Nhạc nềnObsession

Bẫy Rập Hẻm Neon

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh đỏ từ đèn xe cảnh sát công nghệ quét qua những tấm kính mờ của phòng khám lậu 148 Hùng Vương như những nhát dao cắt đôi bóng tối. Tiếng mưa bão gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của hẻm Neon Chợ Lớn dường như cũng không thể át nổi tiếng động cơ gầm rú và tiếng loa phóng thanh đang vang lên đều đặn.


"Trần Nhật Minh! Cậu đã bị bao vây! Hạ vũ khí và bước ra ngoài!"


Giọng nói khàn đặc, đầy mưu mô kia vang lên qua loa phóng thanh. Chứng mù mặt prosopagnosia tàn nhẫn khiến Minh không thể dựng lại ngũ quan của kẻ đang đứng ngoài kia trong đầu. Nhưng thính giác cực nhạy của anh lập tức phân tích tần số âm thanh: nhịp thở đứt quãng nhẹ, tông giọng kéo dài đầy vẻ tự mãn, và cả tiếng bước chân kéo lê đặc trưng của một kẻ bị tật ở chân trái. Đó là Đại úy Phan Thanh, gã cảnh sát công nghệ biến chất ăn lương kép của cả Aras-Bio lẫn Lão Tam.


Trong phòng pha chế tối tăm, Bác sĩ Lâm đang run rẩy thu dọn những lọ thuốc cuối cùng, tay gã run đến mức làm rơi cả một ống tiêm thủy tinh xuống sàn nhà, tạo nên tiếng loảng xoảng buốt óc. Sơn Lỳ đứng tựa lưng vào cửa sắt, một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái—nơi chiếc xương sườn bị gãy từ đêm qua đang nhói lên theo từng nhịp thở dốc. Khuôn mặt của Sơn Lỳ trong mắt Minh chỉ là một dải màu nhòe mờ vô diện, nhưng dáng đứng lệch vai và nhịp thở khò khè kia là thứ không thể làm giả.


"Chúng nó khóa hai đầu hẻm rồi, Minh," Sơn Lỳ khàn giọng nói, nhổ ra một búng máu loãng xuống nền đất. "Phan Thanh mang theo cả đội tuần tra cơ động với chó săn sinh học của Hoàng Chó Săn. Lần này chúng nó quyết giết mày để bịt đầu mối cho tập đoàn."


Minh đứng im lặng trong bóng tối. Gương mặt anh phẳng lặng, vô cảm một cách đáng sợ. Lethe-9 đã bào mòn các synapse cảm xúc của anh, biến anh thành một cỗ máy toán học lạnh lùng. Anh biết mình đang đối mặt với cái chết, biết người anh em Sơn Lỳ đang đau đớn, nhưng lồng ngực anh không hề có một nhịp đập hoảng loạn. Anh chỉ đang tính toán xác suất sinh tồn.


Anh thọc tay vào túi áo khoác măng-tô đen. Chiếc USB dữ liệu bảo mật vẫn nằm im lìm trong túi khóa kéo. Lòng bàn tay trái của anh, vết rách sâu do tự đâm kẹp tóc bạc đêm qua, đang rỉ máu thấm đỏ lớp băng gạc trắng. Vết thương ở vai phải do xích sắt của Sói Xám cào trúng cũng đang bỏng rát.


"Chúng ta không thể đối đầu trực diện," Minh phân tích bằng giọng nói đều đều không chút âm điệu. "Cảnh sát mang theo máy quét sóng não cầm tay. Nếu tôi kích hoạt kính lọc sắc chuyên dụng, bức xạ điện từ từ pin sinh học của kính sẽ biến tôi thành một tấm bia sáng rực trên màn hình radar của chúng."


Minh dứt khoát tắt nguồn pin của chiếc kính lọc sắc đeo trên mắt. Bóng tối sụp xuống nhãn quan của anh, nhưng trí nhớ không gian và xúc giác cực hạn của một kỹ sư lập tức hoạt động. Anh đã dựng lại toàn bộ sơ đồ hẻm Neon trong đầu.


"Quy tắc Không dấu vết số," Minh thì thầm. Anh rút chiếc điện thoại lậu ra, dùng gót giày nghiền nát nó thành những mảnh vụn nhựa và kim loại, triệt tiêu hoàn toàn mọi khả năng bị định vị sóng vô tuyến.


Bác sĩ Lâm đưa cho Minh một bọc nhỏ: "Đây là thuốc Neuro-Soma và liều thuốc giải khẩn cấp. Cậu phải sống sót, Minh!"


"Còn gã thì sao?" Minh liếc nhìn về phía cửa sắt nơi Sơn Lỳ đang đứng.


Sơn Lỳ khẽ cười, tiếng cười méo mó vì đau đớn: "Tao là quái xế Chợ Lớn. Để tao tạo lối thoát cho mày. Nhảy xuống nắp cống ngầm ở góc sân sau phòng khám. Tuấn Điếc đang đợi mày dưới đó. Đừng lo cho tao."


Chưa đợi Minh trả lời, Sơn Lỳ đã lao ra cửa sau, nơi chiếc xe Cub độ động cơ phân khối lớn của gã đang dựng sẵn dưới mái hiên sũng nước. Tiếng động cơ hai thì gầm rú lên như một con thú điên loạn xé toạc màn mưa bão. Sơn Lỳ vặn ga hết cỡ, chiếc xe lao vút đi, tông thẳng vào hàng rào kẽm gai và chốt gác của cảnh sát ở đầu hẻm Neon.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng nổ vang rền. Chiếc xe Cub độ bị bắn trúng bình xăng phụ, tạo nên một tiếng nổ kinh hoàng và quầng lửa đỏ rực sáng lòa cả một góc hẻm, đẩy lui đám truy binh đang áp sát. Tiếng gào thét của cảnh sát và tiếng còi báo động vang lên hỗn loạn.


"Sơn!" Minh khẽ gọi, nhưng lý trí lạnh lùng đã kéo anh lại. Anh không được phép lãng phí giây phút hy sinh này của đồng minh.


Minh lướt nhanh ra sân sau phòng khám. Anh dùng tay phải kéo mạnh nắp cống ngầm bằng sắt rỉ sét lên. Mùi hôi thối của nước thải hóa chất xộc thẳng vào mũi. Đúng lúc anh định nhảy xuống, một tiếng súng giảm thanh trầm đục vang lên ngay sát sườn.


*Phập!*


Một viên đạn sượt qua bắp tay phải của Minh, máu tươi bắn ra. Phan Thanh đã dẫn theo Hoàng Chó Săn và hai con chó săn sinh học vượt qua quầng lửa, lao vào sân sau. Hai con dã thú biến đổi gen với đôi mắt đỏ rực và hàm răng lởm chởm xích sắt gầm gừ, khứu giác cực nhạy của chúng lập tức đánh hơi thấy mùi Neuro-Soma đặc trưng rò rỉ từ vết thương rách lòng bàn tay trái của Minh.


Minh cố gắng kéo Sơn Lỳ—lúc này đang lết tới từ phía xác chiếc xe cháy—nhưng một loạt đạn khác găm thẳng vào chân Sơn Lỳ. Gã quái xế ngã quỵ xuống vũng nước mưa loang lổ dầu máy.


"Đi đi, Minh! Khóa nắp cống lại!" Sơn Lỳ hét lên, dùng hết sức lực còn lại đẩy mạnh Minh xuống lòng cống tối tăm, rồi dùng thân hình đầy máu của mình nằm đè lên nắp sắt, khóa chặt chốt xích từ phía trên để chặn đường truy đuổi của cảnh sát.


Minh rơi xuống dòng nước thải đen ngòm sâu gần hai mét. Nước bẩn hôi thối xộc vào mũi, tràn vào vết thương rách ở vai phải và lòng bàn tay trái, gây nên một cơn đau rát bỏng buốt nhói tận xương tủy. Sự nhiễm trùng sinh học bắt đầu kích hoạt ngay lập tức, khiến tay trái anh run rẩy dữ dội.


Phía trên đầu anh, tiếng súng nổ, tiếng chó sủa điên cuồng và tiếng giày da nện xuống nắp cống sắt vang lên dồn dập. Minh biết Sơn Lỳ đã rơi vào tay giặc. Anh nghiến răng, lội ngược dòng nước thải đen ngòm, đi sâu vào bóng tối vô tận của hệ thống cống ngầm Chợ Lớn. Khứu giác nhạy bén của hai con chó săn sinh học phía trên hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi dòng nước thải hóa chất ô nhiễm cực mạnh dưới lòng đất.


Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển bằng trí nhớ không gian xúc giác trong bóng tối lạnh lẽo, Minh lết được lên một ngách cống bỏ hoang gần khu vực đền cổ Chợ Lớn. Cơ thể anh run bần bật vì lạnh và nhiễm trùng vết thương.


Đúng lúc đó, chiếc máy thu phát tín hiệu tầm ngắn ngụy trang dưới thắt lưng da của anh khẽ rung lên. Một đoạn video độ phân giải thấp được gửi tới từ một số liên lạc nặc danh của thế giới ngầm.


Trong màn hình mờ tối, Sơn Lỳ bị xích hai tay treo ngược lên xà nhà của một phòng khám lậu cũ rách. Khuôn mặt gã bê bết máu, một gã đồ tể đang cầm chiếc máy cấy ghép ký ức quân sự kề sát vào thùy thái dương của gã. Giọng nói xảo quyệt của Lão Tam vang lên từ phía sau camera:


"Mày chạy giỏi lắm, Bóng Ma. Nhưng thằng bạn mày thì không. Mang chiếc USB chứa chìa khóa dữ liệu đến đền cổ Chợ Lớn bỏ hoang trong vòng ba tiếng nữa. Nếu không, tao sẽ xóa sạch não bộ của nó, biến nó thành một thằng đần vô tri vĩnh viễn."


Màn hình tắt lịm. Minh đứng cô độc trong bóng tối ẩm ướt của ngách cống, bàn tay trái rỉ máu nắm chặt chiếc kẹp tóc bạc của em gái, trong lòng ngực chỉ còn lại sự im lặng lạnh lẽo của một khế ước đã bắt đầu phân rã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!