Nhạc nềnObsession

Cơn Ác Mộng Ký Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang ngoài ô cửa kính nứt nẻ của Chung cư cũ Xá Tây như muốn làm vỡ vụn bầu không khí đặc quánh bên trong căn phòng. Mưa bão miền Nam đổ xuống những bức tường rêu phong thời thuộc địa, rỉ rả thứ nước vàng đục hôi hám qua các khe nứt, thấm vào nền gạch bông cũ kỹ đã mòn vẹt hoa văn. Trần Nhật Minh ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ đặt cạnh bàn làm việc. Anh vẫn chưa cởi chiếc áo khoác măng-tô đen ướt sũng. Nước mưa lạnh ngắt chảy từ vạt áo xuống sàn, hòa cùng vài giọt máu sẫm màu rỉ ra từ lớp băng gạc quấn quanh cổ tay trái.


Đôi mắt Minh đỏ ngầu, thùy chẩm nhức nhối như có ai đó đang đóng đinh vào đại não. Tác dụng phụ của việc đeo kính lọc sắc chuyên dụng liên tục suốt hai tiếng dưới ánh đèn neon rực rỡ ở Phố đèn lồng Chợ Lớn đang tàn phá hệ thần kinh của anh. Thế giới qua tầm mắt anh lúc này hoàn toàn mất đi các chi tiết hình học. Khi anh nhìn sang Nguyễn Thanh Sơn—gã quái xế Sơn Lỳ đang đi lại lo lắng trong phòng—khuôn mặt của Sơn chỉ là một mảng trống mờ đục, không mắt, không mũi, liên tục biến dạng như một bức tranh sơn dầu bị nhòe nước. Hội chứng mù mặt cấp tính này là vết sẹo nhận thức tàn nhẫn mà ca phẫu thuật cấy ghép chip lỗi đã để lại.


"Mày ổn không, Minh?" Giọng Sơn Lỳ vang lên, méo mó qua bộ lọc thính giác đang bị suy nhược của Minh. "Máu ở cổ tay mày lại thấm ra rồi kìa. Để tao đi tìm ít bông băng mới."


"Không cần," Minh trả lời, giọng nói lạnh lùng, đều đều không chút âm điệu. Anh cố tình giữ chặt tay trái trong túi áo để che giấu cơn run rẩy dữ dội đang lan dần từ ngón tay lên đến bả vai. Đó không phải là cái lạnh của nước mưa, mà là sự phản kháng sinh học của cơ thể trước nhiệt lượng đang tỏa ra nóng rực từ vùng da sau tai trái—nơi chiếc M-Chip thần kinh đang bị quá nhiệt. "Mày về phòng bên cạnh đi. Tao cần yên tĩnh để phân tích dữ liệu."


Sơn Lỳ khựng lại. Qua lăng kính thính giác nhạy bén của mình, Minh nghe rõ nhịp thở của Sơn khẽ nghẹn lại, một sự tổn thương xen lẫn lo âu lộ rõ trong nhịp tim đập nhanh của gã. Nhưng Sơn biết tính Minh. Gã không nói thêm gì, chỉ lầm lũi bước ra ngoài, tiếng bước chân khập khiễng do vết thương cũ kéo dài dọc hành lang ẩm ướt rồi biến mất sau tiếng cửa sắt khép lại.


Khi chỉ còn lại một mình, Minh khóa chặt chốt cửa gỗ. Anh run rẩy rút từ trong túi áo khoác ra thiết bị ghi nhớ sinh học Bio-Recorder. Thiết bị cầm tay thô sơ bị vỡ một góc, bám đầy bùn đất Chợ Lớn nhưng dải đèn LED màu xanh lam trên thân nó vẫn nhấp nháy yếu ớt. Minh đặt nó lên bàn, bên cạnh cuốn sách 'Cơ chế tự bảo vệ của não bộ' sờn rách gáy của Giáo sư Trần Vĩnh.


Anh tháo lớp băng gạc ở cổ tay trái. Vết sẹo rạch dọc sâu hoắm, đỏ hửng và rướm máu do vụ giằng co trước đó hiện ra dưới ánh đèn dầu tù mù. Minh không cảm thấy đau. Sự vô cảm tạm thời—một cơ chế tự vệ của nhân cách sát thủ Bóng Ma—đang đóng băng các thụ thể cảm giác của anh. Anh đưa tay ra sau tai trái, ngón tay chạm vào cổng thần kinh bằng hợp kim sinh học cấy sâu dưới da thái dương. Cổng kết nối lạnh ngắt, hơi ẩm rỉ ra xung quanh vùng da bị sưng tấy.


Minh cầm sợi dây cáp đồng bộ thô sơ từ máy tính cũ, một đầu cắm vào cổng ra của Bio-Recorder, đầu còn lại anh đưa lên sát tai trái. Bộ não kỹ sư của anh liên tục đưa ra những cảnh báo logic: M-Chip trong đầu anh đang ở trạng thái mất ổn định nghiêm trọng sau đợt quét của AI cảnh sát. Kết nối trực tiếp một thiết bị không rõ nguồn gốc mà không qua bộ lọc an toàn của phòng khám lậu có thể kích hoạt lỗi đồng bộ hóa toàn phần, dẫn đến hoại tử tế bào não vĩnh viễn.


Nhưng giọng nói của em gái Trần Hạ Vy—giọng nói run rẩy, nghẹn ngào dài 15 giây mà anh vừa nghe được ở Phố đèn lồng—đang gào thét trong tâm trí anh, đập tan mọi rào cản lý trí. Anh cần biết cô đang ở đâu. Anh cần cứu cô trước khi những mảnh ký ức cuối cùng về cô bị xóa sạch.


Cạch.


Đầu cáp kim loại khớp chặt vào cổng thần kinh sau tai Minh. Một tiếng rít chói tai bùng nổ ngay trong đầu anh, mạnh đến mức khiến toàn thân anh co rúm lại.


Lượng dữ liệu khổng lồ từ Bio-Recorder lập tức tràn qua cổng kết nối, tấn công trực tiếp vào thùy thái dương. Dòng điện sinh học chạy dọc các synapse thần kinh, kích hoạt lỗi đồng bộ hóa của M-Chip. Trên võng mạc của Minh, những dòng mã lỗi màu xanh lục quét qua liên tục như một cơn mưa thác đổ.


"Anh ơi... cứu em... họ đang ở..."


Giọng nói của Hạ Vy lại vang lên, nhưng lần này nó không còn là một tệp âm thanh phẳng. Nó dội thẳng vào vùng ký ức gốc của Minh, kích thích các neuron thần kinh đã bị ngủ đông tái hoạt động. Nhưng ngay lập tức, tần số sóng não của tệp ghi âm xung đột dữ dội với nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc đang ký sinh trong chip thần kinh của anh.


Cơn loạn thần cấp tính tại chung cư Xá Tây chính thức bùng phát.


Thế giới xung quanh Minh đột ngột biến dạng. Những bức tường vôi của căn phòng chung cư cũ như tan chảy, biến thành những dải sóng điện từ màu xanh lam lạnh lẽo cuồn cuộn chảy. Ánh sáng đèn dầu vụt tắt, thay thế bằng thứ ánh sáng đỏ rực của hàng ngàn chiếc đèn lồng treo lơ lửng trong không trung vô tận. Minh cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân anh hoàn toàn tê liệt. Thùy đỉnh của anh đã mất quyền kiểm soát hệ vận động.


Từ trong bóng tối của những dải sóng điện từ, một bóng hình mờ ảo hiện ra. Đó là Hạ Vy ảo ảnh. Cô mặc chiếc váy trắng cũ kỹ lấm lem bùn đất, cổ đeo sợi dây chuyền bạc có hình cỏ ba lá. Cô đứng cách anh chỉ vài bước chân, nhưng khuôn mặt cô nhòe mờ không rõ ngũ quan do chứng mù mặt của anh. Cô khóc. Những giọt nước mắt phát ra thứ ánh sáng lam nhạt của sóng điện từ, chảy dài xuống má rồi biến thành những vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng.


"Anh Minh... tại sao anh lại quên em?" Giọng nói của cô không còn hiền hậu nữa. Nó bị bóp méo, rè đặc như tiếng loa phát thanh bị hỏng, dội vào tai anh từ mọi hướng. "Anh đã bán ký ức của em cho họ... Anh đã ký giấy hiến tế em..."


"Không! Không phải!" Minh cố gắng hét lên, nhưng cơ thanh quản của anh bị khóa chặt. Không có một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng anh ngoài những tiếng khò khè đứt quãng.


Ngay sau lưng Hạ Vy ảo ảnh, không gian bỗng sụp tối. Một cái bóng khổng lồ, lực lưỡng bước ra từ vực thẳm ký ức cấy ghép của sát thủ Bóng Ma gốc. Đó là Bóng ma phụ thân—người cha bạo hành xăm trổ kín hai cánh tay, khuôn mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn nồng nặc mùi rượu đế và khói thuốc lá giá rẻ. Gã cầm một chiếc thắt lưng da bản to có khóa đồng rỉ sét, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Minh như nhìn một con vật yếu ớt cần được huấn luyện bằng bạo lực.


"Mày là một kẻ yếu đuối, một kỹ sư phế thải," giọng nói trầm đục, tàn bạo của Bóng ma phụ thân vang lên, kích hoạt bản năng sợ hãi bộc phát trong hệ thần kinh của Minh. "Bóng Ma không cần thứ tình cảm rác rưởi này. Hãy để tao giúp mày dọn sạch nó."


Bóng ma phụ thân vung chiếc thắt lưng da xuống. Nhưng đòn đánh không rơi vào cơ thể ảo ảnh của Minh, mà nó kích hoạt một xung động thần kinh cưỡng chế từ M-Chip.


Nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc hoàn toàn trỗi dậy, chiếm quyền điều khiển hệ vận động của Minh.


Trong thực tại, tại căn phòng tối tăm của chung cư Xá Tây, cơ thể Trần Nhật Minh tự động đứng dậy. Đôi mắt anh trợn trừng, đồng tử co thắt lại thành một chấm nhỏ dại dại vô hồn. Hai bàn tay anh từ từ đưa lên, năm ngón tay siết chặt lại thành gọng kìm, rồi tự bóp chặt lấy cổ họng của chính mình.


Minh đang tự bóp cổ bản thân.


Lực bóp mạnh đến mức các khớp xương ngón tay kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Khí quản bị chèn ép, dưỡng khí không thể truyền lên não khiến khuôn mặt Minh nhanh chóng chuyển sang màu tím tái. Anh ngã quỵ xuống sàn gạch, hai chân co giật dữ dội, nhưng hai bàn tay vẫn không hề buông lỏng mà càng lúc càng siết chặt hơn dưới sự điều khiển tàn bạo của nhân cách sát thủ Bóng Ma.


Ý thức kỹ sư lương thiện của Minh bị dồn vào một góc tối tăm trong đại não—Căn phòng ký ức gốc. Từ trong bóng tối đó, anh nhìn ra ngoài qua võng mạc của chính mình, bất lực chứng kiến cơ thể mình đang tự hủy hoại dưới sự điều khiển của thực thể ký sinh.


'Hít thở... phải hạ nhịp tim xuống...' Minh cố gắng vận dụng lý trí toán học để tự cứu mình. Anh bắt đầu đếm ngược nhịp tim trong đầu theo một thuật toán logic: 120... 110... 100... Nhưng M-Chip quá nhiệt đã cắt đứt mọi liên kết điều hòa hơi thở của vỏ não vận động. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt. Cảm giác ngạt thở tột độ bắt đầu kéo theo những cơn co giật cơ tim ngoài tầm kiểm soát.


Anh cố gắng hét lên để gọi Sơn Lỳ ở phòng bên cạnh. Nhưng cơ thanh quản bị khóa chặt bởi xung đột chip khiến mọi nỗ lực chỉ phát ra những tiếng rít vô vọng bị tiếng sấm chớp ngoài trời nuốt chửng.


Cận kề cái chết, ánh mắt mờ đục của Minh vô tình lướt qua bệ cửa sổ nứt nẻ, nơi ánh sáng đèn đường neon mờ nhạt ngoài hẻm hắt vào. Trên chiếc bàn gỗ bên cạnh vũng nước mưa, chiếc kẹp tóc bằng bạc cũ kỹ của Hạ Vy đang nằm im lìm, phản chiếu một tia sáng lam nhạt lạnh lẽo.


Chiếc kẹp tóc bạc—mỏ neo vật lý duy nhất chưa từng bị công nghệ cấy ghép của Aras-Bio chạm tới.


Một luồng ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng lên trong lòng Minh. Anh hiểu rằng để bẻ gãy tần số ảo giác và giành lại quyền kiểm soát cơ thể từ nhân cách sát thủ, anh cần một xung động thần kinh giao cảm cực mạnh để giải phóng adrenaline tức thời vào vỏ não vận động. Và cách duy nhất để tạo ra xung động đó là nỗi đau vật lý thực tại.


Minh dồn toàn bộ năng lượng thần kinh còn sót lại vào cánh tay phải. Anh chiến đấu với chính bản năng co rút của nhân cách Bóng Ma đang khóa chặt các ngón tay anh quanh cổ.


'Cử động... làm ơn... cử động đi!' Minh gào thét trong tâm trí.


Ngón tay trỏ của bàn tay phải khẽ giật nhẹ. Sau đó là ngón cái. Với một nỗ lực cực hạn vượt qua cả giới hạn chịu đựng sinh học, Minh giật mạnh bàn tay phải ra khỏi cổ họng, vươn người tới trước, các ngón tay bấu chặt lấy chiếc kẹp tóc bạc trên bàn làm việc.


Anh không hề do dự. Minh lật ngược chiếc kẹp tóc, hướng phần nhọn bằng bạc nguyên chất sắc bén thẳng vào lòng bàn tay trái đang run rẩy.


Phập!


Minh đâm mạnh chiếc kẹp tóc bạc xuyên qua lòng bàn tay trái của mình.


Mũi bạc sắc nhọn đâm sâu qua lớp da thịt mỏng, xuyên qua các sợi dây thần kinh cảm giác và găm chặt vào xương bàn tay.


Một cơn đau thể xác tột cùng, sắc lẹm và chân thực bùng nổ từ lòng bàn tay, chạy dọc theo tủy sống và dội thẳng vào thùy đỉnh thái dương của Minh. Nỗi đau vật lý cực hạn ấy hoạt động như một gọng kìm điện từ, cắt đứt ngay lập tức tần số ảo giác đang bao phủ đại não anh.


Bóng ma phụ thân vỡ vụn thành những hạt ánh sáng xám tro. Hạ Vy ảo ảnh khóc ra máu biến mất vào hư vô. Những dải sóng điện từ màu xanh lam trên bức tường sụp đổ, trả lại căn phòng chung cư cũ nát với những mảng vôi tường ẩm mốc dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu.


"Hộc... hộc... hộc..."


Minh buông tay khỏi cổ họng, ngã nhào xuống sàn gạch bông lạnh ngắt, thở dốc điên cuồng. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội để hít lấy hít để bầu không khí ẩm ướt, tanh nồng mùi rêu mốc của căn phòng.


Bàn tay trái của anh vẫn đang bị găm chặt bởi chiếc kẹp tóc bạc. Máu tươi màu đỏ sẫm—máu thực sự của thực tại chứ không phải sóng điện từ giả lập—chảy tràn qua các ngón tay, nhuộm đỏ một góc chiếc kẹp tóc và nhỏ giọt xuống sàn nhà thành những tiếng tạch tạch đều đặn.


Minh nhắm nghiền mắt, cơ thể run rẩy dữ dội vì kiệt sức thần kinh. Cơn đau nhói từ lòng bàn tay trái liên tục truyền về não bộ, nhưng anh không hề rút chiếc kẹp tóc ra. Anh cần nỗi đau này. Nỗi đau là mỏ neo duy nhất chứng minh Trần Nhật Minh vẫn đang tồn tại, chứng minh anh chưa bị biến thành một cỗ máy ám sát vô cảm.


Anh lết người tựa lưng vào chân giường gỗ, tay phải run rẩy đưa lên rút sợi dây cáp đồng bộ ra khỏi cổng thần kinh sau tai trái. Click. Tiếng kim loại rời khỏi da thịt mang theo một luồng khí nóng hổi tỏa ra từ M-Chip.


Minh đưa bàn tay phải lên trước mắt. Chứng mù mặt vẫn chưa hết hoàn toàn, nhưng thính giác của anh đã lấy lại sự tỉnh táo lâm sàng. Anh lắng nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn, tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng nhịp tim của chính mình đang từ từ giảm xuống mức ổn định.


Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp thành hình thì một nỗi sợ hãi mới, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn đã ập đến trong tâm trí vị kỹ sư.


Minh đưa ngón tay chạm vào vết thương sau tai. Vùng da xung quanh cổng thần kinh nóng rực và sưng tấy nghiêm trọng. M-Chip trong đầu anh đang tỏa ra nhiệt lượng cao do thiếu dung dịch nuôi cấy mô Soma-Fluid để duy trì hoạt động và ngăn chặn sự đào thải sinh học. Phản ứng phụ của ca phẫu thuật tẩy não và cơn loạn thần vừa rồi đã đẩy tiến trình suy nhược tế bào não của anh lên mức báo động đỏ.


Anh nhắm mắt, nhẩm tính các thông số lâm sàng trong đầu bằng tư duy logic toán học.


Với tốc độ tỏa nhiệt và xung đột dữ liệu hiện tại của M-Chip, nếu không có thuốc ức chế thần kinh đặc trị để dập tắt hoạt động của nhân cách sát thủ và làm dịu thùy thái dương, anh sẽ bị cơn điên loạn của Bóng Ma nuốt chửng hoàn toàn.


Thời gian sinh tồn còn lại của Trần Nhật Minh: tối đa 48 giờ.


Anh nhìn xuống chiếc kẹp tóc bạc đang cắm sâu trong lòng bàn tay rướm máu của mình. Anh biết mình không thể lẩn trốn trong căn phòng chung cư cũ nát này được nữa. Để sống sót, để tìm lại em gái, anh phải dấn thân vào hang cọp. Anh cần thuốc Neuro-Soma. Và kẻ duy nhất nắm giữ nguồn thuốc đó ở thế giới ngầm Chợ Lớn lúc này chính là Lão Tam.


Minh nghiến răng, tay phải nắm chặt lấy chuôi chiếc kẹp tóc bạc, chuẩn bị rút nó ra khỏi lòng bàn tay để tiến hành băng bó khẩn cấp trước khi cơn bão ngoài kia dứt hạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!