Kẻ Đi Săn Báo Thù
Tiếng máy của chiếc Cub độ nổ giòn giã rồi lịm dần dưới màn mưa bão xối xả của Quận 5. Trần Nhật Minh bước xuống khỏi yên xe, một tay đỡ lấy Nguyễn Thanh Sơn đang ôm chặt mạn sườn trái. Qua lớp áo mưa mỏng ướt sũng, Minh có thể cảm nhận được nhịp thở dốc rách rưới và những cơn run rẩy liên hồi của gã quái xế. Cú đấm của Hắc Hổ tại quán bar Bóng Đêm đã bẻ gãy ít nhất một xương sườn của Sơn, nhưng gã vẫn lì lợm không hề rên rỉ một tiếng. Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, khuôn mặt của Sơn Lỳ chỉ là một mảng da thịt phẳng lì, nhòe mờ như một bức tranh sơn dầu bị quệt nước. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của người anh em chí cốt, anh chỉ có thể nhận ra gã qua dáng đi khập khiễng và nhịp thở dốc đặc trưng.
"Đến... đến nơi rồi, Minh," Sơn Lỳ khào khào nói, bọt máu khẽ trào ra nơi khóe miệng nhạt nhòa. "Mày vào trong trước đi. Để tao tự lết vào phòng khám của lão Lâm."
"Im lặng và bám chặt lấy vai tao," Minh lạnh lùng ra lệnh. Giọng nói của anh phẳng lặng, đều đều đến đáng sợ—một phản xạ tự động của nhân cách sát thủ Bóng Ma đang trỗi dậy để kiểm soát cơ thể khi gặp hiểm cảnh.
Minh thọc tay vào túi áo măng-tô đen, ngón tay anh chạm vào lọ thủy tinh chứa những viên thuốc Neuro-Soma vừa giành giật được từ tay Lão Tam. Anh nhanh chóng mở nắp, dốc một viên nén màu xanh lam vào miệng và nuốt khan. Chỉ chưa đầy hai phút sau, một luồng khí mát lạnh như băng chạy dọc theo tủy sống, lan tỏa nhanh chóng lên đại não và dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt thùy thái dương sau tai trái. Vùng da cấy ghép cổng sinh học bớt sưng tấy, và chiếc M-Chip thần kinh đang quá nhiệt dần hạ nhiệt độ xuống mức an toàn. Cơn đau đầu búa bổ dịu đi, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lẽo, lý trí và tàn nhẫn.
Sau khi đưa Sơn Lỳ vào Phòng khám lậu 148 Hùng Vương và giao gã cho Bác sĩ Lâm điều trị vết gãy xương sườn, Minh không hề dừng lại để nghỉ ngơi. Thời gian của anh không còn nhiều. Khế ước ký ức vật lý đã ký với Lão Tam buộc anh phải kết liễu Sói Xám trước khi trời sáng. Nhưng tư duy logic của một kỹ sư phần mềm không cho phép Minh hành động như một con thiêu thân. Anh cần biết rõ kẻ mình sắp giết là ai, và tại sao gã lại điên cuồng săn lùng danh phận Bóng Ma này.
Minh rảo bước lao vào màn mưa, hướng thẳng về phía Chợ sắt cũ Quận 5. Dưới ánh đèn neon mờ ảo hắt ra từ những sạp hàng rách nát, khu chợ trời hiện lên như một bãi rác khổng lồ của công nghệ thải loại. Những đống vi mạch rỉ sét, những ống thấu kính vỡ vụn và những vỏ máy quét sinh học bám đầy bùn đất nằm ngổn ngang dưới chân những bức tường loang lổ rêu phong. Cư dân chợ sắt di chuyển lầm lũi trong mưa, khuôn mặt của họ trong mắt Minh đều là những khoảng trống vô hồn, không mắt không mũi, khiến khu chợ trông giống như một hội nghị của những bóng ma vô diện.
Minh cần nâng cấp chiếc kính lọc sắc chuyên dụng của mình để phát hiện các thiết bị quét hồng ngoại tầm xa của cảnh sát công nghệ và tai mắt của Lão Tam. Anh tìm đến sạp hàng tối tăm của Minh Khàn—kẻ chuyên thu gom linh kiện quang học đen từ Aras-Bio.
"Tao cần một tinh thể phân cực thạch anh thô," Minh nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một uy lực áp chế vô hình.
Minh Khàn—một gã đàn ông gầy đét như nghiện, giọng khàn đặc do ung thư vòm họng—ngước cái bóng nhòe mờ của mình lên. Gã khẽ rít một hơi thuốc lá, nụ cười tham lam hiện lên qua nhịp thở khò khè: "Hàng hiếm đấy, Bóng Ma. Giá của nó không phải là tiền mặt. Tao muốn ký ức của mày. Một phân đoạn ký ức ấm áp."
Trực giác của Minh nhói lên một cơn dằn vặt. Để có được linh kiện nâng cấp kính lọc sắc, anh buộc phải chấp nhận một giao dịch tàn nhẫn của thế giới ngầm. Minh Khàn khởi động chiếc máy trích xuất ký ức thô sơ đặt dưới gầm bàn sạp hàng. Minh đặt cổng kết nối sau tai trái vào cáp dẫn của máy. Anh chủ động cô lập và đẩy ra một phân đoạn ký ức ấm áp về người mẹ quá cố—hình ảnh bà cười hiền hậu khi anh nhận giải thưởng toán học thời niên thiếu.
Cơn đau không đến từ thể xác, mà là một cảm giác trống rỗng buốt giá lan tỏa trong tâm trí. Khi chiếc máy báo đèn xanh hoàn tất, Minh khẽ rùng mình. Hình ảnh khuôn mặt mẹ anh trong ký ức ấy đã vĩnh viễn biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt vô hồn. Nhưng đổi lại, Minh Khàn đẩy qua bàn một viên tinh thể thạch anh phân cực sáng lấp lánh.
Minh nhanh chóng lắp viên tinh thể vào thấu kính bên trái của chiếc kính lọc sắc. Ngay khi gạt gọng kính kích hoạt, thế giới xung quanh anh lập tức biến đổi. Màn đêm mưa bão bỗng hiện rõ những tia quét laser hồng ngoại vô hình của camera an ninh công cộng đang đan chéo nhau như một lưới nhện khổng lồ trên các cột đèn đường. Minh khẽ điều chỉnh kính, né tránh các tia quét và lẩn sâu vào khu vực phế liệu phía sau chợ sắt.
Tại đây, Minh tìm gặp Đỗ Văn Lâm—kẻ chuyên đi thu gom rác ký ức và các chip thần kinh cũ từ xác chết Chợ Lớn. Lâm gù lưng đang ngồi phân loại những chiếc vi mạch rỉ sét dưới ánh đèn dầu tù mù.
"Đỗ Văn Lâm," Minh bước ra từ bóng tối, chiếc kính lọc sắc phản chiếu ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. "Tao cần hồ sơ y khoa cũ của Bóng Ma gốc."
Lâm gù khẽ giật mình, gã run rẩy định đứng dậy bỏ chạy nhưng thính giác cực nhạy của Minh đã phát hiện ra hướng chuyển động của bắp chân gã trước khi gã kịp hành động. Minh lướt tới, một tay đè chặt vai Lâm gù xuống ghế gỗ, tay kia rút con dao mổ sinh học laser giấu trong tay áo khoác măng-tô đen, kề sát lưỡi laser năng lượng thấp rực đỏ vào cổ họng gã.
"Đừng... đừng giết tôi, đại ca Bóng Ma!" Lâm gù run rẩy gào lên. "Tôi không có ý định bỏ chạy... Hồ sơ ở trong chiếc hộp sắt rỉ dưới gầm giường... Tôi nhặt được nó từ bãi rác thải của Aras-Bio hai năm trước!"
Minh dùng chân gạt chiếc hộp sắt ra, dùng một tay mở khóa. Bên trong là một tập hồ sơ y khoa cũ nát, bám đầy dầu máy và vết máu khô sẫm. Trên bìa hồ sơ có dán một nhãn mã vạch bị rách một nửa của tập đoàn Aras-Bio.
Trong lúc Minh đang kiểm tra hồ sơ, thính giác cực nhạy của anh bất ngờ phát hiện ra tiếng đế giày da nện xuống mặt đường ướt nhẹp bên ngoài sạp hàng. Nhịp bước chân nhanh, dứt khoát và đều đặn—đó không phải là bước đi lầm lũi của dân nghèo chợ sắt, mà là bước di chuyển tuần tra của lính gác Lão Tam. Minh lập tức tắt đèn dầu, khom người lẩn khuất sau đống phế liệu điện tử khổng lồ, sử dụng Kỹ năng ẩn nấp điểm mù để né tránh luồng ánh sáng đèn pin đang quét qua khe cửa sạp.
Khi đám lính gác bỏ đi, Minh mới ngồi xuống dưới mái hiên tôn rỉ sét của một căn nhà hoang bên cạnh kênh Tàu Hủ. Mưa vẫn xối xả đập vào mái tôn tạo nên những tiếng động hỗn loạn. Anh mở tập hồ sơ y khoa ra, sử dụng tư duy toán học logic để giải mã chuỗi ký tự mật mã được viết bằng mực thường trên các trang giấy. Những con số, những sơ đồ mạch thần kinh dần hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc bật lửa.
Và rồi, Minh bàng hoàng khựng lại. Tim anh khẽ lệch nhịp.
Hồ sơ y khoa gốc ghi rõ: Sát thủ Bóng Ma thật sự—kẻ sở hữu nhân cách khát máu và những kỹ năng chiến đấu cận chiến tàn bạo—đã chết từ hai năm trước trong một vụ thanh trừng nội bộ của Aras-Bio. Lão Tam đã lén lút thu hồi bộ não của gã trước khi bị tiêu hủy, trích xuất toàn bộ dữ liệu hành vi và kỹ năng ám sát để nạp vào chiếc M-Chip thần kinh bị lỗi. Sau đó, gã cưỡng chế cấy chiếc chip này vào thùy thái dương của Minh sau khi đã xóa sạch ký ức thật của anh, nhằm biến anh thành một kẻ thế thân hoàn hảo—một công cụ ám sát vô cảm không để lại dấu vết pháp lý.
Chưa dừng lại ở đó, Minh lật sang trang tiếp theo và nhìn thấy hồ sơ của một nạn nhân bị Bóng Ma gốc sát hại dã man hai năm trước. Nạn nhân tên là Trần Vĩnh Hùng. Và người bảo lãnh, em trai của nạn nhân, chính là Trần Vĩnh Sói—Sói Xám.
Một cơn chấn động tâm lý cực hạn ập xuống tâm trí Minh. Anh khuỵu gối xuống nền đất ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy đầu khi những luồng suy nghĩ mâu thuẫn xung đột dữ dội trong đại não.
"Mình không phải là Bóng Ma..." Minh thì thầm trong đau đớn, giọng nói run rẩy lạc đi. "Mình không phải là kẻ sát nhân. Mình là Trần Nhật Minh, một kỹ sư phần mềm... Mình mang trong đầu kỹ năng của kẻ đã giết anh trai của Sói Xám."
Sự giằng xé nội tâm cực hạn khiến M-Chip sau tai trái của anh bắt đầu tỏa nhiệt rầm rộ, kích hoạt những cơn ảo giác hoang tưởng. Trong bóng tối của đêm mưa, anh dường như nhìn thấy hình bóng mờ ảo của em gái Hạ Vy tuổi thơ đang đứng khóc lóc trong vũng máu, van xin anh dừng tay. Minh khẽ nghiến răng, anh rút chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy ra khỏi túi áo, đâm mạnh mũi nhọn của nó vào vết thương chưa lành ở lòng bàn tay trái.
Cơn đau buốt nhói tột độ lập tức bẻ gãy cơn ảo giác. Minh hít thở sâu, sử dụng lý trí toán học lạnh lùng để dập tắt sự hoảng loạn. Anh không thể giết Sói Xám. Sói Xám chỉ là một người em trai đáng thương đang tìm kiếm công lý cho anh mình. Nhưng nếu anh không nộp mạng Sói Xám cho Lão Tam, Sơn Lỳ sẽ bị giết và ký ức về Hạ Vy của anh sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.
"Phải có một giải pháp logic khác," Minh tự nhủ, ánh mắt anh lấy lại sự sắc lạnh của một kỹ sư phần mềm đối mặt với một bài toán lập trình phức tạp. "Nếu không thể giết gã, mình sẽ dàn dựng cái chết của gã."
Minh ngồi xếp bằng dưới mái hiên dột nát, lôi từ trong túi áo ra Cuốn sổ tay da mực vật lý và một cây bút mực thường. Anh biết rằng mọi thiết bị điện tử kết nối mạng đều bị hệ thống AI Giám sát viên 07 của tập đoàn và mạng lưới tình báo của Lão Tam phân tích, dự đoán hành vi. Chỉ có mực vật lý trên giấy cũ mới là lá chắn bảo mật tuyệt đối trước sự giám sát kỹ thuật số.
Áp dụng Quy tắc Mực Vật Lý, Minh bắt đầu tỉ mẩn viết tay từng bước của kế hoạch dàn dựng hiện trường giả cái chết của Sói Xám tại Cầu Chà Và.
*Bước 1: Chuẩn bị túi máu giả chứa hợp chất sinh học mô phỏng chính xác nhóm máu của Sói Xám để đánh lừa camera hồng ngoại.*
*Bước 2: Thiết lập một thiết bị phát sóng gây nhiễu điện từ tầm ngắn để tạm thời làm mù các camera giám sát công cộng của cảnh sát tại nhịp giữa cầu trong vòng 45 giây.*
*Bước 3: Sử dụng kỹ năng Ám sát cận chiến bằng dao mổ laser để thực hiện một đường rạch nông chính xác trên cổ Sói Xám, vừa đủ để làm rách túi máu giả gieo sẵn mà không làm tổn thương động mạch thật.*
*Bước 4: Đẩy Sói Xám rơi xuống dòng nước xiết của kênh Tàu Hủ dưới chân cầu để gã trốn thoát dưới sự dẫn đường ngầm của Tuấn Điếc.*
Minh liên lạc với Sơn Lỳ qua đường truyền mạng lậu được mã hóa của Khoa Mù để chuẩn bị các túi máu giả và thiết bị gây nhiễu. Dù đang bị gãy xương sườn đau đớn, Sơn Lỳ vẫn cam kết hoàn thành việc chuẩn bị công cụ đúng thời hạn.
Minh khẽ đóng cuốn sổ tay da lại, giấu nó kỹ lưỡng vào hốc tường gạch mục nát của căn nhà hoang. Anh đứng dậy, kéo sụp chiếc mũ măng-tô đen che khuất nửa khuôn mặt nhòe mờ vô diện của mình trong gương phản chiếu qua vũng nước mưa.
Phía trước anh, Cầu Chà Và hiện lên mờ mịt trong màn mưa bão trắng xóa. Sói Xám đã xuất hiện tại điểm hẹn nhịp giữa cầu, tay cầm sợi xích sắt móc câu rỉ sét, đôi mắt rực lửa hận thù đang quét qua màn đêm để chờ đón kẻ thù giết anh mình. Áp lực chiến thuật đã lên đến đỉnh điểm, và Minh biết, chỉ một sai lệch nhỏ trong đường dao mổ sắp tới, anh sẽ thực sự trở thành một kẻ sát nhân bẩm sinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!