xuống. Anh không thể tiếp cận trực tiếp bằng đường nhảy thẳng. Khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế trên tay phải đã cạn kiệt đạn chì hoàn toàn, chỉ còn là một khối sắt rỗng vô dụng. Bên hông anh, khẩu Colt 1911 của Thầy Hoàng vẫn im lìm nằm trong bao da, giữ nguyên bảy viên đạn .45 ACP đặc chủng cuối cùng. Anh tuyệt đối không được nổ súng Colt lúc này để tránh đánh động cảnh sát hình sự của Lê Minh đang tuần tra vòng ngoài, và cũng để ngăn Đao Phủ cắt đứt sợi dây thừng ròng rọc trong tích tắc.
Anh phải đánh cược bằng một đấu pháp mạo hiểm.
Phong nhìn lên hệ thống xà gồ mái tôn còn sót lại phía trên đầu. Một sợi dây cáp thép dùng để cẩu động cơ ô tô đang treo lơ lửng sát mép tầng lửng, đầu cáp bám đầy dầu mỡ đen kịt. Phong nén cơn đau thắt lồng ngực do hai xương sườn phải bị nứt nhẹ, bộc phát trạng thái quá tải Adrenaline (Adrenaline Overload). Đồng tử anh giãn lớn, tim đập dồn dập trên 150 nhịp/phút, triệt tiêu hoàn toàn cảm giác đau đớn thể xác tạm thời trong vòng vài phút ngắn ngủi.
Anh vứt bỏ khẩu súng hoa cải rỗng đạn, dùng bàn tay phải bám chặt lấy đầu sợi xích cáp thép cẩu động cơ. Phong lấy đà, dùng chân phải đạp mạnh vào gờ tường bê tông của tầng lửng, mượn lực quán tính đu người bay qua bức tường lửa xà gồ thép cháy đỏ.
Luồng hơi nóng cực đại từ bức tường lửa táp thẳng vào mặt Phong, đốt cháy xém một góc gấu áo khoác kaki và làm sém nhẹ mái tóc húi cua mới cạo sát da đầu của anh. Nhưng cú đu người đã đưa anh vượt qua khoảng trống tử thần trong vòng nửa giây.
Đao Phủ trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã không ngờ một kẻ đang mang trọng thương vai và sườn như Phong lại dám thực hiện một cú nhảy đu người điên rồ xuyên qua biển lửa như thế. Nhưng bản năng sát thủ cấp Vàng của gã phản xạ cực nhanh. Gã buông sợi xích sắt ròng rọc, vung mạnh thanh mã tấu nhíp xe tải chém bổ dọc từ trên xuống thẳng vào đầu Phong ngay khi anh vừa tiếp đất.
*Vút!*
Tiếng gió rít xé toạc màn khói đen. Đường chém tàn bạo mang theo sức mạnh cơ bắp khổng lồ của gã khổng lồ có thể chẻ đôi một khúc gỗ lớn trong chớp mắt.
Phong không né tránh bằng cách lùi lại, vì phía sau anh là bể dầu sôi nóng bỏng. Anh lách người sang bên sườn phải dưới một góc nghiêng ba mươi độ, đồng thời tay phải vớ nhanh lấy một chiếc vành bánh xe bọc thép rỉ sét nằm lăn lóc dưới đất, giơ lên đỡ thẳng đòn chém.
*XOẢNG!*
Tiếng kim loại va chạm kinh hoàng vang lên, bắn ra một quầng tia lửa rực sáng cả góc xưởng. Lực chém cực mạnh từ thanh mã tấu của Đao Phủ ép chặt chiếc vành bánh xe vào bả vai trái của Phong, làm vết rách cơ vai của anh bục rộng thêm, máu tươi tuôn ra ướt sũng cả mảng áo kaki bên sườn. Phong khuỵu gối phải xuống nền bê tông, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Chết đi, thằng phản đồ!" Đao Phủ gầm lên, gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể khổng lồ gần một tạ rưỡi vào chuôi mã tấu, đè nghiến Phong xuống nền nhà, ép anh vào sát đống lốp xe cũ đang cháy ngùn ngụt phía sau.
Hơi nóng từ đống lốp xe cháy sém vào lưng áo Phong, mùi cao su khét lẹt xộc thẳng vào mũi gây ngạt thở. Phong nhận thấy không thể đọ sức bền thể lực với Đao Phủ trong trạng thái chấn thương vai trái nghiêm trọng này. Anh bắt buộc phải dùng kỹ thuật thực chiến để triệt tiêu sức nặng của đối thủ.
Lợi dụng lúc Đao Phủ đang dồn lực đẩy tới, Phong chủ động thả lỏng hoàn toàn cơ thể, trượt người lùi về phía sau trên nền bê tông bám đầy dầu mỡ trơn trượt. Đòn rút lui bất ngờ làm Đao Phủ mất đà chúi người về phía trước. Chỉ chờ có thế, Phong dùng chân phải quét mạnh vào gót chân trái của Đao Phủ, đồng thời tay phải cầm vành bánh xe thúc mạnh vào vùng xương bánh chè của gã.
Đao Phủ loạng choạng khuỵu gối, nhưng gã vẫn kịp xoay người vung ngang thanh mã tấu chém một đường vòng cung rộng để ép Phong phải lùi ra xa. Lưỡi đao sắc lẹm sạt qua ngực Phong, chém đứt lìa hai chiếc cúc áo khoác kaki và để lại một vệt cắt nông trên tấm thép mỏng bọc ngực áo.
Phong lộn một vòng trên nền nhà để thoát khỏi tầm chém của mã tấu. Anh bật dậy, hơi thở đứt quãng dồn dập. Lượng adrenaline trong máu bắt đầu đạt ngưỡng cực hạn, giữ cho hệ thần kinh của anh tập trung tuyệt đối.
Đao Phủ gầm gừ đứng dậy, vết bỏng nhẹ trên má phải do vụ nổ bình khí nén lúc trước co rút lại ghê rợn. Gã lại vung mã tấu lao tới, thực hiện chuỗi đòn chém xối xả đầy bạo lực từ ba hướng trái, phải và bổ dọc để khóa chặt mọi góc né tránh của Phong.
Phong áp dụng quy tắc di chuyển zic-zac góc hẹp, lách người uyển chuyển giữa những nhát đao xé gió. Nhát đao thứ nhất chém sạt qua tai phải anh, găm thẳng vào khung sắt của chiếc xe nâng bọc thép gần đó tạo tiếng *beng* chói tai. Nhát đao thứ hai chém đứt lìa một sợi xích sắt treo lủng lẳng trên trần nhà. Đến nhát đao thứ ba bổ dọc, Phong không tránh né nữa.
Anh chủ động nhảy vọt lên cao hướng thẳng về phía Đao Phủ ngay khi lưỡi đao của gã vừa phát lực đi hết quỹ đạo chém dọc.
Đây là đòn quyết định: Đòn quật ngã bằng kéo cổ chân (đòn chân tấn công số 21 của Vovinam) mà Thầy Hoàng đã huấn luyện cho anh qua hàng ngàn lần đối kháng bạo lực thời thiếu niên.
Phong bay người trên không trung, hai chân anh dang rộng rồi khép chặt lại như một chiếc gọng kìm thép, kẹp chặt lấy vùng cổ và bả vai to lớn của Đao Phủ. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực quán tính xoay người cực mạnh trên không trung để làm lệch trọng tâm của gã khổng lồ.
Sức nặng đột ngột và góc xoay hiểm hóc triệt tiêu hoàn toàn lực đứng vững của Đao Phủ. Gã khổng lồ trợn mắt hoảng hốt khi thấy mặt đất xoay chuyển.
*ẦM!*
Cơ thể khổng lồ của Đao Phủ bị quật ngã ngửa, đập mạnh lưng và gáy xuống nền bê tông cứng nhắc của xưởng cơ khí, tạo nên một chấn động lớn làm rung chuyển cả những mảnh tôn rỉ sét xung quanh. Thanh mã tấu nhíp xe tải tuột khỏi tay gã, văng xa ba mét vào đống lốp xe đang cháy.
Phong tiếp đất bằng tay phải và chân phải, lồng ngực đau nhói dữ dội do chấn động mạnh tác động vào vùng xương sườn nứt, miệng trào ra một ngụm máu đỏ tươi. Nhưng anh không dừng lại một giây nào. Anh lướt tới, rút nhanh con dao găm lá liễu giắt sau thắt lưng, phóng mạnh xuống ghim chặt cổ tay phải của Đao Phủ xuống nền gỗ mục nát sát bể dầu để vô hiệu hóa khả năng phản công của gã.
Đao Phủ gào lên đau đớn, máu từ cổ tay gã phun ra xối xả.
Phong loạng choạng lao về phía bục điều khiển ròng rọc. Anh dùng tay phải giật mạnh chiếc cần gạt khóa xích, giữ chặt sợi xích sắt đang tuột nhanh. Sợi xích khựng lại với một tiếng *két* chói tai. Phong dồn chút sức tàn cuối cùng kéo ngược sợi xích, đưa thân xác Cường "Sắt" rời xa mặt bể dầu đang sôi sùng sục, rồi hạ anh xuống nền đất an toàn cách đó hai mét.
Phong quỳ sụp xuống cạnh Cường, dùng dao cắt đứt những sợi xích sắt đang trói chặt người anh em.
"Phong... mày... vai trái của mày..." Cường "Sắt" thều thào, mắt anh ứa nước mắt khi thấy bả vai trái của Phong đã nát bươm, máu chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả khoảng áo kaki.
"Im lặng. Chúng ta phải đi ngay. Xưởng sắp sập rồi." Phong nói bằng giọng trầm thấp, khàn đặc vì khói độc.
Tiếng mái tôn rạn nứt rầm rầm phía trên đầu báo hiệu kết cấu nhà kho đã hoàn toàn sụp đổ sau vụ nổ bình khí nén oxy. Những thanh xà gồ thép bắt đầu biến dạng và rơi xuống từng mảng rực lửa.
Ở phía lối vào cầu thang bộ, tiếng la hét của đàn em Sơn Búa vang lên dồn dập. Chúng đã vượt qua được bẫy dây cáp phanh xe đạp cũ ở chân cầu thang và đang chuẩn bị tràn lên tầng lửng.
"Cường, bám chặt lấy tôi." Phong bế xốc Cường "Sắt" bằng tay phải, nén cơn đau thắt lồng ngực để đứng vững. Chân trái của Cường bị gãy nát hoàn toàn do đòn tra tấn dã man của Đao Phủ, không thể tự đứng vững.
Phong đưa Cường tiếp cận chiếc xe tải bọc thép gia cố gầm đang đậu ở góc tối cuối xưởng—chiếc xe tải bọc thép bọc các tấm thép chống đạn chịu lực cực dày mà Cường đã dùng cả mạng sống để bảo vệ và hoàn thành cho Phong trước biến cố.
Phong mở cửa cabin, đỡ Cường Sắt vào ghế lái. Cường nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương ở chân trái bị gãy, dùng chân phải còn nguyên vẹn đặt sẵn lên bàn đạp ga của chiếc xe tải.
"Bế con bé lên cabin mau, Phong!" Cường hét lớn qua tiếng động cơ xe tải bọc thép gầm rú khi anh bật chìa khóa khởi động.
Phong quay đầu nhìn ra phía cửa hông xưởng, nơi Bé Mai đang ẩn nấp an toàn dưới sạp nước của Bà Sáu đầu hẻm. Anh bứt tốc chạy ra ngoài, bế xốc cô bé đang run rẩy ôm chặt chiếc balô đỏ trước ngực, lao thẳng lên cabin xe tải ngay khi toán đàn em Sơn Búa cầm mã tấu tràn vào xưởng.
"Đạp ga, Cường!" Phong hét lớn khi vừa đóng sập cửa cabin bọc thép.
Cường "Sắt" dùng chân phải còn lại đạp lút ga chiếc xe tải bọc thép gia cố gầm. Động cơ diesel công suất lớn gầm rú điên cuồng như một con quái vật thép thức tỉnh.
*ẦM!*
Chiếc xe tải bọc thép khổng lồ húc đổ bức tường gạch của xưởng cơ khí, cuốn theo những mảng bê tông vỡ vụn và đất đá, lao thẳng ra đường lớn Chợ Lớn trong đêm mưa bão bùng phát dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!