Nhạc nềnObsession

Mạng Lưới Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rát buốt nện xuống những tấm tôn rỉ sét của Trạm biến áp bỏ hoang Quận 5, tạo nên một chuỗi âm thanh rầm rập như tiếng súng máy liên thanh. Gió đêm lùa qua những kẽ tường gạch nứt nẻ, mang theo mùi ẩm mốc của nước mưa trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc phát ra từ các đường cáp điện cao thế cũ kỹ. Trần Nhật Minh đứng dưới bóng tối của một mái hiên di động, đôi mắt ẩn sau chiếc kính lọc sắc chuyên dụng khẽ nheo lại để quan sát mạng lưới tia hồng ngoại vô hình đang quét dọc hàng rào kẽm gai.


Bả vai phải của anh, vết rách sâu hoắm do sợi xích sắt của Sói Xám cào trúng từ đêm trước, đang rỉ ra một thứ dịch lỏng ấm nóng dưới lớp băng gạc ẩm ướt. Nhưng thứ tệ hơn là lòng bàn tay trái. Vết đâm từ chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy đã mưng mủ nặng do dính nước cống bẩn trong cuộc đào thoát dưới lòng đất Chợ Lớn. Cơn đau rát bỏng nhức nhối dội lên từng nhịp theo tiếng tim đập, nhưng Lethe-9 đã dập tắt hoàn toàn phản ứng cảm xúc của anh. Minh nhìn bàn tay trái đang run rẩy dữ dội của mình—di chứng co thắt cơ vô thức do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Soma—với một sự thờ ơ lạnh lùng như thể đang nhìn một linh kiện cơ khí bị rỉ sét.


"Tránh bên trái ba bước, Minh. Ở đó có một cảm biến rung cơ học nối đất," giọng nói khàn đặc của Nguyễn Thanh Sơn (Sơn Lỳ) vang lên từ phía sau. Sơn Lỳ ôm chặt lấy mạn sườn trái, nơi chiếc xương sườn gãy đang nhói lên theo từng bước đi khập khiễng.


Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, Sơn Lỳ chỉ là một bóng người gầy gò lệch vai với khuôn mặt phẳng lì, nhòe mờ như một bức tranh sơn dầu bị quệt nước. Minh không thể nhận diện ngũ quan của người anh em chí cốt, anh chỉ định vị gã qua tiếng bước chân kéo lê và mùi dầu máy nồng nặc bám trên chiếc áo khoác bò rách vá.


Minh khẽ gật đầu, bước qua một dầm thép rỉ sét, đôi bàn tay đeo găng cao su cách điện dày cộp cẩn thận bám vào khung cửa sắt rách nát để lách vào bên trong phòng máy của trạm biến áp.


Không gian bên trong tối tăm và ngột ngạt, chỉ được chiếu sáng bởi những vệt sáng xanh lam nhạt phát ra từ các màn hình thiết bị lập trình cầm tay đặt trên một chiếc bàn gỗ mục. Mùi nhựa thông cháy, mùi mỡ hàn và khói thuốc lá giá rẻ lơ lửng trong không khí.


Ở góc phòng, một cô gái có dáng người nhỏ nhắn đang gõ phím với tốc độ chóng mặt trên chiếc máy tính bảng chuyên dụng siêu bền. Tóc cô cắt ngắn nhuộm hồng, tai đeo đầy khuyên bạc khẽ leng keng theo từng cử động đầu. Phía sau cô, một người đàn ông mù đeo kính râm đen đang ngồi bất động trên chiếc ghế súp nhựa, các ngón tay thon dài liên tục gõ nhịp nhịp nhàng trên đùi.


"Đến đúng giờ đấy, Sơn Lỳ," cô gái cất tiếng, giọng lanh chanh và đầy thực dụng. Trong mắt Minh, khuôn mặt cô chỉ là một mảng hồng xám nhòe nhoẹt vô diện. Nhưng thính giác cực nhạy của anh lập tức ghi nhận tần số giọng nói sắc sảo này—đây chính là Lê Thị Trâm (Trâm Mắt Mèo), nữ quái tin tặc của Chợ Lớn.


Người đàn ông mù bên cạnh khẽ nghiêng đầu, đôi tai đeo bộ tai nghe chụp chuyên dụng của quân đội khẽ nhúc nhích. Đó là Khoa Mù, kỹ sư mạng lậu chuyên lập trình bằng giọng nói.


"Gã đi cùng mày... nhịp thở quá chậm, chỉ sáu mươi lần một phút. Sức nóng tỏa ra từ thùy thái dương trái của gã rất cao, thiết bị quét sóng từ của tao đang báo động," Khoa Mù trầm giọng nói, giọng nói ấm áp nhưng lạnh lùng cảnh giác.


Minh bước tới trước bàn gỗ, không tốn một lời chào hỏi xã giao. Anh rút chiếc USB dữ liệu bảo mật từ túi áo khoác măng-tô đen, đặt nó xuống mặt bàn sũng nước mưa.


"Tôi cần thuật toán giải mã Ghost-Key để bẻ khóa tệp tin này," Minh nói, giọng phẳng lặng không chút âm điệu cảm xúc. "Cơ chế tự hủy của nó đang bị tạm dừng ở mức hai phút ba mươi giây nhờ một đoạn mã rác tôi chèn vào chu kỳ quét mười lăm giây của Lão Đại."


Trâm Mắt Mèo huýt sáo một tiếng, ngước mảng mặt nhòe mờ của mình lên nhìn Minh: "Mày là gã sát thủ Bóng Ma mà giang hồ đồn đại đấy à? Nhìn giống một thằng kỹ sư phần mềm bị hỏng não hơn. Được thôi, tao có thuật toán Ghost-Key. Nhưng giao dịch ở Chợ Lớn không có chuyện miễn phí. Tao muốn mày giúp tao xóa sạch dữ liệu truy vết của tập đoàn Aras-Bio trên máy chủ trạm điều khiển Quận 5. Bọn an ninh của Tiến sĩ Lê Khương đang dùng một chương trình AI quét mống mắt để truy lùng mống mắt của tao."


"Thỏa thuận được thiết lập," Minh trả lời ngay lập tức, không một chút do dự. Lethe-9 đã triệt tiêu nỗi sợ hãi và sự nghi ngại trong anh, biến mọi quyết định thành một bài toán tối ưu hóa lợi ích.


Trâm Mắt Mèo cười khẩy, nhanh chóng cắm chiếc USB của Minh vào cổng kết nối của bộ giải mã vi mạch tự chế.


*TÍT. CẢNH BÁO: HỆ THỐNG PHÁT HIỆN SỰ KẾT NỐI NGOẠI VI. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY KÍCH HOẠT TRỞ LẠI: 02:30... 02:29...*


"Mẹ kiếp, nhanh lên Trâm!" Sơn Lỳ ôm sườn rít lên, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đang nhấp nháy đỏ.


Trâm Mắt Mèo nhanh chóng nạp Thuật toán giải mã Ghost-Key vào cổng giải mã. Các dòng lệnh màu xanh lá bắt đầu chạy cuồn cuộn trên màn hình máy tính bảng của cô, tấn công trực tiếp vào lớp mã hóa sinh học của USB.


Nhưng ngay khi đoạn mã Ghost-Key vừa chạm vào lớp bảo mật sâu hơn, một biểu tượng con mắt màu đỏ khổng lồ đột ngột xuất hiện trên màn hình, đè bẹp toàn bộ các dòng lệnh màu xanh.


*CẢNH BÁO: KÍCH HOẠT TƯỜNG LỬA SINH HỌC ARAS-MIND. PHÁT HIỆN SỰ TRUY CẬP TRÁI PHÉP CẤP ĐỘ 1. KHỞI ĐỘNG QUY TRÌNH QUÉT NGƯỢC ĐỊA CHỈ IP NGUỒN.*


"Chết tiệt!" Trâm Mắt Mèo gào lên, các ngón tay gõ phím nhanh như chớp. "Tường lửa tự học của Aras-Mind đã được nâng cấp! Có kẻ đang trực tiếp điều khiển đợt quét ngược này từ máy chủ trung tâm!"


Thông qua thính giác phân tích tần số âm học cực nhạy, Minh nghe thấy tiếng rít của các tụ điện trong trạm biến áp bắt đầu tăng tần số hoạt động. Sóng điện từ cực mạnh tỏa ra khiến thùy thái dương trái của anh đau nhói, chiếc M-Chip thần kinh sau tai bắt đầu phát ra tiếng vo ve chói tai.


"Là Phạm Thùy Trang," Minh nói, giọng vẫn lạnh lùng phẳng lặng dù mồ hôi hột đã rịn ra trên trán. "Nữ hacker của an ninh Aras-Bio. Cô ta đang sử dụng siêu máy tính của tập đoàn để thực hiện một cuộc truy quét kỹ thuật số diện rộng nhằm định vị nguồn phát sóng lậu này."


"Tao sẽ chặn cô ta lại!" Trâm Mắt Mèo kích hoạt một tường lửa proxy thô sơ để che giấu địa chỉ IP của trạm phát sóng lậu.


Nhưng chỉ chưa đầy ba mươi giây sau, màn hình máy tính bảng của Trâm đột ngột nứt vỡ một đường nhỏ do quá nhiệt. Tường lửa proxy của cô bị xuyên thủng hoàn toàn dưới đợt tấn công dồn dập của Thùy Trang.


"Không được rồi! Siêu máy tính của bọn tập đoàn mạnh quá! Chỉ cần ba phút nữa là cô ta sẽ định vị được chính xác căn phòng này!" Trâm hoảng loạn hét lên.


Khoa Mù lập tức hành động. Ngón tay gã gõ nhịp liên tục trên đùi, giọng nói trầm ấm của gã cất lên đều đặn vào bộ thu âm giọng nói: "Kích hoạt giao thức P2P. Phân tán lưu lượng quét của Thùy Trang sang năm trăm nút mạng lậu của khu ổ chuột Chợ Lớn. Chuyển hướng dòng dữ liệu ngược về máy chủ công cộng của cảnh sát Quận 5."


"Để tôi," Minh bước tới, gạt Trâm Mắt Mèo sang một bên. Bàn tay trái run rẩy của anh đặt lên bàn phím cơ. Cho dù Lethe-9 đã xóa sạch ký ức cá nhân của anh, nhưng tư duy logic của một kỹ sư phần mềm cao cấp vẫn nằm nguyên vẹn trong thùy đỉnh của não bộ.


Minh đeo kính lọc sắc chuyên dụng, quan sát quỹ đạo quét dữ liệu của Thùy Trang hiển thị dưới dạng các luồng sáng đỏ nhấp nháy trên màn hình.


"Cô ta đang sử dụng thuật toán quét tuyến tính," Minh phân tích, giọng nói phẳng lặng như một lập trình viên đang đọc báo cáo lỗi. "Thùy Trang có thói quen quét dồn dập vào các cổng kết nối chẵn để tối ưu hóa tốc độ của siêu máy tính. Đây là một điểm yếu tư duy tuyến tính của AI giám sát."


Minh bắt đầu gõ lệnh bằng tay phải, giữ chặt cổ tay trái đang run để kiềm chế cơn co thắt cơ. Anh chủ động chuyển toàn bộ luồng dữ liệu giải mã Ghost-Key sang các cổng lẻ (cổng 8081, 8083, 8085) để tránh né hoàn toàn đợt quét của Thùy Trang. Đồng thời, anh lập trình ngược một đoạn mã rác chứa vòng lặp vô hạn và lén gieo đoạn mã ẩn 'Bản Ngã' vào gói tin phản hồi.


"Mày đang làm gì thế, Minh?" Sơn Lỳ hỏi, giọng run lên vì lo lắng.


"Tạo một bẫy dữ liệu giả," Minh trả lời đều đều. "Tôi gieo một đoạn mã ẩn tự học vào luồng quét ngược của cô ta. Khi siêu máy tính của cô ta nhận được gói tin này, nó sẽ tự động rơi vào một vòng lặp logic vô hạn để tính toán tọa độ giả tại trụ sở cảnh sát Quận 5."


Trên màn hình, những vệt sáng đỏ của đợt quét ngược đột ngột khựng lại, rồi bắt đầu quay cuồng hỗn loạn quanh địa chỉ IP giả lập của sở cảnh sát.


"Thành công rồi! Cô ta bị sập bẫy dữ liệu giả!" Trâm Mắt Mèo hét lên đầy phấn khích. "Tín hiệu định vị của cô ta đã bị mất dấu hoàn toàn! Chúng ta có mười phút!"


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho đợt lập trình ngược khẩn cấp này là cực kỳ đắt. Sức nóng tỏa ra từ chiếc M-Chip thần kinh sau tai trái của Minh đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Một vệt máu đỏ sẫm đột ngột chảy ra từ mũi phải của anh, nhỏ xuống bàn phím cơ cũ kỹ. Thùy thái dương sưng tấy nhức nhối như muốn nứt vỡ, nhưng khuôn mặt Minh vẫn phẳng lặng, không một nếp nhăn đau đớn.


Đồng thời, lượng điện năng tiêu thụ cực lớn từ các máy chủ lậu hoạt động hết công suất đã khiến hệ thống điện của trạm biến áp bỏ hoang bị quá tải nghiêm trọng. Tiếng rít của các biến áp cũ rỉ sét vang lên chói tai, những tia lửa điện màu xanh bắt đầu bắn ra liên tục từ các cuộn dây đồng bảo quản rách nát. Mùi khét lẹt của nhựa cháy bốc lên nồng nặc.


"Máy phát điện sắp cháy rồi!" Khoa Mù cảnh báo, tay gã nhanh chóng tháo bộ tai nghe chụp chuyên dụng.


"Cố lên một chút nữa thôi!" Trâm Mắt Mèo nhìn chằm chằm vào thanh tiến trình giải mã trên màn hình máy tính bảng: *92%... 95%... 98%...*


Chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy giấu dưới thắt lưng da của Minh khẽ rung nhẹ dưới tác động của từ trường cực mạnh trong phòng máy. Minh nhắm nghiền mắt trái đang bị bỏng rát do sụt áp ánh sáng, dồn toàn bộ lý trí còn sót lại để duy trì sự tỉnh táo trước khi M-Chip thần kinh bị quá nhiệt đánh gục.


*BÍP. GIẢI MÃ HOÀN TẤT 100%. TRÍCH XUẤT DỮ LIỆU THÀNH CÔNG.*


Màn hình máy tính bảng của Trâm Mắt Mèo hiển thị một sơ đồ kiến trúc ba chiều màu xanh lam sáng rực. Đó là sơ đồ hệ thống an ninh và các điểm mù tuần tra của Phân khu nghiên cứu cấp trung Aras-Bio Quận 5—manh mối tối quan trọng để Minh thực hiện kế hoạch giả dạng đặc vụ thâm nhập ở cấp sau.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc sơ đồ vừa hiện lên đầy đủ, một dòng chữ màu đỏ rực đột ngột đè lên toàn bộ màn hình:


*HỆ THỐNG ARAS-MIND ĐÃ PHÁT HIỆN LỖ HỔNG LOGIC. KÍCH HOẠT QUY TRÌNH QUÉT TOÀN DIỆN DIỆN RỘNG. XÁC ĐỊNH TỌA ĐỘ THỰC TẾ: TRẠM BIẾN ÁP BỎ HOANG QUẬN 5. ĐỘ CHÍNH XÁC: 99%.*


Phạm Thùy Trang đã bẻ gãy bẫy dữ liệu giả của Minh sớm hơn dự kiến nhờ thuật toán tự học của siêu máy tính tập đoàn.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía tủ điện chính của trạm biến áp. Toàn bộ hệ thống nguồn phát sóng lậu bị chập điện, bốc cháy dữ dội trong những tia lửa điện xanh loét. Các màn hình máy tính vụt tắt ngúm, đưa căn phòng rơi vào bóng tối dày đặc của đêm mưa bão.


Từ phía xa ngoài phố lớn Chợ Lớn, tiếng còi hú dồn dập của lực lượng đặc nhiệm phản ứng nhanh Cường Lôi bắt đầu vang lên, xé toạc màn đêm lạnh lẽo hướng thẳng về phía trạm biến áp bỏ hoang Quận 5.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!