Bóng Ma Cư Xá
Mùi dầu máy máy chiếu sộc lên nồng nặc, trộn lẫn với vị ẩm mốc đặc trưng của những mảng tường loang lổ nước mưa tại cư xá Thanh Đa. Đã ba năm trôi qua kể từ ngày đặt chân đến khu chung cư cũ nát từ thập niên 70 này, Trần Phong vẫn giữ thói quen sống như một bóng ma vô hình. Căn nhà cấp bốn xập xệ của anh nằm sâu trong một con hẻm cụt rêu phong, cửa sắt xếp rỉ sét lúc nào cũng khóa hai lớp xích nặng. Phía trên lối vào treo một tấm bảng gỗ sờn rách vẽ ba chữ nguệch ngoạc: "Sửa máy chiếu". Đó là vỏ bọc hoàn hảo để gã cựu sát thủ huyền thoại của tổ chức Hắc Tinh chôn vùi quá khứ đẫm máu của mình.
Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy vàng vọt, Phong đang tháo tung bộ bo mạch của một con máy chiếu cũ hiệu Eiki. Những ngón tay gầy guộc nhưng săn chắc của anh di chuyển chuẩn xác tuyệt đối, bóc tách từng thấu kính lồi bám bụi. Bất chợt, một tiếng sấm rền vang từ phía sông Sài Gòn dội vào khung cửa sổ kính nứt nẻ.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Bàn tay phải của Phong đột ngột run rẩy dữ dội. Chiếc tua vít mini trượt khỏi ốc vít, để lại một vệt xước sắc lẹm trên bảng mạch đồng. Cơn sang chấn tâm lý (PTSD) lại ập đến như một loài ký sinh trùng đói khát. Trong tâm trí anh, tiếng sấm vừa rồi không phải là thiên tai, mà là tiếng súng nổ đanh thép của đêm mưa ba năm trước. Đêm mà anh, dưới áp lực của khế ước máu tàn độc, buộc phải đâm thẳng lưỡi dao vào ngực người thầy, người cha nuôi tôn kính nhất của mình—Hoàng Thế Vinh.
Phong cắn chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên gương mặt hốc hác, phong trần. Anh buông tua vít, thọc tay vào túi áo khoác kaki xám sờn cũ, lôi ra chiếc bật lửa Zippo bằng đồng thau cổ khắc chìm hình chim ưng. Ngón tay anh miết mạnh lên lớp vỏ đồng xỉn màu, xoay nhẹ bánh xe đá lửa. Một ngọn lửa vàng cam bùng lên, soi rõ đôi mắt một mí sắc lạnh nhưng tràn ngập sự dằn vặt của gã đàn ông ba mươi lăm tuổi. Anh nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, hít sâu bằng mũi rồi thở ra nhẹ nhàng bằng miệng để hạ nhịp tim đang đập loạn xạ. Chiếc Zippo này là di vật duy nhất của Thầy Hoàng để lại, chứa đựng một bí mật chưa giải mã mà Phong luôn mang theo bên mình như một bùa hộ mệnh tinh thần.
"Chú Phong..."
Một giọng nói nhỏ nhẹ, rụt rè vang lên từ góc tối của căn phòng.
Phong lập tức dập nắp bật lửa, tiếng *tách* khô khốc vang lên cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Anh xoay người lại. Bé Mai đang ngồi bó gối trên chiếc giường xếp ọp ẹp kê sát góc tường. Cô bé mười tuổi có dáng người gầy gò, đôi mắt tròn to đen lánh nhưng luôn đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Mai mặc chiếc áo thun sờn cũ vẽ hình hoa hướng dương đã phai màu, hai tay ôm chặt chiếc balô nhỏ màu đỏ—thứ duy nhất cô bé mang theo từ ngôi nhà cũ của cha mình.
Ánh mắt của Bé Mai nhìn Phong đầy sự nghi kỵ và sợ hãi. Kể từ ngày được Phong đưa về đây sau cái chết đột ngột của cha, cô bé chưa bao giờ chủ động trò chuyện quá ba câu với anh. Cô bé biết gã đàn ông lầm lì, thô lỗ này có điều gì đó rất đáng sợ. Đôi khi, dưới ánh trăng mờ, cô bé nhìn thấy những vết sẹo dài loang lổ trên lưng anh khi anh thay áo, đặc biệt là vết sẹo hình chữ V sâu hoắm ở bả vai trái.
"Cháu đói chưa?" Phong hỏi, giọng trầm thấp và khàn đục.
Bé Mai không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu rồi cúi gầm mặt xuống, hai bàn tay siết chặt hơn vào chiếc balô. Phong thở dài một tiếng nhỏ trong lòng. Sự im lặng của đứa trẻ là sự trừng phạt đau đớn nhất đối với linh hồn đầy tội lỗi của anh. Anh hứa trước mộ Thầy Hoàng sẽ đưa con bé ra ngoài ánh sáng, bảo vệ nó an toàn trước sự truy sát tàn độc của tổ chức Hắc Tinh, dù có phải trả bằng cả mạng sống này. Nhưng làm sao anh có thể gột rửa được vết máu trên tay mình trước ánh mắt ngây thơ kia?
*Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa sắt xếp vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Phong. Nhịp gõ rất nhẹ, ngắt quãng ba lần—đó là tín hiệu của Con Bé Bưởi, đứa nhóc mười hai tuổi bán nước mía đối diện tiệm.
Phong bước nhanh ra phía cửa, tay phải vô thức đặt gần túi áo khoác nơi giấu khẩu súng ngắn rỗng đạn. Anh hé mở một khe nhỏ của cửa sắt. Bé Bưởi đứng đó, tay bưng một ly nước mía đầy đá, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo lắng, mắt dáo dác nhìn quanh hẻm.
"Chú Phong..." Bé Bưởi ghé sát tai vào khe cửa, nói nhỏ bằng giọng run rẩy. "Có... có hai gã lạ mặt lắm. Tụi nó mặc áo khoác gió màu đen, đội mũ sụp che hết mặt, lảng vảng đầu hẻm cụt từ nãy giờ. Con thấy tụi nó cứ nhìn chằm chằm vô tiệm của chú, tay lúc nào cũng đút vô túi áo như đang thủ đồ. Chú cẩn thận nha chú Phong."
Tim Phong thắt lại một nhịp. Bản năng sát thủ ngủ yên suốt ba năm qua lập tức thức tỉnh. Anh nhận ra những dấu hiệu quen thuộc của một đội trinh sát dọn dẹp vòng ngoài của tổ chức Hắc Tinh. Chúng đã tìm ra cư xá Thanh Đa.
"Chú biết rồi. Cảm ơn con. Mau về sạp nước đi, đừng lảng vảng ngoài đường nữa." Phong nói nhanh, nhận lấy ly nước mía rồi đóng chặt cửa sắt lại, khóa hai vòng xích nặng.
Anh quay vào trong, đặt ly nước lên bàn sửa máy chiếu. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ lầm lì thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng, quyết đoán của cựu sát thủ cấp Huyền Thoại "Lưỡi Dao Lạnh". Phong tắt bớt bóng đèn tuýp chính, chỉ để lại ánh sáng mờ từ chiếc đèn bàn nhỏ để tránh tạo ra bóng người in lên cửa sổ.
Phong bước đến kệ linh kiện hỏng, nhặt lấy một thấu kính lồi lớn tháo từ con máy chiếu cũ. Anh nhẹ nhàng tiến lại gần khe cửa sắt rỉ sét, khéo léo đặt thấu kính nghiêng một góc bốn mươi lăm độ ở khe hở. Thấu kính hoạt động như một chiếc gương phản chiếu thô sơ, giúp Phong quan sát toàn bộ góc khuất đầu hẻm cụt mà không cần thò đầu ra ngoài, tránh bị lính bắn tỉa định vị.
Qua hình ảnh phản chiếu ngược trên bề mặt thủy tinh cong, Phong nhìn thấy một gã đàn ông cao lớn đang đứng dưới bóng cây bàng đầu hẻm. Gã mặc áo khoác gió sẫm màu, mũ trùm đầu sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Khi gã khẽ cử động để châm thuốc, vạt áo khoác gió bay nhẹ, để lộ báng khẩu súng ngắn Glock đen bóng giắt dọc hông. Đó không phải là giang hồ vặt quận 5; đó là sát thủ chuyên nghiệp của phân khu Hắc Tinh Sài Gòn.
Phong quay lại phía Bé Mai. Cô bé đang nhìn anh với đôi mắt hoảng sợ khi thấy anh tắt đèn và hành động kỳ lạ.
"Mai. Nhìn chú này." Phong tiến lại gần giường xếp, quỳ một gối xuống đất để ngang tầm mắt với cô bé. Giọng anh cực kỳ nghiêm túc nhưng cố gắng giữ sự dịu dàng tối đa. "Áp dụng quy tắc trò chơi trốn tìm cha dạy cháu ngày xưa. Bây giờ, cháu chui xuống gầm bàn sửa máy chiếu kia. Cuộn tròn người lại, bịt chặt tai, nhắm mắt và không được phát ra bất kỳ tiếng động nào, dù có nghe thấy tiếng súng hay tiếng đổ vỡ. Cháu làm được không?"
Bé Mai run rẩy gật đầu. Cô bé ôm chặt chiếc balô đỏ, nhanh nhẹn bò xuống gầm bàn gỗ dày—nơi Phong đã gia cố sẵn các tấm thép mỏng bên dưới để chống đạn xuyên qua nền đất. Cô bé cuộn tròn người như một chú nhím nhỏ, bịt chặt tai và nhắm nghiền mắt. Sự im lặng tuyệt đối của đứa trẻ mười tuổi khiến Phong vừa xót xa vừa tự hào. Quy tắc ẩn nấp im lặng đã được kích hoạt thành công.
Phong đứng dậy, rút khẩu Colt 1911 từ hầm ngầm nhỏ dưới bục máy chiếu lên. Khẩu súng ngắn bán tự động cổ điển có báng súng bằng gỗ sồi sờn cũ khắc chìm chữ "V"—di vật của Thầy Hoàng. Anh lên đạn thủ công. Tiếng *xoạch* của khóa nòng vang lên khô khốc. Khẩu súng chỉ có đúng bảy viên đạn .45 ACP nguyên bản, không có nguồn tiếp tế thay thế tại Chợ Lớn. Anh phải tính toán chi ly từng viên đạn.
Phong di chuyển im lặng như một bóng ma đến góc tối cạnh cửa ra vào, ép sát lưng vào bức tường gạch mỏng. Anh nín thở, lắng nghe mọi tiếng động từ bên ngoài hẻm.
*Bộp. Bộp.*
Tiếng bước chân rất nhẹ, phân bổ đều trọng lượng cơ thể lên mũi chân để triệt tiêu âm thanh—đây là kỹ thuật di chuyển của sát thủ Hắc Tinh. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa tiệm sửa máy chiếu của Phong.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa sắt vang lên dồn dập.
"Có ai ở nhà không? Tôi muốn hỏi mua vài linh kiện máy chiếu cũ." Giọng một gã đàn ông xa lạ vang lên từ phía sau cánh cửa sắt xếp.
Phong im lặng hoàn toàn, tay phải cầm khẩu Colt 1911 giữ chặt, ngón trỏ đặt nhẹ lên vòng cò súng. Cơn run tay PTSD lại chực chờ bùng phát do áp lực chiến đấu cận kề, nhưng Phong cắn chặt răng, áp dụng phương pháp thở điều hòa nhịp tim hạ thấp nhịp sinh học xuống mức tối thiểu. Anh không nổ súng. Việc nổ súng ở khu dân cư đông đúc như cư xá Thanh Đa lúc này sẽ lập tức thu hút sự can thiệp của cảnh sát chính quy, phá vỡ kế hoạch rút lui ẩn mật của anh.
Kẻ bên ngoài đứng im lặng trong vòng mười giây. Khi không nghe thấy tiếng trả lời, gã khẽ rút một vật kim loại nhỏ từ túi áo—tiếng phấn viết bảng sột soạt trên nền sắt rỉ. Gã đang dùng phấn trắng vẽ một ký hiệu hình chữ thập nhỏ lên góc tường sắt ngoài cửa tiệm để đánh dấu mục tiêu cho đội dọn dẹp mặt đất tràn vào phóng hỏa vào sáng hôm sau.
Tiếng bước chân của gã trinh sát nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn ở đầu hẻm cụt. Phong biết gã đã rút lui để báo cáo vị trí.
Phong bước ra khỏi góc tối, nhanh chóng dùng một con dao nhỏ cạo sạch dấu phấn trắng trên tường sắt ngoài cửa, chuyển nó sang bức tường của căn nhà hoang đối diện để đánh lạc hướng trinh sát kỹ thuật của đối phương. Anh quay vào trong, bế Bé Mai ra khỏi gầm bàn. Cô bé vẫn nhắm nghiền mắt, người run rẩy nhẹ.
"An toàn rồi, Mai. Cháu mở mắt ra đi." Phong nói nhẹ.
Bé Mai mở mắt, nhìn thấy Phong vẫn bình an vô sự liền khẽ thở phào, nhưng vẫn giữ khoảng cách lạnh lùng với anh. Phong biết thời gian của họ tại cư xá Thanh Đa đã cạn kiệt. Tổ chức đã khoanh vùng được khu vực này, và đợt tổng tấn công dọn dẹp bằng hỏa lực mạnh sẽ diễn ra trong vòng vài giờ tới.
Phong bắt đầu khẩn trương dọn dẹp các hòm linh kiện máy chiếu lớn chồng lên nhau ở góc nhà để mở lối thoát hiểm ngầm dưới bục máy chiếu. Đây là căn hầm ngầm sâu hai mét do chính anh âm thầm đào đắp suốt một năm qua, dẫn thẳng ra hệ thống cống ngầm thoát nước của cư xá Thanh Đa hướng ra sông Sài Gòn.
Bất chợt, một luồng gió lạnh buốt từ sông Sài Gòn thổi mạnh qua khe cửa sổ, mang theo mùi mưa giông ẩm ướt rợn người.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề, lạ lẫm đột ngột dừng lại ngay trước cửa tiệm sửa máy chiếu cũ nát.
Không có tiếng gõ cửa hỏi mua linh kiện giả vờ như lúc nãy.
Chỉ có tiếng xích sắt va chạm dữ dội ngoài cửa, đi kèm là tiếng kim loại chạm nhau và tiếng lên đạn lách cách cực kỳ lạnh lẽo vang lên trong đêm tối tĩnh mịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!