Nhạc nềnObsession

Thanh Trừng Phố Đèn Lồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa vẫn chưa dứt trên những mái tôn rỉ sét của Quận 5. Nước mưa từ những đường ống thoát nước lộ thiên đổ xuống vỉa hè Chợ Lớn, hòa cùng lớp dầu máy đen sẫm và rác thải công nghệ tạo thành một thứ chất lỏng lấp lánh phản chiếu thứ ánh sáng ma mị của những bảng hiệu neon. Trần Nhật Minh kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo khoác măng-tô đen cũ kỹ, bước đi lầm lũi giữa dòng người hối hả. Đi bên cạnh anh, Nguyễn Thanh Sơn—gã quái xế với biệt danh Sơn Lỳ—đang cố tình giữ một khoảng cách vừa đủ để không thu hút sự chú ý, nhưng bàn tay gã vẫn không rời khỏi cán gậy sắt giấu dọc theo ống tay áo.


Thế giới đối với Minh lúc này là một bức tranh phân mảnh và nhạt nhòa. Chứng mù mặt— prosopagnosia—sau ca phẫu thuật cấy ghép chip thần kinh lỗi đang hành hạ anh một cách tàn nhẫn. Khi anh nhìn vào dòng người qua lại trên Phố đèn lồng Chợ Lớn, ngũ quan của họ nhòe mờ như những vệt màu chưa kịp khô trên vải vẽ. Những khuôn mặt không có mắt, không có mũi, chỉ là những mảng da thịt phẳng lì, vô hồn di chuyển dưới ánh đèn lồng đỏ rực treo san sát hai bên đường. Để giữ vững sự tỉnh táo, Minh buộc phải tập trung vào thính giác cực nhạy của mình. Anh lắng nghe tiếng đế giày nện xuống mặt đường ướt nhẹp, tiếng rít của xích xe máy rỉ sét, và cả nhịp thở gấp gáp của Sơn Lỳ ngay bên cạnh.


"Mục tiêu đang ở phía trước, cách chúng ta hai mươi mét," Sơn Lỳ khẽ thì thầm, giọng gã bị tiếng mưa bão át đi một nửa. "Gã đặc vụ của Aras-Bio đang giao dịch với một thợ săn tin lậu của Lão Tam. Mày phải giữ bình tĩnh, Minh. Đừng để con chip sau tai mày nổi điên lên một lần nữa."


Minh khẽ gật đầu. Dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh cổ tay trái, vết sẹo rạch dọc sâu hoắm vẫn đang âm ỉ đau nhói. Cơn đau vật lý ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức kỹ sư lương thiện của anh không bị nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc nuốt chửng. Anh thở sâu, điều hòa nhịp tim theo tần số ổn định, cố gắng phớt lờ luồng nhiệt lượng đang tỏa ra nóng rực từ vùng da sau tai trái—nơi chiếc M-Chip đang hoạt động hết công suất để phân tích môi trường xung quanh.


Phố đèn lồng Chợ Lớn đêm nay đông đúc một cách bất thường. Những chiếc đèn lồng bằng vải đỏ tỏa ra thứ ánh sáng đỏ sẫm, bao phủ lên những sạp hàng bán linh kiện điện tử cũ, trà thảo mộc và cả những thiết bị cấy ghép sinh học đen. Khói nghi ngút từ những xe hủ tiếu gõ vỉa hè hòa quyện với hơi nước ẩm ướt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi dầu mỡ và khói thuốc lá giá rẻ. Giữa đám đông vô diện đó, Minh phát hiện ra mục tiêu nhờ bộ trang phục vest đen chỉn chu, hoàn toàn tương phản với sự nhếch nhác của khu ổ chuột. Đó là một đặc vụ an ninh của Aras-Bio, gã đang đứng nép mình dưới mái hiên của một tiệm sửa máy tính cũ, tay cầm một chiếc vali kim loại nhỏ.


Nhưng cuộc giao dịch chưa kịp bắt đầu thì một dị biến kinh hoàng đã xảy ra.


Từ trên mái tôn của một sạp hàng đối diện, một bóng đen nhỏ thó, dẻo dai lướt xuống nhanh như một con nhện săn mồi. Kẻ đó mặc bộ đồ bó sát màu xám tro, khuôn mặt che kín bằng mặt nạ vải, chỉ lộ ra đôi mắt hí sắc lẹm vô cảm. Đó là Phi Nhện—nữ sát thủ ám khí chuyên nghiệp của thế giới ngầm Chợ Lớn.


Không có một tiếng động nào phát ra. Phi Nhện đưa một ống thổi ngụy trang bằng kim loại lên môi. Một tiếng "phụt" cực nhỏ bị tiếng sấm rền từ trên trời cao nuốt chửng.


Viên kim độc siêu nhỏ chứa chất kịch độc Lethe-9 nguyên chất găm thẳng vào cổ gã đặc vụ Aras-Bio. Gã đặc vụ chỉ kịp trợn mắt, toàn bộ cơ bắp co rút dữ dội trước khi đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục. Chiếc vali kim loại tuột khỏi tay gã, bung ra và để lộ một thiết bị cầm tay thô sơ bị vỡ một góc—đó chính là thiết bị ghi nhớ sinh học Bio-Recorder.


"Thanh trừng! Có biến rồi!"


Đám đông xung quanh lập tức hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ của các sạp hàng và tiếng bước chân chạy hỗn loạn dồn Minh và Sơn Lỳ vào chân tường gạch ẩm ướt. Phi Nhện lướt qua xác chết nhanh như một vệt sáng, tay phóng ra những chiếc kim độc tiếp theo để dẹp đường rút lui. Trong cơn hỗn loạn, gã thợ săn tin lậu của Lão Tam bị giẫm đạp dưới chân đám đông, còn chiếc Bio-Recorder bị đá văng về phía vũng nước ngay dưới chân Minh.


"Chạy thôi Minh! Lối này!" Sơn Lỳ hét lên, cố gắng nắm lấy vai Minh kéo chạy ra hướng đường lớn.


"Khoảng đã!" Minh gạt tay Sơn Lỳ ra. Thính giác của anh vừa ghi nhận một âm thanh lạ.


Tạch. Tạch. Tạch.


Đó là tiếng xoay chuyển của hệ thống camera giám sát công cộng lắp trên các cột đèn đường. Hệ thống AI giám sát hành vi của tập đoàn Aras-Bio đã tự động kích hoạt chế độ báo động đỏ sau khi nhận diện được vụ ám sát đặc vụ. Những con mắt camera màu đỏ nhấp nháy liên tục, bắt đầu quét diện rộng để thực hiện quy trình nhận diện mống mắt và phân tích dáng đi của toàn bộ cư dân trong khu vực.


Minh lập tức đưa tay lên gạt nhẹ gọng kính bên trái của chiếc Kính lọc sắc chuyên dụng đeo trên mắt. Thấu kính phân cực bằng tinh thể thạch anh phế liệu khẽ kêu lên một tiếng "tách" cơ học siêu nhỏ khi màng lọc quang học được kích hoạt.


Thế giới đỏ rực của phố đèn lồng lập tức biến mất qua lăng kính phân cực. Thay vào đó, thế giới hiện lên dưới một phổ màu xanh lam nhạt lạnh lẽo. Và ngay lập tức, Minh rùng mình khi nhìn thấy hàng chục tia laser hồng ngoại vô hình—những đường chỉ sáng màu trắng rực—đang quét dọc ngang khắp mặt đường vỉa hè. Một lưới hồng ngoại dày đặc đã phong tỏa hoàn toàn lối thoát ra đường lớn mà Sơn Lỳ vừa chỉ.


"Không được đi lối đó!" Minh kéo giật Sơn Lỳ lại, giọng anh đanh thép đầy lý trí của một kỹ sư. "Lối ra đường lớn có chốt quét nhiệt độ cơ thể và lưới hồng ngoại quét mống mắt của Aras-Bio. Nếu bước vào đó, chúng ta sẽ bị hệ thống AI định vị ngay lập tức."


"Mẹ kiếp, vậy giờ đi đường nào? Đám cảnh sát công nghệ sắp phong tỏa cả khu này rồi!" Sơn Lỳ nhìn quanh, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng rọc trên khuôn mặt nhòe mờ của gã.


Minh không trả lời. Ánh mắt anh—qua lớp kính lọc sắc—đang đổ dồn vào chiếc Bio-Recorder đang nằm im lìm trong vũng nước bẩn cách đó năm mét. Thiết bị đó chứa dữ liệu giọng nói của em gái anh. Anh không thể bỏ lại nó. Nhưng khoảng không gian giữa anh và thiết bị đang bị ba tia quét hồng ngoại của camera AI liên tục rà soát.


Bộ não kỹ sư của Minh bắt đầu hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh biết hệ thống AI giám sát hành vi hoạt động dựa trên các thuật toán dự đoán tuyến tính. Nó phân tích dáng đi, tốc độ di chuyển và hướng vai của con người để dự đoán điểm đến tiếp theo. Nếu anh di chuyển một cách bình thường, camera sẽ lập tức khóa mục tiêu và thực hiện quét mống mắt sâu.


Anh phải bẻ gãy thuật toán đó.


"Sơn, đi theo tao. Nhưng phải đi theo nhịp thở của tao. Tuyệt đối không được chạy thẳng," Minh ra lệnh.


Minh bắt đầu bước đi. Nhưng đó không phải là bước đi của một đặc vụ hay một sát thủ. Anh thả lỏng cơ vai, hơi nghiêng người sang trái, bước đi lảo đảo, ngắt quãng như một kẻ say rượu vừa bước ra từ sòng bạc ngầm của Mười Độc. Anh đi ba bước, dừng lại một nhịp để điều hòa hơi thở trùng với tiếng la hét của đám đông, sau đó bất ngờ lùi lại một bước nửa vòng tròn.


Sơn Lỳ dù hoang mang nhưng vẫn cố gắng mô phỏng theo dáng đi kỳ dị của Minh.


Hành vi phi logic và lệch nhịp cơ đùi của Minh đã tạo ra một vùng nhiễu loạn dữ liệu trong hệ thống AI Giám sát viên 07. Trên màn hình quét của camera, khung nhận diện màu đỏ bao quanh cơ thể Minh liên tục bị nhấp nháy, không thể khóa chặt mục tiêu vì thuật toán không thể dự đoán được quỹ đạo di chuyển tiếp theo của anh.


Minh lách qua tia quét hồng ngoại đầu tiên trong gang tấc. Sợi chỉ sáng trắng quét sát qua mép áo khoác măng-tô đen của anh, chỉ cách vài milimet.


Cơn đau đầu bắt đầu trỗi dậy. Đeo kính lọc sắc liên tục dưới ánh đèn neon chói mắt khiến thùy chẩm của Minh bị căng thẳng cực độ, đau nhức như có hàng ngàn cây kim đâm vào sau gáy. Mắt anh bắt đầu mỏi và mờ đi, nước mắt chảy ròng rọc dưới lớp kính phân cực. Nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng nỗi đau vật lý ở cổ tay làm mỏ neo giữ vững tiêu cự quan sát.


Anh tiến lại gần xác gã đặc vụ. Minh khụy gối xuống, giả vờ như một kẻ hoảng loạn bị vấp ngã. Tay phải anh nhanh như cắt thọc xuống vũng nước bẩn, thu gọn chiếc Bio-Recorder lạnh ngắt vào trong lòng bàn tay, giấu nhẹm vào túi áo khoác trong.


"Đã lấy được đồ. Rút lui dưới cống ngầm!" Minh khẽ ra hiệu cho Sơn Lỳ.


Hai người lướt nhanh vào một con hẻm tối không có ánh đèn neon—một điểm mù quang học tự nhiên mà Minh đã định vị được nhờ kính lọc sắc. Ngay sau lưng họ, tiếng còi hú của xe cảnh sát công nghệ bắt đầu vang dội khắp Phố đèn lồng Chợ Lớn. Đại úy Phan Thanh đã bắt đầu chỉ đạo lực lượng phong tỏa toàn bộ các lối ra của Quận 5.


Minh tựa lưng vào bức tường gạch lạnh ngắt của con hẻm tối, thở dốc. Anh tháo chiếc kính lọc sắc ra, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu, thùy chẩm đau nhức đến mức khiến anh buồn nôn. Nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt chiếc Bio-Recorder trong túi áo. Thiết bị bằng kim loại rỉ sét, bám đầy bùn đất nhưng đối với anh, nó nặng hơn cả mạng sống của chính mình.


Minh đưa ngón tay run rẩy, bấm vào nút kích hoạt vật lý duy nhất trên thân máy Bio-Recorder.


Thiết bị khẽ rung lên một nhịp. Một dải ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ khe hở bị vỡ. Sau đó là những tiếng rít tần số cao, tiếng nhiễu sóng vô tuyến chói tai kéo dài vài giây. Minh nín thở, thính giác cực nhạy của anh căng ra để lọc bỏ tạp âm.


Từ trong dải white noise hỗn loạn của thiết bị ghi nhớ, một giọng nói run rẩy, nghẹn ngào nhưng vô cùng quen thuộc đột ngột vang lên, xuyên thấu qua màng nhĩ và cắm thẳng vào vùng ký ức nguyên bản sâu nhất trong não bộ của Trần Nhật Minh:


"Anh ơi... cứu em... họ đang ở..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!