Nhạc nềnObsession

Bóng Đen Theo Dấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của lực lượng đặc nhiệm phản ứng nhanh Cường Lôi xé toạc màn mưa bão giông bám theo vách tường rỉ sét của trạm biến áp bỏ hoang Quận 5. Ánh chớp xanh đỏ từ xe tuần tra quét qua những ô cửa kính vỡ, hắt lên nền gạch ẩm ướt những vệt sáng ma quái.


Trần Nhật Minh khẽ siết chặt chiếc USB chứa sơ đồ bảo mật phân khu nghiên cứu cấp trung của Aras-Bio trong lòng bàn tay trái rướm máu. Vết thương rách sâu mưng mủ nhiễm trùng nặng hơn do dính nước cống bẩn, đau nhói lên từng hồi theo nhịp đập của trái tim lạnh lẽo. Bên mũi phải, vệt máu cam loãng do con chip M-Chip quá nhiệt lúc nãy vẫn còn âm ấm, chảy dài xuống cằm trước khi bị Minh dùng tay áo măng-tô đen quệt sạch. Anh nhớ đến vết máu cam nhỏ xuống chiếc bàn phím cơ cũ kỹ ở trạm biến áp lúc nãy, một dấu vết sinh học nguy hiểm mà anh chưa kịp xóa bỏ. Nhưng lúc này, tiếng xích sắt và tiếng bước chân nện rầm rập của truy binh không cho phép anh chần chừ.


"Đi lối này, Minh!" Sơn Lỳ khàn giọng rít lên qua kẽ răng, một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái nơi chiếc xương sườn gãy đang chọc vào da thịt. Dưới nhãn quan bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, khuôn mặt của Sơn Lỳ chỉ là một mảng da phẳng lì, nhòe mờ như một bức tranh sơn dầu bị quệt nước bẩn. Nhưng dáng đi khập khiễng và mùi dầu máy nồng nặc bám trên chiếc áo khoác bò rách vá của gã là thứ không thể nhầm lẫn.


Minh khẽ đỡ lấy vai Sơn Lỳ, thính giác cực nhạy của anh lọc qua tiếng mưa bão để định vị tiếng bước chân gầm rú phía sau. "Sơn, mày đến phòng khám của Bác sĩ Lâm trước. Tao sẽ cắt đuôi tụi nó rồi về căn hộ Xá Tây sau. Đi chung lúc này cả hai sẽ cùng chết."


Sơn Lỳ định cãi lại, nhưng ánh mắt trống rỗng, vô cảm tột độ của Minh dưới chiếc kính lọc sắc chuyên dụng khiến gã khựng lại. Lethe-9 đã bào mòn các synapse cảm xúc của Minh, biến anh thành một thực thể toán học chỉ biết tính toán xác suất sinh tồn. Sơn Lỳ cắn răng gật đầu, lách người xuống ngách cống ngầm tối tăm dẫn về phía đường Hùng Vương. Minh đứng lại trong bóng tối của trạm biến áp thêm ba giây, ném chiếc vỏ lon rỗng sang hướng ngược lại để đánh lạc hướng chó săn sinh học của đội Cường Lôi, rồi nhanh chóng lướt đi trong đêm mưa lạnh buốt.


***


Hai tiếng sau, Minh trở về đến Chung cư cũ Xá Tây ở Quận 5. Cơn bão vẫn chưa dứt, nước mưa xối xả gột rửa những vết bẩn trên chiếc áo măng-tô đen nhưng không thể làm dịu đi luồng nhiệt nóng rực đang tỏa ra từ vùng da cấy ghép sau tai trái của anh. Con chip M-Chip vẫn đang vo ve chói tai, báo hiệu tiến trình đào thải sinh học đang diễn ra âm thầm bên trong vỏ não.


Minh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai, đi qua lối cầu thang bộ ẩm ướt rêu phong. Hành lang chung cư cũ tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và thức ăn ôi thiu của những căn hộ nghèo khổ xung quanh. Anh khẽ gạt nhẹ gọng kính lọc sắc chuyên dụng bên tai trái, kích hoạt màng lọc phân cực thạch anh để quét qua các góc khuất. Không có camera AI lắp lén ở đầu hành lang. Không có cảm biến nhiệt độ.


Tuy nhiên, khi bước đến trước cửa phòng mình, Minh khựng lại.


Dưới ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ tròng kính lọc sắc, Minh phát hiện một sợi chỉ mảnh như tơ nhện, màu xám tro, được căng ngang từ mép cửa gỗ sang khung sắt rỉ sét của hành lang ở độ cao cách mặt đất khoảng mười centimet. Đó là một cái bẫy sợi chỉ thủ công—thứ chỉ có những kẻ săn dấu vết chuyên nghiệp hoặc thám tử tư lão luyện mới sử dụng để kiểm tra xem chủ phòng đã trở về hay chưa.


Sợi chỉ vẫn nguyên vẹn. Nhưng điều đó có nghĩa là kẻ đặt bẫy đang ở rất gần, hoặc thậm chí... đang đứng ngay trong bóng tối phía sau anh.


"Kỹ sư Trần Nhật Minh, hay tôi nên gọi anh là Bóng Ma Chợ Lớn?"


Một giọng nói trầm ấm, đều đặn vang lên từ góc tối của hành lang hẹp, ngay bên cạnh tủ điện cũ rỉ sét.


Minh không quay đầu lại. Tay phải anh lén luồn vào trong ống tay áo măng-tô đen, ngón tay chạm vào báng cầm lạnh ngắt của con dao mổ sinh học laser. Tay trái mưng mủ mủ khẽ siết chặt chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy dưới thắt lưng da để giữ vững thực tại. Thông qua thính giác phân tích tần số âm học lâm sàng, Minh nghe thấy tiếng bước chân nện rất khẽ, nhịp thở sâu và đều đặn theo chu kỳ của một kẻ có tinh thần thép.


Từ trong bóng tối, một gã đàn ông bước ra. Gã khoảng ba mươi hai tuổi, dáng người cao ráo gầy gò, mặc chiếc áo khoác măng-tô xám cổ điển, đầu đội mũ phớt che nửa khuôn mặt nhòe mờ vô diện trong mắt Minh. Tay gã cầm một chiếc tẩu thuốc lá điện tử phát ra ánh sáng lam nhạt của màn hình hiển thị vi mạch. Đó là Lâm Phong — thám tử tư độc lập xuất sắc của Chợ Lớn.


"Anh đi giao hàng muộn đấy," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói mang theo sự mỉa mai đầy tinh tế. Gã lướt mắt nhìn vết thương rách sâu ở bả vai phải của Minh và vệt máu khô bên mũi anh. "Tôi đã đợi ở đây hơn một tiếng. Sợi chỉ tôi giăng ở cửa vẫn chưa đứt, chứng tỏ anh vừa trải qua một đêm bận rộn ngoài phố."


Minh xoay người lại, khuôn mặt ẩn sau chiếc kính lọc sắc hoàn toàn vô cảm, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Anh sử dụng Cảnh giới 3 (Ngụy trang sinh trắc), cưỡng chế các cơ mặt không được có bất kỳ biểu cảm vi mô nào bộc lộ sự dao động tâm lý. Giọng nói anh cất lên, khàn đặc và cộc cằn, mô phỏng hoàn hảo nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc:


"Mày là ai? Biến khỏi đây trước khi tao cắt họng mày."


Lâm Phong khẽ cười, gã đưa tẩu thuốc lên môi rít một hơi dài. Ánh sáng xanh từ tẩu thuốc khẽ phản chiếu qua tròng kính của Minh. "Bóng Ma Chợ Lớn nổi tiếng tàn nhẫn, nhưng lại có thói quen đứng tựa vai vào tường góc ba mươi độ khi gặp nguy hiểm—một thói quen đặc trưng của những kẻ dành cả ngày trước màn hình máy tính để viết mã nguồn. Thú vị thật. Một sát thủ thế giới ngầm lại mang hành vi cơ thể của một kỹ sư phần mềm mất tích cách đây nửa năm."


Minh khẽ nheo mắt dưới kính lọc sắc. Lời nói của Lâm Phong đâm thẳng vào ranh giới bí mật danh tính của anh. Con chip M-Chip sau tai trái đột ngột co thắt, phát ra tiếng vo ve dữ dội hơn, cố gắng giải phóng bản năng bạo lực của nhân cách sát thủ để lao vào kết liễu kẻ đối diện. Nhưng Minh biết hành lang này có lắp camera an ninh công cộng của cảnh sát ở đầu hẻm lớn, bất kỳ vụ động thủ nào lúc này cũng sẽ kích hoạt báo động đỏ của Đại úy Phan Thanh.


"Tao không biết mày đang nói về cái gì," Minh trả lời, giọng phẳng lặng không chút âm điệu. Anh chủ động nhìn lệch vào sống mũi của Lâm Phong để triệt tiêu mọi phản xạ giãn nở đồng tử mà gã thám tử đang cố gắng quan sát.


Lâm Phong khẽ gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc điện tử vào lòng bàn tay. Thiết bị này đột ngột phát ra một tiếng bíp nhỏ, màn hình hiển thị tần số nhịp tim của Minh đang dao động ở mức sáu mươi nhịp một phút. Lâm Phong khẽ nhướng mày: "Nhịp tim sáu mươi mốt. Không tăng, không giảm. Anh kiểm soát cơ thể tốt đấy. Nhưng anh có biết chiếc tẩu thuốc này của tôi tích hợp cảm biến đo tần số tim tầm gần bằng sóng điện từ không? Người bình thường khi bị gọi danh tính thật sẽ có một phần nghìn giây lệch nhịp. Còn anh... anh đã đóng băng cảm xúc của mình bằng hóa chất, đúng không?"


Lâm Phong đột ngột buông tay, chiếc tẩu thuốc điện tử rơi tự do xuống nền gạch xi măng ngay trước mũi giày của Minh.


Đó là một phép thử phản xạ. Một kỹ sư phần mềm sẽ có xu hướng đưa chân ra đỡ hoặc cúi người nhặt theo bản năng bảo vệ đồ công nghệ đắt tiền. Ngược lại, một sát thủ tàn nhẫn sẽ đứng bất động hoặc lùi lại một bước phòng thủ.


Minh đứng im như một tượng đá. Đôi giày da cũ bám đầy bùn đất của anh không hề nhúc nhích dù chỉ một milimet. Chiếc tẩu thuốc rơi xuống đất, vỡ tan phần vỏ nhựa lộ ra bảng mạch xanh lè nhấp nháy đỏ.


Lâm Phong nhìn chiếc tẩu thuốc vỡ, rồi ngước mảng mặt nhòe mờ lên nhìn Minh, thở dài: "Phản xạ của Bóng Ma hoàn hảo. Nhưng chính sự hoàn hảo đó lại là câu trả lời. Một sát thủ thực sự sẽ không cần phải gồng cứng cơ vai trái để kiềm chế cơn run rẩy do tác dụng phụ của Neuro-Soma như anh đang làm đâu."


Lâm Phong lùi lại một bước, chìm dần vào bóng tối của lối cầu thang bộ. Trước khi biến mất hoàn toàn vào đêm mưa bão, gã ném một phong bì da màu xám tro xuống nền đất ẩm ướt.


"Aras-Bio đã biết anh chưa chết, Trần Nhật Minh. Có kẻ đã thuê tôi để tìm anh trước khi bọn chúng dọn sạch bộ não của anh vĩnh viễn. Hãy giữ lấy thứ này, nó thuộc về quá khứ mà anh đã đánh đổi."


Tiếng bước chân của Lâm Phong xa dần rồi mất hút dưới tầng trệt. Minh đứng lặng im giữa hành lang vắng lặng thêm một phút, thính giác cực nhạy của anh xác nhận gã thám tử đã hoàn toàn rời khỏi chung cư. Anh cúi xuống, dùng bàn tay phải không bị thương nhặt phong bì da lên, rồi dùng chìa khóa mở cửa bước vào căn phòng tối tăm của mình.


Trong căn phòng chật hẹp ngập tràn linh kiện máy tính cũ, Minh úp toàn bộ các tấm gương xuống bàn theo Quy tắc Không nhìn gương quá 10 giây để ngăn chặn sự trỗi dậy của nhân cách Bóng Ma gốc. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục, dưới ánh đèn pin đỏ, anh mở phong bì da ra.


Bên trong là một bức ảnh cũ chụp Minh thời còn là kỹ sư phần mềm tại công ty cũ, nụ cười của anh trong ảnh trông thật xa lạ và lương thiện. Phía sau bức ảnh có ghi một dòng chữ bằng mực vật lý: *"Bọn chúng đã biết anh đang mang danh tính của một kẻ đã chết. Trò chơi giả lập này sắp kết thúc rồi."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!