Nhạc nềnBattleField4

Bước Vào Lâu Đài Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc xe bọc thép động cơ từ trường rầm rập nhịp nhàng, như một khúc nhạc hành quân u trầm xuyên qua màn sương mù dày đặc của ngoại ô phía Bắc thành phố Tân Khánh. Bên trong cabin bọc thép dày ba lớp chống đạn, không khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi da thuộc cao cấp xen lẫn mùi rỉ sét ẩm ướt.


Thẩm Giao Giao tựa đầu vào thành ghế bọc nhung đen, đôi mi cong dài khẽ run rẩy. Mỗi khi chiếc xe vượt qua một gờ giảm tốc từ trường, lồng ngực cô lại nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm, lan tỏa thẳng xuống năm đầu ngón tay. Vết thương đẫm máu trước ngực cô—hậu quả từ vụ mưu sát bằng bom từ trường tại tòa án ngầm—dù đã được sơ cứu bằng băng gạc nén, vẫn đang rỉ máu âm thầm. Nhưng cơn đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong võng mạc của cô.


"Phản phệ huyết khế cấp 1..." Giao Giao thầm nghĩ, hai bàn tay cô siết chặt lấy chiếc cặp da thuộc cổ của cha đang đặt trên đùi.


Sau khi ép buộc năm vị gia chủ tối cao ký vào bản hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận, dòng máu dị tộc mạnh mẽ của họ đã liên kết vĩnh viễn với hệ tuần hoàn của cô qua Sợi Chỉ Huyết Ký. Đối với một người thường hoàn toàn không có nền tảng tu luyện hay dị năng bẩm sinh như cô, việc dung hợp luồng năng lượng khổng lồ này giống như việc ép một dòng thác lũ chảy qua một đường ống dẫn nước cũ kỹ rỉ sét. Áp lực máu tăng vọt, gây ra chứng thiếu máu võng mạc nghiêm trọng.


Cô khẽ mở mắt. Thế giới trước mắt cô đã mất đi màu sắc vốn có. Mọi thứ, từ vách ngăn bọc thép xám xịt của chiếc xe cho đến sườn mặt góc cạnh lạnh lùng của người đàn ông ngồi đối diện, đều bị bao phủ bởi một màng sương mù màu đỏ máu loang lổ. Cô chỉ có thể nhìn thấy một cách lờ mờ, võng mạc mắt phải bỏng rát như có ai đó đang châm kim nóng vào lòng mắt.


Dạ Vô Song ngồi thẳng lưng ở phía đối diện. Nam thần tóc đen dài, đôi mắt phượng màu đỏ sậm lúc này đang khép hờ, gương mặt tuấn mỹ không một chút cảm xúc. Chiếc nhẫn vương quyền Dạ tộc trên ngón tay hắn thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng hắc ám u tối. Giao Giao có thể nhìn thấy một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ, phát sáng nhạt dưới da cổ tay của hắn, nối thẳng vào khoảng không và biến mất dưới lớp áo khoác của cô. Đó là sợi chỉ liên kết sinh mệnh. Hắn đang gánh chịu hai mươi phần trăm thương tổn thể xác thay cô, lồng ngực hắn chắc chắn cũng đang rỉ máu, nhưng phong thái vương giả u tối của hắn vẫn bất động như một bức tượng tạc.


"Đến nơi rồi," giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo của Dạ Vô Song vang lên, cắt đứt sự im lặng ngột ngạt trong xe.


Chiếc xe bọc thép từ từ giảm tốc rồi dừng hẳn. Cánh cửa bọc thép nặng nề trượt mở, luồng không khí lạnh buốt của vùng đồi núi phía Bắc ập vào cabin. Dạ Vô Song không nói một lời, hắn cúi xuống, thô bạo nhưng vô cùng chuẩn xác bế thốc cơ thể mảnh mai của Giao Giao lên lồng ngực vạm vỡ của mình. Chân trái bị trật khớp sưng vù của cô khẽ va chạm vào thành cửa xe, khiến cô không kìm được một tiếng rên rỉ khẽ qua kẽ răng.


"Nếu không muốn chết vì mất máu, thì ngậm miệng lại," Dạ Vô Song khàn giọng cảnh báo, đôi mắt đỏ sậm của hắn nhìn xuống gương mặt nhợt nhạt của cô với một vẻ chiếm hữu cực cao, pha lẫn sự nghi kỵ sâu sắc.


Hắn bế cô bước xuống xe. Trước mắt Giao Giao, qua lăng kính màu đỏ máu của đôi mắt đang xuất huyết, Lâu đài Bóng Đêm hiện ra như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say giữa ngọn đồi biệt lập. Công trình kiến trúc mang phong cách gothic cổ kính, được xây dựng bằng những khối đá đen hắc thạch khổng lồ, vươn cao kiêu hãnh giữa bầu trời sương mù u tối. Trường lực bóng đêm bao phủ xung quanh lâu đài mạnh đến mức khiến không khí xung quanh liên tục bị bẻ cong, tạo ra những gợn sóng từ trường vô hình ngăn chặn mọi sự do thám từ Hội đồng Trưởng lão.


Tại cổng đá khổng lồ của lâu đài, một đội gia nhân mặc trang phục đen chỉnh tề đã đứng xếp hàng cung nghênh từ lâu. Đứng đầu là Tần quản gia—đại quản gia lâu năm của Dạ gia. Ông lão quắc thước, mái tóc bạc trắng được chải chuốt bóng mượt không một sợi lệch lạc, mặc bộ vest đuôi tôm cổ điển cực kỳ chỉnh tề, đôi tay đeo găng tay trắng muốt chắp lại trước bụng.


Ánh mắt của Tần quản gia quét qua Thẩm Giao Giao đang nằm trong lòng Dạ Vô Song. Đôi mắt già nua, sắc sảo dưới hàng lông mày rậm khẽ nheo lại, lộ rõ sự nghi ngờ và coi thường không hề che giấu đối với một người thường từ khu ổ chuột.


"Gia chủ," Tần quản gia cúi đầu cung kính, giọng nói nghiêm khắc và chuẩn mực. "Phòng ngủ dành cho... vị khách này đã được chuẩn bị xong tại tháp phía Tây."


"Đưa cô ấy lên đó," Dạ Vô Song ra lệnh ngắn gọn, sải bước đi thẳng qua sảnh chính lộng lẫy nhưng lạnh lẽo của lâu đài, nơi những bức rèm nhung đen rủ dài từ trần nhà cao ngất.


Tần quản gia bước nhanh theo sau, gót giày da gõ nhịp nhàng xuống nền đá hắc thạch bóng loáng. Ông lão khẽ liếc nhìn chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay Giao Giao—lúc này đã xuất hiện một vết nứt nhỏ phát sáng đỏ yếu ớt sau vụ nổ bom từ trường.


"Gia chủ," Tần quản gia trầm giọng nói, âm điệu mang theo một sự thử thách ngầm. "Tháp phía Tây là nơi tiếp giáp gần nhất với kết giới bóng tối của lâu đài. Nơi đó không có hệ thống lò sưởi địa nhiệt, nhiệt độ luôn duy trì dưới mức đóng băng của người thường. Tôi e rằng thể chất của một người... không có dị năng sẽ không chịu đựng nổi quá ba tiếng."


Dạ Vô Song khựng lại một nhịp, nhưng trước khi hắn kịp lên tiếng, Giao Giao đã khàn giọng cắt ngang. Dù tầm nhìn đang bị nhuộm đỏ và đầu óc quay cuồng vì đau đớn, lý trí sắc bén của một đại luật sư vẫn giúp cô nhận ra cái bẫy thử thách của lão quản gia.


"Tần quản gia," Giao Giao nghiêng đầu, đôi mắt mờ đục nhìn về hướng giọng nói của ông lão. "Theo Điều khoản 4, Mục B của Hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận Aegis đã được ký kết bằng máu của gia chủ các người... Người phối ngẫu hợp pháp được hưởng chế độ bảo hộ an ninh và sinh hoạt tiêu chuẩn cấp S tại bất kỳ dinh thự hoàng gia nào. Việc cố tình sắp xếp một phòng ngủ có môi trường đe dọa trực tiếp đến tính mạng của tôi... được cấu thành tội 'Cố ý mưu sát gián tiếp' và sẽ kích hoạt hình phạt phản phệ liệt cơ tim mười giây lên gia chủ của ông ngay lập tức."


Cô dừng lại một chút để lấy hơi, khóe môi nhợt nhạt khẽ cong lên: "Ông muốn thử xem trái tim của Dạ Vô Song có thể ngừng đập trong mười giây mà không bị hoại tử tế bào hay không?"


Gương mặt của Tần quản gia lập tức cứng đờ dưới lớp găng tay trắng. Ông lão không ngờ một cô gái người thường đang cận kề cái chết lại có thể ghi nhớ vanh vách từng điều khoản luật pháp ngầm và phản đòn một cách sắc sảo đến thế.


Dạ Vô Song khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt phượng híp lại nhìn Giao Giao đầy phức tạp: "Sắp xếp lại phòng ngủ chính của ta tại tháp trung tâm. Chuẩn bị lò sưởi từ trường mức tối đa."


"Rõ, thưa gia chủ," Tần quản gia cúi đầu thấp hơn, sự nghi kỵ trong mắt ông lão không hề giảm đi mà ngược lại càng thêm phần kiêng dè sâu sắc. Lão phất tay ra hiệu cho một hầu gái tiến lên: "Mang trà cúc ngầm lên phòng cho phu nhân hờ dưỡng thần."


Khi Giao Giao được đặt nằm xuống chiếc giường lớn bọc nhung đen ấm áp tại phòng ngủ chính của Dạ Vô Song, hầu gái Dạ gia bưng lên một tách trà bằng gốm đen tỏa khói nghi ngút. Mùi hương thanh mát của hoa cúc ngầm lan tỏa trong không khí.


"Phu nhân, xin dùng trà để làm ấm huyết khí," hầu gái khúm núm dâng tách trà.


Giao Giao nhìn chằm chằm vào tách trà qua kính lọc võng mạc. Nhờ siêu năng lực "Nhìn thấu sợi chỉ khế ước" mới thức tỉnh, cô nhìn thấy một sợi tơ mỏng màu xám tro—biểu thị cho sự lừa dối và do thám sinh học—đang uốn lượn xung quanh miệng tách trà, nối thẳng về phía ngón tay của Tần quản gia đang đứng quan sát ở góc phòng.


Trà cúc ngầm vốn là một loại thảo dược dị tộc cực mạnh, đối với dị nhân có tác dụng ổn định năng lượng, nhưng đối với người thường, nó sẽ kích thích các kháng thể trong máu phản ứng dữ dội, ép buộc cơ thể phải bộc lộ mã gen di truyền thực tế. Tần quản gia muốn dùng tách trà này để kiểm tra xem cô thực sự là người thường hay là một dị nhân gián điệp của Hội đồng Trưởng lão ngụy trang.


"Tôi không có thói quen uống trà từ những người vẫn còn nghi ngờ tính pháp lý của danh phận tôi," Giao Giao lạnh lùng đẩy nhẹ tách trà ra xa, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào Tần quản gia. "Mang nó đi. Và đừng để tôi nhìn thấy bất kỳ giao dịch do thám sinh học nào trong phòng ngủ này nữa."


Tần quản gia khẽ nheo mắt, ra hiệu cho hầu gái lui xuống. Lão biết, lần thử nghiệm đầu tiên này đã hoàn toàn thất bại trước bức tường lý trí cảnh giác cao độ của nữ luật sư.


Khi cánh cửa phòng ngủ đóng sập lại, chỉ còn lại một mình Giao Giao trong căn phòng rộng lớn, cơn khủng hoảng sinh học thực sự mới bắt đầu bùng phát dữ dội. Võng mạc mắt phải của cô đau nhói như bị xé rách, những vệt máu đỏ thẫm bắt đầu trào ra từ khóe mắt, chảy dài xuống má. Thị lực của cô sụt giảm nghiêm trọng, mắt phải hoàn toàn chìm vào bóng tối đen ngòm, mắt trái chỉ còn nhìn thấy những vệt sáng đỏ nhạt nhòe nhoẹt. Chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay cô khẽ rung lên bần bật, vết nứt trên bề mặt nhẫn phát ra những tiếng kêu rạn nứt nhỏ sắc lẹm, cảnh báo năng lượng bảo mệnh đã cạn kiệt hoàn toàn.


"Mình... không thể mù lúc này..." Giao Giao cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng chống đỡ cơ thể suy kiệt ngồi dậy.


Đột ngột, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía ban công. Một bóng người mảnh mai, mặc blouse trắng thanh lịch khoác ngoài bộ đồ công sở gọn gàng, lặng lẽ đẩy cửa kính bước vào phòng. Đó là Vy Thanh—nữ bác sĩ nhãn khoa dị nhân kiêm người bảo hộ y tế duy nhất của Giao Giao. Cô bước vào dưới sự bảo lãnh bí mật của Dạ Mỹ Lệ, cô ruột của Dạ Vô Song, người luôn muốn giữ vững liên minh Aegis.


"Cậu điên rồi, Giao Giao!" Vy Thanh khẽ mắng, nhanh chóng đặt chiếc vali y tế chuyên dụng lên bàn và tiến lại gần giường. Đôi mắt xinh đẹp của cô sau gọng kính bạc lóe lên ánh sáng nhạt (Nhãn quang phân tích) khi cô quét qua cơ thể đang suy kiệt của Giao Giao.


"Võng mạc mắt phải xuất huyết mười phần trăm, áp lực máu huyết khế đạt mức đỏ cực hạn," Vy Thanh vừa nói vừa nhanh chóng trích xuất một ống nghiệm chứa dung dịch màu xanh lam trong suốt từ vali. "Nếu tớ không đến kịp, áp lực năng lượng của năm gia chủ sẽ làm nổ tung toàn bộ hệ thống mạch máu não của cậu trong vòng nửa tiếng nữa!"


Vy Thanh dùng kim tiêm chuyên dụng, cẩn thận đâm thẳng vào tĩnh mạch trên cánh tay gầy gò của Giao Giao, bơm trực tiếp Chất ức chế phản phệ khế ước vào cơ thể cô. Luồng dược chất mát lạnh lan tỏa khắp huyết quản, làm dịu đi cơn nóng rát như lửa thiêu trong lồng ngực Giao Giao, nhịp tim đang đập loạn xạ của cô dần dần bình ổn trở lại.


Tiếp đó, Vy Thanh lấy ra một chiếc kính mắt đặc chế với thấu kính phân cực bằng thạch anh đỏ tinh khiết—Kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh. Cô nhẹ nhàng đeo chiếc kính lên gương mặt thanh tú của Giao Giao.


"Chiếc kính này sẽ giúp lọc bỏ tám mươi phần trăm bức xạ từ trường từ năng lượng bóng tối của Dạ Vô Song, giúp võng mạc của cậu có thời gian hồi phục," Vy Thanh trầm giọng giải thích, tay cô khẽ điều chỉnh gọng kính. "Nhưng cậu phải nhớ, thị lực mắt phải của cậu đã bị tổn thương thực thể mười phần trăm tạm thời. Từ nay về sau, cậu bắt buộc phải đeo chiếc kính này mỗi khi tiếp xúc với năng lượng của họ."


Qua lăng kính thạch anh đỏ của chiếc kính lọc mới, tầm nhìn của Giao Giao lập tức được khôi phục. Màng sương mù màu đỏ máu biến mất, thay vào đó là một thế giới rõ nét với các luồng từ trường năng lượng phát sáng màu xanh lam và đỏ nhạt lơ lửng trong không khí. Cô có thể nhìn thấy rõ ràng kết cấu đá hắc thạch của căn phòng và những sợi chỉ khế ước đang uốn lượn dưới da tay mình.


Vy Thanh thu dọn thiết bị y tế, nhưng gương mặt cô đột ngột trở nên vô cùng nghiêm trọng. Cô nắm lấy cổ tay Giao Giao, dùng nhãn quang phân tích quét sâu vào vết thương ngực đang khép miệng.


"Giao Giao... cậu có biết tại sao cậu là một người thường vô năng, nhưng lại có thể sống sót sau khi liên kết sinh mệnh với cả năm vị gia chủ tối cao không?" Vy Thanh khẽ hỏi, giọng nói run lên nhẹ vì kinh ngạc.


"Vì sao?" Giao Giao nhíu mày.


"Tớ vừa phân tích cấu trúc gen máu của cậu," Vy Thanh thì thầm, ánh mắt đầy chấn động. "Trong máu của cậu có chứa một lượng lớn kháng thể O-Absolute cực kỳ quý hiếm—nhóm máu di truyền từ người mẹ quá cố của cậu, Nguyễn Thục Quyên. Đây là loại kháng thể sinh học duy nhất trên thế giới có khả năng trung hòa và điều hòa mọi kháng thể dị tộc cao cấp. Nếu không có dòng máu của mẹ cậu bảo vệ, cơ thể cậu đã bị năng lượng bóng tối của Dạ Vô Song thiêu rụi thành tro bụi ngay khi huyết khế vừa được kích hoạt."


Giao Giao lặng người. Ký ức về người mẹ dịu dàng luôn mặc chiếc áo dài lụa truyền thống màu nhạt hiện về trong tâm trí cô. Bà luôn lo sợ thế giới dị năng sẽ nuốt chửng gia đình mình, nhưng hóa ra, chính bà đã để lại cho cô chiếc chìa khóa sinh học duy nhất để cô có thể sống sót và ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao của giới ngầm thượng lưu.


"Bí mật này... tuyệt đối không được để Hội đồng Trưởng lão hay bất kỳ gia chủ nào biết," Vy Thanh cảnh báo nghiêm ngặt. "Nếu Khương Thành biết cậu sở hữu kháng thể O-Absolute, hắn sẽ bắt sống cậu vào ngân hàng sinh học để trích xuất máu đến giọt cuối cùng."


"Tớ biết," Giao Giao nắm chặt tay, ánh mắt sau kính lọc thạch anh đỏ trở nên lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết. "Luật pháp bằng máu chính là xiềng xích duy nhất giúp tớ bảo vệ bí mật này."


Đột ngột, cánh cửa phòng ngủ chính bật mở.


Dạ Vô Song bước vào phòng. Hắn đã cởi bỏ chiếc áo khoác vest bên ngoài, chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen may đo cao cấp ôm sát lồng ngực vạm vỡ. Gương mặt tuấn mỹ vương giả u tối của hắn tỏa ra một luồng áp lực hắc ám cực kỳ mạnh mẽ.


Ngay khi Dạ Vô Song vừa bước qua ngưỡng cửa, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Trường lực bóng tối tự nhiên tỏa ra từ cơ thể hắn chạm vào không khí trong phòng, lập tức cộng hưởng với chiếc Nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên tay Giao Giao. Một luồng sương mù đen mát lạnh, dịu nhẹ tự động dâng lên từ sàn nhà, bao phủ lấy cơ thể cô.


Cơn đau rát âm ỉ cuối cùng trong huyết quản Giao Giao lập tức biến mất hoàn toàn. Trường lực hắc ám của hắn giống như một chất làm mát tự nhiên, xoa dịu mọi tổn thương sinh học do phản phệ gây ra. Chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ khẽ nhấp nháy phát ra ánh sáng đỏ ấm áp, bắt đầu tự động hấp thụ năng lượng bóng tối từ hắn để tự sạc lại từ trường bảo vệ.


Vy Thanh đứng bên cạnh giường, đôi mắt sau gọng kính bạc mở to kinh ngạc khi nhìn vào màn hình của máy quét gen sinh học đang hiển thị nhịp tim của Giao Giao.


"Giao Giao..." Vy Thanh khàn giọng gọi, ngón tay run rẩy chỉ vào đường đồ thị nhịp tim trên màn hình holographic phát sáng xanh lam. "Cậu nhìn xem..."


Trên màn hình, đường đồ thị nhịp tim của Thẩm Giao Giao—vốn đang đập đứt quãng và yếu ớt—đột ngột vươn cao, uốn lượn nhịp nhàng và trùng khớp hoàn hảo đến từng mili-giây với đường đồ thị nhịp tim của Dạ Vô Song đang đứng cách đó ba mét. Mỗi khi Dạ Vô Song tiến lại gần giường thêm một bước, nhịp tim của hai người lại càng đồng bộ mạnh mẽ hơn, tạo ra một tần số cộng hưởng sinh học hoàn mỹ không một chút sai lệch.


"Nhịp tim của cậu..." Vy Thanh hít vào một hơi lạnh, giọng nói đầy ám ảnh. "Đang đồng bộ hoàn hảo với Dạ Vô Song mỗi khi hắn bước vào lâu đài."


Dạ Vô Song khựng lại giữa phòng, lồng ngực hắn khẽ phập phồng theo đúng nhịp thở của Giao Giao. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc kính lọc thạch anh đỏ trên mặt cô, ánh mắt đỏ sậm bừng lên một tia chiếm hữu điên cuồng và phức tạp đến cực điểm. Hắn nhận ra, cô gái người thường này đã dùng huyết khế để biến mình thành một phần sinh mệnh không thể tách rời của hắn.


Đúng lúc bầu không khí ngột ngạt và đầy ám ảnh ấy đang bao trùm lấy căn phòng, tiếng gõ cửa dồn dập của Tần quản gia vang lên từ bên ngoài, phá vỡ sự im lặng.


"Gia chủ!" giọng nói hốt hoảng hiếm hoi của lão quản gia truyền qua khe cửa. "Hệ thống giám sát từ trường vừa phát hiện... có một luồng năng lượng hắc ám lạ, vô cùng mạnh mẽ và tàn bạo, đang âm thầm xâm nhập vào kết giới phía Nam của lâu đài từ hướng hầm mộ cổ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!