Bóng Ma Dưới Lòng Đất
Nước thải cống ngầm đen ngòm, đặc quánh như dầu luyn, ngập đến ngang hông Trần Nhật Minh. Mùi amoniac nồng nặc trộn lẫn với mùi rác thải hóa chất phân hủy bốc lên từ những đường ống thoát nước thời thuộc địa Pháp, tạo thành một màn sương mờ đục, bóp nghẹt lồng ngực anh trong từng nhịp thở.
Mỗi bước đi dưới lòng đất Chợ Lớn lúc này là một cực hình thể xác. Vết rách sâu ở lòng bàn tay trái—vết thương mới chồng lên vết sẹo rạch dọc cũ do anh tự đâm chiếc kẹp tóc bạc đêm qua—đang tấy đỏ, mưng mủ dưới lớp băng gạc sũng nước bẩn. Mỗi lần anh siết chặt tay, cơn đau rát bỏng lại chạy dọc theo dây thần kinh quay, giật thọc lên tận thùy đỉnh đại não. Bả vai phải, nơi sợi xích sắt móc câu của Sói Xám cào rách da thịt, cũng đang co giật từng cơn. Nước cống bẩn ngấm vào vết thương hở, mang theo hàng triệu vi khuẩn ăn mòn, khiến da thịt anh nóng ran như bị áp thanh sắt nung đỏ.
Nhưng đáng sợ nhất không phải là nỗi đau thể xác. Đằng sau tai trái của Minh, ngay vùng da cấy ghép cổng sinh học kết nối với chiếc M-Chip thần kinh, một luồng nhiệt nóng rực đang tỏa ra liên tục. Tiếng vo ve chói tai như tiếng muỗi sập bẫy điện vang lên đều đặn trong đầu anh. Đó là dấu hiệu của sự đào thải sinh học cấp tính. Hóa chất Lethe-9 mà Lão Tam tiêm vào não anh đang tàn phá các liên kết synapse, khiến con chip nhớ thần kinh bắt đầu nổi điên. Tay trái của Minh run rẩy dữ dội, một phản xạ co thắt cơ ngoài ý muốn do tác dụng phụ của thuốc Neuro-Soma bắt đầu bộc phát.
Phía trước anh nửa bước, Tuấn Điếc di chuyển như một bóng ma lội nước. Gã câm điếc bẩm sinh này mặc bộ đồ lặn cao su cũ rách nát, người bốc mùi bùn đất nồng nặc. Trong tầm mắt bị tàn phá bởi chứng mù mặt prosopagnosia của Minh, khuôn mặt của Tuấn Điếc chỉ là một mảng da thịt phẳng lì, nhòe mờ như một bức tranh sơn dầu bị quệt nước bẩn. Minh không thể nhận diện được ngũ quan của gã, anh chỉ nhận ra người dẫn đường qua dáng người loắt choắt khom lưng, phần khuyết góc ở vành tai trái và nhịp thở dốc khò khè dội vào vách cống ẩm ướt.
Tuấn Điếc đột ngột dừng lại. Gã không quay đầu, chỉ khẽ gõ ba nhịp ngắn vào vách cống bằng một thanh sắt nhỏ. Đó là ám hiệu.
Minh dừng bước, thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu lập tức hoạt động hết công suất. Giữa tiếng nước chảy róc rách và tiếng gió bão gầm rú dội xuống từ các khe nắp cống trên mặt đất, Minh nghe thấy tiếng xích sắt rít nhẹ và tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất ẩm. Cách vị trí của họ khoảng ba mươi mét về phía ngách rẽ Quận 8, có kẻ đang di chuyển. Nhịp thở của chúng rất nặng, bước chân đều đặn—đó không phải là người vô gia cư lẩn trốn bão, mà là lính tuần tra thực địa của tập đoàn hoặc tay sai của Lão Tam đang rà soát đường ống.
Minh khẽ đưa tay phải lên, chạm vào thắt lưng da để kiểm tra chiếc kẹp tóc bạc của Hạ Vy và hộp thuốc giải Lethe-9 khẩn cấp vẫn nằm im lìm trong túi áo ngực. Anh ra hiệu bằng cách vỗ nhẹ hai nhịp lên vai Tuấn Điếc. Tuấn khẽ cúi người thấp hơn, rẽ vào một đường ống thoát khí hẹp chỉ vừa một người chui.
Dọc theo vách ống rêu phong, Minh dùng ngón tay phải vuốt nhẹ trên mặt gạch ẩm ướt. Anh cảm nhận được những vết rạch thô ráp hình chữ V ngược—những ký hiệu phấn vàng của Lão Nhân Cống Ngầm để lại. Đây là lộ trình an toàn duy nhất không bị quét mống mắt và không nằm trong tầm phủ sóng của hệ thống định vị GPS đô thị. Quy tắc Không dấu vết số bắt buộc Minh phải di chuyển hoàn toàn bằng xúc giác và thính giác trong bóng tối này.
Sau gần hai mươi phút bò rạp trong đường ống thoát khí ngột ngạt, họ tiếp cận một lối lên hẹp. Tuấn Điếc dùng hai tay đẩy nhẹ một tấm ván gỗ mục phía trên đầu. Ánh sáng neon mờ ảo, nhạt nhòa lọt qua khe hở, mang theo mùi bụi bặm của tro tàn và hương trầm cổ kính đã tắt từ lâu.
Họ đã đến nơi. Đây là tầng hầm ngầm của Đền cổ Chợ Lớn bỏ hoang.
Minh trèo lên khỏi miệng hầm, cơ thể sũng nước thải run rẩy dữ dội dưới bầu không khí lạnh lẽo của ngôi đền cổ. Ngôi đền bị sụp đổ một nửa sau đợt quy hoạch treo của thành phố, mái ngói mục nát để lộ ra khoảng trời đêm đen kịt sấm chớp. Những bức tường gạch loang lổ vết cháy xém, bức tượng Phật bằng đồng sập đổ một nửa nằm nghiêng trên bệ thờ chính bám đầy mạng nhện. Ánh sáng đỏ nhạt từ những bảng hiệu quảng cáo ngoài đường lớn hắt qua kẽ hở của mái ngói, tạo nên những bóng đen dài dằng dặc co rúm trên nền đất.
Tuấn Điếc khẽ cúi chào Minh bằng một ký hiệu tay câm lặng, rồi nhanh chóng lướt xuống miệng hầm, biến mất vào bóng tối cống ngầm để tiếp tục nhiệm vụ cảnh giới vòng ngoài. Minh còn lại một mình giữa ngôi đền hoang phế.
Anh lết từng bước đến phía sau bệ thờ Phật sụp đổ. Theo những chỉ dẫn viết tay bằng mực vật lý trong cuốn sổ tay cũ của Lão Đại, đây là nơi ông đã cất giấu những tài liệu nghiên cứu gốc trước khi bị sát hại dã man ở cuối cấp 1.
Minh quỳ xuống nền đất đầy bụi bặm, bắp tay phải rách da rỉ máu do viên đạn sượt qua lúc ở hẻm 148 đau buốt nhói. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn lần mò dọc theo chân bệ thờ bằng gạch rỗng. Ngón tay anh chạm vào một viên gạch có vết nứt hình chữ thập—ký hiệu ngầm của Lão Đại.
Anh dùng lưỡi dao mổ sinh học laser chưa bật nguồn để cạy nhẹ viên gạch ra. Bên trong hốc tối là một chiếc hộp sắt rỉ sét nhỏ. Minh mở hộp bằng những ngón tay run rẩy do cơn co giật cơ thái dương bắt đầu rầm rộ.
Bên trong hộp không có những thiết bị số mạ vàng hào nhoáng của tập đoàn. Chỉ có một chiếc bật lửa Zippo rỉ sét cũ kỹ khắc biểu tượng phong trào Ý Thức Tự Do, một cuốn sổ tay da nhỏ viết tay bằng mực thường, và một vi mạch sinh học thế hệ cũ bám đầy bụi than.
Minh cầm chiếc bật lửa Zippo lên. Khi ngón tay anh chạm vào lớp vỏ kim loại xước sát, một cảm giác quen thuộc chạy dọc sống lưng. Đây là di vật duy nhất của Lão Đại để lại cho anh. Anh khẽ bật nắp chiếc bật lửa, ngọn lửa vàng ấm áp bùng lên, tỏa ra mùi xăng thơm đặc trưng xua đi phần nào mùi hôi thối của nước cống bẩn bám trên người anh. Ngọn lửa vàng ấy chiếu sáng vết sẹo rạch dọc sâu hoắm trên cổ tay trái của Minh—mỏ neo vật lý mà anh tự tạo ra để nhắc nhở bản thân không được đầu hàng trước sự tẩy não.
Minh dập lửa, giấu chiếc bật lửa vào túi quần bò cũ. Anh lật mở cuốn sổ tay da của Lão Đại. Những dòng chữ viết tay bằng mực vật lý hiện ra dưới ánh sáng neon mờ nhạt:
*"Gửi Minh, khi con đọc được những dòng này, ta có thể đã không còn tồn tại dưới dạng một con người sinh học tự do. Đừng tin vào những gì Aras-Bio hiển thị trên màn hình của con. Ký ức là một khế ước có thể bị bóp méo, nhưng lòng trắc ẩn và lời hứa bảo vệ người thân là thứ không thuật toán nào có thể định dạng được. Dự án 'Ý Thức Đồng Bộ' không phải là để cứu chữa nhân loại. Nó là một nhà tù nhận thức khổng lồ..."*
Minh khựng lại. Cơn đau đầu dữ dội đột ngột bộc phát khi chiếc M-Chip sau tai anh phản ứng mạnh với những dòng chữ trong sổ tay. Những hình ảnh mờ nhạt về một cô bé có nụ cười sún răng, mặc chiếc váy hồng nhạt thêu hoa cúc hiện lên trong tâm trí anh rồi lập tức bị một luồng nhiễu sóng điện từ màu xanh lam bôi xóa. Anh không thể nhớ nổi khuôn mặt của em gái mình lúc nhỏ. Ký ức ấy đã bị Lão Tam cưỡng chế xóa sạch để đổi lấy chiếc USB dữ liệu thâm nhập.
Nỗi dằn vặt câm lặng bóp nghẹt trái tim vô cảm của Minh. Anh đã hy sinh mảnh ký ức thiêng liêng nhất về Hạ Vy để cứu mạng Sơn Lỳ, nhưng giờ đây Sơn Lỳ vẫn đang bị giam cầm và tra tấn dã man trong video đe dọa của Lão Tam. Thời hạn ba tiếng đang trôi qua từng phút.
Minh gạt đi dòng nước mắt lạnh lẽo lướt trên má. Anh đặt chiếc Bio-Recorder chứa giọng nói ghi âm của Hạ Vy lên bệ thờ, chuẩn bị kết nối dây cáp thần kinh vào cổng sau tai để phân tích tần số âm thanh nhằm dò tìm vị trí phòng giam Sơn Lỳ từ đoạn video đe dọa.
Đột ngột, chiếc điện thoại lậu không kết nối mạng—thiết bị thô sơ Minh dùng để liên lạc vòng ngoài—nằm trong túi áo khoác sũng nước bỗng dưng rung lên bần bật.
Minh khựng người. Chiếc điện thoại này đã bị anh nghiền nát một chiếc ở hẻm Neon để tránh bị Phan Thanh định vị. Đây là chiếc điện thoại dự phòng thứ hai, tuyệt đối không kết nối với bất kỳ mạng viễn thông công cộng nào. Việc nó nhận được tín hiệu lúc này là một điều phi lý về mặt kỹ thuật, trừ khi có kẻ đã hack trực tiếp vào tần số vô tuyến P2P tầm ngắn của thiết bị.
Anh bấm nút nhận cuộc gọi. Một tiếng rít nhiễu sóng ngắn vang lên, sau đó là giọng nói trầm ấm, đều đặn của một người phụ nữ. Giọng nói mang nhịp thở sâu, bình tĩnh của một người được huấn luyện tâm lý học lâm sàng chuyên sâu.
"Trần Nhật Minh. Đừng ngắt kết nối. Tôi đang sử dụng cổng mạng đám mây của Aras-Bio để bắc cầu tần số an toàn sang thiết bị của anh."
Minh không trả lời ngay. Anh nghiêng đầu, thính giác lâm sàng bắt đầu phân tích tần số giọng nói của người phụ nữ: nhịp thở đều đặn 4-7-8, không có sự dao động cơ học của thiết bị giả giọng, nhưng có tiếng vo ve rất nhỏ của hệ thống điều hòa vô trùng ở phía nền âm thanh. Người này đang gọi từ bên trong trụ sở Aras-Bio.
"Cô là ai?" Minh hỏi bằng giọng nói lạnh lùng, vô cảm của nhân cách Bóng Ma. "Làm thế nào cô biết tần số này?"
"Tôi là Nguyễn Mai Chi, kỹ sư dữ liệu lớn mới của Aras-Bio," giọng nói bên kia chiến tuyến vang lên, mang theo một sự khẩn thiết kìm nén. "Tôi đã âm thầm theo dõi các thử nghiệm lâm sàng của Tiến sĩ Lê Khương. Tôi biết anh không phải là sát thủ Bóng Ma thật. Anh là Trần Nhật Minh, một kỹ sư phần mềm bị bắt cóc và cấy ghép ký ức lỗi."
Minh siết chặt chiếc điện thoại lậu trong bàn tay phải, bắp tay run lên vì căng thẳng thần kinh: "Cô muốn gì ở tôi? Lão Tam đang giữ bạn tôi. Tôi không có thời gian để chơi trò đấu trí với người của tập đoàn."
"Nghe tôi nói đây, Minh!" Mai Chi ngắt lời anh, giọng cô trở nên dồn dập hơn. "Cuộc giải cứu Sơn Lỳ tại đền cổ là một cái bẫy rập. Lão Tam đã bán đứng anh cho Tiến sĩ Lê Khương để đổi lấy quyền miễn trừ trục xuất. Lê Khương đã chuẩn bị sẵn một bẫy quét sóng não tần số cao đặt tại đền cổ. Nếu anh bước lên mặt đất lúc này, hệ thống AI Aras-Mind sẽ tự động định vị và kích hoạt chế độ 'Thanh Trừng Nhận Thức' trong não anh, biến anh thành một vật thí nghiệm mất trí vĩnh viễn."
Minh khẽ cười lạnh, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát: "Tôi không còn gì để mất, Mai Chi. Ký ức mỏ neo của tôi về em gái đã bị xóa sạch. Nếu tôi không cứu Sơn Lỳ, tôi sẽ trở thành một kẻ vô cảm thực sự."
"Anh chưa mất tất cả đâu, Minh!" Giọng Mai Chi nghẹn lại qua làn sóng điện từ nhiễu loạn. "Hạ Vy... em gái anh chưa chết hoàn toàn!"
Một luồng điện mạnh mẽ đột ngột chạy dọc theo tủy sống của Minh, khiến anh suýt làm rơi chiếc điện thoại. M-Chip sau tai anh tỏa nhiệt nóng rực, tiếng vo ve chói tai rít lên điên cuồng trong đầu.
"Cô nói cái gì?" Minh gầm lên, giọng nói mất đi sự thờ ơ giả tạo, để lộ nỗi đau đớn và phẫn nộ tột cùng của một người anh trai. "Em gái tôi đang ở đâu?"
"Ý thức của Hạ Vy... đang bị giam cầm trong máy chủ trung tâm của dự án 'Ý Thức Đồng Bộ'," Mai Chi tiết lộ chân tướng tàn nhẫn qua điện thoại. "Họ không giết cô bé. Họ đã trích xuất toàn bộ dữ liệu não bộ của cô bé để làm lõi vận hành cho hệ thống AI Aras-Mind của tập đoàn. Giọng nói trong thiết bị Bio-Recorder của anh thực chất là một đoạn mã khóa sinh học được trích xuất từ lõi ý thức của cô bé để dẫn dụ anh vào bẫy."
Minh quỳ sụp xuống nền đất bụi bặm của bệ thờ Phật sụp đổ. Hai tai anh ù đi, máu cam ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ mũi phải, nhỏ xuống chiếc bật lửa Zippo rỉ sét đang cầm trên tay. Chân tướng bi kịch gia đình hiện ra sừng sững như một vực thẳm đen tối. Em gái anh, người duy nhất giữ cho anh không sa ngã vào vũng bùn bạo lực, đang bị biến thành một công cụ vô cảm để kiểm soát nhận thức của toàn bộ thành phố.
"Lê Khương đang sử dụng thiết bị định vị tần số của Bio-Recorder để dò tìm vị trí ngôi đền," Mai Chi cảnh báo dồn dập. "Anh phải tiêu hủy chiếc Bio-Recorder ngay lập tức! Tôi đã lén nạp một mã sinh trắc học mống mắt giả lập vào phân vùng ẩn của chiếc bật lửa Zippo Lão Đại để lại cho anh. Đó là chìa khóa duy nhất giúp anh vượt qua vòng vây sắp tới. Hãy chạy đi!"
Minh nhìn xuống chiếc Bio-Recorder đặt trên bệ thờ. Thiết bị cầm tay cũ nát chứa giọng nói ghi âm duy nhất còn sót lại của Hạ Vy. Nếu anh đập nát nó, anh sẽ vĩnh viễn không còn được nghe giọng nói của em gái mình nữa.
Nhưng lý trí toán học lạnh lùng của một kỹ sư đã chiến thắng nỗi đau đớn cảm xúc. Nếu anh bị bắt lúc này, cả anh, Sơn Lỳ và ý thức của Hạ Vy sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong phòng thí nghiệm vô cảm của tập đoàn.
Minh giơ chân trái lên, dứt khoát đạp mạnh xuống chiếc Bio-Recorder.
*Rắc!*
Lớp vỏ nhựa của thiết bị vỡ vụn, các vi mạch điện tử bên trong nát bét dưới gót giày của anh. Đoạn băng ghi âm giọng nói của Hạ Vy tắt lịm trong một tiếng rít điện từ ngắn ngủi. Minh đã tự tay phá hủy mỏ neo cảm xúc lớn nhất của mình để đổi lấy cơ hội sống sót.
Đúng lúc đó, cuộc gọi của Mai Chi đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng rít chói tai từ hệ thống nhiễu sóng vô tuyến tầm ngắn. Chiếc điện thoại lậu trên tay Minh bốc khói đen và tắt lịm.
Mưa bão bên ngoài đền cổ đột ngột trở nên dữ dội hơn. Tiếng sấm chớp nổ vang rền trên bầu trời Chợ Lớn, chiếu sáng rực những bức tường đổ nát của ngôi đền hoang phế.
Từ phía trên mặt đất, tiếng đế giày chiến thuật nện xuống nền gạch sỏi sũng nước vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt rít nhẹ và tiếng gầm gừ của những con dã thú biến đổi gen dội vào không gian tĩnh lặng của ngôi đền.
Hắc Hổ và đám tay sai vũ trang của Lão Tam đã bao vây toàn bộ ngôi đền cổ.
Minh đứng thẳng dậy trong bóng tối, bàn tay trái rỉ máu khẽ siết chặt chiếc kẹp tóc bạc của em gái dưới thắt lưng da, đôi mắt đeo kính lọc sắc tắt nguồn nhìn thẳng về phía lối cửa ngách sau bệ thờ Phật sụp đổ—nơi những bóng đen khổng lồ đang áp sát dưới màn mưa bão.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!