Nhạc nềnObsession

Khế Ước Trên Bàn Mổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Quận 5 Chợ Lớn, nhưng khi cánh cửa thang máy ngầm của tiệm sửa máy tính cũ trên đường Hùng Vương khép lại, mọi âm thanh của thế giới tự nhiên lập tức bị triệt tiêu. Thay vào đó là một thứ im lặng đặc quánh, lạnh lẽo, chỉ có tiếng rít cơ học khô khốc của ròng rọc rỉ sét đang hạ dần cabin xuống lòng đất.


Trần Nhật Minh tựa lưng vào vách sắt hoen ố, hơi thở của anh nặng nề và đứt quãng. Vết thương rách sâu ở bả vai phải—hậu quả từ sợi xích sắt móc câu của Sói Xám đêm qua—đang giật lên từng cơn đau rát bỏng. Nước cống bẩn thỉu dưới hẻm Neon dính vào vết rách hở miệng đã bắt đầu gây nhiễm trùng nhẹ, khiến da thịt xung quanh sưng tấy, nóng hầm hập. Nhưng thứ đau đớn khủng khiếp nhất lại nằm ở lòng bàn tay trái của anh. Vết đâm sâu hoắm từ chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy vẫn chưa được sát trùng, lớp băng gạc cáu bẩn bám chặt lấy vết thương mưng mủ, mỗi nhịp tim đập là một lần cơn đau buốt nhói dội thẳng lên thùy đỉnh thái dương.


Sau tai trái, chiếc M-Chip thần kinh liên tục phát ra những tiếng vo ve tần số cao, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực. Cơn đào thải sinh học cấp tính đang bào mòn dần những liên kết synapse cuối cùng của anh. Minh biết mình chỉ còn tối đa sáu tháng trước khi tế bào não hoại tử hoàn toàn, nhưng đêm nay, giới hạn sinh tồn của anh bị thu hẹp lại chỉ còn tính bằng phút.


*Cạch.*


Cửa thang máy mở ra. Mùi rác thải công nghệ, mùi nhựa cháy từ các vi mạch cũ bị hàn hỏng, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Minh. Đây chính là Phòng khám lậu Lão Tam, một cấm địa thế giới ngầm nằm sâu dưới lòng đất, nơi thực hiện những ca phẫu thuật cấy ghép và xóa ký ức bất hợp pháp cho các con nợ Chợ Lớn.


Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, không gian phía trước nhòe mờ đi thành những mảng màu xám xịt và ánh sáng neon xanh loét phát ra từ các bóng đèn tuýp rạn nứt. Những kẻ đứng canh gác ở hành lang chỉ là những bóng đen khổng lồ vô diện, khuôn mặt của chúng phẳng lì, nhòe nhoẹt như bị một vệt nước bẩn bôi xóa thô bạo. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của bất kỳ ai, nhưng thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu của anh lập tức hoạt động.


Anh nghe thấy tiếng rít nhẹ của một điếu xì-gà đang cháy dở, tiếng nện gót giày da cá sấu đều đặn trên nền gạch men, và nhịp thở ngắn, khò khè của một kẻ béo phì.


Lão Tam.


"Mày đến muộn mười lăm phút, Bóng Ma," một giọng nói khàn đặc, mang theo tần số rung đầy xảo quyệt vang lên từ phía bàn làm việc bằng gỗ trắc đen.


Minh bước vào phòng, giữ cho cơ thể đứng thẳng dù bả vai đang run lên vì lạnh và đau. Kính lọc sắc chuyên dụng trên mắt anh khẽ nhấp nháy, phát hiện ba camera ẩn đang chĩa thẳng vào mình từ các góc khuất trên trần nhà vô trùng. Anh khẽ đút bàn tay trái rướm máu vào túi áo khoác măng-tô đen, tay phải cầm chặt chiếc USB dữ liệu bảo mật vừa giành giật được từ đền cổ.


"Sơn Lỳ đâu?" Minh hỏi, giọng nói phẳng lặng, vô cảm một cách đáng sợ—một phản xạ tự động của nhân cách sát thủ Bóng Ma đang trỗi dậy kiểm soát dây thanh quản của anh.


Lão Tam khẽ cười, tiếng cười khúc khích như tiếng rắn bò qua lá khô. Gã không trả lời ngay, chỉ gõ nhẹ đầu điếu xì-gà vào gạt tàn pha lê. Ngay sau đó, gã ra hiệu cho một bóng đen phía sau kéo tấm rèm nhựa màu xanh y tế ở góc phòng.


*Xoạt.*


Trực giác thính giác của Minh lập tức ghi nhận một tiếng thở dốc nghẹn ngào, xen lẫn tiếng xích sắt va vào chân ghế kim loại.


Trong mảng màu nhòe mờ của chứng mù mặt, Minh nhìn thấy một dáng người gầy gò đang bị xích chặt vào chiếc ghế phẫu thuật bằng thép rỉ sét. Đó là Sơn Lỳ. Khuôn mặt của gã quái xế chỉ là một mảng tối phẳng lì sưng húp, nhưng dáng vai lệch sụp xuống do chiếc xương sườn bị gãy bên trái và nhịp thở dốc khò khè dội vào lồng ngực là thứ Minh không bao giờ nhầm lẫn. Vết thương do đạn bắn ở chân trái của Sơn vẫn đang rỉ máu đen sẫm xuống nền gạch, tạo thành một vũng nhỏ sếnh đặc.


"Minh... chạy đi..." Giọng Sơn Lỳ rè đặc, đứt quãng vì đau đớn. Gã cố gắng ngẩng đầu lên, tiếng xích sắt trên cổ rít lên chói tai. "Gã... gã đã biết mày lừa... gã không giữ dữ liệu của Vy đâu... Chạy..."


*Bốp!*


Một gã tay sai vô diện nện thẳng báng súng vào mạn sườn gãy của Sơn Lỳ, khiến gã quỵ xuống, hộc ra một búng máu loãng sền sệt. Minh khẽ siết chặt nắm tay trong túi áo, vết thương ở lòng bàn tay trái rách rộng ra, máu tươi ấm nóng thấm qua lớp băng gạc bẩn rỉ xuống đùi. Nhưng khuôn mặt anh vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng. Lethe-9 trong máu đã triệt tiêu hầu hết các biểu cảm vi mô tự nhiên của anh, biến anh thành một tấm mặt nạ vô cảm hoàn hảo trước sự dò xét của Lão Tam.


"Mày thấy đấy, Bóng Ma," Lão Tam thong thả đứng dậy, bước lại gần chiếc ghế của Sơn Lỳ. Gã đặt bàn tay mập mạp đầy nhẫn ngọc lên bả vai sưng tấy của gã quái xế. "Thằng bạn mày rất cứng đầu. Nó thà để tao bẻ gãy thêm ba chiếc xương sườn nữa chứ quyết không khai ra vị trí của mày và chiếc bật lửa Zippo của Lão Đại. Nhưng tao không có nhiều kiên nhẫn. Thời hạn của tao với Tiến sĩ Lê Khương sắp hết, và tao cần chiếc USB dữ liệu bảo mật đó để đổi lấy khế ước của chính tao."


Lão Tam xoay người, hướng mảng khuôn mặt nhòe mờ về phía Minh. "Giao chiếc USB ra đây. Và cả cái bật lửa Zippo nữa."


Minh giơ chiếc USB trong tay phải lên, ánh sáng neon phản chiếu trên lớp vỏ kim loại lạnh lẽo. "Thả Sơn Lỳ ra trước. Tao sẽ giao dữ liệu."


"Mày không có quyền ra điều kiện ở đây, Bóng Ma," Lão Tam cười gằn. Gã khẽ gật đầu với một bóng đen đứng bên cạnh chiếc ghế phẫu thuật.


Bóng đen đó bước lên dưới ánh đèn tuýp. Trong mảng nhãn quan bị tàn phá của Minh, gã là một người đàn ông gầy gò, hốc hác, mặc chiếc áo blouse trắng loang lổ vết hóa chất màu vàng sẫm.


Giáo sư Ngô Vĩnh.


Ngô Vĩnh cầm trên tay một khẩu súng tiêm tự động bằng kim loại sáng bóng, bên trong chứa một ống nghiệm thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh lam đậm, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang mờ ảo dưới bóng tối.


Dung dịch lãng quên Lethe-9 nguyên chất.


"Chỉ cần một cú bấm," Lão Tam thì thầm, giọng gã đầy đe dọa. Gã đưa khẩu súng tiêm áp sát vào động mạch cổ của Sơn Lỳ. "Hóa chất này sẽ đi thẳng vào thùy thái dương của nó. Trong vòng ba mươi giây, toàn bộ liên kết synapse chứa ký ức của nó sẽ bị xóa sạch. Nó sẽ sống, nhưng dưới dạng một cái xác không hồn, một thằng đần không thể tự xúc cơm ăn. Mày muốn nhìn thấy người anh em duy nhất của mình ở thế giới ngầm biến thành như vậy sao, Bóng Ma?"


Sơn Lỳ nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ môi, gã trừng mắt nhìn về phía Minh: "Đừng đưa... Minh! Vy... cứu Vy..."


Một cuộc giằng xé nội tâm cực hạn nổ ra trong lòng Trần Nhật Minh. Bộ não kỹ sư của anh liên tục thực hiện các phép tính xác suất logic với tốc độ chóng mặt. Nếu anh nổ súng tự vệ bằng dao mổ laser, anh có thể hạ gục hai tên lính gác vô diện trong vòng ba giây, nhưng Lão Tam chỉ cần một phần mười giây để bóp cò súng tiêm Lethe-9 vào cổ Sơn Lỳ. Hơn thế nữa, bả vai phải bị thương và bàn tay run rẩy do nhiễm trùng sẽ làm giảm độ chính xác của đường dao mổ xuống dưới ba mươi phần trăm.


Anh là một người trí thức, một kỹ sư phần mềm lương thiện. Anh đã chấp nhận từ bỏ danh tính, xóa bỏ cuộc đời yên bình của mình để mang danh sát thủ Bóng Ma chỉ để tìm kiếm em gái Hạ Vy. Nhưng giờ đây, anh phải dùng chính linh hồn—những mảnh ký ức nguyên bản cuối cùng của mình—để làm vật trao đổi mạng sống cho một người anh em thế giới ngầm.


Nếu anh từ bỏ Sơn Lỳ, anh sẽ giữ lại được ký ức về em gái, nhưng anh sẽ vĩnh viễn đánh mất đi ranh giới đạo đức cuối cùng của một con người. Anh sẽ thực sự trở thành Bóng Ma—một sát thủ vô cảm, tàn nhẫn đúng như cái danh xưng mà tập đoàn Aras-Bio đã cấy ghép vào đầu anh.


"Được rồi," Minh khẽ nói, giọng nói phẳng lặng của anh cắt đứt tiếng bão giông ngoài kia. Anh đặt chiếc USB dữ liệu lên mặt bàn gỗ trắc đen. "Tao đồng ý giao dữ liệu. Nhưng tao biết mày sẽ không để tao sống sót rời khỏi đây với những gì tao đã biết."


Lão Tam khẽ dừng tay súng tiêm, gã cười khùng khục trong cổ họng. "Mày rất thông minh, Bóng Ma. Đó là lý do tao thích làm việc với mày hơn là thằng Hắc Hổ thô bạo kia. Đúng vậy, tao không thể để mày mang chiếc USB này đi báo cáo với Lê Khương rằng tao đã ăn chặn dữ liệu của tập đoàn. Nhưng tao cũng không muốn giết mày. Mày là một công cụ ám sát quá hoàn hảo mà tao đã mất hai năm để chế tạo."


Lão Tam rút từ trong túi áo vest ra một tờ giấy cũ nát, bám đầy vết ố sẫm màu. Gã đặt nó cạnh chiếc USB.


Khế ước ký ức vật lý.


Tờ giấy chứa chữ ký gốc bằng mực thường và dấu vân tay máu của Trần Nhật Minh trước khi anh bị xóa ký ức thật hai năm trước. Nó là bằng chứng pháp lý trói buộc anh vào danh phận sát thủ Bóng Ma vĩnh viễn, một khế ước nợ thông tin không thể bẻ gãy.


"Ký vào đây," Lão Tam ra lệnh. "Và sau đó, mày phải nằm lên bàn mổ kia. Giáo sư Ngô Vĩnh sẽ thực hiện một quy trình thanh lọc nhận thức nhỏ. Chúng tao cần xóa bỏ một phân đoạn ký ức mỏ neo của mày để đảm bảo mày hoàn toàn trung thành và vô cảm dưới sự kiểm soát của tao."


Minh khẽ nhíu mắt dưới kính lọc sắc. "Mỏ neo nào?"


Lão Tam ghé sát mảng khuôn mặt nhòe mờ của gã vào tai Minh, thì thầm đầy độc địa: "Ký ức về ngày sinh nhật sáu tuổi của em gái mày, Trần Hạ Vy. Bản nhạc chúc mừng sinh nhật thô mộc mà mày tự tay thêu lên chiếc kẹp tóc bạc tặng nó. Xóa bỏ nó, mày sẽ không còn cảm thấy dằn vặt đạo đức mỗi khi cầm dao giết người nữa. Mày sẽ là Bóng Ma hoàn chỉnh của tao."


Cú sốc tinh thần cực lớn dội thẳng vào đại não Minh. Ký ức về ngày sinh nhật sáu tuổi của Hạ Vy là mỏ neo tinh thần quý giá nhất, là mảnh vỡ ký ức rực rỡ và ấm áp duy nhất giữ cho anh không đầu hàng trước sự tẩy não của Aras-Bio. Nếu mất đi nó, anh sẽ vĩnh viễn không thể nhớ nổi nụ cười sún răng rạng rỡ của em gái nhỏ trong chiếc váy hồng nhạt thêu hoa cúc, vĩnh viễn không thể nhớ nổi bài hát sinh nhật thô mộc bằng tiếng Việt mà anh đã tự tay viết lời. Anh sẽ trở thành một tờ giấy trắng tinh thần, một nô lệ sinh học vô cảm.


"Không... Minh! Đừng ký! Giết tao đi!" Sơn Lỳ gào thét điên cuồng, gã cố gắng dùng hết sức lực của chiếc xương sườn gãy để lao về phía trước, nhưng xích sắt trên cổ kéo giật gã lại, khiến gã ngã quỵ xuống vũng máu dưới đất.


Minh nhìn Sơn Lỳ. Trong mảng nhãn quan vô diện, anh không thể nhìn thấy khuôn mặt gã, nhưng anh nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của một tay đua xe đường phố kiêu ngạo, nghe thấy tiếng tim đập dồn dập đầy sợ hãi và trung thành của người anh em duy nhất đã cứu mạng anh bên bờ kênh Tàu Hủ.


Anh là một kỹ sư phần mềm. Anh sống bằng logic toán học. Và logic của anh đêm nay đưa ra một đáp án duy nhất: cứu người.


Minh bước lại gần bàn gỗ trắc đen. Bàn tay phải run rẩy của anh cầm lấy cây bút mực vật lý đặt bên cạnh khế ước. Anh cắn chặt răng, vết thương ở lòng bàn tay trái rách rộng ra, cơn đau buốt nhói dội lên giúp anh giữ vững sự tỉnh táo của ý thức gốc.


Anh đặt bút, ký tên "Trần Nhật Minh" đè lên dấu vân tay máu cũ.


*Xoẹt.*


Nét chữ viết tay bằng mực thường hiện lên rõ ràng trên tờ giấy cũ nát. Khế ước ký ức vật lý chính thức được thiết lập lại.


"Tốt lắm, Bóng Ma," Lão Tam cười lớn đầy thỏa mãn. Gã giật lấy tờ khế ước và chiếc USB cất vào túi áo. "Bây giờ, nằm lên bàn mổ đi. Giáo sư Ngô Vĩnh đang chờ mày."


Minh quay người bước về phía chiếc bàn mổ bằng kim loại lạnh lẽo đặt dưới ánh đèn tuýp xanh loét. Mỗi bước đi của anh nặng nề như đeo đá. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác măng-tô đen bám đầy bùn đất cống ngầm, để lộ bả vai phải rách sâu rỉ máu và bắp tay trái quấn băng gạc trắng loang lổ dịch mủ.


Anh nằm lên bàn mổ. Tấm đệm da nhân tạo lạnh buốt chạm vào lưng anh, khiến cơ thể anh khẽ rùng mình. Giáo sư Ngô Vĩnh bước lại gần, khuôn mặt nhòe mờ của gã cúi xuống sát mặt Minh. Mùi cồn sát trùng và mùi hóa chất Lethe-9 phát ra từ cơ thể gã khiến Minh buồn nôn.


Ngô Vĩnh bật hệ thống dây đai da, siết chặt lấy hai cổ tay và cổ chân của Minh vào bàn mổ.


*Cạch. Cạch.*


Minh bị khóa chặt trong thế bị động hoàn toàn. Tay trái của anh bị kéo căng ra, vết thương ở lòng bàn tay rách rộng rỉ máu tươi nhỏ xuống khay kim loại bên dưới.


Ngô Vĩnh cầm khẩu súng tiêm tự động Lethe-9 lên, điều chỉnh nút vặn áp suất cơ học trên thân súng. Tiếng rít của pittông thủy tinh vang lên đều đặn, lạnh lùng. Gã đưa đầu kim kim loại lạnh ngắt chạm vào vùng da cấy ghép cổng sinh học sau tai trái của Minh—nơi chiếc M-Chip đang quá nhiệt vo ve chói tai.


Minh khẽ siết chặt bàn tay phải trong dây đai da. Ngón tay anh chạm vào chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy vẫn đang giấu dưới thắt lưng da. Vi mạch ẩn cực nhỏ trong chiếc kẹp tóc bạc bắt đầu phát ra những xung động điện từ siêu nhỏ kích thích lòng bàn tay anh, sẵn sàng làm mỏ neo bảo vệ mười phần trăm nhận thức gốc cuối cùng của anh trước cơn bão tẩy não sắp tới.


Anh nhìn thẳng vào mũi tiêm chứa dung dịch Lethe-9 màu xanh lam huỳnh quang đang từ từ hạ xuống sát da tai mình. Bóng tối vô cảm đang cận kề, chuẩn bị nuốt chửng hoàn toàn hình bóng của đứa em gái nhỏ sáu tuổi khỏi tâm trí anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!