Dáng Đi Giả Lập
Tiếng xích sắt khóa từ tính nặng nề rít lên ngoài hành lang tầng hầm của Trạm điều khiển camera Quận 5. Qua thính giác cực nhạy được rèn luyện từ những năm tháng thơ ấu, Trần Nhật Minh có thể nghe rõ tiếng đế giày đinh của lực lượng cảnh sát tuần tra Quận 5 nện rầm rập xuống bậc thang bê tông ẩm ướt. Chúng có ít nhất sáu người, di chuyển theo đội hình ba-ba tiêu chuẩn của cảnh sát công nghệ, súng điện và thiết bị quét mống mắt cầm tay đã sẵn sàng trên tay.
Trong phòng máy chủ trung tâm, ánh đèn LED đỏ báo động nhấp nháy liên tục, nhuộm không gian vô trùng thành một màu máu mờ tối. Thiết bị bẻ khóa cầm tay tự chế dưới sàn đã cháy đen, bốc lên mùi khét lẹt của nhựa thông và silicon bị quá tải dòng điện. Minh đứng cô độc giữa những tủ máy chủ sừng sững, bàn tay trái giấu dưới vạt áo măng-tô đen đang run lên bần bật. Đó là di chứng co thắt cơ vô thức của thuốc Neuro-Soma, thứ hóa chất anh buộc phải uống để kìm hãm sự trỗi dậy của nhân cách sát thủ Bóng Ma.
Sau tai trái, thùy thái dương nóng rực như có một mảnh than hồng ghim thẳng vào xương sọ. Chiếc M-Chip thần kinh đang co giật liên hồi, phát ra những tiếng vo ve chói tai trong màng nhĩ—hậu quả tàn nhẫn của sự đào thải sinh học do hóa chất Lethe-9 gây ra. Minh khẽ nghiến răng, tay phải luồn xuống thắt lưng da, lấy chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy và đâm mạnh phần nhọn hoắt vào lòng bàn tay trái sưng tấy, mưng mủ của mình.
*Phập.*
Nỗi đau thể xác tột cùng dội thẳng lên thùy đỉnh thái dương. Máu tươi rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng, thấm qua lớp băng gạc cáu bẩn. Nhưng chính cơn đau bạo liệt ấy đã bẻ gãy luồng nhiệt nóng rực của M-Chip, trả lại cho anh sự tỉnh táo lạnh lùng, khô khốc của một kỹ sư phần mềm. Anh không được phép ngất đi ở đây. Khế ước ký ức đã bị bóp nát, anh đã đánh đổi cả ký ức về ngày sinh nhật sáu tuổi của em gái để nạp thành công mã nhận diện đặc vụ giả lập vào máy chủ. Anh phải sống để thâm nhập vào Aras-Bio.
Minh lướt nhanh qua điểm mù của camera nội bộ phòng máy, tiếp cận cửa thoát hiểm cơ học ở góc tường. Cánh cửa thép dày đã bị khóa chặt bởi hệ thống chốt từ tính tự động khi báo động đỏ kích hoạt. Minh không còn thiết bị bẻ khóa tự động, nhưng anh có vũ khí cận chiến duy nhất: con dao mổ sinh học laser giấu kín trong ống tay áo.
Anh nhấn nhẹ nút cảm biến vân tay trên báng cầm hợp kim titan. Một lưỡi laser năng lượng thấp dài tám centimet phóng ra, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt và tiếng rít tần số cao cực nhỏ. Minh quỳ một gối xuống, siết chặt cơ vai phải đang rách sâu chảy máu do vết thương cũ của xích sắt Sói Xám cào trúng. Anh áp lưỡi dao laser vào chốt khóa cơ học bằng thép đúc của cửa thoát hiểm.
*Xẹt... xẹt...*
Những tia lửa nhỏ bắn ra, chiếu sáng khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của Minh dưới chiếc kính lọc sắc chuyên dụng. Lưỡi laser nhiệt độ cao dễ dàng cắt đứt chốt thép đúc trong im lặng cực hạn. Chỉ sau mười lăm giây, chốt khóa cơ học bị cắt đứt hoàn toàn, rơi xuống sàn bê tông với một tiếng cạch nhẹ. Minh tắt dao mổ, dùng bả vai trái đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm, lách người bước ra ngoài hành lang kỹ thuật tối tăm dẫn thẳng lên lối thoát cống ngầm đường phố.
Ngay khi Minh vừa khép cánh cửa thoát hiểm lại, tiếng rầm rầm phá cửa chính phòng máy chủ của cảnh sát Quận 5 đã vang lên phía sau. Anh không ngoảnh lại, di chuyển nhanh chóng trong bóng tối của đường ống cống ngầm sũng nước bẩn. Nước cống đen nhòm, lạnh buốt tràn vào giày, ngấm vào vết thương mưng mủ ở lòng bàn tay trái và bả vai phải khiến anh rùng mình vì đau đớn. Nhưng lý trí toán học của anh đang hoạt động hết công suất để tính toán lối thoát.
Minh trèo lên một nắp cống sắt rỉ sét, đẩy mạnh nó ra và bước lên mặt đường nhựa Chợ Lớn. Cơn bão nhiệt đới vẫn đang gầm rú, trút những dòng nước xối xả xuống khu ổ chuột. Ánh đèn neon từ các bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy mờ ảo dưới mưa, phản chiếu lên mặt đường loang lổ dầu máy.
Tuy nhiên, ngay khi Minh vừa bước đi được mười mét, chiếc kính lọc sắc chuyên dụng trên mắt anh đột ngột chớp liên tục những vạch màu đỏ cảnh báo. Dưới màng lọc quang học phân cực thạch anh, Minh bàng hoàng phát hiện ra một mạng lưới những tia quét hồng ngoại vô hình mảnh như tơ đang di chuyển dọc vỉa hè từ trên các cột đèn đường cao vút.
"AI Giám sát viên 07 đã được kích hoạt diện rộng," Minh thầm nghĩ, tim khẽ thắt lại.
Tại trung tâm điều khiển an ninh của Aras-Bio, kỹ sư dữ liệu thiên tài Phan Đăng Khoa đang ngồi trước hệ thống máy tính siêu năng lực. Đôi mắt gã sau gọng kính titan mỏng sắc lạnh, đầy vẻ kiêu ngạo của một kẻ đi săn kỹ thuật số. Gã phát hiện ra một xung động đột nhập bất thường tại trạm camera Quận 5 và ngay lập tức kích hoạt thuật toán phân tích dáng đi G-Data trên toàn bộ hệ thống camera quét mống mắt tầm xa của khu vực.
"AI đã ghi nhận có kẻ vừa thoát ra từ lối cống ngầm," giọng nói vô cảm của hệ thống AI Giám sát viên 07 vang lên trong tai nghe của Khoa. "Bắt đầu quét sinh trắc học dáng đi đối tượng trong bán kính hai trăm mét."
Minh đứng chôn chân trong bóng tối của một con hẻm nhỏ. Anh biết rất rõ nguyên lý hoạt động của AI Giám sát viên 07. Nó không cần nhìn rõ khuôn mặt—thứ mà anh đang bị mù mặt prosopagnosia cản trở không thể nhận diện của người khác. AI hoạt động bằng cách đo lường và so sánh tỷ lệ độ dài giữa xương đùi và xương chày (femur and tibia ratio), kết hợp với tần số bước chân và trọng tâm cơ thể khi di chuyển để tạo ra một bản đồ nhận diện sinh học độc nhất vô nhị. Nếu anh chạy hoặc đi bộ với dáng đi thông thường của một kỹ sư phần mềm, thuật toán G-Data của Phan Đăng Khoa sẽ lập tức khoanh vùng và dán nhãn truy nã đặc biệt lên đầu anh trong vòng ba mươi giây.
Anh phải thực hiện kỹ năng Ngụy trang dáng đi ngay lập tức.
Minh hít một hơi thật sâu, ép luồng không khí lạnh buốt vào buồng phổi để hạ nhịp tim. Anh kích hoạt Kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim 60, một phương pháp điều hòa hơi thở sâu mà anh đã tự rèn luyện qua cuốn sách của Giáo sư Trần Vĩnh.
*Hít vào bốn giây... giữ lại bảy giây... thở ra tám giây...*
Nhịp tim hiển thị trong đại não của anh bắt đầu giảm dần từ một trăm mười nhịp xuống còn đúng sáu mươi nhịp một lần phút, giữ cố định ở mức sinh lý của một cư dân nghèo khổ đang mệt mỏi đi bộ dưới mưa, triệt tiêu hoàn toàn mọi xung động lo lắng hay hoảng sợ vốn là mồi ngon cho các cảm biến sinh trắc học của Aras-Bio.
Đồng thời, Minh chủ động khuỵu đầu gối chân trái thấp xuống đúng năm centimet so với chân phải. Anh khom lưng, bờ vai phải rách da rỉ máu hơi lệch về phía trước, bước đi với dáng đi khập khiễng, kéo lê gót chân trái một cách chậm chạp và phi tuyến tính tuyệt đối. Đây là một sự thay đổi hoàn toàn cấu trúc di chuyển của bản ngã kỹ sư cũ.
Cơn đau từ cơ đùi trái lập tức bùng lên dữ dội. Việc phải duy trì một dáng đi lệch trọng tâm, gồng cứng cơ đùi dưới cơn mưa lạnh buốt khiến Minh bị chuột rút cơ đùi nghiêm trọng (severe thigh cramp). Từng thớ cơ ở đùi trái co rút cứng ngắc như đá, đau buốt đến mức mắt anh nhòe đi dưới tròng kính lọc sắc. Mỗi bước đi kéo lê chân trên mặt đường nhựa sũng nước giống như một hình phạt tra tấn thể xác thực sự.
Nhưng Minh không được phép dừng lại, cũng không được phép đi thẳng lưng. Dưới kính lọc sắc, anh nhìn thấy một tia quét hồng ngoại vô hình của camera AI đang di chuyển chậm rãi từ trên đỉnh cột đèn đường xuống bả vai anh.
AI Giám sát viên 07 bắt đầu quét mống mắt tầm xa và phân tích dáng đi của anh.
Trong phòng điều khiển, màn hình máy tính của Phan Đăng Khoa hiện lên mô hình khung xương 3D của Minh với những đường lưới màu xanh lá cây đang liên tục tính toán tỷ lệ xương.
"Đối tượng có dáng đi lệch vai trái 12 độ, độ dài bước chân không đều, tần số di chuyển 0.8 Hz," AI báo cáo. "Không khớp với dữ liệu G-Data của mục tiêu 'Bóng Ma' trong cơ sở dữ liệu. Độ tương thích dưới 35%."
Phan Đăng Khoa nhíu mày. Gã ái kỷ không tin rằng thuật toán của mình lại có thể bỏ sót một kẻ khả nghi vừa thoát ra từ hiện trường đột nhập. Gã gõ nhanh một lệnh, cưỡng chế hệ thống camera quét mống mắt tầm xa tăng công suất quét nhiệt độ cơ thể.
"Kích hoạt cảm biến nhiệt độ hồng ngoại," Khoa ra lệnh. "Tìm kiếm các vết thương rỉ máu hoặc sự tăng thân nhiệt do vận động mạnh."
Minh phát hiện ra tia quét hồng ngoại trên vai mình đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm dưới kính lọc sắc—dấu hiệu của chế độ quét nhiệt độ đang áp sát. Vết thương mưng mủ ở lòng bàn tay trái và bả vai phải của anh đang tỏa nhiệt lượng cao do nhiễm trùng nhẹ. Nếu bị quét trúng vết thương rỉ máu, danh tính của anh sẽ bị lật tẩy ngay lập tức.
Minh quan sát nhanh xung quanh qua tầm nhìn nhòe mờ. Cách đó mười lăm mét, ánh đèn neon màu hồng sặc sỡ của một sòng bạc lậu ẩn sau tiệm game bắn cá của bà trùm "Mười Độc" đang nhấp nháy. Đám đông người dân nghèo Chợ Lớn, những kẻ nghiện cờ bạc sũng nước mưa đang tụ tập đông đúc trước cửa ra vào để chờ đến lượt vào trong sòng bài lén lút.
Minh nghiến răng chịu đựng cơn chuột rút thắt ruột ở đùi trái, kéo lê chân bước thẳng về phía đám đông đó. Anh lách người vào giữa hai gã đàn ông lực lưỡng đang đứng cãi cọ về kết quả sòng bạc. Dưới chứng mù mặt prosopagnosia, khuôn mặt của hai gã chỉ là những mảng thịt phẳng lì nhòe mờ vô hồn, nhưng Minh không quan tâm. Anh chủ động áp sát cơ thể mình vào lưng họ, tận dụng hơi nóng tỏa ra từ đám đông và những hơi ấm ẩm ướt của khói thuốc lá giá rẻ để làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của camera AI trên cao.
Tia quét hồng ngoại của camera quét qua đầu đám đông, nhưng nồng độ nhiệt độ hỗn loạn của hàng chục con người đang chen chúc đã che giấu hoàn toàn vết thương rỉ máu của Minh.
"Cảm biến nhiệt độ hồng ngoại bị nhiễu loạn do mật độ dân cư cao," AI Giám sát viên 07 báo cáo với Phan Đăng Khoa. "Không phát hiện bất thường sinh học. Chuyển mục tiêu sang chế độ giám sát thông thường."
Minh khẽ thở phào trong lòng. Nhịp tim của anh vẫn được giữ cố định ở mức sáu mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật kiểm soát hơi thở nghiêm ngặt, dù trán anh đã bám đầy mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa vì cơn đau chuột rút đùi trái vẫn đang hành hạ.
Anh đã vượt qua được chốt quét camera công cộng tại khu vực Phố đèn lồng Chợ Lớn một cách an toàn.
Nhưng ngay khi Minh chuẩn bị lách người thoát ra khỏi đám đông để đi vào con hẻm tối dẫn về phía phòng khám lậu của Bác sĩ Lâm, một dị biến xảy ra trong hệ thống máy chủ của Aras-Bio.
Phan Đăng Khoa chán nản định tắt màn hình giám sát Quận 5 để chuyển sang phân khu khác. Tuy nhiên, đúng lúc đó, một dòng cảnh báo lỗi hệ thống màu đỏ cực nhỏ xuất hiện ở góc dưới cùng của bảng mã nguồn thuật toán dự đoán dáng đi G-Data.
Khoa khựng tay lại. Gã đẩy kính gọng titan sát mắt, tập trung nhìn vào dòng lệnh vừa bị ghi đè.
Có một đoạn mã ẩn mang ký hiệu chữ viết tắt "Bản Ngã" đã lén lút can thiệp vào thuật toán dự đoán dáng đi của hệ thống ngay trong chu kỳ quét mống mắt động vừa rồi. Đoạn mã này không phải do hệ thống tự sinh ra, mà nó được lập trình ngược và gieo sẵn vào lõi máy chủ từ trước, tự động kích hoạt để làm lệch hướng tính toán của AI mỗi khi phát hiện ra mống mống mắt giả lập của Minh quét qua.
Đôi mắt Phan Đăng Khoa co thắt lại. Sự kiêu ngạo của một thiên tài dữ liệu bị tổn thương sâu sắc. Gã nhận ra có một kẻ nội gián đầy quyền lực bên trong tập đoàn đã lén lút giúp đỡ gã sát thủ Bóng Ma vượt qua hệ thống giám sát vô hình của mình.
"Hệ thống đã bị can thiệp mã nguồn từ bên trong," Khoa khàn giọng ra lệnh cho AI. "Khóa toàn bộ dữ liệu quét mống mắt Quận 5 trong mười phút vừa qua. Bắt đầu truy vết nguồn gốc của đoạn mã 'Bản Ngã'."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!