Bản Ngã Lưu Vong
Cơn đau bắt đầu bằng một tiếng rít tần số cao, mỏng và sắc như một lưỡi dao mổ rạch thẳng qua màng nhĩ, đóng đinh vào sâu trong thùy thái dương bên trái.
Trần Nhật Minh choàng tỉnh.
Anh thấy mình đang nằm trên sàn xi măng lạnh ngắt của căn hộ số 402, thuộc khu chung cư cũ Xá Tây nằm sâu trong lòng Quận 5. Trần nhà ẩm mốc loang lổ những vệt nước mưa rỉ sét từ tầng trên sụt xuống, phản chiếu ánh đèn quảng cáo neon màu hồng tím và xanh lục từ bên ngoài cửa sổ hắt vào. Thứ ánh sáng ấy nhấp nháy theo một chu kỳ đều đặn, chập chờn như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối.
Minh cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng toàn bộ cơ thể anh nặng trĩu như thể bị đổ chì. Phía sau tai trái, ngay dưới lớp da đầu sát xương chũm, một luồng nhiệt độ cao bất thường bắt đầu tỏa ra, nóng rực như một con chip bán dẫn bị quá tải.
"M-Chip..."
Cái tên ấy tự động hiện lên trong đầu Minh như một phản xạ vô điều kiện. Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên sờ vào vùng da sau tai. Lớp biểu bì ở đó gồ ghề, hằn lên một vết sẹo mổ hình chữ Y còn khá mới, sưng đỏ và nóng hổi. Đó là nơi bộ vi xử lý sinh học thần kinh được cấy ghép trực tiếp vào thùy thái dương của anh—một khế ước tàn nhẫn mà anh đã chấp nhận ký bằng chính nhận thức của mình để đổi lấy cơ hội tìm kiếm đứa em gái Trần Hạ Vy.
Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của chính mình. Minh quay sang nhìn vào tấm gương ố vàng treo trên bức tường gạch bong tróc cạnh giường.
Một cơn chấn động nhận thức lập tức ập đến. Bộ não của anh từ chối xử lý hình ảnh phản chiếu trong gương. Ngũ quan của người đàn ông trong đó—từ đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, chiếc mũi thẳng cho đến quai hàm góc cạnh—tất cả đều bị nhòe mờ, méo mó như một bức ảnh chụp rung tay dưới nước. Chứng mù mặt (prosopagnosia) cấp tính, di chứng tàn nhẫn của quá trình đồng bộ hóa nhân cách sát thủ Bóng Ma lên vỏ não kỹ sư của anh, đang bắt đầu ăn mòn căn tính của anh từng chút một.
Minh thở dốc, tầm nhìn nhòe đi. Anh cúi đầu xuống, không dám nhìn vào gương quá mười giây theo đúng quy tắc sinh tồn đã tự đặt ra. Để giữ vững thực tại đang phân rã, anh nhìn xuống cổ tay trái của mình.
Ở đó, một vết sẹo rạch dọc sâu hoắm, đỏ sẫm và sần sùi nằm chắn ngang động mạch quay. Vết sẹo này không phải do một tai nạn giang hồ, mà do chính tay anh tự rạch từ trước khi thực hiện ca xóa ký ức gốc. Nó là mỏ neo vật lý duy nhất, là bằng chứng hữu hình chứng minh anh vẫn là Trần Nhật Minh—một kỹ sư phần mềm lương thiện, chứ không phải gã sát thủ Bóng Ma vô cảm của thế giới ngầm Chợ Lớn.
"Vy... anh phải tìm ra em..." Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc và run rẩy giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài cửa sổ chung cư cũ Xá Tây.
Cạch.
Một âm thanh kim loại va chạm cực mỏng vang lên giữa tiếng mưa rơi rả rích ngoài hành lang.
Thính giác cực nhạy của Minh—giác quan duy nhất được mài giũa đến mức cực đoan sau tai nạn thời thơ ấu—lập tức căng ra như dây đàn. Anh nghe thấy tiếng bước chân. Đó là những bước đi nặng nề, cố tình kéo lê gót chân nhưng lại có một nhịp điệu rất đặc trưng của kẻ quen di chuyển bằng xe máy phân khối lớn.
Tiếng kim loại cọ xát vào ổ khóa gỗ mục nát của căn hộ 402 dồn dập hơn. Kẻ đột nhập đang dùng một thanh xà beng nhỏ để cạy chốt cửa.
Trong khoảnh khắc đó, luồng điện sinh học từ chiếc M-Chip sau tai trái của Minh đột ngột bùng phát, chạy dọc theo tủy sống và kích hoạt toàn bộ hệ thống cơ bắp của anh. Cơn đau đầu xé toạc đại não biến mất, nhường chỗ cho một trạng thái tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Nhân cách sát thủ Bóng Ma gốc—thứ dữ liệu bạo lực được cấy ghép vào não anh—đang giành quyền kiểm soát vỏ não vận động.
Minh không còn run rẩy nữa. Anh di chuyển không tiếng động, lẩn vào góc tối thùy đỉnh phía sau chiếc tủ quần áo gỗ ép cũ kỹ, mắt đeo kính lọc sắc chuyên dụng để phát hiện các thiết bị hồng ngoại quét ngầm.
Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ một tiếng rồi bật mở.
Một bóng người cao lớn, mặc chiếc áo khoác bò rách vá chằng chịt, bước vào phòng. Ánh đèn neon từ cửa sổ hắt lên mái tóc nhuộm vàng chanh vuốt dựng ngược của gã. Trên tay gã cầm một cây gậy sắt đặc ruột, bắp tay cuồn cuộn gân xanh đầy đe dọa.
Đó là Nguyễn Thanh Sơn, biệt danh Sơn Lỳ—tay đua xe giải nghệ khét tiếng ở Chợ Lớn.
Sơn Lỳ không hề biết Minh đang ẩn nấp trong bóng tối. Gã khẽ chửi thề một tiếng bằng giọng Nam Bộ bỗ bã, bước nhanh về phía chiếc giường tre trống không.
"Mẹ kiếp, gã Bóng Ma này trốn đi đâu rồi?"
Ngay khi Sơn Lỳ vừa quay lưng về phía tủ quần áo, phản xạ chiến đấu của Bóng Ma trong đầu Minh tự động kích hoạt như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Minh lao ra từ bóng tối nhanh như một vệt đen không thể định hình bằng mắt thường.
Sơn Lỳ nghe thấy tiếng gió rít bên tai, gã phản xạ cực nhanh bằng cách vung cây gậy sắt ngược ra sau. Nhưng tốc độ của một tay đua xe không thể so sánh với bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp.
Minh lách người qua đường gậy sắt trong gang tấc. Tay phải anh vươn ra, khóa chặt khớp cổ tay trái cầm gậy của Sơn Lỳ, đồng thời chân trái bước lên chặn trọng tâm cơ thể của đối phương.
"Rắc!"
Một tiếng bẻ khớp lạnh lùng vang lên. Sơn Lỳ rú lên một tiếng đau đớn, cây gậy sắt rơi keng xuống sàn xi măng. Chưa dừng lại ở đó, cơ thể Minh tự động thực hiện động tác tiếp theo: anh dùng tay trái siết chặt cổ Sơn Lỳ từ phía sau, tay phải rút nhanh con dao mổ sinh học laser giấu trong tay áo măng-tô đen ra, kề sát vào động mạch cảnh của đối phương.
Lưỡi dao laser năng lượng thấp phát ra một ánh sáng xanh lam nhạt, tỏa nhiệt độ ấm nóng sát làn da cổ đang đẫm mồ hôi của Sơn Lỳ. Chỉ cần Minh ấn nhẹ ngón tay thêm một milimet, mạch máu của Sơn sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong im lặng cực hạn.
"Dừng lại!"
Một tiếng gào thét dữ dội vang lên từ sâu trong ý thức kỹ sư lương thiện của Minh. Anh nhận ra người đàn ông đang bị mình khống chế là ai. Đây là Sơn Lỳ, người duy nhất đã từng giúp đỡ anh ở thế giới ngầm Chợ Lớn, không phải mục tiêu ám sát của Lão Tam.
Ý chí tự do của Minh giằng xé kịch liệt với bản năng sát thủ do M-Chip điều khiển. Tay phải cầm dao mổ của anh run lên dữ dội, lưỡi dao laser nhấp nháy chập chờn như muốn tắt lịm.
"Minh... Minh ơi! Là tao, Sơn Lỳ đây!" Sơn Lỳ thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng vì nghẹt thở, cố gắng hét lên qua khe răng siết chặt. "Mày điên rồi sao? Tao đến cứu mày!"
Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên trán. Anh sử dụng thính giác cực nhạy để phân tích nhịp thở và tần số giọng nói của Sơn Lỳ. Nhịp tim của Sơn đang đập ở mức 140 nhịp/phút, giọng nói mang tần số run rẩy của sự sợ hãi thực tế chứ không có sự giả tạo hay ác ý của một kẻ ám sát. Sơn không có ý định giết anh.
"Mày... mày đến đây làm gì?" Minh khàn giọng hỏi, nhưng tay vẫn giữ chặt khóa cổ, không dám buông lỏng hoàn toàn vì sợ bản năng bạo lực lại tự động bộc phát.
"Lão Tam... Lão Tam đang ráo riết tìm mày!" Sơn Lỳ nói, mắt nhìn chằm chằm vào con dao mổ laser đang run rẩy sát cổ mình. "Gã biết mày vừa tỉnh dậy sau ca phẫu thuật cấy ghép lỗi. Gã muốn kiểm tra xem mày còn giữ được kỹ năng của Bóng Ma hay không. Tao đến để cảnh báo mày, nhưng không ngờ... mày lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Mày thực sự đã biến thành gã sát thủ đó rồi sao, Minh?"
Lời nói của Sơn Lỳ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của Minh. Anh khẽ rùng mình. Bản ngã kỹ sư lương thiện trong anh trỗi dậy mạnh mẽ, cưỡng chế tay phải hạ con dao mổ xuống.
Nhưng ngay khi anh vừa nới lỏng lực siết ở cổ tay, vết sẹo rạch sâu trên cổ tay trái của anh bất ngờ bị rách miệng do áp lực cơ bắp quá lớn trong cuộc giằng co. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo lòng bàn tay và rơi xuống sàn nhà ẩm ướt.
Cơn đau vật lý từ vết thương ở cổ tay lập tức kích hoạt một phản ứng xung đột dữ dội trong chiếc M-Chip sau tai trái. Bộ vi xử lý sinh học bị quá nhiệt đột ngột do dòng điện thần kinh giao cảm tăng vọt.
Minh khuỵu xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Một tiếng rít chói tai rống lên trong đại não anh, lấn át toàn bộ âm thanh của tiếng mưa bão Quận 5. Trong bóng tối của tâm trí phân mảnh, anh bắt đầu nghe thấy tiếng khóc nức nở của một cô gái trẻ.
"Anh ơi... cứu em... đừng để họ xóa em..."
Đó là giọng nói của Trần Hạ Vy, đứa em gái nhỏ đã mất tích của anh. Giọng nói ấy không phải là một tệp âm thanh thực tế, mà là một ảo ảnh thính giác do chip thần kinh bị xung đột dữ liệu tạo ra, gầm rú và cào xé tâm trí anh đến tận cùng đau đớn.
Sơn Lỳ ôm lấy cổ tay bị bẻ khớp đau đớn, nhưng khi nhìn thấy Minh đang quằn quại dưới sàn nhà với máu chảy ròng rọc trên cổ tay và khóe mắt vằn tia máu đỏ, sự giận dữ của gã lập tức biến thành nỗi lo lắng tột độ. Gã lết lại gần, đặt bàn tay thô ráp lên vai Minh.
"Minh! Giữ tỉnh táo đi mày! Đừng để con chip đó nuốt chửng mày!"
Minh nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu, anh dùng lòng bàn tay phải ấn mạnh vào vết sẹo rạch đang chảy máu ở cổ tay trái. Nỗi đau thể xác chân thực từ vết sẹo—mỏ neo vật lý cuối cùng của anh—bắt đầu trung hòa tần số ảo giác trong đại não. Tiếng khóc của Hạ Vy nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng mưa rơi rả rích trên mái tôn chung cư Xá Tây.
Anh ngước khuôn mặt hốc hác, đẫm mồ hôi và máu nhìn Sơn Lỳ. Chứng mù mặt vẫn khiến khuôn mặt của Sơn hiện lên như một bức ảnh bị nhòe mờ, nhưng Minh đã nhận diện được gã qua mái tóc vàng chanh và giọng nói nghĩa khí không thể lẫn lộn.
"Tao... tao vẫn tỉnh táo," Minh thở dốc, giọng nói lạnh lùng nhưng mang đầy sự kiên định của một kỹ sư tri thức. "Lão Tam... gã thực sự nắm giữ manh mối về Vy?"
Sơn Lỳ khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ đầy ưu tư dưới ánh đèn neon nhấp nháy. Gã hạ thấp giọng, thì thầm một sự thật tàn nhẫn:
"Lão Tam là kẻ trung gian duy nhất nắm giữ thiết bị chứa dữ liệu giọng nói gốc của Hạ Vy từ phòng thí nghiệm Aras-Bio. Nhưng để lấy được nó, mày phải tiếp tục đóng vai Bóng Ma và thực hiện các hợp đồng ám sát cho gã. Nếu mày lộ ra việc mình bị mất trí nhớ hay có lòng trắc ẩn của một kỹ sư... gã sẽ kích hoạt chế độ tự hủy của con chip trong đầu mày ngay lập tức."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!