Nhạc nềnObsession

Giao Dịch Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão ngoài kia vẫn không hề có dấu hiệu ngớt. Trong căn phòng tối tăm của Chung cư cũ Xá Tây, tiếng nước rỉ rả từ trần nhà dột xuống chiếc xô nhựa nghe đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Trần Nhật Minh ngồi trên mép giường gỗ, hàm răng nghiến chặt đến mức quai hàm mỏi nhừ khi anh tự tay siết chặt lớp băng gạc quanh lòng bàn tay trái.


Mũi nhọn của chiếc kẹp tóc bạc—mỏ neo vật lý duy nhất của anh—đã để lại một vết rách sâu hoắm, rướm máu đỏ sẫm giữa lòng bàn tay. Mỗi lần anh khẽ cử động ngón tay, cơn đau buốt nhói lại truyền thẳng lên thùy đỉnh đại não. Nhưng Minh cần cơn đau này. Nó là thứ duy nhất giữ cho ý thức kỹ sư phần mềm lương thiện của anh không bị nhấn chìm bởi bản năng tàn bạo của nhân cách sát thủ Bóng Ma đang ký sinh trong chip thần kinh sau tai.


Phía sau tai trái, vùng da cấy ghép cổng sinh học sưng tấy lên, nóng rực như một thanh sắt nung. M-Chip đang quá nhiệt nghiêm trọng. Nếu không có thuốc ức chế đặc trị để làm dịu các synapse thần kinh đang hoạt động quá công suất, các tế bào não xung quanh sẽ bị hoại tử hoàn toàn. Minh chỉ còn tối đa bốn mươi tám giờ trước khi nhân cách sát thủ nuốt chửng hoàn toàn lý trí của anh.


Cửa phòng khẽ kẹt mở. Sơn Lỳ bước vào, người ướt sũng nước mưa, tay cầm một cuộn băng keo y tế đen và vài viên thuốc giảm đau rẻ tiền mua vội ở tiệm thuốc đầu hẻm. Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, khuôn mặt của Sơn Lỳ chỉ là một mảng da thịt phẳng lì, nhòe mờ như một bức tranh sơn dầu bị quệt nước. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của người anh em chí cốt, anh chỉ có thể nhận ra gã qua dáng đi khập khiễng do vết thương cũ ở chân và nhịp thở dốc gấp gáp đặc trưng.


"Mày băng bó xong chưa, Minh?" Giọng Sơn Lỳ rè đi qua bộ lọc thính giác đang suy nhược của Minh. "Cảnh sát công nghệ của Phan Thanh đang tăng cường tuần tra ngoài lộ lớn. Đi giờ này là tự sát đấy."


"Chúng ta không có thời gian," Minh đứng dậy, giọng nói lạnh lùng, đều đều không chút âm điệu của nhân cách Bóng Ma tự động phát ra. Anh khoác lên mình chiếc áo măng-tô đen cũ kỹ, che giấu bàn tay trái đang quấn băng gạc rỉ máu vào sâu trong túi áo. "M-Chip sắp quá nhiệt hoàn toàn. Nếu không lấy được Neuro-Soma từ Lão Tam trước khi trời sáng, tao sẽ biến thành một xác chết không hồn. Đi thôi."


Sơn Lỳ nhìn vết máu thấm đỏ lớp băng gạc của Minh, khẽ chửi thề một tiếng rồi gật đầu. Gã dắt chiếc Cub độ động cơ phân khối lớn ra khỏi gầm cầu thang chung cư. Tiếng máy xe nổ giòn vang lên giữa tiếng sấm rền của đêm mưa bão Quận 5. Hai bóng người lao vút đi vào màn mưa trắng xóa, lẩn khuất qua những con hẻm nhỏ ẩm ướt để tránh né các chốt quét mống mắt tự động của cảnh sát.


***


Quán bar Bóng Đêm nằm sâu dưới tầng hầm của một rạp hát bỏ hoang từ thời thuộc địa Pháp. Lối vào là một cánh cửa sắt rỉ sét bốc mùi ẩm mốc của nước thải và bê tông mục nát. Khi Minh và Sơn Lỳ bước xuống những bậc thềm đá trơn trượt, tiếng nhạc bass dồn dập từ bên trong dội ra, làm rung động cả những hạt bụi lơ lửng trong không khí.


Bảo vệ vòng ngoài—Lực Đen—bước ra chắn đường với thân hình khổng lồ xăm trổ. Minh không cần nhìn mặt gã, anh chỉ im lặng thọc tay vào túi áo, rút ra đồng tiền xu đồng đen khắc biểu tượng đầu hổ của Lão Tam rồi thả xuống lòng bàn tay gã bảo vệ. Lực Đen khẽ khựng lại, cúi đầu né đường, đẩy cánh cửa da dày cộp cho hai người bước vào.


Không gian bên trong quán bar ngập tràn trong thứ ánh sáng đỏ rực và xanh lam mờ ảo của những dải đèn neon. Khói thuốc lá giá rẻ và mùi rượu nồng nặc bay lơ lửng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh. Những vị khách ngồi trong các góc tối đều là những tay thợ săn tin lậu, những kẻ mượn nợ ký ức hoặc những sát thủ tự do của thế giới ngầm Chợ Lớn. Đối với Minh, họ chỉ là những cái bóng không mặt đang di chuyển vô định.


Minh và Sơn Lỳ được dẫn vào phòng VIP tối nằm cuối hành lang. Căn phòng được cách âm hoàn toàn với tiếng nhạc ồn ào bên ngoài, chỉ còn lại tiếng rì rầm của hệ thống điều hòa không khí vô trùng.


Ngồi phía sau chiếc bàn kính cường lực lớn là Lão Tam—Trần Thế Hùng. Gã mặc một chiếc áo sơ mi lụa hoa sặc sỡ mở cúc ngực, lộ ra sợi dây chuyền vàng to bản nằn trên lớp da bụng mỡ màng. Những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn ngọc của gã đang gõ nhịp nhè nhẹ xuống mặt bàn. Đứng sừng sững ngay sau lưng gã như một bức tượng đá đen là Hắc Hổ—cận vệ đắc lực nhất của gã, gã đấu sĩ thực chiến khét tiếng với đôi bàn tay thô kệch bám đầy những vết sẹo chai sần.


"Bóng Ma," Lão Tam cất tiếng cười khàn đặc, nụ cười của gã qua thính giác của Minh mang đầy vẻ xảo quyệt và dò xét. "Mày biến mất suốt ba ngày qua làm tao cứ tưởng mày đã bị cảnh sát của Aras-Bio tống vào lò hóa chất rồi chứ. Ngồi đi."


Minh lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế sofa da đối diện. Sơn Lỳ đứng cảnh giác ngay sau lưng anh, bàn tay gã đặt hờ lên báng gậy sắt giấu trong ống quần. Minh không nói một lời, đôi mắt vô cảm của anh dán chặt vào Lão Tam. Dù chứng mù mặt khiến khuôn mặt Lão Tam chỉ là một mảng nhòe mờ, Minh vẫn tập trung toàn bộ thính giác cực nhạy để phân tích nhịp thở và tần số giọng nói của gã.


Lão Tam rướn người tới trước, cầm chai rượu ngoại rót đầy vào hai chiếc ly thủy tinh. Khi gã đặt chiếc ly của Minh xuống mặt bàn, Minh tinh mắt phát hiện ra một dải ánh sáng xanh lục cực nhỏ phản chiếu từ gầm bàn kính—một thiết bị quét nhịp tim và sinh trắc học cầm tay đang âm thầm hoạt động. Lão Tam đang sử dụng kỹ thuật Đọc vị biểu cảm vi mô kết hợp với máy quét để kiểm tra xem gã sát thủ Bóng Ma trước mặt gã có thực sự lạnh lùng vô cảm như danh tiếng, hay chỉ là một kẻ giả mạo đang run sợ.


"Tao đến đây để lấy Neuro-Soma," Minh lên tiếng, giọng nói của anh phẳng lặng đến đáng sợ, hoàn toàn không có bất kỳ dao động cảm xúc nào. Anh chủ động kích hoạt Kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim 60. Anh điều hòa hơi thở sâu, giữ cho cơ ngực hoàn toàn bất động, ép nhịp tim của mình duy trì ở mức phẳng lặng đúng sáu mươi nhịp một phút để đánh lừa máy quét dưới bàn.


Lão Tam khẽ nheo mắt, gã nhìn vào màn hình điện thoại đặt úp trên đùi—nơi hiển thị biểu đồ nhịp tim phẳng lặng như mặt nước hồ thu của Minh. Sự bình tĩnh đến mức phi nhân tính của Minh khiến gã cáo già thế giới ngầm bắt đầu cảm thấy bất an.


"Thuốc thì tao luôn có sẵn," Lão Tam gõ ngón tay lên mặt kính, tạo ra những tiếng cộc cộc khô khốc. "Nhưng mày biết luật của tao rồi đấy, Bóng Ma. Ở Chợ Lớn này, không có thứ gì là miễn phí. Mày chưa hoàn thành hợp đồng cũ, lại còn làm rò rỉ dữ liệu ở Phố đèn lồng. Hắc Hổ!"


Ngay khi Lão Tam vừa dứt lời, gã khổng lồ Hắc Hổ đứng sau lưng gã đột ngột ra tay. Với tốc độ nhanh như một con thú săn mồi, Hắc Hổ lướt tới, một bàn tay sắt thép của gã bóp chặt lấy cổ họng Sơn Lỳ, nhấc bổng gã quái xế lên và đập mạnh gã xuống mặt bàn kính cường lực.


Choang!


Chiếc ly rượu thủy tinh bị đổ, rượu đỏ tràn ra loang lổ như máu. Hắc Hổ rút con dao găm chiến thuật bằng thép carbon đen siêu cứng, kề sát lưỡi dao lạnh ngắt vào động mạch cổ của Sơn Lỳ.


"Khốn nạn... thả tao ra..." Sơn Lỳ gầm lên, gã cố gắng vươn tay rút gậy sắt nhưng Hắc Hổ đã nhanh hơn. Gã đấm mạnh một cú trời giáng vào mạn sườn trái của Sơn Lỳ. Một tiếng *khục* khô khốc vang lên—tiếng xương sườn của Sơn Lỳ bị gãy dưới lực đấm kinh hoàng của gã đấu sĩ.


Sơn Lỳ đau đớn co rúm người lại, miệng hộc ra một ngụm nước bọt lẫn máu, nhưng gã vẫn nghiến răng không thèm kêu rên.


"Tao ghét nhất là những kẻ không biết giữ chữ tín," Lão Tam lạnh lùng nói, mắt gã vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị nhịp tim của Minh. Gã muốn kích thích một phản ứng cảm xúc, một sự dao động nhịp tim dù là nhỏ nhất từ Minh để vạch trần kẻ giả dạng.


Trong đại não của Minh, ý thức kỹ sư phần mềm đang gào thét dữ dội khi nhìn thấy người bạn duy nhất của mình bị bạo hành. Nhịp tim của anh bắt đầu có xu hướng tăng vọt lên mức tám mươi. Nếu máy quét báo động, Lão Tam sẽ biết anh không phải là Bóng Ma gốc và Hắc Hổ sẽ bẻ gãy cổ cả hai ngay tại chỗ.


Minh âm thầm siết chặt bàn tay trái đang giấu trong túi áo măng-tô. Anh deliberately ấn mạnh ngón tay vào ngay vị trí vết thương rách do chiếc kẹp tóc bạc để lại. Mũi kẹp tóc bạc vẫn còn găm nhẹ trong da thịt bị đẩy sâu hơn, tạo ra một cơn đau thể xác buốt nhói tột độ chạy dọc hệ thần kinh.


Nỗi đau vật lý cực hạn ấy ngay lập tức giải phóng một lượng lớn adrenaline, nhưng thay vì làm tăng nhịp tim, Minh sử dụng kỹ thuật điều hòa hơi thở ức chế thần kinh trong cuốn sách của Giáo sư Trần Vĩnh để cưỡng chế hạ nhịp tim xuống. Biểu đồ trên điện thoại của Lão Tam khẽ dao động trong một phần mười giây rồi lập tức quay trở lại đường thẳng băng ở mức sáu mươi nhịp/phút. Khuôn mặt Minh dưới ánh đèn neon đỏ vẫn lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng đá.


Lão Tam khẽ nheo mắt, sự nghi ngờ trong lòng gã vơi đi một nửa nhưng sự tàn nhẫn thì vẫn nguyên vẹn. Gã thò tay vào ngăn kéo, rút ra một bức ảnh giấy cũ nát và đẩy trượt nó trên mặt bàn kính loang lổ rượu về phía Minh.


"Mày muốn Neuro-Soma để giữ mạng? Được thôi. Nhưng trước hết, hãy nhìn cái này đi."


Minh cúi đầu nhìn xuống bức ảnh. Dù chứng mù mặt khiến khuôn mặt cô gái trong ảnh bị nhòe mờ, Minh vẫn lập tức nhận ra sợi dây chuyền bạc hình cỏ ba lá thêu trên chiếc váy trắng cũ kỹ lấm lem bùn đất. Đó là Trần Hạ Vy. Em gái ruột của anh.


"Hạ Vy..." Một tiếng thì thầm câm lặng vang lên trong tâm trí Minh, làm dấy lên một cơn bão lòng dữ dội. Nhưng bên ngoài, anh vẫn giữ cho đôi mắt mình trống rỗng, vô hồn.


"Tao biết mày đang ráo riết tìm con bé này," Lão Tam cười khẩy, ngón tay gã gõ lên bức ảnh. "Tao đang nắm giữ dữ liệu sinh học của nó. Nếu mày muốn con bé sống sót, và nếu mày muốn có đủ Neuro-Soma để duy trì sự tỉnh táo, mày phải thực hiện cho tao một hợp đồng ám sát cuối cùng. Ký vào đây."


Lão Tam đặt lên bàn một tờ giấy cam kết bằng mực vật lý—Khế ước ký ức vật lý. Tờ khế ước quy định rõ: Minh phải thực hiện phi vụ ám sát mục tiêu do Lão Tam chỉ định. Đổi lại, gã sẽ cung cấp cho anh ba liều Neuro-Soma khẩn cấp và phân đoạn dữ liệu tiếp theo về nơi giam giữ Hạ Vy. Nếu Minh thất bại hoặc phản bội, Lão Tam sẽ kích hoạt thiết bị cưỡng chế để xóa sạch toàn bộ ký ức gốc còn sót lại trong não anh, biến anh thành một sát thủ vô hồn vĩnh viễn.


Minh quan sát thấy ngón tay của Lão Tam khẽ run nhẹ khi gã nhắc đến tên Hạ Vy. Nhịp thở của gã cũng có một khoảng ngắt quãng không đều. Với kỹ năng phân tích biểu cảm vi mô và thính giác lâm sàng, Minh lập tức đưa ra một suy luận logic sắc bén: Lão Tam không thực sự nắm giữ cơ thể vật lý của Hạ Vy. Gã chỉ có trong tay những tệp dữ liệu thô bị rò rỉ từ dự án 'Ý Thức Đồng Bộ' của Aras-Bio. Gã đang dùng bức ảnh và tệp ghi âm để tống tiền tinh thần anh.


Nhưng Minh không có sự lựa chọn. Anh cần thuốc Neuro-Soma ngay lập tức để sống sót qua bốn mươi tám giờ tới. Và anh cần chiếc USB chìa khóa dữ liệu của Lão Tam để tự mình thâm nhập vào Aras-Bio tìm em gái.


Minh chủ động đưa tay ra, cầm lấy chiếc ly thủy tinh chứa rượu đỏ còn lại trên bàn.


Choang!


Anh đập mạnh chiếc ly xuống cạnh bàn kính, khiến những mảnh thủy tinh vỡ vụn bắn tung tóe. Một mảnh thủy tinh sắc nhọn găm thẳng vào má Hắc Hổ, để lại một vệt máu dài nhưng gã cận vệ khổng lồ không hề chớp mắt. Minh cầm một mảnh vỡ thủy tinh lớn, kề sát vào lòng bàn tay trái đang rỉ máu của mình, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn thẳng vào Lão Tam.


"Tao không đến đây để xem ảnh cũ," Minh lên tiếng, giọng nói mang theo luồng sát khí lạnh lẽo của nhân cách Bóng Ma gốc. "Đưa thuốc đây. Rồi đưa thông tin mục tiêu. Tao sẽ ký."


Sự điên cuồng vô cảm của Minh đã hoàn toàn thuyết phục Lão Tam. Gã cáo già khẽ rùng mình, ra hiệu cho Hắc Hổ buông Sơn Lỳ ra. Hắc Hổ thô bạo quăng Sơn Lỳ xuống sàn nhà. Sơn Lỳ ôm lấy mạn sườn trái, ho sặc sụa nhưng vẫn cố gắng bò dậy, ánh mắt gã nhìn Minh đầy lo âu và dằn vặt.


Lão Tam đẩy lọ thuốc Neuro-Soma chứa những viên nén màu xanh lam bảo quản vô trùng về phía Minh, cùng với một cây bút mực vật lý.


Minh cầm cây bút, không hề do dự, anh ký tên "Trần Nhật Minh" bằng nét chữ viết tay thô mộc của mình lên tờ Khế ước ký ức vật lý. Nét chữ của một kỹ sư phần mềm lương thiện, giờ đây đã bị trói buộc vào một bản khế ước giết người của thế giới ngầm.


Lão Tam thu lại tờ khế ước, nụ cười xảo quyệt của gã nở rộng trên khuôn mặt nhòe mờ. Gã đẩy thêm một tấm hồ sơ mục tiêu mỏng bằng giấy bạc màu qua bàn.


"Mục tiêu của mày đây," Lão Tam thì thầm, giọng gã mang đầy vẻ kích động hận thù. "Hãy kết liễu gã trong đêm mưa nay tại Cầu Chà Và. Đừng để gã nhìn thấy mặt mày."


Minh mở tấm hồ sơ ra. Dưới ánh đèn neon đỏ nhấp nháy của quán bar Bóng Đêm, dòng chữ tên mục tiêu hiện ra rõ ràng sắc nét:


**Mục tiêu: Sói Xám (Trần Vĩnh Sói)**


Bên dưới là dòng ghi chú đỏ chói: *Kẻ đang điên cuồng săn lùng sát thủ Bóng Ma để trả thù cho anh trai.*


Minh siết chặt lọ thuốc Neuro-Soma trong lòng bàn tay phải, trong khi bàn tay trái rướm máu vẫn nắm chặt chiếc kẹp tóc bạc dưới túi áo khoác. Trận chiến sinh tử đã được thiết lập, và anh không còn đường lui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!