Nhạc nềnObsession

Phòng Khám Lậu Số 148

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mơ của Trần Nhật Minh không có màu sắc. Nó chỉ là một dải nhiễu sọc ngang màu xám tro của sóng điện từ, lặp đi lặp lại những tiếng vo ve chói tai như tiếng muỗi hành hạ màng nhĩ trong một căn phòng trống rỗng. Anh cố gắng đuổi theo một bóng hình mặc váy hồng nhạt, nhưng đôi chân ảo ảnh của anh rã ra thành những hạt pixel vô hồn ngay khi chạm vào sương mù. Không có nụ cười sún răng nào cả. Không có bản nhạc chúc mừng sinh nhật thô mộc nào hết. Ký ức về ngày sinh nhật sáu tuổi của em gái Trần Hạ Vy đã bị xóa sạch, để lại một hố đen sâu hoắm, lạnh lẽo bên trong thùy thái dương trái của anh.


Khi Minh mở mắt, thứ đầu tiên anh cảm nhận được là mùi ẩm mốc của những bức tường thấm nước mưa, trộn lẫn với mùi sát trùng rẻ tiền và mùi nhựa cháy từ mỏ hàn vi mạch. Anh đang nằm trên một chiếc giường sắt rỉ sét. Phía trên trần nhà bê tông loang lổ rêu phong, một bóng đèn neon cũ kỹ nhấp nháy liên tục, phát ra những tiếng kêu o o đơn điệu.


Minh cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn đau buốt nhói từ sau tai trái chạy thẳng xuống cột sống khiến anh khựng lại. Vùng da cấy ghép cổng sinh học sau tai nóng rực như thể có một mảnh than hồng đang găm vào xương sọ. Chiếc M-Chip thần kinh đang co giật, tỏa nhiệt lượng cực cao do phản ứng đào thải sinh học sau ca phẫu thuật cưỡng chế tiêm Lethe-9.


"Đừng cử động mạnh. Cậu vừa thoát khỏi cơn co giật thần kinh cấp tính đấy."


Một giọng nói trầm khàn, nồng nặc mùi thuốc lá giá rẻ vang lên từ phía bóng tối góc phòng. Minh xoay đầu sang. Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia, khuôn mặt của người đàn ông vừa nói chỉ là một khoảng trống nhòe mờ, phẳng lì như bị ai đó dùng cọ quét một đường xóa nhòa ngũ quan. Nhưng thính giác cực nhạy của Minh lập tức nhận diện được nhịp thở đều đặn theo chu kỳ bốn giây hít vào, bảy giây giữ lại và tám giây thở ra—một thói quen điều hòa nhịp thở lâm sàng đặc trưng.


"Bác sĩ Lâm," Minh khàn giọng nói, cổ họng anh khô khốc như sa mạc.


"Là tôi," người đàn ông bước ra dưới ánh đèn neon nhấp nháy. Đó là Lê Đăng Khoa, vị bác sĩ lậu khét tiếng của Chợ Lớn. Gã khoác một chiếc áo polo sờn rách bên dưới chiếc áo choàng y tế màu xanh bám đầy vết ố. Tay gã khẽ run nhẹ khi cầm chiếc máy quét sóng não cầm tay cũ kỹ.


Phía bên cạnh giường, một bóng người gầy gò khác đang đứng tựa lưng vào tủ thuốc gỗ. Minh không cần nhìn mặt cũng nhận ra đó là Nguyễn Thanh Sơn nhờ dáng đứng lệch sang một bên để giảm áp lực lên xương sườn bị gãy, cùng nhịp thở khò khè do dầm mưa bão đêm qua.


"Sơn Lỳ nhặt được cậu bên bờ kênh Tàu Hủ," Bác sĩ Lâm vừa nói vừa đưa đầu dò của máy quét lại gần tai trái của Minh. "Cơ thể cậu lúc đó lạnh ngắt, đồng tử giãn nở hoàn toàn và chiếc M-Chip sau tai thì nóng đến mức có thể làm chín một quả trứng. Nếu thằng Sơn không cõng cậu chạy bộ ba cây số dưới mưa đến đây, thì bây giờ cậu đã là một cái xác chết não trôi sông rồi."


Minh im lặng. Anh đưa bàn tay phải lên chạm vào ngực áo khoác măng-tô đen đã được treo bên cạnh giường. Chiếc USB mạ crom chứa dữ liệu thâm nhập Aras-Bio vẫn nằm im lìm trong túi khóa kéo. Anh khẽ thở ra một hơi lạnh lùng. Không có cảm xúc dâng trào. Không có nỗi sợ hãi hay sự nhẹ nhõm. Lethe-9 đã làm tê liệt các liên kết synapse cảm xúc của anh. Anh biết mình vừa trải qua một bi kịch tàn khốc, biết mình đã vĩnh viễn mất đi ký ức về em gái nhỏ, nhưng tâm trí anh lúc này phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Chỉ có tư duy logic lạnh lẽo của một kỹ sư phần mềm đang hoạt động.


*Bíp... bíp... bíp...*


Chiếc máy quét sóng não trên tay Bác sĩ Lâm phát ra những tiếng cảnh báo màu đỏ. Gã bác sĩ lậu thở dài, tắt máy và ái ngại nhìn Minh qua gọng kính vàng rạn nứt.


"Thùy thái dương trái của cậu bị tổn thương nghiêm trọng. Hóa chất Lethe-9 mà Giáo sư Ngô Vĩnh tiêm vào đã kích hoạt phản ứng đào thải cực hạn của M-Chip. Các tế bào thần kinh xung quanh cổng cấy ghép đang bị viêm nhiễm và hoại tử dần. Cậu có biết mình đang đánh cược mạng sống vào thứ gì không?"


Minh không trả lời. Anh khẽ siết chặt bàn tay trái đang quấn băng gạc trắng dưới chăn. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay do anh tự đâm chiếc kẹp tóc bạc vẫn âm ỉ đau nhói. Cơn đau vật lý ấy là thứ duy nhất lúc này giúp anh nhận biết mình còn tồn tại trong thực tại, ngăn không cho nhân cách sát thủ Bóng Ma trỗi dậy kiểm soát đại não.


Đúng lúc đó, thính giác cực nhạy của Minh khẽ giật nảy.


Giữa tiếng mưa rơi rả rích ngoài hẻm Hùng Vương và tiếng kêu o o của bóng đèn neon, Minh nghe thấy một chuỗi âm thanh rất nhẹ phát ra từ phía phòng pha chế thuốc phía sau tấm màn che bằng nhựa. Đó là tiếng xột xoạt của vải thun cọ xát vào cạnh bàn gỗ, tiếng kim loại chạm vào thủy tinh, và quan trọng nhất—một nhịp thở ngắn, dồn dập và đứt quãng của một kẻ đang cực kỳ lo lắng.


Nhịp thở đó không phải của Bác sĩ Lâm, càng không phải của Sơn Lỳ. Đó là Kiệt Cận, gã trợ lý kỹ thuật trẻ tuổi của phòng khám.


Minh khẽ nghiêng đầu, thính giác lâm sàng của anh bóc tách âm thanh: tiếng một chiếc chìa khóa nhỏ rỉ sét đang được tra vào ổ khóa tủ thuốc đặc trị. Tiếng lách cách rất khẽ của chốt khóa mở ra. Gã đang lén lấy những lọ thuốc an thần Neuro-Soma quý giá—thứ thuốc duy nhất có thể ức chế cơn đào thải M-Chip của Minh—để tuồn ra chợ đen bán lấy tiền chơi game.


Minh không hề do dự. Anh tung chăn, lao xuống giường với một tốc độ và sự im lặng tuyệt đối của nhân cách Bóng Ma.


"Minh! Cậu làm gì thế?" Bác sĩ Lâm hốt hoảng kêu lên.


Nhưng Minh đã lướt qua tấm màn nhựa. Trong bóng tối của phòng pha chế, Kiệt Cận đang lén nhét ba lọ Neuro-Soma vào túi áo khoác xám bết dầu mỡ của gã. Chưa kịp quay đầu lại, gã trợ lý đã cảm thấy một luồng gió lạnh ập đến.


*Rầm!*


Bàn tay phải của Minh—săn chắc và lạnh ngắt như gọng kìm thép—chộp chặt lấy cổ họng Kiệt Cận, ấn mạnh gã vào bức tường gạch ẩm mốc. Sức mạnh bộc phát cơ bắp từ nhân cách sát thủ khiến Kiệt Cận hoàn toàn tê liệt. Mặt gã đỏ bừng, mắt trợn trừng sợ hãi nhìn vào khoảng trống vô diện của Minh. Những lọ thuốc Neuro-Soma rơi khỏi tay gã, lăn lóc trên mặt bàn gỗ bám đầy bụi.


"Cậu... cậu Minh... thả... thả tôi ra..." Kiệt Cận nghẹn ngào, hai tay ra sức gỡ bàn tay sắt đá của Minh nhưng vô hiệu.


Bác sĩ Lâm và Sơn Lỳ lao vào phòng pha chế. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lâm mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng giơ hai tay lên phân trần: "Minh! Buông tay ra! Thằng bé không biết gì cả!"


Minh không buông. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết dưới bóng tối, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng cảm xúc: "Gã đang ăn cắp thuốc Neuro-Soma của ông. Nhịp thở của gã nhanh gấp đôi bình thường, nồng độ mồ hôi kích thích tiết ra trên da cổ đạt mức tám mươi phần trăm. Gã đang nói dối và muốn bán đứng chúng ta để lấy tiền mặt."


Minh khẽ siết chặt ngón tay. Tiếng sụn cổ của Kiệt Cận kêu lên răng rắc đầy đe dọa. Sự tàn nhẫn vô cảm của nhân cách Bóng Ma đang tràn ra ngoài qua từng thớ cơ của Minh. Anh biết mình có thể bẻ gãy cổ họng gã trợ lý này chỉ trong một giây, và tâm trí anh hoàn toàn không có một chút do dự đạo đức nào.


"Minh! Tôi van cậu!" Bác sĩ Lâm run rẩy, gã quỳ sụp xuống bên cạnh bàn gỗ. Đôi bàn tay bám đầy sẹo mổ cũ của gã chắp lại trước ngực. "Thằng Kiệt phạm sai lầm, tôi sẽ phạt nó! Nhưng nếu cậu giết nó ở đây, phòng khám này sẽ bị lộ vĩnh viễn! Cảnh sát công nghệ và đặc vụ của Aras-Bio đang lùng sục khắp Quận 5!"


Minh khẽ liếc nhìn Bác sĩ Lâm. Dưới ánh đèn pin cầm tay của Sơn Lỳ chiếu xéo, Minh quan sát thấy bàn tay đang run rẩy của Lâm và đặc biệt là những vết sẹo mổ hình bán nguyệt rất cũ chạy dọc theo cổ tay của gã bác sĩ. Đó là vết sẹo đặc trưng của những nghiên cứu viên phụ tá từng thực hiện các ca phẫu thuật cấy ghép chip thần kinh thế hệ đầu của Aras-Bio—thứ công nghệ thô bạo đã bị cấm lưu hành mười năm trước.


Lý trí toán học của Minh nhanh chóng kết nối các dữ liệu: Bác sĩ Lâm không đơn thuần là một bác sĩ chợ đen nghèo khổ. Gã từng là một phần của bộ máy tàn bạo đó. Gã đang trốn chạy, và gã giúp đỡ Minh không chỉ vì tiền, mà là vì một nỗi dằn vặt lương tâm sâu sắc.


Minh khẽ buông lỏng ngón tay, ném mạnh Kiệt Cận xuống sàn nhà ẩm ướt. Gã trợ lý ôm cổ ho sặc sụa, co rúm người lại dưới chân tủ thuốc.


"Ra ngoài," Minh lạnh lùng ra lệnh cho Kiệt Cận.


Kiệt Cận không dám nhìn lại, lồm cồm bò dậy và chạy biến ra cửa sau hiệu thuốc tây. Trong phòng pha chế chỉ còn lại Minh, Bác sĩ Lâm đang quỳ dưới đất và Sơn Lỳ đang ôm sườn tựa vào tường.


Minh bước lại gần Bác sĩ Lâm, cúi người xuống và dùng thính giác khóa chặt vào nhịp tim đang đập dồn dập của gã bác sĩ lậu.


"Ông từng làm việc cho dự án 'Ý Thức Đồng Bộ' của Aras-Bio," Minh nói, giọng anh đều đều nhưng mang một uy lực áp đảo đáng sợ. "Những vết sẹo trên tay ông... chỉ có những kẻ từng cầm dao mổ sinh học của tập đoàn mới có. Nói cho tôi biết sự thật về con chip trong đầu tôi, và những gì chúng đã làm với em gái tôi."


Bác sĩ Lâm ngước đầu lên, khuôn mặt nhòe mờ của gã khẽ co thắt dưới ánh đèn. Gã thở dài một hơi dài đầy cam chịu, chậm rãi đứng dậy và tựa lưng vào bàn gỗ.


"Đúng vậy... tôi từng là phụ tá nghiên cứu cho Giáo sư Ngô Vĩnh mười năm trước," Lâm thú nhận, giọng gã run lên vì những ký ức kinh hoàng dội về. "Dự án 'Ý Thức Đồng Bộ' thực chất là một âm mưu tẩy não quy mô lớn nhằm biến con người thành những nô lệ lao động vô cảm. Chúng tôi đã cấy ghép những con chip nhớ lỗi vào não bộ của các vật thí nghiệm nghèo khổ ở Chợ Lớn để thử nghiệm khả năng đồng bộ hóa hành vi. Con chip M-Chip trong đầu cậu... nó chứa toàn bộ dữ liệu kỹ năng chiến đấu tàn bạo của sát thủ Bóng Ma gốc đã chết từ hai năm trước."


Lâm dừng lại, nhìn vào vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái của Minh. "Hóa chất Lethe-9 mà chúng tiêm vào cậu đêm qua là để xóa sạch mỏ neo ký ức gia đình của cậu, buộc đại não của cậu phải chấp nhận hoàn toàn nhân cách Bóng Ma để vận hành con chip mà không bị xung đột. Nhưng chúng không ngờ cậu có một khả năng kháng cự tự nhiên cực cao. Cậu đang tự dùng nỗi đau thể xác để giữ lại nhận thức gốc của mình."


"Làm sao để cứu em gái tôi?" Minh cắt ngang lời giải thích y khoa, câu hỏi của anh ngắn gọn và sắc bén như một đường dao mổ.


"Tôi không biết ý thức của Hạ Vy hiện giờ đang ở phân khu nào của tập đoàn," Lâm lắc đầu đầy bất lực. "Nhưng tôi biết một điều: nếu cậu không tìm ra công thức thuốc giải độc thần kinh gốc của Aras-Bio để trung hòa hóa chất Lethe-9 trong não, thì chỉ trong vòng tối đa sáu tháng nữa, M-Chip sẽ tỏa nhiệt hoại tử toàn bộ thùy thái dương của cậu. Cậu sẽ mất sạch trí nhớ và biến thành một gã điên loạn giống như Lê Minh Tú."


Minh im lặng lắng nghe. Giới hạn sinh tồn của anh đã được xác định: sáu tháng. Sáu tháng để thâm nhập vào thượng tầng Aras-Bio, tìm ra thuốc giải và giải cứu ý thức của em gái trước khi bộ não của chính anh bị thiêu rụi hoàn toàn.


Bác sĩ Lâm bước lại gần tủ kính bảo mật, gõ một mật mã cơ học dài trên ổ khóa đồng cũ kỹ. Gã lấy ra một chiếc hộp tiêm tự động bằng nhựa màu xám tro, bên trong chứa một ống dung dịch màu hổ phách nhạt.


"Đây là Hộp thuốc giải Lethe-9 khẩn cấp do tôi tự điều chế từ các hoạt chất ức chế thụ thể thần kinh và thảo dược Đông y an thần," Lâm đặt chiếc hộp vào tay phải của Minh. "Nó không thể chữa khỏi hoàn toàn tổn thương não của cậu, nhưng nếu cậu bị cưỡng chế tiêm Lethe-9 một lần nữa, hãy lập tức tiêm thứ này vào động mạch cổ trong vòng ba mươi phút. Nó sẽ trung hòa bớt độc tính hóa học, bảo vệ các liên kết ký ức gốc của cậu không bị phân rã hoàn toàn."


Minh khẽ siết chặt chiếc hộp nhựa lạnh lẽo trong lòng bàn tay. Đây không chỉ là một công cụ bảo mệnh, mà là một tín vật chứng minh anh đã có một đồng minh y khoa chính trực trong cuộc chiến không cân sức này.


"Cảm ơn ông," Minh nói, giọng nói vô cảm của anh khẽ mang một chút tông trầm ấm áp của bản ngã kỹ sư cũ.


Bác sĩ Lâm khẽ mỉm cười dằn vặt, gã vỗ nhẹ vào bả vai lành lặn của Minh. "Hãy sống sót, Minh. Đó là cách duy nhất để chúng ta chuộc lại lỗi lầm quá khứ."


Đột ngột, tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra cảnh sát công nghệ vang lên từ phía đầu hẻm 148 Hùng Vương, xé toạc màn đêm mưa bão của Chợ Lớn. Ánh đèn chớp xanh đỏ ma quái bắt đầu hắt qua khe cửa kính mờ đục của phòng khám lậu.


Sơn Lỳ lập tức tắt phụt chiếc đèn pin cầm tay, lao ra cửa trước quan sát qua khe hở cửa sắt. Gã quay đầu lại, giọng nói méo mó đầy căng thẳng vang lên trong bóng tối:


"Đại úy Phan Thanh dẫn đầu đội tuần tra cơ động... Chúng đang bao vây toàn bộ hẻm 148!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!