Bóng Ma Trong Đêm Cư Trú
Bóng tối bao trùm Lâu đài Bóng Đêm không giống như màn đêm thông thường của thế giới biểu diện. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và mang theo một thứ áp lực vô hình như thể hàng vạn tấn nước biển đang đè nặng lên da thịt.
Sau biến cố buổi sáng, khi Dạ Vô Song phải đích thân dẫn theo đội trưởng cận vệ A Sâm xuống hầm mộ cổ phía Nam để điều tra luồng năng lượng hắc ám lạ, Thẩm Giao Giao đã dành cả ngày để tịnh dưỡng trong phòng ngủ chính của tháp trung tâm. Nhờ liều Chất ức chế phản phệ khế ước mà bác sĩ Vy Thanh tiêm trực tiếp vào mạch máu, nhịp tim của cô đã tạm thời bình ổn. Tuy nhiên, di chứng từ vụ mưu sát bằng bom từ trường tại tòa án ngầm vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Vết thương đẫm máu trước ngực cô vẫn nhói lên từng cơn âm ỉ dưới lớp băng gạc nén, và khớp chân trái sưng vù, tím ngắt khiến cô hầu như không thể tự di chuyển nếu không bám vào các điểm tựa vững chắc.
Lúc này đã là nửa đêm. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió tuyết rít gào qua những khe hở của bức tường đá hắc thạch khổng lồ.
Giao Giao ngồi bên bàn làm việc bằng gỗ mun trong phòng ngủ, đôi mắt sau chiếc kính lọc thạch anh đỏ khẽ nheo lại. Lăng kính đặc chế của Vy Thanh đã giúp cô khôi phục lại thị lực bị tổn thương thực thể mười phần trăm. Qua lớp kính phân cực, thế giới u tối của Dạ tộc hiện lên dưới dạng những luồng từ trường năng lượng đan xen phức tạp. Trên ngón tay áp út của cô, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ cổ xưa khẽ tỏa ra một vệt sáng mờ nhạt, phản chiếu vết nứt mỏng manh trên bề mặt đá. Năng lượng sạc từ Dạ Vô Song lúc sáng chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm—đủ để duy trì một lá chắn từ trường bảo vệ vòng ngoài trong vài giây ngắn ngủi.
Cô lật giở những trang tài liệu trong cuốn sổ tay luật cổ của cha mình, Thẩm Hoài Nam. Đầu ngón tay thon dài của cô lướt qua những dòng chữ viết tay đã ố vàng, cố gắng tìm kiếm thêm các kẽ hở pháp lý trong hệ thống luật lệ cổ xưa của giới dị năng giả. Cô hiểu rằng, sự yên bình tạm thời này chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh. Phe bảo thủ trong Dạ tộc, những kẻ luôn coi huyết thống thuần chủng là tối cao, tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn một người thường vô năng như cô nghiễm nhiên ngồi vào chiếc ghế phu nhân tối cao của tập đoàn tài chính Aegis.
"Cộc, cộc."
Tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng dồn dập vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của căn phòng.
"Vào đi," Giao Giao lạnh lùng lên tiếng, tay cô khẽ khép cuốn sổ tay lại, đặt dưới tập hồ sơ tố tụng Aegis để che giấu.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề hé mở. Một hầu gái trẻ tuổi của Dạ gia, mặc bộ đồng phục hầu gái màu đen cổ điển, khúm núm bưng một khay bạc bước vào. Trên khay là một bát súp nhân sâm ngầm tỏa ra hơi nóng nghi ngút. Cô gái cúi gằm mặt, bước đi rón rén như sợ làm kinh động đến bầu không khí lạnh lẽo xung quanh.
"Phu... phu nhân hờ," giọng cô gái run rẩy, dùng danh xưng mà Tần quản gia đã ngầm định đoạt cho cô. "Tần quản gia lệnh cho em mang súp sâm ngầm lên để người bồi bổ huyết khí."
Giao Giao không vội trả lời. Cô hơi nghiêng đầu, điều chỉnh góc nhìn của chiếc kính lọc thạch anh đỏ. Ngay lập tức, siêu năng lực "Nhìn thấu sợi chỉ khế ước" được kích hoạt.
Trong tầm mắt của cô, một sợi chỉ khế ước mỏng manh nối từ cổ tay của cô hầu gái đang rung lên bần bật. Nhưng nó không mang màu đỏ rực rỡ của sự đồng thuận hay màu xanh lam của sự phục tùng trung thành. Sợi chỉ ấy đã chuyển sang một màu xám tro âm u, uốn lượn một cách hỗn loạn và tỏa ra những vệt từ trường đứt gãy.
Đó là biểu hiện của sự lừa dối, phản bội và ác ý cực độ.
Giao Giao khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng không chạm đến đáy mắt. Cô bám tay vào cạnh bàn gỗ mun, chậm rãi đứng dậy. Dù chân trái đau nhói như kim châm, cô vẫn giữ vững phong thái kiêu sa, sắc sảo của một đại luật sư. Cô bước từng bước khập khiễng về phía cửa phòng, khẽ gạt chốt khóa sắt lại.
"Tiếng khóa cửa..." Cô hầu gái giật mình, chiếc khay bạc trong tay khẽ chao đảo, khiến thìa sứ va vào bát súp kêu lách cách.
"Ngươi tên là gì?" Giao Giao đứng tựa lưng vào cánh cửa khóa chặt, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào gương mặt đang tái nhợt của đối phương.
"Em... em tên là A Hương," cô hầu gái lắp bắp, hai đầu gối bắt đầu run rẩy dưới cái nhìn áp bức của Giao Giao.
"A Hương," Giao Giao chậm rãi lặp lại cái tên, giọng nói đều đều nhưng mang theo áp lực tâm lý cực lớn. "Theo Điều 12, Khoản 4 của Hiến chương Lao động Aegis—bộ luật quản lý toàn bộ nhân sự phụ thuộc và gia nhân trong các dinh thự hoàng gia của năm gia tộc tối cao... Ngươi có biết hình phạt dành cho hành vi tiếp tay cho thế lực thù địch bên ngoài để xâm nhập gia cư bất hợp pháp là gì không?"
A Hương hoảng hốt ngước mắt lên, tách súp sâm suýt chút nữa đổ nhào ra khay: "Phu nhân... em không hiểu người đang nói gì! Em chỉ làm theo lệnh của Tần quản gia..."
"Đừng lôi Tần quản gia ra làm lá chắn," Giao Giao cắt ngang, giọng cô sắc như dao cạo. "Tần quản gia tuy nghi ngờ ta, nhưng lão là người trung thành tuyệt đối với Dạ Vô Song và gia quy Dạ tộc. Lão có thể dùng trà cúc ngầm để thử thách gen của ta, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ phản bội kết giới bảo vệ của Lâu đài Bóng Đêm để rước giặc vào nhà. Còn sợi chỉ khế ước của ngươi... nó đã tố cáo ngươi rồi, A Hương."
Giao Giao tiến lại gần một bước, chiếc kính lọc thạch anh đỏ rực sáng dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Cô cúi xuống, ghé sát tai cô hầu gái, thì thầm bằng chất giọng chết chóc:
"Màu xám tro của sự phản bội. Ngươi đã tắt hệ thống báo động từ trường ở tháp phía Tây lúc nửa đêm, đúng không?"
"Bịch!"
A Hương hoàn toàn sụp đổ. Chiếc khay bạc rơi thẳng xuống sàn đá hắc thạch, bát súp sâm ngầm đổ tràn lan, bốc khói nghi ngút trên nền đá lạnh lẽo. Cô hầu gái quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, khóc lóc thảm thiết:
"Phu nhân tha mạng! Em... em bị ép buộc! Họ nắm giữ toàn bộ tài khoản tuổi thọ của gia đình em tại Ngân hàng bóng đêm Aegis... Nếu em không làm theo, họ sẽ rút cạn sinh mệnh của cha mẹ em!"
"Ai là kẻ đứng sau?" Giao Giao lạnh lùng truy vấn, cô không hề có một chút thương hại trước nước mắt của kẻ phản bội. Trong thế giới ngầm này, sự mềm lòng đồng nghĩa với cái chết.
"Em... em không biết mặt!" A Hương khóc nấc lên, người run như cầy sấy. "Họ đeo mặt nạ... nhưng họ tự xưng là người của Dạ Mỹ Lệ phu nhân... Họ bảo em tắt báo động từ trường ở lối cửa sổ tháp phía Tây lúc mười hai giờ đêm để một vị khách đi vào..."
Dạ Mỹ Lệ? Cô ruột của Dạ Vô Song?
Lý trí sắc bén của Giao Giao lập tức hoạt động với công suất tối đa. Dạ Mỹ Lệ vốn là chỗ dựa chính trị vững chắc ủng hộ cuộc hôn nhân giả này để bảo toàn tài sản Dạ gia trước Hội đồng Trưởng lão. Bà tuyệt đối không có lý do gì để ám sát cô lúc này. Kẻ đứng sau chắc chắn đã ngụy trang dưới danh nghĩa của bà để thực hiện mưu đồ ly gián, biến cái chết của cô thành ngòi nổ kích hoạt phản phệ huyết khế tiêu diệt Dạ Vô Song, từ đó tước đoạt toàn bộ tập đoàn Aegis.
"Luật tài chính ngầm của Aegis quy định," Giao Giao đứng thẳng lưng, giọng nói đanh thép vang lên như một phán quyết tư pháp. "Bất kỳ tài khoản tuổi thọ liên đới nào bị nghi ngờ có liên quan đến hành vi phản quốc tài chính đều có thể bị phong tỏa khẩn cấp trong vòng hai mươi tư giờ dưới sự phê duyệt của phu nhân tối cao hợp pháp. A Hương, nếu ngươi hợp tác, ta có thể dùng quyền lực đại diện Aegis để bảo lãnh và đóng băng tài khoản của gia đình ngươi trước khi phe bảo thủ kịp ra tay trích xuất. Ngược lại, nếu ngươi im lặng... gia đình ngươi sẽ mất trắng tuổi thọ ngay trong đêm nay."
Đòn bẩy tài chính kết hợp áp lực luật pháp của Giao Giao hoàn toàn bẻ gãy chút phòng ngự tâm lý cuối cùng của cô hầu gái. A Hương dập đầu sát đất, khóc lóc khai ra toàn bộ sơ đồ và thời gian đột nhập của sát thủ.
"Hắn... hắn sẽ đột nhập qua lối cửa sổ phòng làm việc tối mật ở tháp phía Tây lúc mười hai giờ mười lăm phút... Hắn mang theo dao găm hắc thạch kháng từ trường..."
Giao Giao liếc nhìn chiếc đồng hồ quả lắc bằng đồng cổ trên tường.
Mười hai giờ mười phút.
Chỉ còn đúng năm phút.
"Lâm Ý đang ở mật phòng Quận 9, Dạ Vô Song vẫn chưa trở về từ hầm mộ cổ phía Nam..." Giao Giao nhíu mày tính toán. Cô không thể gọi cận vệ Dạ gia lúc này vì không biết ai trong số họ đã bị mua chuộc. Cô bắt buộc phải tự mình đối mặt với sát thủ trong tình trạng thể chất suy kiệt cực hạn.
Cô túm lấy cổ áo A Hương, lôi cô ta đứng dậy, đẩy vào trong chiếc tủ quần áo lớn bằng gỗ mun ở góc phòng, khóa chặt cửa ngoài lại.
"Ở yên trong đó nếu muốn giữ mạng," Giao Giao lạnh lùng ra lệnh.
Cô quay trở lại bàn làm việc, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp thở. Khớp chân trái sưng vù đau nhói khiến cô không thể di chuyển nhanh. Cô thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một lọ bột thạch anh đỏ thô chưa mài giũa—thứ tài nguyên cô mua từ chợ đêm Sương Đỏ dùng để phòng thân. Cô rải bột đá thành một vòng tròn bảo vệ nhỏ xung quanh bàn làm việc, hy vọng từ trường phát xạ từ thạch anh đỏ có thể tạo ra một kết giới cách ly tạm thời.
Đúng mười hai giờ mười lăm phút.
Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm sâu xuống dưới mức đóng băng. Luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi sương độc của ngoại ô tràn vào qua các khe cửa.
"Rắc... rắc..."
Tiếng thủy tinh rạn nứt vang lên cực kỳ khẽ khàng từ phía cửa sổ lớn sát ban công tháp phía Tây. Những mảnh kính vỡ vụn rơi xuống nền đá hắc thạch, nhưng kỳ lạ thay, không hề phát ra bất kỳ tiếng động va chạm nào. Bóng tối xung quanh ô cửa sổ như bị một bàn tay vô hình bóp méo, co cụm lại thành một thể thống nhất.
Từ trong khoảng không méo mó ấy, một bóng người cao gầy, toàn thân bao phủ bởi bộ đồ đen bó sát hấp thụ ánh sáng hoàn toàn bước vào. Gương mặt hắn che kín bằng mặt nạ vải đen, không để lộ bất kỳ đặc điểm nhận dạng nào. Trên tay hắn, một thanh dao găm chế tác từ đá hắc thạch cổ đại đang tỏa ra luồng từ trường màu xám xịt, triệt tiêu hoàn toàn mọi sóng quét an ninh của lâu đài.
Hắc Y Nhân—sát thủ bóng tối tự do cấp Trung.
"Thẩm Giao Giao," một giọng nói khàn đục, lạnh lẽo phát ra từ sau lớp mặt nạ vải đen. "Sự tồn tại pháp lý của một người thường như ngươi chính là vết nhơ của giới dị tộc tối cao. Hôm nay, huyết khế của ngươi sẽ phải chấm dứt tại đây."
Giao Giao đứng bất động trước bàn làm việc, đôi mắt sau kính lọc thạch anh đỏ không hề có một chút sợ hãi. Cô khẽ vuốt ve chiếc nhẫn khế ước trên tay, kích hoạt màng bảo vệ từ trường vòng ngoài.
"Ngươi nghĩ một người thường như ta lại dễ giết đến thế sao?" Giao Giao lạnh lùng hỏi, tay cô khẽ gạt nhẹ một hạt thạch anh đỏ trên nhẫn để kích hoạt màng bảo vệ.
Một lớp màng từ trường mỏng màu đỏ nhạt lập tức dâng lên, bao bọc lấy cơ thể cô trong phạm vi một mét.
Hắc Y Nhân cười lạnh một tiếng khinh bỉ. Hắn khẽ động thân pháp, kích hoạt kỹ năng "Ảnh thuật di chuyển". Cơ thể hắn lập tức hóa thành một làn khói đen, biến mất ngay tại chỗ và xuất hiện trở lại sát rìa vòng tròn bảo vệ của cô chỉ trong một phần mười giây.
Tốc độ của sát thủ cấp Trung hoàn toàn vượt quá giới hạn phản xạ của người thường.
"Vút!"
Thanh dao găm hắc thạch vung lên, vẽ ra một đường vòng cung màu xám xịt trong không khí.
Giao Giao hoảng hốt, cô nhanh tay ném nắm bột thạch anh đỏ về phía trước hòng tạo ra một kết giới từ trường bùng phát để đẩy lui đối thủ. Tuy nhiên, sát thủ đã chuẩn bị từ trước. Hắn khẽ phất tay, một luồng gió lốc hắc ám bùng phát từ tay áo, thổi bay toàn bộ số bột đá thạch anh đỏ ra khắp phòng trước khi chúng kịp kích hoạt phản ứng từ trường.
Nỗ lực phòng thủ đầu tiên hoàn toàn thất bại.
"Choang!"
Thanh dao găm hắc thạch chém mạnh vào lớp màng từ trường bảo vệ của nhẫn. Áp lực kháng từ của hắc thạch cực kỳ mạnh mẽ, ngay lập tức tạo ra một tiếng nổ từ trường chói tai. Lớp màng bảo vệ màu đỏ nhạt duy trì chưa đầy hai giây đã bị chém nứt vỡ hoàn toàn thành những đốm sáng li ti rồi lịm tắt.
Vết nứt trên bề mặt chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ của Giao Giao loang rộng ra thêm một chút. Thiết bị bảo mệnh đã cạn kiệt năng lượng hoàn toàn, nhấp nháy đỏ yếu ớt rồi tắt hẳn. Lực phản chấn từ vụ nổ từ trường khiến vết thương cũ trước ngực cô bị rách nhẹ, máu tươi bắt đầu rỉ ra thấm đỏ lớp áo sơ mi trắng công sở ôm sát. Khớp chân trái đau nhói khiến cô loạng choạng ngã lùi về phía góc tường phòng làm việc, hoàn toàn bị dồn vào thế tử lộ.
Sát thủ chiếm ưu thế tuyệt đối về tốc độ và ám sát bóng tối. Hắn bước từng bước chậm rãi tiến lại gần cô, thanh dao găm hắc thạch rỉ sét khẽ rung lên đầy khát máu.
"Không còn lá chắn, không có cận vệ... Ngươi lấy gì để chống lại ta?" Hắc Y Nhân cười lạnh, vung dao găm nhắm thẳng vào tim cô.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi dao lạnh buốt chỉ còn cách lồng ngực cô vài phân, lý trí sắc bén của đại luật sư Thẩm Giao Giao đã đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ liều lĩnh và điên rồ. Cô biết, thể chất người thường của cô tuyệt đối không thể chống lại sát thủ vật lý tầm gần. Nhưng cô có một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn thế—xiềng xích sinh học của huyết khế liên kết sinh mệnh.
Giao Giao không né tránh lưỡi dao. Cô chủ động đưa bàn tay trái lên, nắm chặt lấy cạnh sắc nhọn của thanh dao găm hắc thạch.
"Xoẹt!"
Lưỡi dao sắc lẹm cứa sâu vào lòng bàn tay cô, máu tươi đỏ rực phun trào, thấm đẫm bàn tay và chảy ròng ròng xuống cổ tay.
Sát thủ khẽ khựng lại một nhịp vì kinh ngạc trước hành động tự sát của cô. Nhưng ngay sau đó, hắn nhận ra mình đã rơi vào bẫy.
"Huyết khế cộng hưởng... kích hoạt cưỡng chế!" Giao Giao gầm lên qua kẽ răng nghiến chặt, đôi mắt sau kính lọc thạch anh đỏ rực lên ánh sáng đỏ rực rỡ của huyết khế tối cổ.
Ngay khi máu của Giao Giao tiếp xúc với thanh dao găm, Sợi Chỉ Huyết Ký dưới da cổ tay cô bùng cháy như một sợi dây lửa đỏ rực. Theo quy luật phản phệ sinh học tức thời của khế ước máu, hai mươi phần trăm sát thương vật lý và cơn đau đớn tột cùng từ lòng bàn tay bị cắt sâu của cô lập tức được truyền dẫn và nhân lên gấp bội thông qua liên kết huyết mạch, chuyển thẳng vào hệ thần kinh của Dạ Vô Song.
Tại một nơi cách Lâu đài Bóng Đêm hàng cây số, sâu dưới lòng đất tối tăm của hầm mộ cổ phía Nam...
Dạ Vô Song đang đứng trước phong ấn hắc thạch cổ xưa đột ngột khựng lại. Gương mặt tuấn mỹ vương giả của hắn biến sắc hoàn toàn, trở nên trắng bệch không một giọt máu.
"Hộc!"
Hắn quỳ rụp xuống sàn đá lạnh lẽo, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng. Lồng ngực hắn co thắt dữ dội như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt và xé rách cơ tim. Cơn đau thắt tim đột ngột và tàn bạo này mạnh đến mức khiến toàn bộ trường lực bóng tối xung quanh hắn bùng phát một cách hỗn loạn, làm sập đổ một góc hầm mộ đá.
"Gia chủ!" A Sâm hốt hoảng lao lại gần đỡ lấy hắn.
"Khế ước... Giao Giao gặp hiểm nguy!" Dạ Vô Song khàn giọng gầm lên, đôi mắt phượng đỏ sậm bừng lên sát khí điên cuồng tột độ.
Hắn cảm nhận được cơn đau buốt sắc lẹm từ bàn tay trái của mình—vết thương đồng bộ hoàn hảo với Giao Giao. Ý chí bảo vệ và khát vọng chiếm hữu tối cao bùng cháy dữ dội trong tâm thức hắn. Hắn không màng đến luồng năng lượng lạ trong hầm mộ nữa, lập tức kích hoạt "Dạ ảnh truy kích", hóa thành một luồng ánh sáng hắc ám cực hạn lao vút về phía tháp trung tâm của lâu đài với tốc độ kinh hoàng.
Tại phòng làm việc...
Hắc Y Nhân nhận thấy Giao Giao bị thương nhưng vẫn kiên cường nắm chặt lưỡi dao, hắn điên cuồng vung tay hất văng cô ra xa. Cơ thể yếu ớt của Giao Giao đập mạnh vào cạnh bàn gỗ mun, vết thương cũ ở vai bị rách rộng ra, máu chảy đẫm vai áo.
"Trò vặt vãnh!" Sát thủ gầm lên, hắn bước tới, vung dao găm hắc thạch định giáng đòn kết liễu cuối cùng.
Nhưng ngay lúc đó, bóng tối trong căn phòng đột ngột đông cứng lại.
Sợi Chỉ Huyết Ký đỏ rực dưới da tay Giao Giao bắt đầu cộng hưởng mạnh mẽ với trường lực bóng tối đang bạo tẩu từ xa. Sát khí u tối bao phủ lấy toàn bộ không gian, bóp nghẹt mọi luồng không khí.
Ngay dưới chân Thẩm Giao Giao, khi cô đang nằm tựa lưng vào cạnh bàn gỗ mun, một hiện tượng kỳ lạ và rùng rợn xảy ra.
Chiếc bóng của chính cô trên sàn đá hắc thạch đột ngột bành trướng, uốn lượn một cách méo mó như một sinh vật sống có ý thức. Từ sâu trong lòng chiếc bóng đen ngòm ấy, không khí bắt đầu bị bẻ cong, phát ra những tiếng rít u trầm ghê rợn của năng lượng bóng tối tối cổ.
Một bàn tay bằng xương bằng thịt, bao phủ bởi một làn sương đen đặc quánh, từ từ vươn lên từ mặt đất.
Sát thủ Hắc Y Nhân khựng lại, đôi mắt sau lớp mặt nạ co rụt lại vì kinh hoàng khi nhìn thấy luồng sát khí vương giả tối cổ đang trào dâng từ chiếc bóng của cô gái người thường.
Một bóng đen cầm dao găm hắc thạch từ từ trồi lên từ chính bóng của Giao Giao khi cô đang đứng trước bàn làm việc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!