Nhạc nềnObsession

Lưỡi Dao Vô Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới tràn qua Chợ Lớn mang theo những dải mưa dày đặc như những bức rèm nước xám xịt, quật liên hồi vào thành lan can sắt hoen rỉ của Cầu Chà Và. Đêm đã về khuya, nhưng ánh đèn neon từ các tòa cao ốc phía xa vẫn hắt lên bầu trời một sắc đỏ hồng ma quái, phản chiếu xuống mặt đường nhựa sũng nước thành những vệt sáng loang lổ. Dưới chân cầu, dòng nước đen ngòm của kênh Tàu Hủ cuộn chảy xiết, gầm rú như một con quái vật đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ rơi vào lòng nó.


Trần Nhật Minh đứng lặng người trong bóng tối của nhịp cầu dẫn phía Quận 5. Chiếc áo khoác măng-tô đen của anh ướt đẫm, nặng trĩu ép sát vào bờ vai gầy nhưng săn chắc. Tay trái anh khẽ run lên—một cơn run rẩy vô thức do tác dụng phụ của viên thuốc Neuro-Soma mà anh đã nuốt khan cách đây nửa tiếng để dập tắt cơn quá nhiệt của chiếc M-Chip thần kinh. Dưới lớp băng gạc mỏng quấn vội ở lòng bàn tay trái, vết rách sâu do chiếc kẹp tóc bạc đâm vào vẫn âm ỉ đau nhói. Nhưng đối với Minh, cơn đau ấy lúc này lại là một sự cứu rỗi. Nó là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của một kỹ sư phần mềm lương thiện không bị bản năng tàn nhẫn của nhân cách sát thủ Bóng Ma chiếm quyền kiểm soát.


Minh khẽ gạt nhẹ gọng kính lọc sắc chuyên dụng bên tai trái. Viên tinh thể thạch anh phân cực mà anh vừa đánh đổi bằng mảnh ký ức về người mẹ quá cố lập tức kích hoạt. Thế giới mờ đục dưới mưa bão bỗng chốc hiện lên dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Những tia quét laser hồng ngoại vô hình đối với mắt thường giờ đây hiện rõ thành một mạng lưới những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ, đan chéo nhau từ chiếc xe tải van đen đỗ ở chân cầu phía Quận 8.


"Lão Tam đang giám sát," Minh thầm nghĩ, nhãn quan của một kỹ sư nhanh chóng phân tích góc quét của luồng hồng ngoại. "Góc quét tập trung vào nhịp giữa cầu. Một ống nhòm hồng ngoại tầm xa có chức năng ghi hình sinh trắc học thời gian thực. Bất kỳ chuyển động nào không khớp với quỹ đạo sinh học của một vụ giết người thực tế sẽ lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo của gã."


Minh hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi sũng nước mưa. Anh bắt đầu bước đi. Bước chân anh khập khiễng, lệch nhịp—một sự mô phỏng hoàn hảo dáng đi của một sát thủ đang mang trọng thương để đánh lừa thuật toán phân tích hành vi của AI giám sát. Nhưng khi nhãn quan của anh hướng về phía nhịp giữa cầu, lồng ngực anh khẽ thắt lại.


Chứng mù mặt prosopagnosia tàn nhẫn biến khuôn mặt của gã đàn ông đang đứng đợi ở giữa cầu thành một khoảng trống nhòe mờ, không mắt, không mũi, giống như một bức tranh sơn dầu bị nước mưa bôi quệt thô bạo. Đó là Sói Xám—Trần Vĩnh Sói. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của đối thủ, nhưng thính giác cực nhạy của anh đã nhanh chóng ghi nhận những tần số âm thanh đặc trưng: tiếng kim loại rít lên ken két khi sợi xích sắt móc câu nặng nề kéo lê trên mặt đường nhựa, và nhịp thở nặng nề, dồn dập đầy cuồng nộ của một kẻ đã bị thù hận nung nấu đến điên dại.


"Bóng Ma!" Sói Xám rít lên qua kẽ răng, giọng gã khàn đặc, bị tiếng gió bão xé rách thành những âm thanh méo mó. "Hôm nay tao sẽ bắt mày phải đền mạng cho anh trai tao! Hai năm qua, tao đã lục tung từng ngõ ngách Chợ Lớn chỉ để chờ đợi đêm nay!"


Sói Xám vung mạnh cánh tay lực lưỡng. Sợi xích sắt móc câu xé gió bão lao vút về phía Minh như một con rắn hổ mang đen.


Trong khoảnh khắc ấy, M-Chip sau tai trái của Minh đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng vo ve chói tai trực tiếp vào màng nhĩ. Bản năng bạo lực của Bóng Ma gốc trỗi dậy mạnh mẽ, thôi thúc anh lách người ra sau, rút dao mổ laser và cắt đứt cuống họng của kẻ tấn công chỉ trong một nhịp thở. Nhưng lý trí của kỹ sư Trần Nhật Minh đã ghìm chặt bản năng ấy lại.


"Không được giết gã. Gã chỉ là một người em trai tìm kiếm công lý," Minh tự ra lệnh cho chính mình.


Anh không tránh né theo quỹ đạo chiến đấu thông thường của sát thủ. Minh chủ động bước chéo chân sang phải một góc ba mươi độ—một quỹ đạo di chuyển phi tuyến tính mà anh đã tính toán kỹ lưỡng dựa trên hướng gió và tốc độ rơi của hạt mưa. Sợi xích sắt quật mạnh qua bả vai trái của anh, móc câu sắc nhọn sượt qua lớp áo măng-tô đen, để lại một đường rách dài và cào rách da thịt vai phải. Cơn đau rát bỏng ập đến, máu nóng lập tức thấm đẫm lớp vải dạ ướt sũng.


Sói Xám gầm lên một tiếng, gã giật mạnh sợi xích, quấn chặt lấy cổ tay trái đang run rẩy của Minh. Lực kéo thô bạo của gã suýt chút nữa đã làm Minh ngã quỵ xuống mặt đường trơn trượt.


"Mày yếu đi rồi, Bóng Ma!" Sói Xám cười gằn, gã lôi mạnh sợi xích, kéo Minh sát lại gần tầm cận chiến của mình. "Kẻ tàn nhẫn ngày xưa đâu rồi?"


Minh không trả lời. Dưới lớp kính lọc sắc, anh nhìn thấy Sói Xám đang rút một con dao găm quân sự từ thắt lưng bằng tay phải, chuẩn bị đâm thẳng vào lồng ngực anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy hai mét. Đây là khoảng cách tối ưu mà Minh cần.


Anh bấm nhẹ nút cảm biến vân tay trên báng cầm của con dao mổ sinh học laser giấu trong tay áo phải. Một tiếng *hưu* cực nhỏ vang lên, lưỡi dao bằng tia laser năng lượng thấp dài tám centimet phóng ra, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực mờ ảo dưới làn mưa bão.


Minh vung tay phải lên. Thay vì nhắm vào các điểm yếu trên cơ thể Sói Xám, anh chém một đường chuẩn xác vào các mắt xích đang quấn quanh cổ tay trái của mình. Lưỡi dao laser ấm nóng cắt ngọt qua các liên kết kim loại carbon của sợi xích trong im lặng cực hạn, không hề phát ra một tiếng động va đập hay tia lửa nào. Sợi xích sắt nặng nề đứt đoạn, rơi loảng xoảng xuống mặt đường nhựa.


Sói Xám khựng lại trong một phần mười giây, đôi mắt nhòe mờ dưới mưa của gã trợn trừng kinh ngạc trước thứ vũ khí không để lại vết kim loại ấy. Nhưng cơn điên loạn của lòng hận thù không cho phép gã dừng lại. Gã vung dao găm đâm thẳng vào ngực Minh.


Minh không lùi. Anh sử dụng Kính lọc sắc để phân tích góc nghiêng của bả vai Sói Xám, từ đó suy ra quỹ đạo của lưỡi dao găm. Anh khẽ xoay người, để lưỡi dao của Sói Xám đâm sượt qua mạn sườn phải, chỉ làm rách da áo khoác. Đồng thời, tay phải của Minh vươn lên, sử dụng kỹ thuật bẻ khớp tay tàn nhẫn từ ký ức cấy ghép của Bóng Ma để khóa chặt cổ tay cầm dao của Sói Xám, ép gã phải áp sát vào lồng ngực mình.


"Buông ra!" Sói Xám gầm rú, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để thoát khỏi gọng kìm.


"Im lặng nếu anh muốn sống," Minh thì thầm sát tai Sói Xám, giọng nói của anh trầm ấm, mang tần số rung đều đặn của một kỹ sư đang giải thích một thuật toán phức tạp, hoàn toàn đối lập với tiếng gầm rú của bão giông xung quanh. "Lính gác của Lão Tam đang dùng ống nhòm hồng ngoại ghi hình từ chân cầu. Bất kỳ hành động bất thường nào cũng sẽ khiến cả hai chúng ta bị nổ súng tiêu diệt."


Sói Xám khựng lại, cơ bắp gã căng cứng dưới lớp áo mưa sũng nước. Gã cố gắng nhìn vào khuôn mặt nhòe mờ của Minh: "Mày... mày nói cái gì?"


"Bóng Ma thật sự đã chết hai năm trước do Aras-Bio thủ tiêu," Minh nói nhanh, thính giác của anh vẫn liên tục cảnh giác lắng nghe nhịp thở dập dồn từ chiếc xe tải van ở đầu cầu. "Lão Tam đã cấy dữ liệu não của gã vào đầu tôi để biến tôi thành kẻ thế thân. Tôi là Trần Nhật Minh, một kỹ sư phần mềm. Tôi không giết anh trai anh. Nhưng đêm nay, chúng ta phải diễn một vở kịch."


Sói Xám thở dốc, sự hoài nghi và thù hận giằng xé trong tâm trí gã. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng vô cùng kiên định của Minh qua lớp thấu kính phân cực thạch anh, gã nhận ra gã không hề thấy sự tàn bạo vô cảm của tên sát thủ ngày xưa.


"Tao... tao làm sao tin được mày?" Sói Xám khàn giọng hỏi.


"Anh không có lựa chọn nào khác nếu muốn tìm ra kẻ thực sự đã ra lệnh giết anh trai mình," Minh lạnh lùng nói, tay phải anh lén lướt xuống thắt lưng của Sói Xám, nơi Sơn Lỳ đã lén gieo sẵn một túi máu giả sinh học từ trước. "Diễn theo tôi. Ngay bây giờ!"


Minh chủ động buông khớp tay của Sói Xám ra, tạo ra một sơ hở giả định. Sói Xám hiểu ý, gã hét lên một tiếng đầy giận dữ và vung cú đấm giả vờ vào mặt Minh. Minh nghiêng đầu né tránh, đồng thời vung con dao mổ sinh học laser thực hiện một đường rạch nhanh như chớp qua cổ Sói Xám.


Đường cắt chuẩn xác đến từng milimet. Lưỡi dao laser ấm nóng chỉ lướt qua lớp da cổ của Sói Xám, vừa đủ để rạch nát túi máu giả sinh học gieo sẵn dưới cổ áo gã mà không hề chạm đến động mạch thật.


*Phụt!*


Hợp chất sinh học mô phỏng máu người—được điều chế với nồng độ sắt và nhiệt độ cơ thể hoàn hảo để đánh lừa các cảm biến hồng ngoại của Aras-Bio—phun trào ra dưới màn mưa bão, nhuộm đỏ cả một khoảng lan can cầu sắt rỉ.


Sói Xám ôm chặt lấy cổ, gã trợn tròn mắt, cơ thể run rẩy dữ dội rồi đổ gục người ra phía sau, lao thẳng qua thành lan can cầu Chà Và rơi xuống dòng nước đen ngòm cuộn chảy của kênh Tàu Hủ phía dưới. Tiếng nước bắn tung tóe nhanh chóng bị tiếng gầm rú của gió bão nuốt chửng vĩnh viễn.


Minh đứng lặng bên thành cầu, tay phải anh khẽ hạ con dao mổ laser xuống, dập tắt thứ ánh sáng đỏ rực rỡ. Anh cúi đầu nhìn xuống dòng sông tối tăm, thính giác cực nhạy cố gắng lọc qua tiếng mưa để tìm kiếm một tín hiệu nhỏ nhất. Anh biết dưới lòng cống ngầm thông ra dòng kênh, Tuấn Điếc đã đợi sẵn để vớt Sói Xám lên an toàn. Kế hoạch dàn dựng cái chết giả đã hoàn thành.


Minh khẽ thở dốc, anh đưa tay trái lên quệt vết máu bắn trên kính lọc sắc. Cơn đau từ bả vai phải bị xích sắt cào rách bắt đầu nhức nhối dữ dội, máu từ lòng bàn tay rách của anh cũng thấm đỏ cả vạt áo khoác măng-tô đen. Nhưng trong thâm tâm, anh khẽ mỉm cười lạnh lẽo. Anh đã bảo vệ được ranh giới đạo đức của mình, đã cứu được một mạng người vô tội.


Đột nhiên, dưới nhãn quan của chiếc kính lọc sắc chuyên dụng, Minh bàng hoàng nhận ra luồng hồng ngoại quét từ chiếc xe tải van đen ở chân cầu không hề tắt đi sau khi Sói Xám rơi xuống sông.


Ngược lại, luồng tơ đỏ ấy bỗng co cụm lại, nhấp nháy liên hồi và chiếu thẳng vào đôi bàn tay đang run rẩy bám chặt lấy thành cầu của anh.


Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Minh. Anh nhận ra gã lính gác của Lão Tam không chỉ đơn thuần là giám sát xem mục tiêu đã chết hay chưa. Thiết bị ghi hình hồng ngoại cầm tay của gã đang chạy một thuật toán phân tích zoom cận cảnh để ghi lại toàn bộ quỹ đạo chuyển động của con dao mổ laser và góc rạch trên cổ Sói Xám.


"Chúng không chỉ muốn xem xác chết," Minh bàng hoàng suy luận, thùy thái dương sau tai trái anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt giá như có hàng ngàn mũi kim châm vào. "Chúng đang ghi hình lại toàn bộ quá trình để Lão Tam tự tay kiểm tra vi thể vết thương. Chỉ cần gã đưa đoạn phim này cho Giáo sư Ngô Vĩnh phân tích cấu trúc vết cắt..."


Tiếng còi xe cảnh sát tuần tra công nghệ bỗng rú vang từ phía Quận 8 vọng lại, phá tan bầu không khí nghẹt thở trên cầu Chà Và. Chiếc xe tải van đen của Lão Tam đột ngột rú ga, tắt đèn pha và lao vút đi trong màn mưa bão xối xả, để lại Trần Nhật Minh đứng cô độc giữa nhịp cầu sương mù, tay vẫn rỉ máu, với nỗi sợ hãi tột cùng rằng khế ước của anh với thế giới ngầm đã bắt đầu rạn nứt trước khi anh kịp lấy lại những mảnh ký ức cuối cùng về em gái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!