Hợp Đồng Hôn Nhân Giả Đồng Thuận
Bụi đá xám xịt từ trận nổ bom từ trường vẫn lơ lửng trong không khí tĩnh mịch của Tòa án tối cao Tân Khánh, tựa như một bức màn sương mù che khuất đi sự tàn khốc của phế tích ngầm. Dưới nền đá hoa cương vỡ vụn, Thẩm Giao Giao nằm im lìm, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Vết thương đẫm máu trước ngực cô vẫn rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm tinh khiết, thấm sâu vào lớp giấy da dê cổ xưa đang nằm dưới lòng bàn tay lạnh ngắt.
Nhưng cô không chết.
Năm sợi chỉ huyết ký đỏ rực như những dòng plasma phát sáng vẫn lơ lửng trong không trung, nối thẳng từ vết thương trên ngực cô đến tim của năm vị gia chủ tối cao đang quỳ rạp xung quanh. Nhịp tim của Giao Giao lúc này đập cực kỳ chậm, nhưng mỗi nhịp co thắt của cô đều kéo theo một luồng xung lực sinh học truyền thẳng qua sợi chỉ đỏ, khiến lồng ngực của Dạ Vô Song, Lục Càn Khôn, Tần Minh Dạ, Tiêu Thần và Đới Vĩnh An nhói đau dữ dội. Nhịp tim của cô đã đồng bộ hoàn hảo với tần số sinh học của Dạ Vô Song, tạo ra một mối liên kết cộng sinh tàn nhẫn: cô suy kiệt, họ suy kiệt; cô chết, họ cũng sẽ phải chôn thây theo.
"Chết tiệt..." Tiêu Thần gầm lên một tiếng khàn đục, mái tóc đỏ rực của hắn rũ xuống đầy mệt mỏi. Hắn cố gắng đứng dậy, ngọn lửa xích viêm quanh người vừa nhen nhóm đã lập tức bị một cơn đau tim dữ dội dập tắt. Hắn khuỵu gối xuống, máu tươi rỉ ra từ khóe môi. "Ta là gia chủ Tiêu gia, ngọn lửa tối cao của giới ngầm... tại sao ta lại phải liên kết sinh mệnh với một con ranh người thường vô năng như thế này?"
"Câm miệng đi, Tiêu Thần!" Dạ Vô Song lạnh lùng cắt ngang, bàn tay hắn siết chặt lồng ngực đang đau thắt. Đôi mắt phượng màu đỏ sậm của hắn nhìn đăm đăm vào chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của Giao Giao. Ký ức mười năm trước ùa về trong tâm trí hắn—hình ảnh cha cô, luật sư tối cao Thẩm Hoài Nam, người đã dùng chính huyết khế để phong ấn cơn bạo tẩu bóng tối cứu mạng hắn. Chiếc nhẫn này chính là di vật của ông. Dạ Vô Song biết rõ, đây không phải là một sự ngẫu nhiên. Con gái của Thẩm Hoài Nam đã thức tỉnh siêu năng lực khế ước pháp lý sinh học, và cô đã dùng chính mạng sống của mình để trói buộc họ.
Phía ngoài đống đổ nát, tiếng bước chân dồn dập của lực lượng đặc vụ Hội đồng Trưởng lão đang khép chặt vòng vây. Những họng súng từ trường đỏ rực rỡ hướng thẳng vào họ từ trong bóng tối. Kim Diện Nhân đứng trên cao, tiếng cười qua bộ lọc âm vang lên đầy tàn nhẫn: "Bắt giữ Thẩm Giao Giao! Tước đoạt Bản hợp đồng cổ! Kẻ nào cản đường, bắn chết tại chỗ!"
"Lũ rác rưởi..." Đới Vĩnh An gầm rú, móng vuốt dã thú cào nát nền đá, nhưng áp lực phản phệ từ huyết khế khiến cơ thể hắn bị khóa thần kinh cưỡng chế, không thể bộc phát tốc độ cực hạn.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng ho khan yếu ớt vang lên từ trung tâm vòng tròn.
Thẩm Giao Giao từ từ mở mắt. Đôi mắt cô sau lớp kính lọc Vy Thanh vẫn bình lặng đến đáng sợ, hoàn toàn không có một chút hoảng sợ của một kẻ vừa bước ra từ cửa tử. Cô nhìn thẳng vào Dạ Vô Song, khóe môi nhợt nhạt khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lùng.
"Muốn sống... thì nghe tôi." Giọng nói của cô cực kỳ nhỏ, nhưng lại mang theo một uy lực pháp lý không thể chối từ.
Cô cố gắng nhấc bàn tay phải lên. Chiếc Nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay cô, dù đã rạn nứt nhẹ và cạn kiệt năng lượng dưới mức năm phần trăm, đột ngột lóe lên một tia sáng đỏ thẫm cuối cùng. Luồng ánh sáng ấy chiếu thẳng vào Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê đẫm máu. Ngay lập tức, một bức màn ánh sáng ba chiều khổng lồ hiện lên giữa không trung đổ nát, hiển thị rõ ràng các điều khoản của "Luật phân chia tài sản cổ" của giới dị năng.
"Luật phân chia tài sản cổ, Điều khoản 12..." Giao Giao khàn giọng đọc, từng chữ của cô vang lên như một bản án tư pháp. "Người phối ngẫu hợp pháp của gia chủ tối cao được quyền mượn tạm thời và điều hòa mười phần trăm năng lượng của đối phương để tự vệ trong trường hợp khẩn cấp. Đồng thời, mọi hành vi xâm hại đến tính mạng của người phối ngẫu sẽ kích hoạt phản phệ sinh học tức thời lên toàn bộ hệ thống huyết mạch của gia tộc."
Trịnh Khánh Linh đứng cạnh Kim Diện Nhân bỗng biến sắc: "Cô ta định..."
"Tôi tuyên bố kích hoạt điều khoản kết hôn đồng thuận khẩn cấp." Giao Giao nhìn thẳng vào năm vị gia chủ, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. "Ký vào bản hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận này. Chỉ có thân phận phu nhân tối cao hợp pháp mới giúp tôi sử dụng Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm để chặn đứng lệnh bắt giữ của Hội đồng Trưởng lão. Và chỉ có thế, các người mới giữ được mạng sống của chính mình."
"Nằm mơ!" Tiêu Thần gầm lên, ngọn lửa quanh người hắn lại bùng lên trong sự giận dữ. "Ta thà chết chứ không bao giờ chịu sự trói buộc của một kẻ lươn lẹo như ngươi!"
Nhưng ngay khi lời từ chối của Tiêu Thần vừa dứt, nhịp tim của Giao Giao đột ngột bỏ qua một nhịp do cơ thể quá suy kiệt. Khủng hoảng phản phệ huyết khế cưỡng chế lập tức bùng phát.
"Phụt!"
Tiêu Thần phun ra một ngụm máu tươi, ngực hắn đau đớn như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Hắn quỳ rụp xuống sỏi đá, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy dữ dội. Sợi chỉ đỏ nối từ ngực hắn đến tim Giao Giao phát sáng rực rỡ, cưỡng chế rút đi sinh lực của hắn để bù đắp cho cô.
"Tiêu Thần! Ký đi!" Lục Càn Khôn khàn giọng hét lên, các vết nứt đá trên vai anh đang rỉ máu ngày càng nhiều. "Cơ thể cô ta đã chạm giới hạn rồi! Cô ta chết, năm người chúng ta sẽ bị nổ tung huyết quản ngay tại đây!"
Dạ Vô Song tiến lên một bước, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc nhưng ánh mắt lại phức tạp cực điểm. Hắn nhìn chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ, rồi nhìn vào đôi mắt kiên cường của Giao Giao. Hắn biết, cô đang dùng chính mạng sống của mình làm con tin pháp lý để ép họ vào thế đường cùng. Nhưng hắn cũng nhận ra, đây là con đường sống duy nhất của họ trước họng súng của Kim Diện Nhân.
"Được. Ta ký." Dạ Vô Song lạnh lùng nói.
Hắn đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn rách da thịt để máu tươi rỉ ra. Hắn áp bàn tay đẫm máu của mình vào Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê lơ lửng giữa không trung.
Ngay khi máu của Dạ Vô Song chạm vào giấy da dê, Tần Minh Dạ bất ngờ tiến lên. Đôi mắt màu lam nhạt của hắn đột ngột trống rỗng, tỏa ra một luồng sóng âm linh hồn vô hình (Nhiếp hồn nhãn) nhắm thẳng vào đại não của Giao Giao. Hắn muốn dùng thuật đọc tâm để tìm kiếm kẽ hở trong ý thức của cô, hòng tìm cách hóa giải khế ước sau khi ký kết.
Nhưng ngay khi luồng sóng tâm linh của Tần Minh Dạ vừa chạm vào trán Giao Giao, một bức tường lý trí khổng lồ, xây dựng từ hàng vạn lập luận logic pháp lý vững chắc của cô, đột ngột bùng phát (Lý trí bức tường).
"Uỳnh!"
Một tiếng nổ tinh thần vang lên trong không gian ý thức. Tần Minh Dạ bị phản lực chấn động mạnh, lùi lại ba bước, sáo ngọc hồn âm bên hông hắn khẽ rung lên bần bật. Hắn nhìn Giao Giao với ánh mắt kinh ngạc tột độ: "Bức tường lý trí... cô ta hoàn toàn miễn nhiễm với thao túng tâm linh!"
"Đừng phí công vô ích, Tần gia chủ." Giao Giao lạnh lùng nói, khóe mắt cô rỉ ra một vệt máu nhỏ do áp lực tinh thần. "Trong hợp đồng này, tôi đã thiết lập điều khoản phạt vi phạm khẩn cấp: bất kỳ gia chủ nào cố ý sử dụng dị năng để làm tổn hại, thao túng hoặc cưỡng chế người khởi xướng, hệ thần kinh vận động của kẻ đó sẽ bị khóa thần kinh cưỡng chế, gây liệt cơ tim tạm thời trong mười giây."
Đới Vĩnh An hoang dã gầm gừ, định dùng móng vuốt xé rách bản hợp đồng da dê lơ lửng, nhưng ngay khi ý nghĩ bạo lực vừa nhen nhóm trong đầu hắn, lồng ngực hắn lập tức co thắt dữ dội, khiến hắn đổ mồ hôi lạnh, không thể nhấc nổi cánh tay.
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác." Lục Càn Khôn trầm giọng nói, anh bước lên, ấn bàn tay đẫm máu của mình vào giấy da dê. "Ký đi."
Lần lượt, Lục Càn Khôn, Tần Minh Dạ, Tiêu Thần và Đới Vĩnh An đều phải nhỏ máu ký tên vào bản hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận.
Khi chữ ký bằng máu cuối cùng của năm vị gia chủ tối cao hoàn tất, Bản hợp đồng cổ bùng phát một luồng ánh sáng crimson cực kỳ mạnh mẽ, quét sạch toàn bộ khí độc từ trường xung quanh phòng xử án. Năm sợi chỉ huyết ký đỏ rực lập tức ẩn sâu vào dưới da thịt của họ, để lại những vệt gân đỏ phát sáng nhạt quanh cổ tay của mỗi người.
Quy tắc cư trú luân phiên khẩn cấp chính thức được kích hoạt.
Bức màn ánh sáng ba chiều chiếu rõ dòng chữ pháp lý tối cao trước mặt Kim Diện Nhân: *"Hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận Aegis: Thẩm Giao Giao chính thức trở thành Phu nhân tối cao hợp pháp của năm gia tộc. Được bảo hộ tuyệt đối bởi Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm."*
Kim Diện Nhân nhìn chằm chằm vào dòng chữ phát sáng, hai tay hắn run lên vì giận dữ. Theo hiến pháp tối cổ của giới ngầm, Hội đồng Trưởng lão tuyệt đối không có quyền can thiệp hoặc bắt giữ phu nhân tối cao của liên minh Aegis nếu cuộc hôn nhân có sự đồng thuận bằng máu của các gia chủ. Hắn biết, nếu hắn nổ súng lúc này, toàn bộ hệ thống huyết mạch của Hội đồng sẽ bị phản phệ sinh học tức thời.
"Rút lui!" Kim Diện Nhân gầm lên một tiếng đầy bất lực và phẫn nộ, ra hiệu cho lực lượng đặc vụ hạ vũ khí.
Trong khi đó, ở góc tối của phòng xử án đổ nát, trợ lý Lâm Ý đã âm thầm thu dọn toàn bộ các tài liệu luật cổ quan trọng của Thẩm Hoài Nam vào chiếc cặp da thuộc cổ, lén lút trốn thoát qua lối thoát hiểm ngầm để mang về Mật phòng Thạch Anh Đỏ bảo mật theo đúng kế hoạch ẩn của Giao Giao.
Thẩm Giao Giao nhìn theo bóng Kim Diện Nhân rút lui, cơ thể cô hoàn toàn kiệt sức, nhãn thạch anh đỏ tắt lịm, cô từ từ ngã xuống.
Nhưng trước khi cơ thể cô chạm vào nền đá lạnh lẽo, một vòng tay mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng vô cùng vững chãi đã đỡ lấy cô. Dạ Vô Song bế thốc cơ thể mảnh mai của Giao Giao lên lồng ngực vạm vỡ của mình. Hắn nhìn xuống gương mặt nhợt nhạt nhưng đầy kiêu hãnh của nữ luật sư, đôi mắt phượng híp lại lộ rõ vẻ chiếm hữu cực cao.
Hắn quay người, bước qua đống đổ nát tiến thẳng về phía chiếc xe bọc thép động cơ từ trường đang chờ sẵn bên ngoài.
"Hợp đồng đã ký." Dạ Vô Song khàn giọng nói, giọng nói của hắn vang vọng khắp sảnh tòa đổ nát. "Tuần cư trú đầu tiên của cô sẽ bắt đầu tại Lâu đài Bóng Đêm của tôi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!