Kẻ Vô Cảm Tỉnh Giấc
Tiếng mưa bão gầm rú ngoài hẻm 148 Hùng Vương dội vào màng nhĩ Trần Nhật Minh như một chuỗi tần số âm thanh bị bóp méo qua một bộ lọc kim loại rỉ sét. Anh mở mắt. Ánh sáng từ chiếc đèn huỳnh quang treo trên trần phòng khám lậu chớp tắt liên tục, rọi xuống nhãn quan của anh những vệt sáng xanh loét, lạnh lẽo.
Minh không cảm thấy đau. Vết rách sâu hoắm ở bả vai phải do sợi xích sắt của Sói Xám cào trúng vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc cáu bẩn. Lòng bàn tay trái của anh—nơi chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy đâm xuyên qua để làm mỏ neo nhận thức—đã bắt đầu mưng mủ, sưng tấy và rát bỏng do dính nước cống bẩn trong cuộc đào thoát. Thế nhưng, hệ thần kinh của anh không hề truyền về bất kỳ tín hiệu đau đớn nào. Lethe-9 đã làm tê liệt các thụ thể cảm giác, để lại trong đại não anh một khoảng trống rỗng, phẳng lặng và vô vị đến đáng sợ. Anh nhìn xuống bàn tay trái đang run rẩy dữ dội của mình—một di chứng co thắt cơ vô thức do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Soma—với một sự thờ ơ lạnh lùng, như thể đang quan sát một bộ phận cơ khí bị lỗi của một cỗ máy xa lạ.
Trong tầm mắt bị tàn phá bởi hội chứng mù mặt prosopagnosia, không gian xung quanh Minh nhòe mờ thành những mảng màu xám xịt và xanh neon đan xen. Phía bên cạnh giường, một bóng người gầy gò đang ngồi gục đầu, một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái. Minh không thể nhìn rõ ngũ quan của gã, nhưng dựa vào dáng đứng lệch vai, nhịp thở khò khè đứt quãng và mùi dầu máy nồng nặc bám trên chiếc áo khoác bò rách vá, anh biết đó là Nguyễn Thanh Sơn. Sơn Lỳ đã dùng chút sức tàn từ chiếc xương sườn gãy để kéo anh ra khỏi phòng khám của Lão Tam, lội qua hệ thống cống ngầm sũng nước bẩn để đưa anh về đây.
"Mày tỉnh rồi à, Minh?" Giọng Sơn Lỳ khàn đặc, rè đi qua bộ lọc thính giác đang suy nhược của Minh. "Bác sĩ Lâm... lão đang chuẩn bị máy quét. Lần này mày chơi liều quá. Nếu tao không kéo mày đi kịp, Lão Tam đã biến mày thành một thằng đần vô tri rồi."
Minh không trả lời. Giọng nói của anh cất lên, phẳng lặng và hoàn toàn không có chút âm điệu cảm xúc nào: "Tôi vẫn nhớ tôi có một em gái tên là Hạ Vy. Tôi vẫn nhớ tôi phải cứu cô ấy khỏi máy chủ Aras-Mind. Nhưng tôi không nhớ nổi khuôn mặt của cô ấy lúc sáu tuổi. Tôi không nhớ bài hát sinh nhật. Ký ức đó đã bị xóa vĩnh viễn."
Sơn Lỳ im lặng, gục đầu sâu hơn. Sự hy sinh của Minh để đổi lấy mạng sống cho gã khỏi bị Lão Tam xóa não đã để lại một vết sẹo đạo đức tàn nhẫn trong lòng gã quái xế Chợ Lớn.
Một bóng người khác bước ra từ phòng pha chế tối tăm. Trong mắt Minh, khuôn mặt của người đàn ông này là một khoảng trống nhòe mờ, phẳng lì không có ngũ quan. Nhưng thính giác cực nhạy của Minh lập tức nhận diện được nhịp thở đều đặn theo chu kỳ bốn giây hít vào, bảy giây giữ lại và tám giây thở ra đặc trưng.
"Đừng cử động mạnh, Nhật Minh. Cậu vừa trải qua một đợt sốc hóa chất cực nặng đấy."
Đó là Lê Đăng Khoa—Bác sĩ Lâm của Phòng khám lậu 148 Hùng Vương. Gã đặt chiếc máy quét sóng não cầm tay cũ kỹ lên bàn gỗ, tay khẽ run khi chuẩn bị ống tiêm. Minh khẽ nheo mắt, hướng chiếc kính lọc sắc chuyên dụng đeo trên mắt về phía cổ tay của Lâm khi gã kéo tay áo lên để sát trùng dụng cụ. Dưới màng lọc quang học phân cực thạch anh, Minh quan sát thấy một vết sẹo mổ hình bán nguyệt cũ kỹ, sắc gọn nằm ngay dưới lồi cầu xương quay của Lâm. Đó là vết sẹo đặc trưng của các nghiên cứu viên Aras-Bio cũ khi họ tự phẫu thuật tháo gỡ chip giám sát nội bộ trước khi đào tẩu.
Sự dằn vặt của Bác sĩ Lâm không chỉ đến từ lòng trắc ẩn thông thường; vết sẹo hình bán nguyệt kia là bằng chứng cho thấy gã từng là một phần của bộ máy tội ác đã gián tiếp đẩy hai anh em Minh vào bi kịch sinh tử này.
"Để tôi kiểm tra thùy thái dương của cậu," Bác sĩ Lâm khẽ thở dài, áp đầu dò của máy quét sóng não vào vùng da sưng tấy sau tai trái của Minh.
Chiếc máy quét phát ra những tiếng bíp vo ve đơn điệu. Màn hình hiển thị các xung điện não dưới dạng những đường đồ thị màu đỏ nhấp nháy hỗn loạn. Lâm nhìn vào màn hình, nét mặt nhòe mờ của gã khẽ co thắt lại trong sự lo âu tột độ.
"Lethe-9 đã phá hủy hoàn toàn các liên kết synapse ở vùng thùy thái dương trái của cậu để xóa sạch ký ức mục tiêu," Lâm khàn giọng nói, giọng gã run lên vì dằn vặt. "Nhiệt lượng tỏa ra từ chiếc M-Chip thần kinh đang ở mức bốn mươi mốt độ C. Các tế bào não xung quanh đang bị hoại tử nhanh hơn tôi tưởng. Nếu tiếp tục lạm dụng thuốc Neuro-Soma để cưỡng chế ức chế nhân cách sát thủ, cậu chỉ còn tối đa sáu tháng trước khi mất trí hoàn toàn. Tôi... tôi đã gián tiếp tạo ra công nghệ này... và giờ tôi phải chứng kiến nó tàn phá cậu."
Minh nhìn thẳng vào khoảng trống vô diện của Lâm, giọng nói vẫn đều đều như một chiếc máy phát nhạc tự động: "Sáu tháng là quá đủ để thâm nhập vào Aras-Bio. Hãy tiêm thuốc cho tôi. Tôi cần sự tỉnh táo để phân tích dữ liệu."
Bác sĩ Lâm im lặng một lúc lâu, rồi lén lau vệt mồ hôi trên trán. Gã rút từ tủ thuốc một liều Neuro-Soma đặc trị—hợp chất hóa học do chính gã tự điều chế từ các hoạt chất ức chế thụ thể thần kinh và thảo dược Đông y. Mũi kim kim loại lạnh buốt đâm vào bắp tay Minh. Luồng hóa chất mát lạnh chạy dọc theo tủy sống, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt thùy thái dương trái của anh. Cơn run rẩy ở các ngón tay trái giảm dần, và cơ mặt của Minh giãn ra, phẳng lặng như một mặt hồ không gió.
Để tự kiểm tra nhận thức, Minh rút từ trong túi áo ngực bức ảnh gia đình cũ rách nát—mỏ neo nhận thức duy nhất của anh. Anh đặt bức ảnh dưới ánh đèn huỳnh quang xanh loét, đeo kính lọc sắc lên để quan sát. Trong ảnh, hình bóng của người mẹ quá cố và em gái Hạ Vy hiện lên mờ nhạt. Anh biết họ là người thân của mình, anh biết anh yêu thương họ, nhưng Lethe-9 đã triệt tiêu hoàn toàn phản ứng cảm xúc của anh. Nhịp tim của anh hiển thị trên máy quét vẫn đứng yên ở mức sáu mươi nhịp một phút. Không có một sự dao động nào, không có một giọt nước mắt nào rơi xuống lòng bàn tay rướm máu. Sự vô cảm tuyệt đối đã biến anh thành một sát thủ Bóng Ma hoàn chỉnh bên ngoài, nhưng sâu trong lõi nhận thức, mười phần trăm Bản Ngã phụ được bảo vệ bởi chiếc kẹp tóc bạc vẫn đang gào thét câm lặng.
Minh thọc tay vào túi áo khoác măng-tô đen, rút chiếc USB dữ liệu bảo mật lấy từ Lão Tam ra. Chiếc USB bằng hợp kim titan lạnh lẽo, sáng bóng dưới ánh đèn phòng khám.
"Tôi cần máy tính," Minh nói, bước xuống giường bệnh. Bước chân của anh vững chãi nhưng cứng nhắc, hoàn toàn mất đi sự linh hoạt tự nhiên của một con người.
Bác sĩ Lâm dẫn anh đến chiếc máy tính để bàn cũ kỹ bám đầy bụi bẩn ở góc phòng pha chế. Minh cắm chiếc USB vào cổng kết nối. Màn hình máy tính lập tức chuyển sang màu đỏ rực với biểu tượng con mắt ba chiều của hệ thống an ninh Aras-Bio.
*BÁO ĐỘNG: YÊU CẦU XÁC THỰC MỐNG MẮT VÀ MÃ DI TRUYỀN THẦN KINH. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY: 05:00.*
"Lớp mã hóa lượng tử sinh học của tập đoàn," Bác sĩ Lâm thốt lên, lùi lại một bước đầy sợ hãi. "Thiết bị này được liên kết trực tiếp với máy chủ Aras-Mind. Nếu cậu nhập sai mã di truyền hoặc cố tình bẻ khóa bằng phần mềm thông thường, chiếc USB sẽ tự hủy bằng nhiệt lượng cao và gửi tín hiệu định vị về cho Đại úy Phan Thanh ngay lập tức."
Minh ngồi bất động trước màn hình. Đôi mắt đeo kính lọc sắc của anh phản chiếu những dòng mã nguồn màu đỏ đang chạy nhanh như chớp. Lý trí toán học của một kỹ sư phần mềm trong anh bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Anh không cố gắng bẻ khóa lớp bảo mật bằng các công cụ thô sơ của phòng khám. Thay vào đó, anh tập trung phân tích cấu trúc của thuật toán mã hóa.
Thông qua thính giác cực nhạy, Minh nghe thấy tiếng quạt gió của thùng máy tính quay nhanh hơn, báo hiệu CPU đang phải xử lý một lượng dữ liệu mã hóa khổng lồ. Anh quan sát thấy chu kỳ lặp lại của các phân đoạn mã khóa: cứ sau đúng mười lăm giây, hệ thống bảo mật lại thực hiện một đợt quét đối chiếu mống mắt giả lập.
"Mười lăm giây," Minh thầm nghĩ, ngón tay run rẩy của anh khẽ gõ nhịp trên bàn phím. "Đây không phải là thuật toán của Aras-Bio hiện tại. Đây là cấu trúc đồng bộ sóng não cũ do Lão Đại thiết kế mười năm trước. Ông ấy đã cố tình để lại một vết nứt logic trong chu kỳ quét mười lăm giây để làm lối thoát hiểm kỹ thuật."
Minh gõ nhanh một dòng lệnh toán học thô sơ vào bảng điều khiển địa phương, cố gắng chèn một đoạn mã rác vào đúng giây thứ mười lăm của chu kỳ quét để trì hoãn thời gian tự hủy của USB.
*CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CAN THIỆP NGOẠI VI. THỜI GIAN TỰ HỦY TẠM DỪNG Ở MỨC 02:30.*
"Tôi đã tạm dừng được bộ đếm ngược," Minh nói, giọng phẳng lặng không chút tự hào. "Nhưng tôi không thể giải mã được lớp bảo mật sinh học sâu hơn nếu không có một công cụ bẻ khóa chuyên dụng. Thuật toán này yêu cầu một đoạn mã đối kháng tương thích với sóng não của Lão Đại."
Sơn Lỳ ôm sườn bước lại gần, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu: "Tao biết một đứa có thể giúp mày. Phan Quốc Hùng—thằng Hùng Hacker ở chợ sắt cũ Quận 5. Nó chuyên bẻ khóa các chip thần kinh quân sự thải loại từ Aras-Bio. Nếu có ai ở Chợ Lớn đọc được cái USB này, thì chỉ có thể là nó."
Bác sĩ Lâm lắc đầu ái ngại: "Hùng Hacker rất kiêu ngạo và nhát gan. Nó sẽ không bao giờ mạo hiểm mạng sống để đụng vào dữ liệu của Aras-Bio trừ khi có một lợi ích cực lớn. Hơn nữa, Đại úy Phan Thanh đang cho người rà soát toàn bộ các cửa hàng sửa chữa máy tính ở Quận 5 để truy tìm chiếc USB này. Di chuyển lúc này là cực kỳ nguy hiểm."
"Tôi sẽ đi," Minh lạnh lùng nói, rút chiếc USB ra khỏi máy tính và giấu vào túi áo khoác. "Sơn Lỳ, liên lạc với Hùng. Bảo gã gặp tôi tại phòng làm việc lén lút của gã sau hẻm chợ sắt."
Sơn Lỳ khẽ gật đầu, rút chiếc điện thoại lậu cũ kỹ ra để gửi một tin nhắn mã hóa.
Một tiếng sau, dưới màn mưa bão xối xả che khuất những ánh đèn neon mờ ảo của Chợ Lớn, Minh và Sơn Lỳ thâm nhập vào khu vực chợ sắt cũ Quận 5. Minh di chuyển khom lưng, lách qua những đống phế liệu sắt thép rỉ sét bốc mùi rêu mốc. Chứng mù mặt khiến thế giới xung quanh anh trở nên quái dị; những người bốc vác ca đêm lướt qua anh như những bóng ma không có mặt, chỉ có tiếng bước chân nện xuống bùn đất và tiếng thở dốc nặng nề giúp anh định vị phương hướng.
Họ đi sâu vào một ngõ ngách tối tăm sau hẻm chợ sắt, gõ cửa ba tiếng ngắn một tiếng dài tại cửa sau của một tiệm sửa máy tính cũ bám đầy dầu mỡ máy.
Cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra. Một người đàn ông béo phì, da trắng bợt vì thiếu ánh sáng mặt trời, tóc dài bù xù bết dầu xuất hiện. Trong mắt Minh, khuôn mặt gã là một khoảng trống phẳng lì nhòe nhoẹt, nhưng gã bốc ra mùi nước ngọt có ga nồng nặc và tiếng ngụm nước lớn đặc trưng.
"Sơn Lỳ? Mày chưa chết à?" Gã béo phì—Phan Quốc Hùng—khàn giọng nói, liếc nhìn vết thương trên sườn của Sơn rồi nhìn sang Minh với ánh mắt hoài nghi tột độ khi thấy chiếc kính lọc sắc chuyên dụng trên mắt anh. "Và gã này là ai? Trông lạnh lùng như một cái xác chết trôi thế?"
"Vào trong rồi nói," Sơn Lỳ khẽ đẩy Hùng vào trong phòng, khóa chặt cửa sắt lại.
Phòng làm việc của Hùng Hacker ngập tràn các linh kiện phần cứng máy tính cũ, những bo mạch chủ rỉ sét và các thiết bị hàn laser vi mạch tự chế cực kỳ chính xác. Mùi khói hàn và mùi nhựa cháy lơ lửng trong không gian chật hẹp, ngột ngạt.
Minh không tốn thời gian chào hỏi. Anh đặt chiếc USB hợp kim titan lên bàn làm việc bừa bãi của Hùng.
"Bẻ khóa nó," Minh ra lệnh, giọng nói phẳng lặng như một cỗ máy.
Hùng Hacker liếc nhìn chiếc USB, đồng tử gã khẽ co thắt lại khi nhận ra biểu tượng con mắt ba chiều của Aras-Bio khắc trên thân hợp kim. Gã lùi lại một bước, xua tay liên tục:
"Mày điên rồi à, Sơn Lỳ? Đây là hàng bảo mật cấp cao của ban kiểm soát nhận thức tập đoàn! Đụng vào cái này là tự sát đấy! Tường lửa sinh học của Aras-Mind sẽ nướng chín não tao chỉ trong vòng ba giây nếu tao cố tình kết nối mạng!"
Minh bước tới một bước, bàn tay trái rướm máu khẽ siết chặt lấy chiếc kẹp tóc bạc dưới thắt lưng da để kích hoạt một xung động đau đớn nhỏ giúp anh giữ vững sự tỉnh táo lạnh lùng. Anh cúi xuống nhìn thẳng vào khoảng trống vô diện của Hùng:
"Tôi đã bẻ khóa chu kỳ quét mười mươi lăm giây của Lão Đại. Tường lửa sinh học hiện tại đang bị tạm dừng đếm ngược ở mức hai phút ba mươi giây. Cậu chỉ cần nạp thuật toán bẻ khóa phần cứng để trích xuất dữ liệu thô. Làm đi, hoặc tôi sẽ để nhân cách sát thủ của mình tự tay giải quyết chuyện này."
Sự lạnh lùng, vô cảm tột cùng trong giọng nói của Minh khiến Hùng Hacker rùng mình ớn lạnh. Gã nhận ra gã đàn ông trước mặt không hề nói đùa; ánh mắt trống rỗng, không tiêu cự kia mang sát khí lạnh lẽo của một sát thủ thực sự.
"Được... được rồi... để tao kiểm tra," Hùng run rẩy cầm chiếc USB, cắm nó vào bộ thiết bị hàn laser vi mạch tự chế của mình dưới kính hiển vi quang học.
Hùng Hacker gõ phím liên tục dưới trạng thái phê caffeine cấp độ cao. Các ngón tay mập mạp của gã lướt nhanh trên bàn phím cơ phát ra những tiếng lách cách dồn dập. Màn hình máy tính hiển thị cấu trúc vi mạch sinh học phức tạp của chiếc USB dưới dạng những đường lưới ba chiều màu xanh lam.
Sau mười phút phân tích nghẹt thở, Hùng dừng tay, ngửa cổ uống cạn lon nước ngọt có ga và khẽ thở dài đầy bất lực. Gã xoay mảng mặt nhòe mờ về phía Minh, giọng nói run rẩy nhưng mang sự nể phục kỹ thuật:
"Mày nói đúng, Minh. Người thiết kế cái USB này đã cố tình để lại một vết nứt logic trong chu kỳ quét mười lăm giây của thuật toán đồng bộ sóng não cũ. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bảo mật bên ngoài thôi. Để thực sự giải mã và trích xuất được tệp dữ liệu thâm nhập sâu bên trong, chúng ta cần một công cụ bẻ khóa mạnh hơn rất nhiều."
Minh khẽ nheo mắt dưới kính lọc sắc: "Công cụ gì?"
Hùng Hacker liếc nhìn ra phía cửa sổ sũng nước mưa, khẽ hạ thấp giọng thì thầm đầy bí ẩn:
"Thuật toán giải mã Ghost-Key. Đó là một đoạn mã độc bẻ khóa sinh học độc quyền do Lê Thị Trâm—Trâm Mắt Mèo phát triển riêng dựa trên các lỗ hổng bảo mật của hệ thống tập đoàn. Nhưng con bé đó hiện đang lẩn trốn sự truy quét của cảnh sát công nghệ. Đoạn mã Ghost-Key của nó đang được cất giấu và mã hóa bên trong một máy chủ phụ tại Trạm biến áp bỏ hoang Quận 5—trạm phát sóng lậu duy nhất chưa bị Aras-Bio định vị."
Minh khẽ siết chặt bàn tay trái rướm máu. Xung động đau đớn từ lòng bàn tay rách sâu đè lên vết thương cũ truyền về đại não, cắt đứt sự thờ ơ cảm xúc trong tích tắc, thắp lên một tia sáng lý trí lạnh lùng.
Mục tiêu tiếp theo đã được xác định. Anh phải tìm được Trâm Mắt Mèo và thâm nhập vào trạm phát sóng lậu để lấy được thuật toán Ghost-Key trước khi Đại úy Phan Thanh phong tỏa hoàn toàn Quận 5.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!