Nhạc nềnBattleField4

Huyết Thống Liên Kết Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất Tân Khánh chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Luồng khí độc từ trường màu xám xịt rò rỉ từ những kẽ đá nứt nẻ, len lỏi như những con rắn độc vô hình hướng về phía vành móng ngựa. Thẩm Giao Giao đứng khập khiễng, bàn tay mảnh mai siết chặt chiếc gậy gỗ sồi để giữ thăng bằng cho cái chân trái đang sưng vù đau đớn. Phổi cô bắt đầu bỏng rát, từng nhịp thở trở nên nặng nề và đứt quãng dưới tác động của khí độc từ trường.


Ở phía đối diện, kết giới phong ấn đỏ rực do phán quan phụ tá Lý Chính kích hoạt đang co rút lại, đè nặng lên vai năm vị gia chủ tối cao. Dạ Vô Song quỳ một gối xuống sàn đá, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội dưới lớp áo vest đen may đo cao cấp. Lõi năng lượng bóng tối trong người hắn đang bị xích từ trường siết chặt, gây ra những cơn co thắt cơ tim đau đớn. Đôi mắt phượng màu đỏ sậm của hắn không nhìn Kim Diện Nhân, mà dán chặt vào chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của Giao Giao.


"Chiếc nhẫn đó..." Dạ Vô Song thầm nghĩ, cổ họng hắn nghẹn đắng vì máu tươi đang dâng lên. Đó là di vật duy nhất của Thẩm Hoài Nam, người đàn ông mười mươi năm trước đã dùng chính huyết khế để cứu hắn khỏi cơn bạo tẩu bóng tối. Con gái của ân nhân đang đứng ngay trước mắt hắn, yếu ớt, không có dị năng, và sắp bị bầu không khí độc hại này bóp nghẹt. Hắn muốn bộc phát hắc ám lĩnh vực để bảo vệ cô, nhưng xích từ trường cổ xưa của Hội đồng Trưởng lão đang khóa chặt từng sợi gân mạch của hắn.


Lục Càn Khôn gầm lên một tiếng trầm đục, cơ thể vạm vỡ của hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt xám xịt khi hắn cố gắng cưỡng ép năng lượng thạch hóa hoạt động. Nhưng áp lực từ trường quá lớn khiến lớp giáp đá vừa hình thành trên vai hắn lập tức vỡ vụn thành những mảnh vụn li ti. Đới Vĩnh An hoang dã cào móng vuốt xuống sàn đá, để lại những vệt dài rỉ máu, gầm rú như một con dã thú bị sập bẫy.


"Kim Diện Nhân!" Tiêu Thần hét lên, mái tóc đỏ rực của hắn như muốn bốc hỏa nhưng ngọn lửa xích viêm vừa nhú ra khỏi đầu ngón tay đã bị khí độc dập tắt ngay lập tức. "Ngươi dám dùng kết giới cấm kỵ để đối phó với năm gia tộc Aegis? Hội đồng Trưởng lão muốn khai chiến toàn diện sao?"


Từ trên bục xét xử cao ngất, phán quan tham nhũng Kim Diện Nhân cười lạnh sau chiếc mặt nạ bằng vàng ròng. Giọng nói của hắn qua bộ lọc âm vang lên đầy đắc ý và tàn nhẫn: "Aegis đã kiểm soát huyết mạch tài chính của giới ngầm quá lâu rồi. Đại trưởng lão Khương Thành đã ban lệnh, hôm nay là ngày trật tự cũ phải được thiết lập lại. Thẩm Giao Giao phải chết vì tội sử dụng huyết khế cấm, và các vị gia chủ... các vị sẽ tự nguyện ký vào bản bàn giao tài sản thừa kế nếu muốn bước ra khỏi kết giới này còn mạng sống."


Thẩm Giao Giao nén cơn đau từ mắt cá chân, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh vẫn bình lặng đến đáng sợ. Cô nhìn thấu sự sợ hãi ẩn sau vẻ ngạo mạn của Kim Diện Nhân. Hắn đang vội vã. Hắn muốn giải quyết nhanh gọn trước khi liên minh Quận 9 phát hiện ra. Cô biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ, đó là dùng chính sinh mạng người thường của mình làm đòn bẩy buộc năm vị gia chủ phải ký vào bản hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận.


Nhưng cô chưa kịp lên tiếng, một tiếng tíc-tắc từ trường cực nhỏ vang lên dưới chân bục phán quan.


Trực giác nhạy bén của một luật sư từng trải qua hàng trăm vụ án ngầm khiến Giao Giao lạnh gáy. Sóng từ trường xung quanh đột ngột dao động với tần số cực cao, vượt xa mức vận hành của kết giới phong ấn thông thường. Đó không phải là năng lượng duy trì kết giới. Đó là một nguồn năng lượng hủy diệt đang đếm ngược.


Ở góc tối của phòng xử án, Trưởng lão ám sát Đới Chấn – kẻ từ lâu đã âm thầm thông đồng với Đại trưởng lão Khương Thành – đang đứng lén lút sau một cột đá đen. Lão nở một nụ cười thâm độc, ngón tay gầy guộc nhấn mạnh vào chiếc điều khiển từ trường siêu nhỏ. Khương Thành không chỉ muốn ép năm gia chủ bàn giao tài sản. Lão muốn kích nổ quả bom từ trường cao áp đã được chôn giấu sâu dưới nền đá của Tòa án tối cao Tân Khánh để tiêu diệt toàn bộ nhân chứng, rồi đổ tội cho sự bạo tẩu của Ma Lang tộc phản loạn.


"Nằm xuống!" Giao Giao khàn giọng hét lên, nhưng âm thanh của cô bị tiếng rít chói tai của quả bom từ trường nuốt chửng.


"Bùm!"


Một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa bùng phát từ dưới lòng đất, xé toạc nền đá hoa cương của phòng xử án. Sóng xung kích từ trường cực mạnh quét qua như một cơn bão cấp mười lăm, phá hủy hoàn toàn kết giới phong ấn đỏ rực và thổi bay những hàng ghế đá nặng hàng tấn thành tro bụi. Trần nhà tòa án ngầm nứt toác, những tảng đá khổng lồ mang theo bụi đất đổ sập xuống như mưa rào.


Trong khoảnh khắc quả bom phát nổ, Lục Càn Khôn nhìn thấy luồng ánh sáng xanh chết chóc đang lao thẳng về phía Thẩm Giao Giao. Bản năng bảo vệ kẻ yếu bùng phát, anh gầm lên một tiếng xé lòng, dùng chút năng lượng thạch hóa cuối cùng cưỡng ép cơ thể hóa thành một bức tượng đá khổng lồ (Kim cương giáp), lao mình ra chắn trước vành móng ngựa.


Sóng xung kích đập mạnh vào lưng Lục Càn Khôn. Tiếng xương thịt và đá cứng va chạm vang lên ghê rợn. Lớp giáp đá kiên cố của anh nứt vỡ từng mảng lớn, máu tươi đỏ rực phun ra từ những kẽ đá trên da thịt. Dù đã cản được phần lớn lực sát thương trực tiếp, nhưng dư chấn cực mạnh của vụ nổ vẫn thổi bay Thẩm Giao Giao ra xa hơn mười mét.


Cơ thể mảnh mai của cô đập mạnh vào một cột đá đen đổ nát rồi rơi xuống sàn sỏi đá đầy bụi bặm. Chiếc cặp da thuộc cổ của cha cô văng ra, những tờ hồ sơ giấy da dê cổ bay loạn xạ trong không trung. Một mảnh vỡ từ trường sắc nhọn như lưỡi dao, mang theo dòng điện cao áp xanh lè, găm thẳng vào bả vai trái và ngực cô.


"Á!"


Giao Giao hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi ngã quỵ. Cơn đau từ vết thương ở ngực khiến cô không thể hít thở. Dòng điện từ trường tàn nhẫn chạy dọc theo các dây thần kinh, kích hoạt phản ứng phản phệ huyết khế cấp 1 trong cơ thể người thường của cô. Thị lực của cô đột ngột biến đổi, võng mạc bị xuất huyết khiến toàn bộ không gian xung quanh hóa thành một màu đỏ máu âm u (Thiếu máu võng mạc).


Cô nằm trên vũng máu của chính mình, hơi thở thoi thóp. Máu từ ngực cô tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bộ âu phục công sở và thấm đẫm lên Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê đang nằm ngay dưới tay cô.


Chính vào khoảnh khắc dòng máu kháng thể O-Absolute cực hiếm của Giao Giao chạm vào những hoa văn cổ xưa trên giấy da dê, một hiện tượng sinh học kỳ dị bùng phát.


Bản hợp đồng cổ bỗng nhiên rực sáng lên một luồng ánh sáng crimson (đỏ thẫm) rực rỡ, thiêu rụi toàn bộ bụi bặm xung quanh. Sợi Chỉ Huyết Ký – thực thể sinh học vô hình ký sinh trong huyết quản của dòng họ Thẩm từ hàng nghìn năm qua – cảm nhận được sự cận kề của cái chết của vật chủ. Nó tự động thức tỉnh để tự vệ.


Từ vết thương hở trên ngực và cổ tay của Giao Giao, những sợi tơ mảnh màu đỏ rực như plasma phát sáng đột ngột vươn ra. Chúng luồn lách qua hư không, di chuyển với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, mang theo tiếng rít nhẹ của dòng máu đang sôi sục.


"Cái gì thế này?" Lý Chính hoảng sợ lùi lại, tay che mắt trước luồng ánh sáng đỏ thẫm.


Dạ Vô Song đang nằm gục trên đất bỗng cảm thấy lồng ngực mình nóng rát như bị nung bằng lửa đỏ. Hắn ngước đầu lên, bàng hoàng nhìn thấy một sợi chỉ đỏ rực đang lao thẳng về phía mình. Với bản năng của một gia chủ tối cao, hắn lập tức triệu hồi một bức tường bóng tối (Hắc ám lĩnh vực) để cắt đứt sợi chỉ đỏ. Nhưng điều kinh hoàng đã xảy ra: sợi chỉ huyết ký hoàn toàn miễn nhiễm với năng lượng bóng tối, nó xuyên qua bức tường hắc ám như xuyên qua không khí, hấp thụ ngược lại một phần năng lượng của hắn rồi cắm phập vào lồng ngực Dạ Vô Song, xuyên thẳng qua lớp da thịt hướng về phía tim.


"Ư..." Dạ Vô Song rên rỉ, cơ thể hắn cứng đờ khi sợi chỉ đỏ kết nối trực tiếp với hệ thần kinh trung ương của hắn.


Cùng lúc đó, bốn sợi chỉ huyết ký khác cũng xuyên qua đống đổ nát, cắm thẳng vào ngực Lục Càn Khôn, Đới Vĩnh An, Tần Minh Dạ và Tiêu Thần. Không một ai trong số họ có thể né tránh hay cản phá. Sợi chỉ đỏ rực rỡ kết nối sáu con người lại với nhau thành một mạng lưới sinh học khép kín.


Quy tắc Huyết khế cộng hưởng (Chia sẻ 20% thương tổn) chính thức được kích hoạt cưỡng chế.


Cơn đau chí mạng từ vết thương ngực của Giao Giao lập tức được phân tán đều sang cơ thể của năm vị gia chủ tối cao. Mỗi người trong số họ phải gánh chịu hai mươi phần trăm sát thương vật lý và từ trường mà cô đang gánh chịu.


"Phụt!"


Dạ Vô Song, Lục Càn Khôn, Đới Vĩnh An, Tần Minh Dạ và Tiêu Thần đồng loạt phun ra một ngụm máu đen. Lồng ngực họ nhói đau dữ dội như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Các mạch máu trên cổ và tay của họ nổi lên những đường gân đỏ rực phát sáng, nhấp nháy theo nhịp tim đập dồn dập của Thẩm Giao Giao.


Đới Vĩnh An quỳ rụp xuống sàn, móng vuốt cào nát nền đá để chống đỡ cơn đau thắt tim đột ngột. Gã gầm lên, đôi mắt dã thú chuyển sang màu đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau đớn: "Khế ước... Khế ước máu đang tự động chia sẻ sinh mệnh! Con ranh này... cô ta đang kéo tất cả chúng ta cùng chết!"


"Không phải cô ta cố ý..." Tần Minh Dạ khàn giọng nói, đôi mắt lam nhạt của anh lóe lên tia sáng đỏ rực của huyết khế. "Đây là phản xạ tự vệ sinh học của khế ước cổ xưa. Nếu cô ta chết lúc này, mạch máu của năm người chúng ta cũng sẽ bị nổ tung theo."


Tiêu Thần ôm ngực thở dốc, ngọn lửa xích viêm quanh người hắn bùng lên rồi tắt ngấm theo từng nhịp co thắt của tim Giao Giao. "Chết tiệt! Chúng ta buộc phải giữ mạng cho cô ta!"


Khương Thành đứng từ xa nhìn cảnh tượng hỗn loạn, gương mặt già nua của lão nhăn nheo lại đầy vẻ kinh hoàng. Lão không ngờ quả bom từ trường không những không giết được Giao Giao mà còn vô tình kích hoạt cưỡng chế khế ước máu liên kết sinh mệnh, trói buộc tính mạng của năm gia chủ tối cao vào cô gái người thường kia. Thế cờ hoàn toàn bị lật ngược. Giờ đây, năm vị gia chủ tối cao sẽ dùng mọi quyền lực và tính mạng của họ để bảo vệ cô gái này bằng mọi giá, bởi vì bảo vệ cô chính là tự cứu lấy chính mình.


Khi khói bụi và bụi đá từ vụ nổ dần tan đi dưới những luồng gió từ trường rít gào, sảnh chính của Tòa án tối cao Tân Khánh hiện ra như một phế tích hoang tàn.


Thẩm Giao Giao nằm bất tỉnh trên vũng máu, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, hơi thở cực kỳ yếu ớt. Nhưng cô không chết. Dòng sinh lực khổng lồ từ năm vị gia chủ đang âm thầm truyền qua năm sợi chỉ đỏ, không ngừng bù đắp và duy trì sự sống cho cơ thể người thường đang bị tàn phá của cô.


Xung quanh cô, năm vị gia chủ tối cao của tập đoàn Aegis đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tạo thành một vòng tròn bảo vệ kiên cố. Gương mặt họ đầy vẻ bàng hoàng, đau đớn nhưng đôi mắt họ đều hướng về phía cô với một sự ràng buộc huyết mạch sâu sắc chưa từng có. Trên ngực của mỗi người, những đường gân đỏ rực phát sáng rực rỡ, kết nối thẳng tới tim Thẩm Giao Giao qua những sợi chỉ huyết ký lơ lửng trong không trung.


Phía bên ngoài đống đổ nát, phán quan tham nhũng Kim Diện Nhân và lực lượng đặc vụ Hội đồng Trưởng lão bắt đầu hoàn hồn. Nhìn thấy Giao Giao đang hôn mê và năm gia chủ đang bị thương nặng do phản phệ, Kim Diện Nhân lập tức nhận ra cơ hội cuối cùng để diệt khẩu.


"Đặc vụ Hội đồng nghe lệnh!" Kim Diện Nhân gầm lên, tay chỉ thẳng vào vòng tròn bảo vệ xung quanh Giao Giao. "Bao vây đống đổ nát! Tước đoạt Bản hợp đồng cổ và bắt giữ Thẩm Giao Giao ngay lập tức! Kẻ nào chống cự, giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!