Cái Giá Của Sự Thật
Cơn bão nhiệt đới ngoài kia vẫn không hề dứt, nó trút xuống những dải nước xám xịt, quật liên hồi vào những mái tôn rỉ sét của hẻm Chợ Lớn. Trần Nhật Minh lê bước đi trong bóng tối, bóng lưng anh đổ dài dưới ánh đèn đường neon mờ ảo, nhòe nhoẹt nước. Vết thương rách sâu ở bả vai phải do sợi xích sắt của Sói Xám cào trúng vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp vải dạ ướt sũng của chiếc áo măng-tô đen. Mỗi bước đi là một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên thùy thái dương, nhưng Minh không thể dừng lại. Tay trái anh, quấn chặt lớp băng gạc trắng đã chuyển sang màu hồng sẫm, khẽ run lên bần bật dưới túi áo. Đó là hậu quả từ vết rách sâu ở lòng bàn tay do anh tự đâm chiếc kẹp tóc bạc để giữ vững tỉnh táo, cộng thêm tác dụng phụ đang tích lũy của liều thuốc Neuro-Soma.
Trong tầm mắt nhòe mờ bởi chứng mù mặt prosopagnosia, thế giới xung quanh Minh chỉ là một tập hợp của những hình khối biến dạng. Những người qua đường lướt qua anh như những bóng ma vô diện, khuôn mặt họ phẳng lì, mờ đục như bị một cây cọ sũng nước bôi xóa thô bạo. Anh chỉ có thể nhận diện lộ trình bằng trí nhớ không gian và những biển hiệu neon nhấp nháy quen thuộc của Quận 5. Đích đến của anh là Phòng khám lậu Lão Tam, ẩn sau tiệm sửa máy tính cũ nát trên đường Hùng Vương.
Minh đẩy cánh cửa gỗ mục của tiệm máy tính, bước qua những dãy linh kiện điện tử bám đầy bụi bặm và mùi dầu máy. Gã nhân viên canh cửa không nói một lời, chỉ liếc nhìn vết máu trên vai anh rồi khẽ gật đầu, bấm nút kích hoạt thang máy ngầm phía sau bức tường ngăn. Thang máy từ từ hạ xuống lòng đất, mang theo tiếng rít cơ học khô khốc. Mùi rác thải công nghệ và chất sát trùng rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Minh khi cửa thang máy mở ra, lộ ra không gian lạnh lẽo của phòng khám lậu.
Lão Tam đang ngồi trên chiếc ghế da lớn ở góc phòng, miệng ngậm điếu xì-gà tỏa khói mù mịt. Trong mắt Minh, Lão Tam chỉ là một khối cơ thể mập mạp, khoác chiếc áo sơ mi lụa hoa sặc sỡ nhòe nhoẹt, cổ đeo sợi xích vàng rực rỡ nhưng khuôn mặt hoàn toàn là một khoảng trống mờ ảo. Minh nhận ra gã nhờ nhịp thở nặng nề và mùi hương liệu xì-gà nồng nặc.
"Mày về rồi đó sao, Bóng Ma?" Giọng Lão Tam vang lên, khàn đặc và đầy vẻ thỏa mãn. Gã gõ gõ ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc xuống mặt bàn kim loại. "Tao đã xem đoạn phim hồng ngoại từ lính gác gửi về. Cú rạch rất đẹp, máu phun rất chuẩn. Thằng Sói Xám đã chìm nghỉm dưới dòng kênh Tàu Hủ. Mày đã hoàn thành khế ước."
Minh không nói một lời, anh bước lại gần bàn, tay phải run rẩy rút từ trong túi áo ra sợi xích sắt carbon bị cắt đứt—bằng chứng vật lý duy nhất còn sót lại từ trận chiến trên cầu Chà Và—ném mạnh xuống mặt bàn kim loại. Tiếng xích sắt va chạm vang lên khô khốc, lạnh lùng.
"Dữ liệu của Hạ Vy đâu?" Minh khàn giọng hỏi, thính giác cực nhạy của anh lập tức khóa chặt vào tiếng ngăn kéo bàn khẽ dịch chuyển.
Lão Tam khẽ cười gằn, gã rút từ trong túi áo ra một chiếc USB mạ crom sáng bóng, đặt lên bàn nhưng ngón tay vẫn đè chặt lên nó. "Dữ liệu ở đây. Nhưng mày biết đấy, Bóng Ma... một sát thủ có quá nhiều ký ức gia đình thì không thể là một công cụ hoàn hảo. Khế ước của chúng ta rất rõ ràng: mày có được chìa khóa thâm nhập Aras-Bio, đổi lại, mày phải để lại những mảnh ký ức thừa thãi."
Giác quan nhạy bén của Minh đột ngột cảnh báo hiểm họa. Anh nghe thấy tiếng đế giày da nện nhẹ xuống nền xi măng phía sau lưng—nhịp bước chân nặng nề, vững chãi của Hắc Hổ. Minh định xoay người lùi lại, nhưng bả vai phải đang bị thương của anh đột ngột bị một bàn tay hộ pháp chộp chặt. Lực bóp thô bạo của Hắc Hổ khiến vết rách da thịt mở rộng, máu nóng tuôn ra dọc theo cánh tay Minh. Hai gã tay sai khác lập tức lao tới, khóa chặt hai tay anh ra sau lưng, ép gã quỳ rạp xuống nền nhà lạnh lẽo.
"Lão Tam! Giao dịch đã hoàn thành!" Minh gầm lên, cố gắng vùng vẫy nhưng cơ thể anh đã quá kiệt quệ sau trận chiến trên cầu.
"Giao dịch chỉ hoàn thành khi mày thực sự trở thành một Bóng Ma vô cảm," Lão Tam lạnh lùng ra hiệu. "Giáo sư Ngô Vĩnh, chuẩn bị máy."
Từ trong bóng tối của phòng phẫu thuật ngầm, một bóng người gầy gò, hốc hác bước ra. Đó là Giáo sư Ngô Vĩnh. Trong tầm mắt phân mảnh của Minh, gã giáo sư biến chất hiện lên với chiếc áo blouse trắng loang lổ vết hóa chất và đôi kính cận dày cộp gọng nhựa đen rạn nứt. Gã đẩy chiếc xe đẩy y tế chứa đầy các ống tiêm và thiết bị quét sóng não thô sơ.
Hắc Hổ và đám tay sai lôi tuột Minh lên chiếc ghế phẫu thuật kim loại ở giữa phòng, dùng những sợi dây đai da bản to khóa chặt cổ tay, cổ chân và ngực anh vào khung ghế. Minh bị cố định hoàn toàn, bả vai phải rỉ máu loang lổ trên mặt đệm da cũ rách.
Minh nghiến chặt răng, cố gắng kích hoạt phản xạ đau đớn sinh học bằng cách tự cắn lưỡi để tạo ra một cơn đau cấp tính nhằm trung hòa thuốc tê, giữ vững lý trí kỹ sư. Nhưng Giáo sư Ngô Vĩnh đã nhanh hơn. Gã lạnh lùng dùng một chiếc kẹp sắt chuyên dụng khóa chặt cơ hàm của Minh, ép miệng anh mở rộng, triệt tiêu hoàn toàn khả năng tự gây đau đớn bằng cơ hàm.
"Đừng chống cự, vật thí nghiệm," giọng Ngô Vĩnh vang lên, vô cảm như một cỗ máy. Gã cầm lên một ống tiêm tự động chứa thứ dung dịch màu xanh lam đậm—Dung dịch lãng quên Lethe-9. "Hóa chất này sẽ giải phóng mày khỏi những gánh nặng không cần thiết."
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi hai tay bị khóa chặt, Minh dùng hết sức lực cuối cùng của ngón tay phải đang run rẩy dưới đai da. Ngón tay anh chạm vào chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy giấu kín dưới thắt lưng da bò. Bằng xúc giác nhạy bén, anh bấm mạnh vào vi mạch ẩn cực nhỏ nằm sâu trong kẹp tóc. Chiếc kẹp khẽ rung lên một nhịp vô hình. Minh đang kích hoạt một giao thức khẩn cấp: tự nạp một đoạn mã ẩn 'Bản Ngã' để sao lưu một phần cấu trúc nhận thức gốc của mình vào chip phụ, ngăn chặn sự xóa sổ hoàn toàn.
Giáo sư Ngô Vĩnh áp sát đầu kim tiêm của ống Lethe-9 vào cổng thần kinh sinh học nằm sau tai trái của Minh. Tiếng *bíp* dài của máy quét vang lên, báo hiệu kết nối thành công.
*Phụt!*
Luồng dung dịch Lethe-9 lạnh buốt như băng được bơm thẳng vào thùy thái dương của Minh. Cảm giác lạnh lẽo tàn nhẫn lập tức lan tỏa khắp đại não, sau đó biến thành một ngọn lửa thiêu đốt dữ dội. Minh trợn trừng mắt, tiếng gào thét của anh bị chặn lại bên trong chiếc kẹp hàm sắt, chỉ còn là những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đau đớn tột cùng.
Ý thức của Minh bị kéo tuột vào không gian tâm trí—Căn phòng ký ức gốc.
Trong vùng không gian ảo tưởng ấy, anh nhìn thấy em gái Trần Hạ Vy lúc 6 tuổi. Cô bé mũm mĩm, tóc thắt bím hai bên lệch lạc, đang mặc chiếc váy hồng nhạt thêu hoa cúc. Trên đầu cô bé là chiếc mũ sinh nhật bằng giấy màu hồng, nụ cười rạng rỡ hở răng sún của cô bé hướng về phía anh. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là chiếc bánh kem nhỏ cắm một cây nến số 6 đang cháy sáng lung linh. Giai điệu bài hát chúc mừng sinh nhật thô mộc bằng tiếng Việt vang lên ấm áp, tràn ngập căn phòng.
"Anh hai ơi, thổi nến với em!" Giọng nói trong trẻo của Hạ Vy tuổi thơ vang vọng.
Nhưng ngay sau đó, một dòng chất lỏng màu đen ngòm—hình chiếu tâm lý của Lethe-9—bắt đầu rò rỉ từ trần nhà ảo ảnh, chảy tràn xuống các bức tường ký ức. Dòng hóa chất tàn nhẫn đi đến đâu, màu hồng của chiếc váy biến mất đến đó, chuyển thành một màu xám tro chết chóc. Chiếc bánh sinh nhật tan chảy thành một vũng nước đen ngòm. Giai điệu bài hát chúc mừng sinh nhật bắt đầu bị bóp méo, rè đi rồi đứt quãng thành những tiếng rít chói tai.
Minh điên cuồng lao về phía em gái, cố gắng dùng hai tay che chở cho cô bé khỏi dòng hóa chất đang tuôn xối xả. Nhưng cơ thể ảo ảnh của anh bắt đầu phân rã thành những hạt pixel ánh sáng xanh lam.
"Hạ Vy! Giữ lấy tay anh!" Minh hét lên trong vô vọng.
Khuôn mặt sún răng rạng rỡ của Hạ Vy nhạt nhòa dần. Đôi mắt to tròn trong sáng của cô bé nhìn anh đầy tiếc nuối trước khi vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng vô hồn. Căn phòng ký ức ấm áp sụp đổ hoàn toàn, nhường chỗ cho một khoảng trống đen tối, lạnh lẽo và vô cảm.
*Bíp... bíp... bíp...*
Tiếng máy quét thần kinh của Giáo sư Ngô Vĩnh chậm lại rồi dừng hẳn.
Giáo sư Ngô Vĩnh tháo chiếc kẹp hàm sắt ra khỏi miệng Minh. Minh nằm bất động trên ghế phẫu thuật, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt anh trợn trừng nhìn lên trần nhà bê tông ẩm mốc, nhưng ánh nhìn ấy giờ đây hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, không còn một vệt sáng lý trí nào của người anh trai Trần Nhật Minh ngày xưa. Anh biết mình vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một mỏ neo tinh thần thiêng liêng nhất, nhưng bộ não bị tàn phá bởi Lethe-9 của anh lúc này không thể định nghĩa nổi thứ vừa biến mất là gì. Anh không thể khóc, cũng không thể giận dữ. Chỉ có sự thờ ơ cảm xúc lạnh lùng bao trùm lấy tâm trí.
Lão Tam bước lại gần, gã nhìn vào đôi mắt chết chóc của Minh rồi khẽ gật đầu đầy đắc ý. Gã rút chiếc USB mạ crom trên bàn, ném mạnh vào lồng ngực đang phập phồng của Minh.
"Khế ước đã hoàn thành. Đây là chìa khóa thâm nhập vào phân khu nghiên cứu cấp trung của Aras-Bio," Lão Tam cười gằn, giọng gã vang lên xa xăm như từ một thế giới khác. "Hắc Hổ, ném nó ra đường. Từ nay về sau, Chợ Lớn chỉ còn lại một Bóng Ma vô cảm, một công cụ ám sát hoàn hảo của tao."
Hắc Hổ tháo đai da, thô bạo lôi Minh dậy và đẩy anh ra phía cửa thoát hiểm của phòng khám lậu. Minh loạng choạng bước ra con hẻm tối sầm dưới cơn mưa xối xả. Chiếc USB dữ liệu rơi lăn lóc trên mặt đường nhựa ướt nhẹp, phản chiếu ánh sáng neon đỏ hồng ma quái của Chợ Lớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!