Đột Nhập Trạm Camera
Cơn bão nhiệt đới quét qua Quận 5 Chợ Lớn mang theo những luồng gió giật mạnh, quất những dòng nước lạnh buốt vào vách tường gạch cũ kỹ của Trạm điều khiển camera Quận 5. Dưới lòng đường, nước mưa dâng cao ngập đến nửa bánh xe máy, cuốn theo rác thải công nghệ và những mảng dầu máy loang lổ sắc cầu vồng dưới ánh đèn neon mờ ảo.
Trần Nhật Minh đứng nép mình trong bóng tối của một mái hiên di động đối diện tòa nhà trạm điều khiển. Anh khẽ chỉnh lại cổ chiếc áo khoác măng-tô đen rộng thùng sình để che đi vết thương rách sâu ở bả vai phải do sợi xích sắt của Sói Xám cào trúng đêm qua. Vết rách gặp nước mưa ẩm ướt bắt đầu rát bỏng, rỉ ra thứ dịch lỏng ấm nóng thấm đẫm lớp băng gạc bên trong. Nhưng nỗi đau đó không thấm tháp gì so với cơn co giật đang âm ỉ bùng lên sau tai trái của anh. Chiếc M-Chip thần kinh đang quá nhiệt nghiêm trọng do phản ứng đào thải sinh học của hóa chất Lethe-9, phát ra những tiếng vo ve chói tai như một tổ ong vỡ tổ ngay trong màng nhĩ.
Minh khẽ rên rỉ, đưa bàn tay trái lên siết chặt thắt lưng da—nơi chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy đang ghim chặt. Lòng bàn tay trái của anh, vốn bị rách sâu mưng mủ do tự đâm kẹp tóc để cưỡng chế ảo giác dưới cống ngầm, lại một lần nữa bị phần nhọn hoắt của chiếc kẹp tóc đâm xuyên qua lớp băng gạc cáu bẩn. Máu tươi rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng. Nỗi đau thể xác tột cùng dội thẳng lên thùy đỉnh thái dương, ngay lập tức bẻ gãy luồng nhiệt nóng rực của M-Chip, trả lại cho anh một sự tỉnh táo lạnh lùng, tàn nhẫn của lý trí toán học.
Anh đưa mắt nhìn qua tròng kính lọc sắc chuyên dụng. Dưới màng lọc quang học phân cực thạch anh, thế giới xung quanh hiện lên với những dải màu sắc lạnh. Những tia quét hồng ngoại vô hình của camera giám sát công cộng đan chéo nhau trên vỉa hè hiện rõ thành những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ. Minh cúi mặt, điều chỉnh trọng tâm cơ thể dồn về phía trước, bước đi với dáng đi thẳng lưng, đặt gót chân xuống trước một cách kỷ luật và tuyến tính tuyệt đối—phong thái di chuyển G-Data của một đặc vụ an ninh Aras-Bio mà Hoàng Lưu Vong đã huấn luyện cho anh. Dưới tác động của chứng mù mặt prosopagnosia, khuôn mặt của gã bảo vệ đang ngồi ngủ gật trong bốt gác chỉ là một mảng da phẳng lì nhòe mờ, nhưng Minh không cần nhìn mặt gã. Anh chỉ cần phân tích nhịp thở khò khè đều đặn của gã qua thính giác cực nhạy để xác nhận gã đã ngủ say.
*Rẹt. Rẹt.*
Chiếc tai nghe siêu nhỏ giấu ẩn dưới vành tai phải khẽ nhấp nháy đèn xanh lam. Giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo lắng của Nguyễn Mai Chi vang lên qua đường truyền mã hóa P2P:
"Minh, em đã đồng bộ hóa mạng lưới nội bộ của phân khu với thiết bị của anh. Trâm Mắt Mèo đang chuẩn bị kích hoạt mã độc gây sụt áp toàn khu vực Quận 5. Anh chỉ có đúng mười phút trước khi hệ thống điện dự phòng của trạm điều khiển tự động khởi động và khóa chặt toàn bộ cửa thép. Anh đã chuẩn bị xong chưa?"
"Bắt đầu đi," Minh trả lời, giọng nói phẳng lặng vô cảm đến đáng sợ. Lethe-9 đã xóa sạch ký ức về ngày sinh nhật 6 tuổi của em gái anh, để lại một khoảng trống nhận thức lạnh lẽo trong đại não, nhưng nó cũng triệt tiêu mọi phản xạ sợ hãi tự nhiên của một con người.
Ngay lập tức, ánh sáng từ những bảng hiệu neon dọc con phố Chợ Lớn khẽ chớp tắt rồi tối lịm. Toàn bộ hệ thống điện lưới của khu vực sụt áp nghiêm trọng. Tòa nhà Trạm điều khiển camera Quận 5 chìm vào bóng tối tịch mịch. Các tia quét laser hồng ngoại vô hình trên vỉa hè biến mất.
Minh lướt đi như một bóng ma thực sự trong màn mưa bão. Anh tiếp cận cửa hông dẫn xuống tầng hầm của trạm điều khiển. Minh rút tấm thẻ kỹ thuật viên bảo trì cũ nhặt được từ kho phế liệu của Sơn Lỳ, quẹt mạnh vào đầu đọc từ tính.
*Tít. Tít. Truy cập bị từ chối. Thẻ hết hạn.*
Đầu đọc thẻ chớp đỏ. Minh không hề bất ngờ. Đây là một thử nghiệm thất bại nằm trong tính toán của anh. Không chần chừ, Minh thọc tay vào túi măng-tô, rút ra chiếc xà beng thép đúc cán bọc cao su nặng trịch. Anh cắm đầu nhọn của xà beng vào khe hở của cánh cửa thép cũ rỉ sét, siết chặt cơ vai phải đang rỉ máu để tạo lực bẩy cực hạn.
*Rắc! Cạch!*
Chốt khóa cơ học của cửa hông bị bẻ gãy với một tiếng kim loại gãy giòn vang lên trong tiếng sấm chớp của cơn bão. Minh lách người bước vào bên trong hành lang tối tăm của tầng hầm, mùi ẩm mốc của bê tông ẩm ướt và mùi ozone từ các thiết bị điện tử xộc thẳng vào mũi anh.
Anh di chuyển nhanh chóng dọc theo hành lang theo sơ đồ không gian đã ghi nhớ từ cuốn sổ tay của Lão Đại. Bàn tay trái của anh khẽ run lên bần bật—một di chứng co thắt cơ vô thức do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Soma mà anh buộc phải uống để kìm hãm M-Chip. Minh phải dùng tay phải giữ chặt lấy cổ tay trái để kiềm chế cơn run khi tiếp cận tủ cáp quang chính của trạm điều khiển.
Cửa phòng máy chủ trung tâm hiện ra phía trước. Minh dùng xà beng cạy mạnh chốt cửa gỗ ép, bước vào bên trong. Căn phòng ngập tràn tiếng quạt gió kêu o o đều đặn của hàng chục tủ máy chủ cao sừng sững, ánh đèn LED xanh đỏ nhấp nháy liên tục phản chiếu lên vách tường cách âm xám xịt.
Minh tiếp cận tủ cáp quang chính của hệ thống camera giám sát Quận 5. Anh tháo chiếc bật lửa Zippo rỉ sét của Lão Đại ra khỏi túi quần bò cũ. Chiếc bật lửa này không chứa xăng, mà ẩn giấu bên trong phân vùng của nó là một vi mạch sao lưu Bản Ngã phụ và mã sinh trắc học mống mắt giả lập do Mai Chi nạp lén từ trước. Minh kết nối thiết bị bẻ khóa cầm tay tự chế vào cổng phần cứng của tủ cáp quang, sau đó cắm cáp kết nối từ chiếc bật lửa Zippo vào thiết bị bẻ khóa.
"Mai Chi, tôi đã kết nối phần cứng. Bắt đầu truyền dữ liệu," Minh khẽ nói vào micrô.
"Nhận tín hiệu," giọng Mai Chi vang lên dồn dập tiếng gõ phím. "Em đang gửi mã khóa truy cập từ xa để vượt qua tường lửa sinh học đầu tiên của Aras-Bio. Anh giữ nguyên đường truyền, tuyệt đối không được ngắt kết nối."
Trên màn hình LCD nhỏ của thiết bị bẻ khóa, các dòng mã Hex màu xanh lá chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Thanh tiến trình hiển thị mức 15%... 30%... 45%.
*Uù... uù... uù...*
Một tiếng rít trầm đục từ phía trần bê tông dội xuống. Mặt đất khẽ rung nhẹ. Minh biến đổi sắc mặt dưới tròng kính lọc sắc. Hệ thống thính giác cực nhạy của anh lọc qua tiếng quạt gió, nhận diện được tần số âm thanh của động cơ diesel cỡ lớn đang khởi động.
"Mai Chi, máy phát điện dự phòng khởi động sớm ngoài dự kiến!" Minh khàn giọng nói. "Hệ thống điện dự phòng đang được kích hoạt trước thời hạn ba phút!"
"Cái gì? Không thể nào!" Mai Chi hoảng hốt kêu lên. "Thuật toán của em tính toán thời gian sụt áp phải kéo dài ít nhất bảy phút nữa! Hệ thống tự động của trạm đã phát hiện ra sự sụt giảm điện năng bất thường và tự động kích hoạt chế độ khẩn cấp!"
*Tít! Tít! Tít!*
Đèn báo động nhiệt độ màu đỏ trên trần phòng máy chủ đột ngột nhấp nháy điên cuồng. Tiếng còi báo động ré lên chói tai. Hệ thống thông gió tự động ngừng hoạt động, nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng nhanh do các máy chủ chuyển sang sử dụng nguồn điện dự phòng công suất cao.
Thanh tiến trình bẻ khóa khựng lại ở mức 65%.
"Minh! Tường lửa thứ hai của Aras-Mind đã được kích hoạt tự động do hệ thống chuyển nguồn điện!" Giọng Mai Chi lạc đi vì căng thẳng. "Nó đang yêu cầu quét xác thực mống mắt thật của đặc vụ quản lý! Thiết bị bẻ khóa của anh sắp bị quá tải dòng điện từ máy phát điện dự phòng!"
Minh nhìn chằm chằm vào tủ cáp quang chính. Dưới kính lọc sắc, anh quan sát thấy hệ thống đèn LED báo hiệu của tủ cáp nhấp nháy theo một chu kỳ rất đặc trưng: ba đèn xanh sáng liên tục trong ba giây, sau đó một đèn đỏ chớp tắt trong một giây.
Là một kỹ sư phần mềm, nhãn quan của Minh lập tức nhận ra đây là quy trình tự kiểm tra bảo mật (security self-check cycle) của hệ thống phần cứng cũ do Aras-Bio thiết lập. Trong một giây của chu kỳ đèn đỏ, tường lửa sinh học sẽ tạm thời ngắt kết nối quét mống mắt động trong 0.5 giây để đồng bộ hóa dữ liệu phần cứng.
"Trâm Mắt Mèo, kích hoạt payload gây nhiễu sóng vô tuyến tầm ngắn ngay lập tức!" Minh ra lệnh qua bộ đàm.
Cách đó hai cây số, Trâm Mắt Mèo gõ mạnh một phím trên bàn phím cơ. Một luồng sóng điện từ cực mạnh phát ra từ trạm biến áp bỏ hoang Quận 5, đánh thẳng vào hệ thống truyền dẫn vô tuyến của trạm điều khiển. Còi báo động của phòng máy chủ khẽ rít lên một tiếng rồi tắt lịm, hệ thống báo động tự động bị vô hiệu hóa tạm thời trong vài giây.
Minh nín thở. Anh tập trung toàn bộ thính giác để đếm nhịp giây của chu kỳ đèn LED trên tủ cáp.
Một... hai... ba...
Đúng vào giây thứ ba của chu kỳ đèn đỏ, khi chiếc đèn LED đỏ khẽ chớp sáng, Minh dùng bàn tay trái đang run rẩy siết chặt đầu cáp kết nối, gõ nhanh một dòng lệnh Linux ghi đè mã nguồn từ chiếc Zippo vào máy chủ, đồng thời ngắt kết nối thiết bị bẻ khóa cầm tay ra khỏi cổng phần cứng.
*Bùm! Xẹt!*
Một luồng điện cao áp từ hệ thống điện dự phòng dội ngược lại đường cáp quang. Chiếc thiết bị bẻ khóa cầm tay tự chế của Minh lập tức phát ra những tiếng nổ lép bép, bốc khói khét lẹt và cháy hỏng hoàn toàn vi mạch ngay trên tay anh. Minh bị giật nhẹ, anh buông tay ra, chiếc thiết bị cháy đen rơi xuống sàn nhà.
Nhưng trên màn hình máy chủ trung tâm, dòng chữ màu xanh lam hiện lên rực rỡ:
*XÁC THỰC THÀNH CÔNG. NẠP MÃ NHẬN DIỆN ĐẶC VỤ GIẢ LẬP HOÀN TẤT. GIAO THỨC XÓA DẤU VẾT CAMERA ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT.*
Toàn bộ hình ảnh thực tế của gã sát thủ "Bóng Ma" trong cơ sở dữ liệu camera giám sát của cảnh sát địa phương Quận 5 đã bị xóa sạch, thay thế bằng dữ liệu mống mắt giả lập của đặc vụ an ninh Aras-Bio.
Minh khẽ thở phào, luồng nhiệt sau tai trái dịu đi. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Rầm! Cạch! Cạch! Cạch!*
Cánh cửa thép nặng trịch của phòng máy chủ trung tâm đột ngột sập xuống tự động do hệ thống AI phát hiện sự bất thường về dòng điện sụt áp. Những chiếc khóa từ tính khổng lồ ở bốn góc cửa sập xuống, khóa chặt cánh cửa từ bên ngoài với những tiếng va đập kim loại khô khốc.
Minh bị mắc kẹt hoàn toàn bên trong phòng máy chủ không lối thoát.
*Rẹt. Rẹt.*
Giọng nói hoảng loạn của Mai Chi vang lên qua tai nghe, xé toạc sự im lặng ngột ngạt của căn phòng kín:
"Minh! Hệ thống định vị của trạm vừa kích hoạt báo động đột nhập vật lý! Đội tuần tra an ninh của cảnh sát Quận 5 đã nhận được tín hiệu và đang di chuyển xuống tầng hầm phòng máy chủ! Anh phải thoát ra ngoài ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!