Hội Nghị Năm Gia Chủ
Bóng tối dưới lòng đất Tân Khánh không bao giờ mang màu đen thuần khiết. Nó là sự pha trộn hỗn tạp giữa sắc đỏ rực của những đường ống địa nhiệt rò rỉ và ánh sáng neon xanh loét từ hệ thống quét an ninh quét loang loáng trên những vách đá cổ kính. Tòa án tối cao Tân Khánh nằm sâu năm mươi mét dưới lòng đất trung tâm thành phố, sừng sững như một pháo đài gothic thời trung cổ được gia cố bằng công nghệ sinh học hiện đại. Những cột đá đen nguyên khối vươn cao đỡ lấy vòm trần khổng lồ, nơi các luồng từ trường đỏ rực chạy dọc như những mạch máu của một thực thể sống.
Thẩm Giao Giao khập khiễng bước xuống những bậc thềm đá ướt lạnh. Mỗi bước đi của cô là một cuộc chiến với cơn đau buốt nhói truyền thẳng từ mắt cá chân trái bị trật khớp nghiêm trọng. Cô không dùng xe lăn, cũng không để Trần Phong đi cùng vào sảnh chính. Trên tay cô là chiếc gậy gỗ sồi cũ kỹ lấy từ văn phòng luật, tay kia ôm chặt chiếc cặp da thuộc cổ của cha. Bộ âu phục công sở màu đen ôm sát tuy đã bám chút bụi quặng từ trận chiến ở khu mỏ Sắt Xám, nhưng vẫn tôn lên vóc dáng thanh mảnh, kiêu sa của nữ luật sư hai mươi tư tuổi. Đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh của cô bình lặng đến đáng sợ, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của tòa án tối cao như hai đốm lửa nhỏ.
Trên ngón tay áp út của cô, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ khẽ nhấp nháy một tia sáng yếu ớt rồi lịm tắt. Năng lượng sụt giảm xuống dưới mức năm phần trăm. Không có màng bảo vệ từ trường, không có lá chắn sinh học, lúc này cô hoàn toàn chỉ là một người thường yếu ớt trước những thực thể dị năng tối cao đang hiện diện trong khán phòng.
"Bị cáo Thẩm Giao Giao, bước vào vành móng ngựa!" Giọng nói trầm đục, được phóng đại qua bộ lọc âm của phán quan tối cao Kim Diện Nhân vang lên từ bục xét xử cao ngất.
Hắn ngồi trên chiếc ghế đá đen chạm khắc hoa văn cổ xưa, gương mặt che kín sau chiếc mặt nạ bằng vàng ròng rực sáng dưới ánh đèn. Chiếc áo choàng phán quan màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng rủ xuống như một vệt máu dài. Bên cạnh hắn, phán quan phụ tá Lý Chính đang gõ nhẹ cây bút máy ngụy tạo lên xấp hồ sơ da dê, ánh mắt gian xảo liếc nhìn Giao Giao như nhìn một kẻ đã bước một chân vào quan tài.
Giao Giao đứng vững bên vành móng ngựa sắt xám xịt, dùng gậy gỗ sồi chống đỡ trọng lượng cơ thể để giảm áp lực cho cái chân trái đang sưng vù. Cô ngước đầu nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ vàng ròng của Kim Diện Nhân, không hề có một chút sợ hãi.
"Tôi có mặt theo lệnh triệu tập khẩn cấp của tòa án, thưa phán quan tối cao." Giọng nói của cô trong trẻo, vang dội và mang tính chuyên nghiệp tuyệt đối.
Ngay phía đối diện cô, tại bục kiểm sát viên, nữ luật sư thiên tài Trịnh Khánh Linh bước ra. Cô ta mặc bộ vest công sở màu đỏ rượu vang nổi bật, mái tóc đỏ uốn lượn kiêu sa và đôi giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống sàn đá kêu lách cách. Khánh Linh khinh bỉ nhìn chiếc chân khập khiễng của Giao Giao, rồi quay sang phía bồi thẩm đoàn ngầm.
"Thưa phán quan tối cao, thưa hội đồng tư pháp." Trịnh Khánh Linh dõng dạc tuyên bố, giọng nói sắc sảo như dao cạo. "Tôi thay mặt Viện kiểm sát ngầm Tân Khánh, chính thức kết tội bị cáo Thẩm Giao Giao tội danh sử dụng huyết khế cấm kỵ bất hợp pháp ngoài sự giám sát của Hội đồng Trưởng lão. Bằng chứng là tại khu mỏ Sắt Xám Quận 9 cách đây vài giờ, cô ta đã dùng máu để cưỡng chế hệ thần kinh của hai dị nhân cấp thấp, bắt họ phục dịch mình. Theo hiến pháp cổ của giới dị năng, kẻ sử dụng huyết khế cấm kỵ mà không có sự phê duyệt của Hội đồng sẽ bị kết án thiêu sống khẩn cấp!"
Tiếng xôn xao bùng lên từ hàng ghế khán giả tối tăm. Lý Chính nhanh chóng trình chiếu hình ảnh vết thương co thắt cơ tim của hai gã tay sai Trương Hổ lên màn hình từ trường giữa phòng xử án. Vết thương phát ra ánh sáng đỏ của sợi chỉ huyết khế rõ mồn một.
"Bị cáo Thẩm Giao Giao, cô có lời bào chữa nào trước chứng cứ sắt đá này không?" Kim Diện Nhân lạnh lùng hỏi, tay hắn đã đặt sẵn lên cây búa phán quyết bằng vàng ròng.
"Chứng cứ đó hoàn toàn vô hiệu, thưa phán quan." Giao Giao thản nhiên đáp. "Đó là hành vi tự vệ khẩn cấp hợp pháp trước sự mưu sát của băng đảng Sắt Xám. Theo Điều mười hai của Bộ luật hình sự ngầm—"
"Câm miệng!" Trịnh Khánh Linh cắt ngang đầy kiêu ngạo. "Một người thường hèn mọn không có quyền viện dẫn luật hình sự ngầm để tự bào chữa trước tòa án tối cao! Sự tồn tại của cô tại đây đã là một sự sỉ nhục đối với giới dị năng giả!"
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng chuẩn bị bùng nổ, cánh cửa sắt khổng lồ phía sau phòng xử án đột ngột bị đẩy mạnh ra. Một luồng áp lực dị năng khủng khiếp, lạnh lẽo và cuồng bạo như bão tố tràn vào phòng, dập tắt một nửa ánh sáng neon xung quanh. Áp lực mạnh đến mức khiến Trịnh Khánh Linh phải lùi lại hai bước, sắc mặt biến đổi.
Năm bóng người cao lớn bước vào phòng xử án, đi đầu là Dạ Vô Song. Gia chủ Ma tộc bóng đêm tỏa ra khí chất vương giả u tối đầy áp bức, mái tóc đen dài gợn sóng khẽ bay trong luồng gió từ trường, đôi mắt phượng màu đỏ sậm quét qua phòng xử án đầy vẻ khinh bỉ. Hắn mặc bộ âu phục đen may đo cao cấp, tay đeo nhẫn vương quyền Dạ tộc rực sáng.
Đi bên cạnh hắn là Lục Càn Khôn, gia chủ Thạch tộc với thân hình vạm vỡ như tượng tạc, mái tóc ngắn màu xám tro hoang dã. Tiếp theo là Tần Minh Dạ, gia chủ Hồn tộc thanh tao trong bộ áo choàng lụa trắng bạch kim, đôi mắt lam nhạt trống rỗng như nhìn thấu linh hồn mọi kẻ đối diện. Tiêu Thần, gia chủ Hỏa tộc với mái tóc đỏ rực như lửa và nụ cười ngạo nghễ đầy tự tin. Và cuối cùng là Đới Vĩnh An, gia chủ Thú tộc ngang tàng với tai thú ẩn hiện dưới mái tóc vàng hoang dã.
Sự xuất hiện đồng loạt của năm vị gia chủ tối cao của tập đoàn Aegis khiến toàn bộ bồi thẩm đoàn và phán quan ngầm biến sắc. Đây là năm thực thể mạnh nhất giới ngầm, những kẻ nắm giữ huyết mạch tài chính và năng lượng của toàn bộ đô thị Tân Khánh.
"Kim Diện Nhân, từ khi nào tòa án tối cao lại rảnh rỗi đến mức triệu tập một luật sư ly hôn nghèo nàn lên đây để xét xử tội danh nực cười này?" Dạ Vô Song lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng luồng hắc ám lĩnh vực khiến mặt đá dưới chân hắn khẽ đóng băng một lớp mỏng.
"Dạ gia chủ." Kim Diện Nhân hơi cúi đầu để giữ thể diện, nhưng giọng nói vẫn đầy uy áp. "Hôm nay tòa án triệu tập các vị đến đây là để giải quyết vụ án phân chia tài sản thừa kế của tập đoàn Aegis đang bị Hội đồng Trưởng lão đe dọa đóng băng do các hoạt động trốn thuế tuổi thọ. Việc xét xử Thẩm Giao Giao chỉ là một vụ án phụ trùng hợp."
"Trùng hợp sao?" Lục Càn Khôn bước lên một bước, địa chấn quyền vô tình bộc phát khiến mặt đất phòng xử án rung chuyển nhẹ. "Hội đồng muốn đóng băng mỏ quặng Sắt Xám của Lục gia chúng ta dưới cái cớ đóng băng tài sản thừa kế Aegis. Các người nghĩ Lục gia chúng ta dễ bắt nạt thế sao?"
"Lục gia chủ, xin hãy tôn trọng quy trình tư pháp." Lý Chính lên tiếng từ bục phụ tá, gã lén nút kích hoạt một dòng lệnh trên máy tính từ trường. "Quyền lực gia tộc của các vị bị khắc chế bởi Hiến pháp cổ của Hội đồng Trưởng lão. Nếu các vị không đưa ra được bằng chứng đồng thuận về việc phân chia tài sản hợp pháp trước thời hạn đóng băng, Hội đồng có quyền tịch thu toàn bộ ngân quỹ của Aegis. Và trong phiên tòa hôm nay, theo luật cổ, năm vị gia chủ bị khóa chặt quyền biểu quyết do tài sản đang trong tình trạng tranh chấp trực tiếp với Hội đồng."
Tiêu Thần nghe vậy bỗng cười lạnh, ngọn lửa xích viêm quanh người hắn bùng lên rực rỡ, nhiệt độ phòng xử án tăng cao đột ngột. "Khóa quyền biểu quyết? Lũ chó săn các người cậy thế luật cổ để cướp tiền của chúng ta sao? Có tin ta thiêu rụi cái tòa án rách nát này ngay bây giờ không?"
"Tiêu Thần gia chủ, xin tự trọng." Trịnh Khánh Linh lạnh lùng nói. "Bất kỳ hành vi bạo lực nào tại tòa án tối cao sẽ kích hoạt kết giới phong ấn từ trường tối cao của Hội đồng. Lúc đó, lõi năng lượng của các vị sẽ bị khóa vĩnh viễn."
Tần Minh Dạ khẽ thở dài, đôi mắt bạch kim của anh nhìn về phía Giao Giao đang đứng khập khiễng ở vành móng ngựa. Anh cảm nhận được một luồng lý trí vững chắc đến kỳ lạ phát ra từ người cô, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi áp lực dị năng của năm người họ hay oán khí của tòa án.
Trong lúc năm vị gia chủ và tòa án ngầm đang giằng co quyết liệt về mặt chính trị, Thẩm Giao Giao âm thầm quan sát toàn cục. Cô nhận ra một kẽ hở pháp lý khổng lồ mà cả hai bên đều chưa chạm tới.
Dạ Vô Song vô tình liếc nhìn xuống vành móng ngựa, đôi mắt đỏ sậm của hắn bỗng khựng lại khi nhìn thấy chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của Giao Giao. Gương mặt lạnh lùng của hắn thoáng qua một tia bàng hoàng cực hạn. Chiếc nhẫn đó... chính là di vật của Thẩm Hoài Nam, người đàn ông đã dùng huyết khế phong ấn dòng máu bóng tối bạo tẩu của hắn mười năm trước để cứu mạng hắn. Con gái của Thẩm Hoài Nam vẫn còn sống, và cô chính là người đang đứng trước vành móng ngựa này.
Nhìn thấy ánh mắt của Dạ Vô Song, Giao Giao khẽ gật đầu nhẹ. Cô ra hiệu cho hắn và bốn vị gia chủ còn lại bằng một cử chỉ tay luật sư đặc thù—một ký hiệu ám chỉ sự đồng thuận và hợp tác bảo vệ đôi bên cùng có lợi.
"Thưa phán quan tối cao." Giao Giao dõng dạc lên tiếng, giọng nói của cô cắt ngang cuộc tranh cãi của các gia chủ. "Quyền lực gia tộc của năm vị gia chủ bị khóa đối với tài sản thừa kế Aegis, nhưng quyền lợi cá nhân của họ đối với người phối ngẫu hợp pháp thì Hội đồng Trưởng lão tuyệt đối không có quyền can thiệp."
Kim Diện Nhân trừng mắt nhìn cô sau chiếc mặt nạ vàng. "Mày đang nói cái quái gì thế, con ranh khu ổ chuột kia?"
"Tôi đang nói về Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm." Giao Giao rút từ trong cặp da ra Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê, giơ cao trước phòng xử án. "Theo điều luật tối cổ của giới dị năng, nếu một người thường và các gia chủ tối cao ký kết một khế ước hôn nhân đồng thuận tự nguyện bằng máu, thì toàn bộ tài sản cá nhân và quyền lực của họ sẽ được hợp nhất bảo hộ dưới danh nghĩa phu nhân tối cao. Hội đồng Trưởng lão không có quyền đóng băng tài sản của họ, và người phối ngẫu sẽ được miễn trừ hoàn toàn mọi cáo buộc về việc sử dụng huyết khế cấm kỵ, vì lúc đó huyết khế được coi là công cụ liên kết gia đình hợp pháp!"
"Cái gì?" Trịnh Khánh Linh gầm lên, gương mặt kiêu ngạo biến dạng vì kinh ngạc. "Mày muốn nói mày kết hôn với năm vị gia chủ tối cao cùng lúc sao? Đây là sự hoang đường cực độ!"
Năm vị gia chủ đồng loạt quay sang nhìn Giao Giao, ánh mắt họ tràn ngập sự kinh ngạc, nghi ngờ nhưng cũng đầy thú vị trước sự táo bạo điên rồ của cô gái này.
Nhận thấy Giao Giao chuẩn bị tung ra bản hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận để lật ngược thế cờ pháp lý, Kim Diện Nhân hoảng sợ thực sự. Hắn biết nếu cô thành công, toàn bộ âm mưu đóng băng tài sản Aegis của Hội đồng Trưởng lão sẽ sụp đổ hoàn toàn.
"Bãi tòa!" Kim Diện Nhân điên cuồng gầm lên, hắn giơ cao cây búa phán quyết bằng vàng ròng, đập mạnh xuống bàn đá đen phát ra một tiếng nổ từ trường chói tai. "Khép tội bị cáo Thẩm Giao Giao hình phạt thiêu sống khẩn cấp! Lý Chính, kích hoạt kết giới phong ấn từ trường toàn phòng xử! Khóa chặt toàn bộ dị năng của năm gia chủ và bắt giam con ranh này lập tức!"
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn vang dội khắp tòa án tối cao Tân Khánh. Lý Chính nhấn mạnh nút kích hoạt trên bục phụ tá. Ngay lập tức, bốn bức tường đá đen rực sáng những đường gân đỏ rực của dòng điện từ trường cao áp. Một kết giới phong ấn màu đỏ sậm, dày đặc và nghẹt thở từ trần nhà đổ ập xuống, bao vây lấy toàn bộ không gian phòng xử án, khóa chặt mọi luồng dị năng nguyên tố của năm vị gia chủ khiến lồng ngực họ đồng loạt nhói đau dữ dội.
Kết giới đã kích hoạt. Không khí trong phòng xử án bắt đầu chuyển sang màu xám xịt khi khí độc từ trường bắt đầu rò rỉ, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Thẩm Giao Giao – người thường duy nhất không có dị năng tự vệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!