Chúa Tể Bóng Đêm Thịnh Nộ
Lưỡi dao găm hắc thạch mang theo luồng từ trường màu xám xịt rít lên một tiếng xé gió, chỉ còn cách cổ họng Thẩm Giao Giao chưa đầy ba phân. Hơi lạnh buốt giá của cái chết đã cận kề đến mức từng sợi tóc tơ trên trán cô dựng đứng. Thế nhưng, đôi mắt sau chiếc kính lọc thạch anh đỏ của nữ luật sư không hề có lấy một tia dao động. Cô không lùi, cũng không thể lùi khi gót chân trái trật khớp đã chạm sát vào cạnh bàn gỗ mun cứng ngắc.
Cô chỉ đang chờ đợi.
"Rắc!"
Một tiếng động trầm đục, nghẹt thở vang lên từ sâu trong lòng đất Lâu đài Bóng Đêm. Chiếc bóng dưới chân Giao Giao đột ngột trương nở với một tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu. Bóng tối ấy không phải là sự hư vô tĩnh lặng, mà là một thực thể sống đang gầm rú, cuộn xoáy như một hố đen vũ trụ. Từ trong lòng hố đen ấy, một bàn tay thon dài, nhợt nhạt nhưng cứng cáp như gọng kìm thép vươn ra, chuẩn xác chộp lấy cổ tay của gã sát thủ Hắc Y Nhân.
Sát thủ trợn tròn mắt. Lưỡi dao găm hắc thạch của hắn khựng lại giữa không trung, bất lực trước lực bóp nghẹt tàn bạo đang truyền tới từ bàn tay bóng tối.
"Ngươi..."
Hắn chưa kịp thốt ra hết câu, một thân ảnh cao lớn bước ra từ chính chiếc bóng của Giao Giao. Dạ Vô Song xuất hiện. Mái tóc đen dài bay múa trong luồng gió hắc ám, đôi mắt phượng màu đỏ sậm của hắn rực sáng như hai ngọn lửa ma mị giữa đêm tối. Khí chất vương giả u tối bùng phát, áp đảo hoàn toàn mọi trường lực xung quanh.
"Khụ!"
Ngay khi vừa hiện hình, Dạ Vô Song khẽ rùng mình, một ngụm máu tươi đỏ sậm trào ra nơi khóe môi tuấn mỹ. Cơn đau thắt tim từ huyết khế cộng hưởng truyền từ lòng bàn tay đẫm máu của Giao Giao khiến lồng ngực hắn run lên bần bật. Hắn gánh chịu hai mươi phần trăm sát thương vật lý của cô gái người thường này, và cơn đau ấy đang thiêu đốt hệ thần kinh của một vị gia chủ tối cao. Thế nhưng, sự phẫn nộ trong mắt hắn còn rực cháy dữ dội hơn cả cơn đau thể xác.
"Kẻ nào cho phép ngươi chạm vào đồ vật của ta?" Giọng nói của Dạ Vô Song trầm thấp, lạnh lẽo đến mức đóng băng cả không khí xung quanh.
"Dạ... Dạ gia chủ!" Gã sát thủ Hắc Y Nhân kinh hoàng hét lên. Hắn cố gắng kích hoạt dị năng "Ảnh thuật di chuyển" để thoát thân, nhưng toàn bộ căn phòng làm việc đã bị bao phủ bởi "Hắc ám lĩnh vực" của Dạ Vô Song. Mọi ngóc ngách, mọi kẽ hở không gian đều bị bóng tối tối cổ nuốt chửng, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
"Chết đi."
Dạ Vô Song không cho đối thủ bất kỳ cơ hội giải thích nào. Hắn khẽ xoay cổ tay. Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Cổ của gã sát thủ cấp Trung bị bẻ gãy một cách dễ dàng như một cành củi khô. Thân thể hắn mất đi sinh khí, rũ xuống như một bao tải rách, trước khi bị luồng sương đen từ hắc hắc lĩnh vực quấn lấy, phân rã hoàn toàn thành tro bụi xám xịt ngay trên sàn đá hắc thạch.
Cảnh tượng diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba giây. Một cuộc tàn sát tuyệt đối, không một động tác thừa, thể hiện sức mạnh hủy diệt của một thực thể đứng đầu giới ngầm.
Sau khi giải quyết xong sát thủ, Dạ Vô Song chậm rãi quay đầu lại. Sát khí trong mắt hắn chưa hề tiêu tan, hắn nhìn chằm chằm vào Thẩm Giao Giao đang ngồi tựa lưng vào cạnh bàn gỗ mun. Lòng bàn tay trái của cô vẫn đang rỉ máu tươi, nhuộm đỏ cả một góc chiếc đầm công sở, và vết thương cũ trước ngực cũng đang rách miệng, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi nhức nhối.
"Thẩm Giao Giao, ngươi điên rồi sao?" Dạ Vô Song bước tới một bước, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn vào đôi mắt đỏ sậm đầy thịnh nộ của hắn. "Ngươi dám tự thương để ép ta dịch chuyển về cứu mạng? Ngươi có biết nếu ta chậm một phần mười giây, lưỡi dao kia đã xuyên qua tim ngươi rồi không?"
Giao Giao khẽ nhíu mày vì đau, nhưng khóe môi cô lại nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, thực dụng đến đáng sợ: "Nhưng ngài đã về kịp, đúng không? Dạ gia chủ. Hiến chương Aegis quy định rõ, phu nhân hợp pháp gặp nguy hiểm cấp độ đỏ, gia chủ có nghĩa vụ bảo vệ bằng mọi giá. Tôi chỉ đang thực thi quyền lợi của mình trên hợp đồng."
"Hợp đồng! Lúc nào cũng là hợp đồng!" Dạ Vô Song gầm lên, bàn tay siết chặt cằm cô run rẩy. Hắn ghét sự thực dụng lạnh lùng này của cô. Cô coi mạng sống của chính mình, và cả liên kết sinh mệnh của hắn, chỉ như những điều khoản kinh tế khô khốc trên giấy da dê.
Cơn giận dữ khiến luồng năng lượng hắc ám bạo tẩu xung quanh Dạ Vô Song bùng phát dữ dội. Những luồng sương đen dày đặc, tàn bạo tràn ngập căn phòng, ép chặt lấy lồng ngực của Giao Giao. Đối với một người thường hoàn toàn không có dị năng như cô, áp lực từ trường bóng tối này giống như một gọng kìm khổng lồ đang bóp nghẹt lá phổi. Cô bắt đầu thở dốc, gương mặt thanh tú tái nhợt đi, và chiếc kính lọc thạch anh đỏ trên mắt cô khẽ rung lên dưới tác động của sóng năng lượng.
"Khụ... khụ..." Giao Giao ho khan dữ dội, lồng ngực phập phồng đau đớn.
Dạ Vô Song giật mình nhận ra áp lực bóng tối của mình đang làm tổn thương cô. Hắn vội vàng thu hồi hắc ám lĩnh vực, nhưng chấn động năng lượng dư thừa từ trận chiến vẫn lẩn khuất trong phòng, khiến cơ thể người thường của cô bị quá tải trầm trọng.
"A Sâm!" Dạ Vô Song lạnh lùng gọi lớn.
Cánh cửa phòng làm việc lập tức bị đẩy ra. Đội trưởng cận vệ A Sâm với bộ vest đen chỉnh tề bước vào, gương mặt góc cạnh không một chút biểu cảm, cúi đầu nhận lệnh: "Gia chủ."
"Dọn dẹp hiện trường. Tăng cường phòng thủ tháp phía Tây. Không cho phép bất kỳ ai, kể cả Tần quản gia, bước vào khu vực này khi chưa có lệnh của ta," Dạ Vô Song ra lệnh, giọng nói mang theo uy quyền tuyệt đối.
"Tuân lệnh," A Sâm cúi đầu, liếc nhìn vết máu trên sàn nhà rồi nhanh chóng bắt tay vào việc.
Dạ Vô Song quay lại nhìn Giao Giao. Thấy sắc mặt cô ngày càng nhợt nhạt, hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một lọ ngọc nhỏ chứa tủy xương dị thú—thứ dược liệu quý hiếm của Đới gia giúp hồi phục thương tổn vật lý thần tốc. Hắn định đổ một giọt lên lòng bàn tay đẫm máu của cô.
"Đừng..." Giao Giao yếu ớt ngăn lại, cô khẽ lắc đầu. "Cơ thể tôi... là người thường. Hệ miễn dịch của tôi sẽ từ chối hấp thụ trực tiếp tủy xương dị thú. Nó sẽ kích hoạt phản ứng đào thải sinh học... khiến tôi chết nhanh hơn."
Dạ Vô Song khựng tay lại. Hắn nhìn lọ ngọc trong tay, rồi nhìn vết nứt loang rộng trên ngón tay áp út của cô. Chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ cổ xưa lúc này hoàn toàn im lìm, vết nứt mới sau khi màng bảo vệ bị phá hủy đã loang rộng ra gần hết bề mặt đá, nhấp nháy một tia sáng đỏ yếu ớt cuối cùng rồi tắt hẳn. Năng lượng sạc đã về mức không phần trăm.
Không có năng lượng từ trường bảo vệ, cơ thể cô đang bị dòng máu dị tộc bạo tẩu tàn phá từ bên trong. Nhịp tim của cô đập loạn nhịp, đồng bộ với nhịp tim đang đau thắt của hắn.
"Tôi phải xuống... hầm mộ cổ," Giao Giao khàn giọng nói, ngón tay thon dài của cô chỉ xuống phía dưới sàn đá. "Nhẫn thạch anh... cần nguồn sạc thô ổn định. Dạ tinh dưới hầm mộ... là nguồn năng lượng hắc ám tinh khiết nhất để ổn định lại huyết khế."
"Ngươi muốn đột nhập cấm địa của Dạ gia?" Đôi mắt Dạ Vô Song híp lại nguy hiểm. Mộ cổ Dạ gia là nơi bất khả xâm phạm, nơi an nghỉ của các thế hệ gia chủ tiền nhiệm, chứa đựng những bí mật huyết mạch tối mật của tộc Ma tộc. Người ngoài tự ý bước vào sẽ bị áp lực bóng tối ăn mòn đến tận xương tủy.
"Nếu tôi chết... ngài cũng sẽ gánh chịu phản phệ tử vong của khế ước," Giao Giao nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt không có sự cầu xin, chỉ có sự trao đổi lợi ích sòng phẳng. "Ngài muốn giữ thể diện cho gia tộc, hay muốn giữ mạng sống của chính mình?"
Dạ Vô Song siết chặt nắm tay, đốt ngón tay kêu răng rắc. Hắn ghét cay ghét đắng việc bị cô nắm thóp, nhưng hắn biết cô nói đúng. Sợi chỉ huyết ký đỏ rực dưới da cổ tay hắn đang đập liên hồi theo nhịp tim yếu ớt của cô.
"Ta sẽ đưa ngươi đi," Dạ Vô Song lạnh lùng nói, định cúi xuống bế cô lên.
"Không," Giao Giao khẽ gạt tay hắn ra. "Tần quản gia đang giám sát lâu đài. Nếu ngài đưa tôi xuống đó, lão sẽ lập tức báo cáo lên Hội đồng Trưởng lão về việc phu nhân hờ xâm nhập cấm địa. Tôi phải tự mình đi. Ngài cần ở lại đây để làm mồi nhử, đánh lạc hướng sự chú ý của Tần quản gia."
"Ngươi muốn tự mình xuống đó với cái chân trật khớp và cơ thể suy kiệt này?" Dạ Vô Song cười lạnh, đầy hoài nghi.
Giao Giao không trả lời bằng lời nói. Cô đưa bàn tay trái đẫm máu của mình lên, áp chặt vào bề mặt chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ đã cạn kiệt năng lượng. Miệng cô khẽ lẩm nhẩm những điều khoản cổ xưa trong cuốn sổ tay của cha:
"Khế ước sơ giai... mượn lực đồng thuận. Dạ Vô Song, dâng hiến năm phần trăm năng lượng bóng tối của ngài... để bảo toàn mạng sống cho người khởi xướng."
Ngay lập tức, Sợi Chỉ Huyết Ký nối giữa hai người bùng cháy dữ dội. Dạ Vô Song cảm nhận được một luồng năng lượng hắc ám trong cơ thể mình bị cưỡng chế rút đi thông qua liên kết huyết mạch.
Trên ngón tay Giao Giao, chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ nứt nẻ đột ngột lóe lên một luồng ánh sáng đỏ sậm pha lẫn sắc đen u tối. Luồng năng lượng hắc ám mượn từ Dạ Vô Song chảy tràn vào huyết quản của cô, mang theo một cảm giác lạnh buốt như băng nhưng lại tạm thời phong tỏa mọi cảm giác đau đớn thể xác.
"Dạ Ảnh Bộ..." Giao Giao thì thầm.
Thân ảnh mảnh mai của cô khẽ nhúc nhích, rồi đột ngột hóa thành một làn khói đen nhạt, hòa tan hoàn toàn vào bóng tối của căn phòng, thoát khỏi tầm tay của Dạ Vô Song một cách vi diệu. Cô đã mượn thành công năm phần trăm năng lượng bóng tối để kích hoạt kỹ năng ẩn thân di chuyển của Dạ tộc.
Dạ Vô Song đứng lặng giữa phòng, nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt. Sự phẫn nộ trong lòng hắn dần bị thay thế bởi một cảm giác kinh ngạc và lo lắng thực sự. Cô gái người thường này... đang dùng chính sức mạnh của hắn để thách thức mọi quy tắc của lâu đài này.
***
Sâu dưới lòng đất Lâu đài Bóng Đêm, không khí lạnh lẽo và đặc quánh như thể thời gian đã bị đóng băng từ hàng trăm năm trước.
Giao Giao di chuyển dưới dạng một làn khói đen nhạt, lướt qua những hành lang đá hắc thạch tối tăm, men theo sự dẫn đường của sợi chỉ huyết ký đỏ rực dưới da cổ tay. Cơn đau từ vết thương lòng bàn tay và khớp chân trái đã bị năng lượng bóng tối mượn lực tạm thời tê liệt, nhưng cô biết, giới hạn mượn lực năm phần trăm chỉ duy trì được tối đa ba phút. Nếu cô không tìm thấy nguồn sạc trước khi năng lượng cạn kiệt, cơ thể người thường của cô sẽ bị phản phệ nổ tung huyết quản.
Cô lướt xuống cầu thang xoắn ốc sâu hoắm, đi qua cánh cửa đá hắc thạch khổng lồ dẫn vào Mộ cổ Dạ gia.
Ngay khi bước qua ranh giới cấm địa, một luồng áp lực bóng tối khổng lồ đè nặng lên vai cô. Oán khí từ các thế hệ gia chủ Dạ gia tiền nhiệm rình rập xung quanh như những bóng ma đói khát, gào rú đòi nuốt chửng linh hồn của kẻ xâm nhập người thường. Chiếc kính lọc Vy Thanh trên mắt cô nhấp nháy liên tục dưới tác động của từ trường bóng tối cực mạnh.
"Nhẫn thạch anh... sạc khẩn cấp!"
Giao Giao cắn răng chịu đựng áp lực đang đè nặng lên lồng ngực, cô khập khiễng bước về phía trung tâm hầm mộ, nơi đặt những khối Dạ tinh khổng lồ—những tinh thể bóng tối ngưng tụ từ năng lượng hắc ám tự nhiên qua hàng trăm năm, phát ra ánh sáng tím đen u tối.
Cô áp sát lòng bàn tay đẫm máu của mình vào bề mặt gồ ghề, lạnh buốt của khối Dạ tinh lớn nhất.
"Ầm!"
Một luồng năng lượng hắc ám tinh khiết, thô bạo như một dòng thác lũ từ Dạ tinh tràn thẳng vào chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ qua lòng bàn tay cô. Chiếc nhẫn khẽ rung lên bần bật, vết nứt loang rộng trên bề mặt đá thạch anh đỏ rực sáng lên như một lò lửa nhỏ, điên cuồng hấp thụ và chuyển hóa nguồn năng lượng hắc ám thô này thành màng bảo vệ từ trường.
Dòng năng lượng bạo tẩu trong huyết quản Giao Giao dần được làm dịu. Nhịp tim cô chậm lại, nhịp thở dần ổn định. Cơn bạo tẩu của bóng tối đã bị dập tắt hoàn toàn nhờ nguồn sạc thô ổn định từ Dạ tinh.
Thế nhưng, khi dòng năng lượng hắc ám rút bớt, chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ rực sáng đã vô tình chiếu rọi một góc tối bên dưới chiếc quan tài đá cổ kính của vị tổ tiên khai sáng Dạ tộc đứng ngay cạnh khối Dạ tinh.
Qua lớp kính phân cực của Vy Thanh, Giao Giao nhìn thấy một vệt sáng màu vàng kim rực rỡ, hoàn toàn đối lập với tông màu đen tối của hầm mộ, đang phát xạ từ sâu dưới khe hở của bệ đá quan tài.
"Đó là cái gì?"
Trí tò mò và lý trí sắc bén của một luật sư thúc đẩy cô bước lại gần. Giao Giao quỳ một chân xuống nền đá lạnh, dùng bàn tay phải không bị thương luồn sâu vào khe hở tối tăm dưới bệ đá quan tài cổ.
Đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể bằng kim loại lạnh ngắt, thô ráp. Cô dùng lực kéo mạnh ra.
Đó là một mảnh vỡ bằng vàng ròng, nặng trịch, có kích thước bằng lòng bàn tay. Trên bề mặt mảnh vàng ròng ấy, những đường hoa văn sợi chỉ sinh mệnh cổ xưa được khắc chạm vô cùng tinh xảo, đan xen phức tạp. Đáng chú ý hơn, ở giữa mảnh vỡ là những dòng chữ cổ tự phát sáng đỏ nhạt dưới kính lọc—những điều khoản pháp lý tối cổ quy định về quyền kiểm soát năng lượng giữa người thường và dị tộc.
"Bản giao ước nguyên thủy bằng vàng ròng... Mảnh vỡ thứ nhất!"
Giao Giao nín thở, tim đập liên hồi. Đây chính là bảo vật tối cổ mà cha cô, Thẩm Hoài Nam, đã dành cả đời để tìm kiếm trước khi bị sát hại. Mảnh vỡ này chứa đựng kẽ hở pháp lý tối cao cho phép người thừa kế Thẩm gia kiểm soát và dung hợp năng lượng của các gia tộc dị tộc mà không bị phản phệ sinh học.
Cô vừa định cất mảnh vỡ vàng ròng vào cặp da thuộc cổ, thì một tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề vang lên từ phía lối vào hầm mộ.
"Rầm..."
Cánh cửa đá hắc thạch khổng lồ từ từ khép lại.
Trong bóng tối của hầm mộ cổ, bóng dáng quắc thước của Tần quản gia từ từ hiện ra. Đôi mắt già nua của lão co rụt lại khi nhìn thấy Thẩm Giao Giao đang quỳ bên cạnh quan tài tổ tiên, tay nâng niu mảnh vàng ròng rực sáng.
"Phu nhân hờ," giọng nói nghiêm nghị, đầy sát khí của Tần quản gia vang lên, vang vọng khắp không gian u tối của hầm mộ. "Người tự ý xâm nhập cấm địa, đánh cắp bảo vật trấn tộc của Dạ gia... hành vi này, theo gia quy, phải bị thiêu sống."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!