Nhạc nềnObsession

Di Sản Người Đi Trước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Quận 5 vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Những hạt mưa nặng như chì nện liên hồi xuống mái tôn rỉ sét của căn chung cư cũ Xá Tây, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, điên cuồng như muốn nghiền nát sự yên tĩnh mong manh trong căn phòng tối.


Trần Nhật Minh ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ mục, chỉ có bàn tay phải của anh khẽ di chuyển dưới ánh sáng đỏ lòm, tù mù phát ra từ chiếc đèn pin chuyên dụng. Trên mặt bàn gỗ loang lổ vết dầu máy, bức ảnh cũ chụp anh thời còn là một kỹ sư phần mềm lương thiện nằm lặng lẽ cạnh phong bì da của thám tử Lâm Phong. Minh nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Trong thâm tâm anh biết gã thanh niên có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong sáng đeo kính cận kia chính là mình của nửa năm trước. Nhưng dưới tác động tàn nhẫn của chứng mù mặt prosopagnosia, khuôn mặt ấy trong mắt anh lúc này chỉ là một dải màu nhòe mờ, phẳng lì vô diện, như thể bị ai đó dùng một cây cọ sũng nước bôi xóa thô bạo. Anh không thể nhận diện nổi chính dung mạo của mình trong gương, chứ đừng nói đến việc tìm lại hơi ấm từ một bản ngã đã bị công nghệ tẩy não của Aras-Bio bóp nát.


Sau tai trái của Minh, vùng da cấy ghép cổng sinh học kết nối trực tiếp với chiếc M-Chip thần kinh đột ngột co thắt mạnh. Một luồng nhiệt nóng rực, bỏng rát lan nhanh dọc theo thùy thái dương, kèm theo tiếng vo ve chói tai như tiếng muỗi sập bẫy điện. Đó là dấu hiệu cảnh báo của sự đào thải sinh học cấp tính. Hóa chất Lethe-9 mà Lão Tam tiêm vào não anh đang tàn phá các liên kết synapse với tốc độ khủng khiếp, đẩy nhanh tiến trình hoại tử tế bào não. Minh biết mình chỉ còn tối đa sáu tháng trước khi mất trí hoàn toàn. Bàn tay trái của anh khẽ run lên bần bật—một di chứng co thắt cơ vô thức do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Soma.


Minh khẽ rên rỉ, cơn đau đầu như búa bổ khiến anh phải nghiến chặt răng. Anh lén luồn tay xuống thắt lưng, rút chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy ra. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái của anh—vốn đã bị nhiễm trùng mưng mủ nặng do dính nước cống bẩn từ cuộc đào thoát đêm qua—lại bị nhọn hoắt của chiếc kẹp tóc đâm mạnh vào. Cơn đau vật lý sắc lẹm, buốt nhói dội thẳng lên thùy đỉnh thái dương, ngay lập tức cắt đứt cơn co giật thần kinh và dập tắt luồng nhiệt nóng rực của M-Chip. Nỗi đau thể xác là mỏ neo duy nhất giúp lý trí kỹ sư của anh không bị nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc nuốt chửng vĩnh viễn.


Minh nhìn xuống vết máu tươi vừa rỉ ra từ lòng bàn tay trái, nhỏ xuống bức ảnh cũ. Lâm Phong đã đúng. Chung cư Xá Tây này đã không còn an toàn. Gã thám tử tư độc lập ấy đã ngửi ra mùi vết sẹo run tay của anh, và Aras-Bio cũng đã bắt đầu nghi ngờ gã sát thủ Bóng Ma thực chất là một kỹ sư phần mềm giả dạng. Nếu anh tiếp tục lẩn trốn ở vũng bùn thế giới ngầm này, anh sẽ bị dọn sạch bộ não trước khi kịp tìm thấy em gái.


Minh dùng bật lửa châm lửa đốt bức ảnh cũ. Ánh lửa vàng bùng lên trong giây lát, thiêu rụi nụ cười lương thiện của quá khứ thành tàn tro đen sẫm. Anh chỉ giữ lại mảnh giấy bạc ghi dòng chữ bằng mực vật lý phía sau. Đội chiếc mũ lưỡi trai sụp mi, khoác lên mình chiếc măng-tô đen bạc màu sũng nước, Minh lặng lẽ bước ra khỏi căn hộ cũ, mang theo chiếc bật lửa Zippo rỉ sét của Lão Đại và chiếc kẹp tóc bạc của em gái.


***


Nửa tiếng sau, Minh di chuyển qua những con hẻm tối tăm, ngập nước của Quận 5 để tìm đến Đền cổ Chợ Lớn bỏ hoang. Ngôi đền cổ bị sụp đổ một nửa sau đợt quy hoạch treo, mái ngói mục nát rêu phong chìm trong sương mù ẩm ướt của đêm bão.


Sử dụng thính giác cực nhạy để lọc qua tiếng mưa gió gầm rú, Minh xác nhận xung quanh không có tai mắt của cảnh sát tuần tra hay lính gác của Lão Tam. Anh bước qua lối cửa ngách đổ nát, lách qua những mảnh xà gồ gãy nát để tiến sâu vào bệ thờ Phật sụp đổ ở nhịp giữa đền. Vết rách sâu ở bả vai phải do sợi xích sắt của Sói Xám cào trúng đêm qua khẽ căng ra, rát bỏng và đau buốt dưới lớp áo đẫm nước mưa.


Minh nhắm mắt lại, kích hoạt trí nhớ không gian và xúc giác. Anh quỳ xuống bên dưới bệ thờ gạch mục nát, luồn bàn tay phải vào một hốc tường rỗng sâu phía sau bệ thờ Phật. Các ngón tay anh chạm vào một vật thể cứng, nhám bằng da cũ. Anh kéo nó ra.


Đó là cuốn Sổ tay mật của Lão Đại.


Minh khẽ gạt gọng kính lọc sắc chuyên dụng bên tai trái, kích hoạt màng lọc phân cực thạch anh để quét qua cuốn sổ dưới ánh sáng đỏ mờ của chiếc đèn pin. Những trang giấy ố vàng hiện lên với những dòng ghi chép thủ công bằng mực vật lý—thứ duy nhất không thể bị hệ thống AI giám sát của Aras-Bio truy quét dữ liệu số. Trang đầu tiên vẽ chi tiết sơ đồ hệ thống an ninh và các quy trình tuần tra của đặc vụ tại Phân khu nghiên cứu cấp trung Aras-Bio. Nhưng điều khiến Minh tập trung nhất chính là tệp dữ liệu hành vi được ký hiệu là Sơ đồ thói quen dáng đi G-Data.


Lão Đại đã ghi lại một cảnh báo bằng nét chữ đỏ gạch chân: *"Hệ thống AI 'Giám sát viên 07' của tập đoàn không đi tìm kẻ đột nhập bằng khuôn mặt. Nó phân tích dáng đi, trọng tâm cơ thể và độ dài bước chân. Thói quen di chuyển tự do của một sát thủ thế giới ngầm sẽ kích hoạt báo động đỏ ngay lập tức. Để thâm nhập, cậu phải học cách đi như một đặc vụ an ninh thực thụ—một cỗ máy tuyến tính, kỷ luật và vô cảm."*


Bên dưới dòng chữ là địa chỉ của một căn hầm ngầm nằm dưới chợ cá Quận 5, kèm theo một cái tên: Hoàng Lưu Vong.


***


Mùi cá ươn, mùi bùn đất ẩm ướt và nước thải tanh nồng của chợ cá đêm Quận 5 xộc thẳng vào mũi Minh khi anh đi xuống bậc thang bê tông dính đầy nhớt dẫn xuống căn hầm ngầm. Căn hầm tối tăm, chỉ có ánh sáng vàng vọt phát ra từ một bóng đèn dây tóc treo lơ lửng giữa trần nhà ẩm mốc.


Ngồi trên chiếc ghế bố cũ ở góc hầm là một gã đàn ông khoảng năm mươi tuổi, dáng người nghiêm nghị, thẳng vai như quân nhân dù đang mặc chiếc áo gió lính thủy đánh bộ sờn rách. Gã bị mất một mắt, đeo băng đen che khuất nửa bên trái. Trong mắt Minh, khuôn mặt gã chỉ là một khoảng trống nhòe mờ vô diện, nhưng nhịp thở sâu, đều đặn theo chu kỳ của một kẻ được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp là thứ không thể làm giả. Trên chiếc bàn gỗ bên cạnh gã đặt ba chai rượu đế rẻ tiền đã cạn sạch.


"Lão Đại đã chết," Minh cất tiếng, giọng nói phẳng lặng, đều đều không chút âm điệu do tác dụng phụ của Lethe-9. Anh rút chiếc bật lửa Zippo rỉ sét ra, đặt lên bàn gỗ.


Gã đàn ông khựng lại khi nghe thấy cái tên Lão Đại. Gã liếc nhìn chiếc bật lửa Zippo, nhận ra biểu tượng phong trào Ý Thức Tự Do được khắc ngầm bằng những vết rạch nhỏ ở góc dưới báng bật lửa. Gã thở dài, giọng nói khàn đặc vì nghiện rượu nặng dội vào vách hầm:


"Tôi biết ngày này rồi sẽ đến. Ông già lẩm cẩm đó luôn tin vào việc cứu rỗi nhận thức của những kẻ biến chất. Tôi là Hoàng Lưu Vong. Cậu là kẻ thế thân mà ông ấy nhắc tới trong thư sao?"


"Tôi cần thâm nhập vào phân khu nghiên cứu cấp trung," Minh trả lời, tay phải anh khẽ chạm vào Thẻ an ninh giả danh đặc vụ giấu trong ví da. "Tôi cần học cách hành xử của một đặc vụ Aras-Bio."


Hoàng Lưu Vong khẽ nhếch mép cười, nụ cười méo mó vô diện của gã đầy sự cay đắng. Gã đứng bật dậy, dáng người cao lớn dũng mãnh lập tức tạo ra một áp lực thực địa đè nặng không gian căn hầm. Gã chỉ vào một hành lang hẹp dài khoảng mười mét phía sau hầm, nơi gã đã tự chế một hệ thống cảm biến chuyển động bằng những sợi dây cước mảnh kết nối với những chiếc chuông gió rỉ sét.


"Cậu nghĩ chỉ cần một tấm thẻ giả và bộ vest đen là có thể bước qua cổng an ninh của tập đoàn sao?" Hoàng Lưu Vong rít lên qua kẽ răng. "Bọn đặc vụ Aras-Bio được huấn luyện từ trong trứng nước để triệt tiêu mọi thói quen cơ thể tự nhiên. Đi qua hành lang kia đi. Nếu cậu làm rung dù chỉ một chiếc chuông, cậu sẽ chết ngay khi vừa chạm chân vào sảnh vô trùng của Lê Khương."


Minh không nói một lời. Anh lướt người bước vào hành lang tối. Theo bản năng chiến đấu của nhân cách sát thủ Bóng Ma cấy ghép, Minh đi hơi khom lưng, trọng tâm cơ thể hạ thấp, bước chân di chuyển nhanh nhẹn, dẻo dai theo thói quen lách người qua các góc khuất để tránh camera.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng chuông gió rít lên chói tai vang vọng khắp căn hầm. Sợi dây cước mảnh đã chạm vào gấu áo măng-tô của anh.


Hoàng Lưu Vong bước tới, dùng bàn tay thô ráp bóp chặt lấy bả vai phải đang bị thương của Minh, cưỡng chế bẻ gập bắp tay anh ra phía sau. Cơn đau buốt nhói từ vết rách do xích sắt đêm qua khiến Minh khẽ nhăn mặt, nhưng anh vẫn giữ nhịp tim ổn định nhờ Kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim.


"Sai lầm tàn nhẫn!" Hoàng Lưu Vong gầm lên. "Sát thủ thế giới ngầm luôn di chuyển bằng ức bàn chân để giữ im lặng, vai hơi khum để che giấu vũ khí cận chiến. Nhưng đặc vụ an ninh Aras-Bio thì ngược lại. Họ đi thẳng lưng, đầu giữ cố định, gót chân đặt xuống trước để tạo ra một nhịp bước tuyến tính tuyệt đối. Nhìn đây!"


Hoàng Lưu Vong bước đi qua hành lang cảm biến. Dáng đi của gã thẳng tắp, hai cánh tay vung nhẹ theo một biên độ cố định không lệch một milimet, vai giữ thăng bằng như một thước đo thủy chuẩn. Gã đi qua hành lang mà không làm rung bất kỳ sợi dây cước nào.


Minh đứng lặng im, thính giác cực nhạy của anh tập trung phân tích tần số bước chân của Hoàng. Anh nhận ra đặc vụ tập đoàn luôn đặt gót chân xuống trước để giảm thiểu tiếng động trên sàn gạch vô trùng, nhịp thở của họ trùng khớp hoàn hảo với nhịp bước chân theo tỷ lệ hai bước một lần hít vào.


Minh mở cuốn sổ tay của Lão Đại, quét mắt qua Sơ đồ thói quen dáng đi G-Data. Các con số toán học, các góc độ chuyển động của khớp gối và khớp háng hiện lên trong đầu anh như một thuật toán phần mềm. Anh phải ghi đè thuật toán này lên bản năng chiến đấu của Bóng Ma.


Minh bước vào hành lang lần thứ hai. Anh cố gắng đi thẳng lưng, đặt gót chân xuống trước.


*Keng!*


Chiếc chuông ở cuối hành lang khẽ rung lên. Trọng tâm cơ thể anh bị lệch do vết thương ở vai phải đang co rút cơ.


"Lại!" Hoàng Lưu Vong lạnh lùng ra lệnh, gã ném một chai rượu rỗng xuống đất. "Đặc vụ Aras-Bio không bao giờ để vết thương chi phối dáng đi của mình. Cậu phải cô lập cơn đau ở vai phải ra khỏi thùy đỉnh. Đi thẳng lưng lên!"


Minh cắn chặt môi, vết thương mưng mủ ở lòng bàn tay trái lại rỉ máu khi anh siết chặt chiếc kẹp tóc bạc để kích hoạt cơn đau cấp tính, dùng nỗi đau này để chế ngự cơn co rút cơ ở vai phải. Anh đi lại lần thứ ba. Rồi lần thứ tư.


Cơ đùi của anh căng cứng, đau đớn dữ dội do phải duy trì một tư thế đi thẳng lưng cứng nhắc suốt nhiều giờ liền. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, trộn lẫn với nước mưa lạnh buốt bám trên da thịt. Nhưng lý trí toán học của một kỹ sư phần mềm đã giúp anh phân tích và điều chỉnh từng góc độ bước đi.


Lần thứ sáu.


Minh bước qua hành lang tối. Gót chân đặt xuống trước, gối thẳng, lưng giữ cố định góc chín mươi độ, hai cánh tay vung đều đặn theo biên độ mười lăm độ. Nhịp thở của anh đều đặn, lạnh lùng như một cỗ máy sinh học.


Hành lang hoàn toàn im lặng. Không một chiếc chuông gió nào rung lên.


Hoàng Lưu Vong đứng trong bóng tối, khẽ gật đầu đầy kinh ngạc trước khả năng tự điều chỉnh nhận thức đáng sợ của Minh. Gã bước lại gần, lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc lá cũ, rút một điếu nhưng không châm lửa.


"Cậu làm chủ được phong thái đặc vụ bên ngoài rồi đấy," Hoàng Lưu Vong trầm giọng nói, ánh mắt một mí sắc lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc kính lọc sắc của Minh. "Nhưng trò ngụy trang hành vi này chỉ là bước đệm thô sơ thôi."


Gã giật lấy Thẻ an ninh giả danh đặc vụ từ tay Minh, lật mặt sau có chứa dải từ bảo mật rồi ném trả lại cho anh kèm theo một gáo nước lạnh buốt:


"Lão Đại chưa kịp nói cho cậu biết sao? Cửa quét sinh trắc học đầu tiên của Phân khu nghiên cứu cấp trung Aras-Bio yêu cầu xác thực mống mắt động. Tấm thẻ giả này của cậu sẽ hoàn toàn vô dụng nếu không có mã di truyền thực tế của một đặc vụ thực sự đang hoạt động. Nếu cậu bước vào đó với mống mắt giả lập không có dòng máu chảy động lực học, hệ thống AI sẽ khóa chặt cửa vô trùng và xả Lethe-9 thiêu rụi não bộ của cậu trong vòng ba mươi giây."


Minh khẽ siết chặt tấm thẻ an ninh lạnh lẽo trong lòng bàn tay trái đang rỉ máu. Thời hạn cập nhật mã thẻ của Mai Chi chỉ còn lại hai mươi tư giờ, và rào cản sinh trắc học tối cao của tập đoàn đang sừng sững chặn đứng lối vào của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!