Mảnh Khuyết Tuổi Thơ
Mũi kim kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt sau tai trái Minh, chất lỏng màu xanh lam huỳnh quang Lethe-9 từ từ được đẩy vào huyết quản thần kinh.
Ban đầu, đó là một luồng buốt giá tê dại, lạnh buốt đến mức khiến toàn bộ vùng thùy thái dương của anh đông cứng lại trong tích tắc. Nhưng chỉ một giây sau, cơn buốt giá ấy đột ngột bùng lên thành một cơn bão lửa thần kinh tàn khốc. Chiếc M-Chip cấy ghép sau tai trái của Minh phản ứng dữ dội trước sự xâm nhập của hóa chất ngoại vi; nó bắt đầu tỏa nhiệt lượng cực cao, phát ra những tiếng vo ve tần số cao như tiếng muỗi sập bẫy điện dội thẳng vào màng nhĩ anh. Vùng da cấy ghép sưng tấy lên, nóng rực như một lò than nhỏ đang thiêu đốt xương sọ.
Trong không gian phòng khám lậu tối tăm dưới lòng đất, thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu của Minh ghi nhận từng chi tiết âm thanh nhỏ nhất. Tiếng thở dốc nghẹn ngào, đau đớn của Sơn Lỳ đang bị xích chặt trên chiếc ghế phẫu thuật bên cạnh; tiếng rít nhẹ của điếu xì-gà trên môi Lão Tam; và tiếng cười khẽ, lạnh lùng của Giáo sư Ngô Vĩnh khi gã điều chỉnh áp suất của khẩu súng tiêm tự động.
"Áp suất cơ học đã đạt mức tối ưu," giọng Ngô Vĩnh khàn đặc, vang lên đều đặn như một cái máy rỉ sét. Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, gương mặt gã giáo sư chỉ là một khoảng trống phẳng lì, nhòe nhoẹt bên dưới chiếc kính gọng nhựa rạn nứt. "Thuốc Lethe-9 đang bắt đầu thâm nhập vào các thụ thể thần kinh thùy thái dương. Quá trình phân rã synapse chứa ký ức mỏ neo sẽ hoàn tất trong vòng ba phút."
Minh không thể trả lời. Các đai da siết chặt lấy cổ tay và cổ chân khóa cứng cơ thể anh trên bàn mổ kim loại lạnh ngắt. Khi luồng hóa chất Lethe-9 ngấm sâu vào máu, ý thức của Minh bắt đầu rơi tự do vào một vực thẳm phân mảnh của tâm trí.
Thế giới thực tại biến mất. Trước mắt anh lúc này là cấu trúc đại não được tái hiện dưới lăng kính của một kỹ sư phần mềm: một mạng lưới khổng lồ gồm hàng tỷ nút liên kết synapse phát sáng như những sợi cáp quang sinh học đan xen chằng chịt. Ở trung tâm của mạng lưới ấy, vùng ký ức mỏ neo về em gái Hạ Vy đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, đối lập hoàn toàn với những luồng dữ liệu bạo lực màu xám xịt của nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc.
Năm đó Vy tròn sáu tuổi.
Ký ức hiện lên sống động đến mức Minh ngỡ như mình có thể chạm tay vào. Con bé Vy mũm mĩm với mái tóc thắt bím hai bên lệch lạc, mặc chiếc váy hồng nhạt có thêu những đóa hoa cúc dại nhỏ xíu. Nó đang đứng trên chiếc ghế gỗ cũ ở căn nhà ngoại ô Chợ Lách, nụ cười rạng rỡ lộ rõ chiếc răng sún phía trước. Trên tay con bé là chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng nhựa màu hồng rẻ tiền mà Minh đã dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc bán linh kiện điện tử cũ để mua tặng nó.
"Anh hai... hát đi! Hát bài sinh nhật cho Vy nghe đi!" Giọng nói trong trẻo, hồn nhiên của con bé dội vào tâm trí Minh, ấm áp như ánh nắng ban mai miền Tây.
Nhưng ngay lập tức, một luồng chất lỏng màu đen sậm—thuật toán xóa Lethe-9 của Giáo sư Ngô Vĩnh—như một dòng axit sinh học tràn vào không gian ký ức. Đi đến đâu, nó ăn mòn và bẻ gãy các liên kết synapse đến đó. Những đóa hoa cúc thêu trên váy của Vy bắt đầu héo úa và biến thành tro bụi xám xịt. Nụ cười sún răng của con bé nhạt nhòa dần, khuôn mặt tròn trịa bị nhòe mờ đi như một bức tranh sơn dầu bị dội nước bẩn.
"Không..." Minh gào thét câm lặng trong tâm trí.
Lý trí toán học của một kỹ sư phần mềm trong anh trỗi dậy. Minh cố gắng tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh còn sót lại, sử dụng các phương trình logic và thuật toán phân tán để xây dựng một bức tường lửa nhận thức xung quanh vùng ký ức tuổi thơ của em gái. Anh cố gắng cô lập dòng hóa chất Lethe-9, đẩy nó ra khỏi vùng hippocampus.
Nhưng lưu lượng máu tuần hoàn quá nhanh dưới áp lực tim đập dồn dập đã bẻ gãy mọi nỗ lực phòng thủ. Bức tường lửa toán học của Minh bị dòng lũ Lethe-9 cuốn trôi chỉ trong vài giây. Synapse đứt gãy hàng loạt, phát ra những tia lửa điện thần kinh đau đớn trong đầu anh.
Minh nhận ra một sự thật tàn nhẫn: anh không thể chống lại toàn bộ liều lượng Lethe-9 trực tiếp này. Nếu tiếp tục cố chấp bảo vệ toàn bộ ký ức, anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn cả hệ thống thần kinh trung ương và rơi vào trạng thái chết não lâm sàng như Vật thí nghiệm lỗi 01. Anh buộc phải đưa ra một quyết định chiến thuật lạnh lùng: chấp nhận hy sinh phần hình ảnh sinh nhật sáu tuổi của Vy để dồn toàn bộ năng lượng thần kinh bảo vệ tệp âm thanh giọng nói của cô trong Bio-Recorder và lõi nhận thức gốc của mình.
Bàn tay phải của Minh đang bị khóa chặt trong dây đai da khẽ co giật. Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua sự kiểm soát của thuốc gây mê, anh dùng các ngón tay phải rà soát dưới thắt lưng da, chạm vào chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy đang giấu kín.
*Cạch.*
Ngón tay anh kích hoạt nút bấm cơ học siêu nhỏ trên thân kẹp tóc. Vi mạch ẩn cực nhỏ bên trong chiếc kẹp tóc bạc lập tức hoạt động, phát ra một luồng xung động điện từ tần số thấp kết nối trực tiếp với cổng sinh học sau tai trái của Minh qua đường dẫn truyền da thịt sũng nước cống và máu tươi từ vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái.
Cơn đau nhói tột cùng từ lòng bàn tay trái—nơi chiếc kẹp tóc bạc đâm sâu—bùng lên như một dòng điện cao áp dội thẳng lên đại não. Nỗi đau thể xác cực hạn này chính là mỏ neo vật lý cuối cùng. Nó tạo ra một xung động thần kinh cực mạnh, tạm thời bẻ gãy tác dụng gây mê của Lethe-9 trong vòng vài giây quý giá, giúp Minh giữ lại được mười phần trăm nhận thức gốc.
Trong không gian ảo của tâm trí, Minh bất lực nhìn phân đoạn ký ức sinh nhật sáu tuổi của Vy bị xóa sạch hoàn toàn. Bản nhạc chúc mừng sinh nhật thô mộc bằng tiếng Việt mà anh từng thuộc lòng vỡ vụn thành những nốt nhạc câm lặng. Chiếc váy hồng, nụ cười sún răng, hình bóng con bé Vy sáu tuổi... tất cả nhạt nhòa dần, rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô lạnh lẽo của bóng tối vô cảm. Vết sẹo tâm lý sâu sắc nhất của khế ước ký ức chính thức được khắc sâu vào não bộ anh.
Một khoảng trống rỗng hoác xuất hiện trong đại não Minh, lạnh ngắt và vô vị.
Nhưng dưới lòng bàn tay phải, vi mạch ẩn trong chiếc kẹp tóc bạc đã hoàn tất việc sao lưu mười phần trăm mã nguồn Bản Ngã phụ—lớp phòng thủ ẩn chứa lý trí kỹ sư và lời hứa cứu em gái—vào phân vùng bảo mật của chip nhớ trước khi thuốc gây mê toàn phần hoàn toàn đánh gục nhận thức của anh.
Thế giới chìm vào bóng tối tuyệt đối.
...
Khi Trần Nhật Minh mở mắt ra, ánh sáng neon xanh loét của phòng khám lậu dội thẳng vào đồng tử anh, lạnh lẽo và không có một chút ấm áp nào.
Cơn đau búa bổ sau tai trái đã dịu đi, chỉ còn lại một cảm giác tê dại vô hồn. Vùng da cấy ghép sau tai đã bớt sưng tấy, nhưng chiếc M-Chip thần kinh lúc này hoạt động êm ru, không còn phát ra tiếng vo ve cảnh báo nữa. Nó đã hoàn toàn đồng bộ với hệ thần kinh bị tàn phá của anh.
Minh nhìn lên trần nhà rạn nứt. Trong tâm trí anh lúc này, khi nghĩ về em gái Trần Hạ Vy, anh vẫn biết mình có một người em gái cần phải cứu, vẫn biết cô là mỏ neo duy nhất của đời mình. Nhưng khi anh cố gắng hình dung ra khuôn mặt của cô lúc nhỏ, hay cố gắng nhớ lại ngày sinh nhật sáu tuổi của cô, tất cả chỉ là một khoảng trống rỗng màu xám xịt. Anh không thể nhớ nổi con bé mặc chiếc váy màu gì, nụ cười của nó ra sao, và bài hát sinh nhật anh viết cho nó có giai điệu thế nào. Ký ức ấy đã vĩnh viễn biến mất, bị Lethe-9 xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới thực tại.
Một trạng thái thờ ơ cảm xúc (apathetic) cực hạn bao trùm lấy Minh. Anh không cảm thấy đau đớn, không cảm thấy giận dữ, cũng không cảm thấy tuyệt vọng. Trái tim anh đập đều đặn ở mức sáu mươi nhịp một phút, phẳng lặng và lạnh lùng như một cỗ máy sinh học vừa được lập trình lại.
"Chúc mừng mày đã trở thành một Bóng Ma hoàn chỉnh, sát thủ của tao," giọng nói khàn đặc của Lão Tam vang lên từ phía bàn làm việc. Trong tầm mắt mù mặt của Minh, gã ông trùm vẫn là một bóng đen mập mạp vô diện với vệt than nhòe nhoẹt trên mặt.
Lão Tam bước lại gần bàn mổ, dùng chiếc kéo kim loại cắt đứt các dây đai da đang trói chặt Minh.
Minh từ từ ngồi dậy trên bàn mổ. Bả vai phải bị thương rách sâu nhiễm trùng nhẹ rỉ máu và lòng bàn tay trái rách sâu mưng mủ mủ chảy máu tươi vẫn đang đau nhói, nhưng khuôn mặt anh phẳng lặng như băng, không có một chút biểu cảm vi mô nào bộc lộ sự đau đớn thể xác.
Sơn Lỳ đang bị xích trên ghế bên cạnh nhìn Minh với ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng và dằn vặt tột độ. Gã quái xế nghẹn ngào, máu tươi rỉ ra từ kẽ môi sưng húp: "Minh... mày... mày có nhớ Vy không? Mày có nhớ ngày sinh nhật của nó không?"
Minh xoay mảng nhãn quan vô diện về phía Sơn Lỳ. Giọng nói của anh cất lên, phẳng lặng, đều đều và hoàn toàn không có chút âm điệu cảm xúc nào:
"Tôi biết tôi có một em gái tên là Hạ Vy. Nhưng tôi không nhớ ngày sinh nhật sáu tuổi của cô ấy. Điều đó không còn quan trọng nữa. Mục tiêu hiện tại của tôi là cứu cô ấy khỏi máy chủ Aras-Mind."
Tiếng nói lạnh lùng, máy móc của Minh khiến Sơn Lỳ sụp đổ hoàn toàn. Gã quái xế gục đầu xuống gối, tiếng xích sắt trên cổ rít lên đau đớn trong im lặng.
Lão Tam cười lớn đầy thỏa mãn. Gã rút từ trong túi áo vest ra chiếc USB dữ liệu bảo mật bị khóa bằng mã hóa sinh học và ném thẳng vào người Minh. Chiếc USB kim loại rơi xoảng xuống nền gạch men sát chân Minh.
"Đây là chìa khóa dữ liệu thâm nhập vào phân khu nghiên cứu cấp trung của Aras-Bio mà tao đã hứa," Lão Tam ghé sát vệt mặt nhòe mờ vào tai Minh, thì thầm đầy đe dọa. "Mày đã ký khế ước ký ức vật lý với tao. Bây giờ, cầm lấy nó, cút khỏi phòng khám của tao và chuẩn bị thực hiện hợp đồng ám sát tiếp theo để trả nợ thông tin. Đừng quên, tao vẫn nắm giữ khế ước nợ ký ức của cha nuôi mày."
Minh không nói một lời. Anh cúi xuống nhặt chiếc USB lạnh lẽo lên bằng bàn tay phải sần sùi.
Trong khi đó, bàn tay trái rướm máu của anh vẫn đang siết chặt chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy dưới thắt lưng da. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái vẫn rỉ máu tươi đè lên vết mưng mủ cũ, nhuộm đỏ cả một mảng bạc của chiếc kẹp tóc. Mặc dù ký ức tuổi thơ đã bị xóa sạch, nhưng sự kích hoạt của vi mạch ẩn trong chiếc kẹp tóc bạc vẫn âm thầm truyền những xung động điện từ siêu nhỏ vào lòng bàn tay anh, giữ cho mười phần trăm nhận thức gốc—lý trí kỹ sư và ranh giới đạo đức không bao giờ chủ động làm hại người vô tội—luôn tỉnh táo trong bóng tối của nhân cách sát thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!