Huyết Chiến Đền Cổ
Cơn mưa xối xả của vùng Chợ Lớn dội xuống những tấm tôn rỉ sét của Đền cổ Chợ Lớn bỏ hoang, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, gầm rú như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm. Nước mưa len qua những kẽ nứt của mái ngói mục nát, chảy thành từng dòng lạnh buốt dọc theo các bức tường gạch loang lổ vết cháy xém. Mùi gỗ mục, mùi ozone nồng nặc từ những tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, trộn lẫn với mùi đồng sỉ của bức tượng Phật sập đổ một nửa trên bệ thờ chính.
Trần Nhật Minh đứng lặng trong bóng tối phía sau bệ thờ, cơ thể anh sũng nước cống đen ngòm từ cuộc tháo chạy dưới lòng đất. Bả vai phải của anh, nơi vết thương rách sâu do xích sắt của Sói Xám cào trúng, đang co thắt từng cơn đau buốt. Nước cống bẩn bám đầy vi khuẩn đã thấm sâu vào da thịt hở, gây ra một cảm giác rát bỏng như bị áp sắt nung. Nhưng tệ hơn cả là lòng bàn tay trái. Vết rách sâu hoắm do anh tự đâm chiếc kẹp tóc bạc đêm qua giờ đã sưng tấy, mưng mủ, liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng vàng nhạt trộn lẫn với máu đỏ sẫm dưới lớp băng gạc cáu bẩn. Cơn run rẩy ở các ngón tay trái bộc phát ngày một rầm rộ—hậu quả tàn nhẫn của việc lạm dụng thuốc an thần Neuro-Soma để cưỡng chế M-Chip thần kinh.
Ngay phía sau tai trái của Minh, vùng da cấy ghép cổng sinh học nóng rực như một lò than nhỏ. Tiếng vo ve chói tai rít lên đều đặn trong màng nhĩ, báo hiệu chiếc M-Chip đang rơi vào trạng thái quá nhiệt và đào thải sinh học cấp tính. Hóa chất Lethe-9 mà Lão Tam tiêm vào não anh đang tàn phá các synapse liên kết, đẩy tiến trình hoại tử tế bào não nhanh hơn bao giờ hết. Minh chỉ còn tối đa sáu tháng trước khi mất trí hoàn toàn, và anh không thể gục ngã ở đây.
Thông qua thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu, Minh nghe thấy tiếng bước chân nện xéo lên nền gạch sỏi sũng nước ngoài sân đền. Có ít nhất bốn kẻ đang áp sát. Nhịp thở của chúng nặng nề, dồn dập, mang theo mùi mồ hôi chua nồng và mùi hóa chất kích thích cơ bắp đặc trưng của đám tay sai thế giới ngầm.
Nhưng bước chân đi đầu tiên mới là thứ khiến Minh tập trung toàn bộ lý trí. Đó là những tiếng nện gót chân nặng trịch, đều đặn đến lạnh lùng của một kẻ có trọng lượng cơ thể vượt trội. Tiếng xích sắt rít nhẹ trên mặt đất ẩm ướt.
Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, kẻ vừa bước qua lối cửa ngách đổ nát chỉ là một bóng đen khổng lồ, cao tới 1m88 và nặng gần một tạ. Khuôn mặt của gã là một khoảng trống nhòe mờ, phẳng lì vô hồn dưới ánh sáng đỏ nhạt từ những bảng hiệu quảng cáo ngoài đường lớn hắt vào. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của gã, nhưng dáng người lực lưỡng vai u thịt bắp, xăm trổ kín hai cánh tay, và mùi thuốc ức chế đau đớn nồng nặc phát ra từ cơ thể gã là thứ không thể làm giả.
Hắc Hổ. Đao phủ đắc lực nhất dưới trướng Lão Tam.
Gã cầm trên tay một con dao găm chiến thuật Damascus bằng thép đen, lưỡi dao lấp lánh những đường vân xoắn ốc lạnh lẽo dưới ánh chớp.
"Mày không trốn được đâu, Bóng Ma," một giọng nói ồ ồ, khàn đặc dội vào vách tường đền cổ. "Lão Tam biết mày đang giữ cái gì. Giao nộp chiếc USB và cái bật lửa Zippo ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn. Nếu không, tao sẽ bẻ gãy từng đốt xương sườn của mày giống như tao đã làm với thằng bạn đua xe của mày."
Sơn Lỳ. Cái tên ấy vang lên như một chiếc búa tạ nện thẳng vào lồng ngực Minh. Sự dằn vặt câm lặng dâng lên trong lòng gã kỹ sư lương thiện, nhưng Lethe-9 đã bào mòn các synapse cảm xúc của anh, biến khuôn mặt anh thành một tấm mặt nạ phẳng lặng, vô cảm đến đáng sợ. Anh không trả lời. Anh đang tính toán.
Đột ngột, một tiếng rít tần số cao vô hình dội thẳng vào đại não Minh.
*Uuuuuu--*
Minh khuỵu chân xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Máu cam ấm nóng lập tức rỉ ra từ mũi phải, nhỏ xuống nền đất bụi bặm. B bẫy quét sóng não tần số cao của Tiến sĩ Lê Khương đã được kích hoạt từ xa thông qua trạm thu phát sóng lậu gần đó. Sóng điện từ cực mạnh đang cưỡng chế truy xuất dữ liệu từ chiếc M-Chip sau tai Minh, gây ra một cơn xung đột dữ liệu cực hạn trong thùy thái dương. Đầu anh như muốn nổ tung, tầm nhìn qua kính lọc sắc chuyên dụng bị nhòe đi thành những dải màu nhiễu sọc xanh đỏ.
"Xác suất sống sót trong cận chiến: dưới năm phần trăm," bộ não kỹ sư của Minh tự động đưa ra con số lạnh lùng. Thể lực suy kiệt, vết thương nhiễm trùng, tay trái run rẩy không thể cầm vững vũ khí, và thùy đỉnh đang bị tê liệt bởi bẫy sóng não. Anh cần kỹ năng chiến đấu của Bóng Ma. Anh cần giải phóng nhân cách sát thủ đang ngủ đông.
Nhưng nhân cách ấy đang bị cô lập sau bức tường nhận thức của anh. Để bẻ gãy bức tường đó, anh cần một chiếc chìa khóa vật lý: nỗi đau cực hạn.
Minh thọc bàn tay trái run rẩy vào thắt lưng da, rút ra chiếc kẹp tóc bạc cũ kỹ của Hạ Vy. Không một chút do dự, anh đâm mạnh phần nhọn hoắt của kẹp tóc thẳng vào lòng bàn tay trái đang mưng mủ của mình.
*Phập!*
Một cơn đau buốt nhói, nóng bỏng như điện giật chạy thẳng từ lòng bàn tay lên tủy sống, dội ngược vào đại não. Nỗi đau thể xác cực hạn lập tức bẻ gãy tần số nhiễu loạn của bẫy sóng não Lê Khương. Đồng tử của Minh co thắt lại, ánh mắt anh trong phút chốc mất đi hoàn toàn tiêu cự lý trí, trở nên trống rỗng, vô hồn và lạnh lẽo như băng.
Cảnh giới 4: Đồng hóa nhân cách (30%) đã được kích hoạt.
Nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc chiếm quyền kiểm soát lâm sàng. Cơ thể Minh không còn run rẩy nữa. Cơn đau từ vết thương vai phải và lòng bàn tay trái dường như biến mất vĩnh viễn khỏi hệ thần kinh của anh. Anh lướt đi trong bóng tối ngôi đền sập như một bóng ma thực sự.
Hắc Hổ gầm lên một tiếng dữ tợn, vung con dao găm Damascus lao trực diện vào Minh. Tốc độ của gã nhanh đến phi thường nhờ lượng hóa chất kích thích cơ bắp đang cuộn chảy trong huyết quản. Con dao găm chém một đường vòng cung chết chóc, rít lên trong không khí sũng nước mưa.
Minh không lùi. Dưới sự điều khiển của nhân cách Bóng Ma, anh thực hiện một cú lách người tối giản sang bên phải, vừa vặn tránh khỏi đường dao của Hắc Hổ trong gang tấc. Gió từ lưỡi dao lướt qua má anh lạnh buốt. Ngay trong khoảnh khắc áp sát, Minh bấm nút cảm biến vân tay trên báng cầm giấu trong tay áo măng-tô đen.
Một lưỡi dao mổ sinh học laser màu xanh lam nhạt, dài đúng 8cm, âm thầm phóng ra trong im lặng cực hạn.
Minh vung dao mổ nhắm thẳng vào động mạch cổ của Hắc Hổ. Nhưng ngay khi lưỡi laser chuẩn bị chạm vào da thịt gã đao phủ, một spike sóng não cực mạnh từ bẫy quét của Lê Khương dội vào thùy đỉnh của Minh. Cơn co giật cơ thái dương đột ngột bộc phát khiến đường dao của anh bị lệch đi ba milimet.
*Xoẹt!*
Lưỡi laser chỉ kịp cắt đứt một mảng cổ áo da dày tích hợp sợi carbon của Hắc Hổ, tỏa ra mùi khét lẹt của nhựa cháy.
Hắc Hổ phản ứng cực nhanh. Gã dùng cùi chỏ phải nện mạnh vào ngực Minh, đẩy anh văng lùi lại, va rầm vào bức tường gạch mục nát phía sau bệ thờ Phật. Cú va chạm mạnh khiến những viên gạch cũ sụp đổ, bụi bặm bay mù mịt. Minh ho hộc máu loãng, bả vai phải rách sâu bị chấn động mạnh rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp áo khoác măng-tô.
Không để Minh kịp định thần, Hắc Hổ lao tới như một con hổ đói. Gã dùng bàn tay trái khổng lồ bóp chặt lấy cổ họng Minh, nhấc bổng cơ thể gầy gò của anh lên khỏi mặt đất và ép chặt vào bức tường gạch.
"Mày chỉ là một thằng kỹ sư giả dạng Bóng Ma," Hắc Hổ cười gằn, lực bóp từ những ngón tay như gọng kìm thép siết chặt lấy khí quản của Minh, triệt tiêu hoàn toàn dưỡng khí. "Bóng Ma thật không bao giờ nương tay với mục tiêu ám sát trên cầu Chà Và. Lão Tam đã nhìn thấu cú lừa của mày qua đoạn phim hồng ngoại rồi, thằng ngu."
Thị giác của Minh bắt đầu tối sầm lại, những đốm sáng trắng nhấp nháy liên tục trước mắt. Áp lực máu lên não tăng vọt, chiếc M-Chip sau tai trái vo ve chói tai như muốn nổ tung. Anh biết mình chỉ còn chưa đầy mười giây trước khi bị bẻ gãy đốt sống cổ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, phần lý trí kỹ sư phần mềm của Minh vẫn hoạt động độc lập dưới tầng sâu nhận thức. Anh quan sát thấy vai trái của Hắc Hổ hơi hạ thấp—phản xạ tự nhiên của gã trước khi dồn toàn lực vào tay phải để thực hiện cú bẻ cổ fatal.
Đó là điểm mù chiến thuật của gã.
Minh dùng bàn tay trái rướm máu đang nắm chặt chiếc kẹp tóc bạc đâm thẳng vào mu bàn tay đang bóp cổ mình của Hắc Hổ.
*Phập!*
Chiếc kẹp tóc bạc xuyên qua lớp da dày của gã đao phủ. Dù Hắc Hổ đã bị tiêm hóa chất triệt tiêu phản xạ đau đớn, nhưng sự tác động vật lý đột ngột vào dây thần kinh giữa vẫn khiến các ngón tay gã khẽ nới lỏng lực bóp trong một phần mười giây.
Chỉ cần bấy nhiêu đó.
Minh lập tức buông lỏng toàn bộ cơ thể, trượt tuột xuống khỏi gọng kìm của Hắc Hổ như một sợi dây mềm. Anh xoay người ra phía sau gã đao phủ theo một góc cắt giải phẫu học hoàn hảo.
Lưỡi dao mổ sinh học laser trên tay phải Minh flickered một lần nữa dưới ánh chớp.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Hai đường cắt cực nhanh, cực nhẹ và hoàn toàn im lặng diễn ra trong bóng tối sương mưa.
Lưỡi laser năng lượng thấp cắt đứt gân Achilles ở gót chân trái và gân cổ tay phải của Hắc Hổ với độ chính xác của một ca phẫu thuật não. Vết cắt bị cauterized ngay lập tức bởi nhiệt lượng của laser, không để lại một giọt máu nào rơi xuống nền đất đền cổ, triệt tiêu hoàn toàn khả năng để lại dấu vết kim loại tại hiện trường.
Hắc Hổ quỵ sụp xuống nền gạch sũng nước, con dao găm Damascus clattered rơi khỏi bàn tay phải vô lực của gã. Gã cố gắng dùng tay trái chống đỡ cơ thể khổng lồ để đứng dậy, nhưng gân gót chân đã đứt lìa khiến gã hoàn toàn mất đi khả năng giữ thăng bằng. Gã đổ rầm xuống đất như một thân cây bị đốn hạ.
Minh đứng thẳng dậy dưới cơn mưa xối xả, lưỡi dao mổ laser trên tay khẽ tắt nguồn, rút vào ống tay áo khoác. Khuôn mặt anh vẫn trống rỗng, vô cảm dưới kính lọc sắc chuyên dụng. Máu cam vẫn chảy dài từ mũi phải xuống cằm, hòa cùng nước mưa lạnh lẽo.
Anh đã hạ gục được vật cản vật lý lớn nhất ở thế giới ngầm cấp 1. Anh đã bảo vệ được chiếc bật lửa Zippo rỉ sét chứa vi mạch Bản Ngã phụ dưới thắt lưng da.
Minh tiến lại gần, cúi xuống nhìn gã đao phủ đang hấp hối dưới đất. Trong tầm mắt mù mặt của anh, khuôn mặt Hắc Hổ chỉ là một bọc da thịt phẳng lì nhòe mờ dưới nước mưa, nhưng nhịp thở khò khè đứt quãng của gã dội vào tai anh rõ mồn một.
"Nói... Sơn Lỳ đang ở đâu?" Minh hỏi bằng giọng nói trầm khàn, lạnh lùng của Bóng Ma.
Hắc Hổ nằm ngửa trên vũng nước mưa lạnh buốt, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Gã biết mình đã bại trận dưới tay một thực thể đáng sợ hơn cả Bóng Ma gốc—sự kết hợp giữa bản năng sát thủ và trí tuệ logic lạnh lùng của một kỹ sư phần mềm.
Gã khẽ cười, tiếng cười nghẹn lại bởi máu tươi đang tràn vào khí quản.
"Mày... mày thắng rồi, Bóng Ma," Hắc Hổ thào thào nói, giọng gã run rẩy dưới cái lạnh của cái chết cận kề. "Nhưng... mày không cứu được nó đâu. Lão Tam... Lão Tam đã biết mày lừa gã."
Đột ngột, Hắc Hổ dùng ngón tay trái còn cử động được của mình, nhấn mạnh vào một nút bấm siêu nhỏ ngụy trang dưới lớp cổ áo da của gã.
Một ánh sáng đỏ rực, nhỏ như hạt đỗ, bắt đầu nhấp nháy liên tục trên cổ áo gã đao phủ, phát ra những tiếng bíp bíp tần số cao kết nối trực tiếp với vệ tinh tầm ngắn.
Thiết bị định vị sinh học báo tử đã được kích hoạt.
"Gã... gã đã biết tao chết ở đây," Hắc Hổ thở dốc, mắt gã trợn ngược lên trong bóng tối ngôi đền cổ. "Lão Tam đã ra lệnh... tiêm Lethe-9 liều cực mạnh để xóa não thằng Sơn Lỳ tại phòng khám phụ khoa lậu cũ... Mày... mày chỉ còn chưa đầy hai tiếng trước khi thằng bạn mày biến thành một thằng đần vô tri vĩnh viễn... Chạy đi... Bóng Ma..."
Tiếng thở khò khè của Hắc Hổ đột ngột tắt lịm. Đôi mắt gã đờ đẫn nhìn thẳng lên khoảng trời đêm đen kịt sấm chớp qua kẽ hở của mái ngói đền cổ.
Minh đứng lặng giữa cơn bão giông Chợ Lớn, chiếc bật lửa Zippo rỉ sét trong túi quần nóng ran lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian sinh tồn đang trôi đi từng giây. Áp lực chiến thuật mới đã khép lại toàn bộ lối thoát của anh, buộc anh phải đưa ra quyết định thâm nhập trực diện vào hang cọp ngay trong đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!