Phán Quyết Ở Khu Sắt Xám
Tiếng bước chân thô bạo dồn dập vang lên sát miệng hố độc, kéo theo những luồng ánh sáng từ đèn pin quét loang loáng trên vách đá rỉ sét. Sương mù axit màu vàng lục cuộn xoáy dưới đáy hố sâu sinh hóa, che giấu bóng dáng gầy gò của Thẩm Giao Giao đang ngồi tựa lưng vào chiếc rương sắt hoen rỉ.
"Nhanh cái chân lên! Đại ca Hổ bảo nếu con ranh đó chết rồi thì phải lột sạch đồ trên người nó, tìm bằng được cuốn sổ tay luật cổ của lão già Thẩm Hoài Nam." Tiếng gầm gừ của một tên tay sai vang lên từ phía trên đường ống xả thải.
Thẩm Giao Giao mím chặt môi, cơn đau buốt nhói từ mắt cá chân trái bị trật khớp hoàn toàn truyền thẳng lên đại não khiến trán cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Nhờ màng bảo vệ từ trường màu đỏ nhạt phát ra từ chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ, không khí xung quanh cô tạm thời được lọc sạch, nhưng năng lượng của nhẫn đang sụt giảm nhanh chóng. Kim năng lượng trên mặt nhẫn chỉ còn lại chưa đầy mười phần trăm. Cô không thể chạy, càng không có sức mạnh thể chất để đối đầu với hai gã dị nhân cấp Thấp đang dò dẫm đi xuống.
Nhưng cô là một đại luật sư. Và bây giờ, cô đã có huyết khế.
"Lâm Ý từng nói... thế giới này vận hành bằng bạo lực, nhưng bạo lực luôn phải cúi đầu trước quy luật sinh học nếu quy luật đó được pháp lý hóa." Giao Giao thầm nghĩ, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh lóe lên tia sáng lạnh lùng. Cô trải Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê lên đùi, dùng ngón tay trỏ vẫn còn rỉ máu viết nhanh những dòng chữ đỏ rực rỡ trực tiếp lên khoảng trống bên dưới điều khoản tự thân:
*"Hợp đồng dịch vụ lao động khẩn cấp: Đối tượng tiếp xúc vật lý đầu tiên với người khởi xướng phải thực hiện nghĩa vụ vận chuyển an toàn người khởi xướng lên mặt đất. Hình phạt vi phạm: Liệt cơ tim cưỡng chế trong mười giây sau mỗi nhịp phản kháng."*
Nét chữ bằng máu vừa hoàn thành, cuộn giấy da dê khẽ rung lên rồi dịu lại, ẩn tàng dưới lớp bùn độc khi cô nhanh tay vùi nó xuống. Cô tắt màng bảo vệ của nhẫn thạch anh, chủ động hít vào một ngụm khí độc nhẹ để tạo ra trạng thái giả chết lâm sàng, cơ thể mềm nhũn ra bên cạnh chiếc rương sắt.
"Kia rồi! Nó nằm kia kìa!"
Một gã tay sai béo lùn reo lên, ánh đèn pin từ tay gã rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, dính đầy bùn đất của Giao Giao. Gã cùng đồng bọn lao đến, thô bạo nắm lấy vai cô để lật ngửa cơ thể cô lên hòng tìm kiếm sổ tay.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay bẩn thỉu của gã chạm vào vai Giao Giao, Sợi Chỉ Huyết Ký vô hình dưới da cô đột ngột vươn ra như một con rắn săn mồi, xuyên thẳng qua da thịt gã tay sai. Một luồng sáng đỏ rực chạy dọc theo mạch máu của cả hai.
"Cái quái gì thế này—" Gã tay sai béo lùn chưa kịp hét hết câu, lồng ngực gã đã co thắt dữ dội. Gã quỵ rụp xuống, hai tay ôm chặt lấy tim, gương mặt tím tái vì thiếu oxy. Gã đồng bọn kinh hãi định lùi lại, nhưng sợi chỉ đỏ đã nhanh như chớp quấn chặt lấy cổ tay gã, ép gã phải quỳ xuống bên cạnh.
Thẩm Giao Giao từ từ mở mắt, đôi mắt sau lớp kính lọc không hề có một tia hơi ấm. Cô ngồi dậy, dù chân trái đau đớn nhưng phong thái vẫn lạnh lùng như một vị phán quan tối cao đứng trên vành móng ngựa.
"Các ngươi đã chạm vào ta, nghĩa là hợp đồng dịch vụ lao động cưỡng chế đã được kích hoạt." Giọng nói của cô khàn khàn nhưng đanh thép. "Quy luật sinh học của huyết khế đã khóa chặt hệ thần kinh của các ngươi. Bây giờ, nghĩa vụ duy nhất của các ngươi là cõng ta lên mặt đất an toàn. Nếu cố ý bỏ chạy hoặc có ý định gây hại cho ta, cơ tim của các ngươi sẽ ngừng đập trong mười giây. Các ngươi muốn thử xem tim mình chịu được mấy lần ngừng đập?"
Hai gã tay sai nhìn nhau, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Thử thách phản kháng chỉ khiến tim chúng nhói lên một cơn đau xé ngực, chứng minh lời cô nói hoàn toàn là sự thật tàn khốc. Không còn cách nào khác, gã béo lùn phải run rẩy cúi xuống, để Giao Giao tựa vào lưng, cẩn thận cõng cô leo ngược lên đường ống xả thải rỉ sét, hướng về phía ánh sáng neon mờ ảo của khu ổ chuột Sắt Xám.
***
Nửa giờ sau, tại một nhà kho bỏ hoang sát cạnh Khu mỏ Sắt Xám, Trần Phong – thủ lĩnh của liên minh dị nhân tự do Quận 9 – đang đứng bồn chồn bên cạnh chiếc bàn sắt bám đầy bụi quặng. Phía sau anh, hơn một vạn thợ mỏ nghèo khổ với gương mặt sạm đen, tay cầm cuốc chim và xẻng rỉ, đang đứng chật kín các lối đi. Không khí ngột ngạt, căng thẳng như một thùng thuốc súng chỉ chờ một mồi lửa để nổ tung.
"Trần thủ lĩnh! Chị Giao Giao... chị ấy trở về rồi!" Lâm Ý, cậu trợ lý luật sư gầy gò, chạy xộc vào nhà kho, giọng nói run rẩy vì xúc động. Cánh tay phải của cậu vẫn còn quấn băng gạc dính máu từ vụ đụng độ trước đó.
Trần Phong lập tức bước tới khi nhìn thấy hai gã tay sai của Trương Hổ đang khúm núm cõng Thẩm Giao Giao bước vào. Anh nhanh chóng đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cổ chân trái sưng vù, tím ngắt của cô.
"Cô thực sự sống sót bước ra từ cái hố đó sao?" Trần Phong kinh ngạc hỏi, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. "Không một dị nhân cấp thấp nào có thể chịu đựng được khí độc sinh hóa quá mười phút, vậy mà cô..."
"Tôi không những sống sót, mà còn mang về thứ này." Giao Giao lạnh lùng ngắt lời, cô rút từ trong cặp da thuộc cổ ra một cuộn tài liệu cũ kỹ cùng một chiếc máy ghi âm cơ học chống nhiễu sóng mà cô đã tìm thấy dưới rương sắt của cha. "Đây là bằng chứng về việc Trương Hổ và Bành Đại đã âm thầm trích xuất tuổi thọ của thợ mỏ Quận 9 vượt quá giới hạn pháp lý, tích lũy hơn năm trăm năm tuổi thọ trái phép dưới dạng Tinh thạch Tuổi thọ để cống nộp cho Hội đồng Trưởng lão."
Tiếng xôn xao bùng lên như sấm dậy khắp nhà kho. Hàng vạn thợ mỏ siết chặt nắm tay, những đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ nhìn về phía Giao Giao.
"Chúng ta phải san phẳng cái mỏ quặng đó! Đập nát đầu lão chó Trương Hổ!" Trần Phong gầm lên, tay anh bỗng chốc hóa thành những phiến kim loại sắc bén phản chiếu ánh đèn neon.
"Không được dùng vũ lực, Trần Phong." Giao Giao đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đanh thép chặn đứng cơn giận của anh. "Nếu anh dùng bạo lực tấn công khu mỏ, Hội đồng Trưởng lão sẽ lập tức dán nhãn các anh là phiến loạn và danh chính ngôn thuận dùng quân đội quét sạch Quận 9. Chúng ta phải đưa chúng ra tòa án dân sự ngầm. Chúng ta sẽ dùng chính luật pháp của giới ngầm để lột sạch tài sản và danh dự của chúng."
"Tòa án ngầm của khu mỏ Sắt Xám?" Lâm Ý lo lắng chen vào. "Nhưng phán quan ở đó đều là người của Hội đồng, họ chắc chắn sẽ xử ép chúng ta!"
"Họ chỉ có thể xử ép khi chúng ta không có bằng chứng sắt đá và áp lực chính trị." Giao Giao đứng dậy, dù chân trái đau buốt khiến cô phải bám chặt vào vai Trần Phong để giữ thăng bằng. "Trần Phong, hãy dẫn toàn bộ thợ mỏ bao vây bên ngoài tòa án. Lâm Ý, mang theo toàn bộ hồ sơ nợ giả mạo của Thẩm Kiến Quốc. Hôm nay, tôi sẽ cho Trương Hổ và Bành Đại biết thế nào là sự phán quyết của máu."
***
Tòa án dân sự ngầm của khu mỏ Sắt Xám nằm sâu dưới lòng đất, một căn phòng vòm bằng đá đen rộng lớn với những hàng ghế gỗ rỉ sét xếp vòng tròn. Ánh sáng từ những ngọn đèn huỳnh quang chập chờn chiếu xuống vành móng ngựa sắt xám xịt.
Trương Hổ ngồi trên hàng ghế bị cáo với phong thái vô cùng ung dung. Hắn mặc chiếc áo ba lỗ dính đầy dầu mỡ, hai tay khoanh trước ngực, miệng ngậm điếu xì gà tỏa khói mù mịt. Bên cạnh hắn, chủ nợ ngầm Bành Đại – gã đàn ông béo phị với chiếc cổ đeo xích vàng lớn – đang cười cợt với gã bác ruột phản bội Thẩm Kiến Quốc.
"Đại ca Hổ, con ranh đó chắc chắn đã tan thành nước dưới hố độc rồi." Thẩm Kiến Quốc khúm núm nịnh bợ. "Hôm nay tòa án sẽ phán quyết văn phòng luật Thẩm gia thuộc về chúng ta theo hợp đồng nợ tuổi thọ thế chấp này."
"Cạch!"
Cánh cửa sắt của tòa án ngầm đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Tiếng bước chân khập khiễng nhưng đều đặn vang lên trong không gian im ắng. Trương Hổ quay phắt đầu lại, điếu xì gà trên môi hắn suýt rơi xuống đất khi nhìn thấy Thẩm Giao Giao bước vào sảnh tòa, tựa nhẹ một tay lên vai Trần Phong. Gương mặt cô tuy còn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh phát ra thứ uy áp lạnh lẽo khiến cả phòng xử án như bị hạ nhiệt độ.
"Mày... làm sao mày có thể còn sống?" Trương Hổ bật dậy, gầm lên một tiếng kinh hoàng. Hắn tận mắt thấy cô bị ném xuống hố sinh hóa sâu hoắm, không một ai có thể sống sót trở về.
"Tôi chưa chết, nên người phải chết hôm nay sẽ là ông, Trương Hổ." Giao Giao khập khiễng bước đến bàn luật sư nguyên đơn, lạnh lùng ngồi xuống.
Trên bục chủ tọa, gã phán quan ngầm của khu mỏ – một kẻ trung niên gầy gò với ánh mắt gian xảo – gõ mạnh búa gỗ xuống bàn. "Yên lặng! Nguyên đơn Thẩm Giao Giao, cô khởi kiện bị cáo Trương Hổ và Bành Đại về tội danh gì?"
"Tôi khởi kiện Trương Hổ vi phạm nghiêm trọng luật lao động ngầm, cố ý mưu sát người thường để phi tang chứng cứ, và cấu kết với Bành Đại tích trữ Tinh thạch Tuổi thọ bất hợp pháp, vi phạm Luật chống độc quyền tuổi thọ Quận 9." Giao Giao đanh thép tuyên bố.
Bành Đại đứng phắt dậy, cười lớn đầy khinh bỉ. "Luật chống độc quyền tuổi thọ? Con ranh con, mày lấy tư cách gì để kiện chúng tao? Chúng tao có hợp đồng thế chấp tuổi thọ hợp pháp do chính bác ruột mày, Thẩm Kiến Quốc, ký kết bằng dấu vân tay và chữ ký của cha mày, Thẩm Hoài Nam!"
Gã phán quan ngầm khẽ gật đầu, liếc nhìn Trương Hổ đầy ẩn ý. "Bị cáo có hợp đồng thế chấp hợp pháp. Nguyên đơn nếu không có bằng chứng đối nghịch, tòa sẽ bác bỏ đơn kiện và cưỡng chế tịch thu văn phòng luật Thẩm gia để gán nợ."
Trương Hổ đắc ý cười vang, hắn thò tay vào túi áo, lén lút lấy ra một viên Tinh thạch Tuổi thọ rực rỡ, khẽ đẩy về phía thư ký tòa án như một khoản hối lộ công khai để kết thúc phiên tòa nhanh chóng.
"Bằng chứng đối nghịch? Tôi có." Giao Giao lạnh lùng giơ tay lên. "Lâm Ý, trình vật chứng số một."
Lâm Ý tiến lên, đặt Bản hợp đồng nợ tuổi thọ giả mạo lên bàn chiếu vật chứng của tòa. Giao Giao điều chỉnh lớp kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh của mình, chỉ thẳng vào chữ ký của cha cô dưới ánh sáng phân cực.
"Hãy nhìn kỹ vào vệt mực của chữ ký Thẩm Hoài Nam." Giọng Giao Giao vang dội khắp phòng xử án. "Dưới thấu kính phân cực từ trường, chữ ký này phát ra ánh sáng đỏ nhạt của mực từ trường ngụy tạo. Loại mực này mới được sản xuất tại khu trung lưu từ ba năm trước, trong khi cha tôi đã qua đời từ mười năm trước trong Đêm Sương Đỏ. Một người chết mười năm trước làm thế nào có thể sống dậy để ký tên bằng loại mực của mười năm sau?"
Cả phòng xử án xôn xao. Gã phán quan ngầm biến sắc, vội vàng cúi xuống nhìn vào màn hình chiếu vật chứng. Đúng như lời Giao Giao nói, vệt chữ ký phát sáng một cách bất thường, tố cáo hành vi làm giả chứng cứ trắng trợn.
"Thẩm Kiến Quốc!" Giao Giao quay ngoắt lại nhìn gã bác ruột đang run rẩy. "Ông định làm chứng giả cho Trương Hổ để trừ khoản nợ cá nhân của mình đúng không? Theo Luật bảo vệ hôn nhân và gia đình ngầm, ông hoàn toàn không có quyền đại diện pháp lý đối với di sản của cha tôi khi chưa có sự đồng thuận của tôi – người thừa kế hợp pháp duy nhất. Hành vi ký kết thế chấp của ông là hoàn toàn vô hiệu!"
"Tôi... tôi..." Thẩm Kiến Quốc mặt cắt không còn một giọt máu, gã lắp bắp không nói nên lời, lùi lại phía sau ghế bị cáo.
"Chưa hết!" Giao Giao không để đối thủ kịp thở, cô nhấn nút kích hoạt trên chiếc máy ghi âm cơ học chống nhiễu sóng đặt trên bàn.
*"Hố rác thải sinh hóa ngầm sẽ phân hủy nó thành nước trong vòng mười phút! Cứ để nó xuống đó mà đoàn tụ với thằng cha chết tiệt của nó!"*
Giọng nói hung tàn, ngạo mạn của Trương Hổ vang lên rõ mồn một, dội vào tai từng người có mặt trong phòng xử án. Trương Hổ trợn trừng mắt, hắn định dùng thiết bị từ trường đeo ở cổ tay để xóa sạch dữ liệu số của máy ghi âm, nhưng luồng sóng từ trường của hắn hoàn toàn vô hiệu trước cấu trúc cơ học cổ điển, không dùng chip điện tử của chiếc máy ghi âm cũ kỹ.
"Đây chính là bằng chứng Trương Hổ thừa nhận hành vi mưu sát tôi dưới hố độc sinh hóa." Giao Giao tuyên bố, đôi mắt cô rực sáng uy áp. "Và cuối cùng, tôi yêu cầu tòa án áp dụng Luật chống độc quyền tuổi thọ Quận 9. Trần Phong, đưa nhân chứng vào!"
Cửa tòa án một lần nữa mở ra. Trần Phong dẫn đầu mười thợ mỏ nghèo khổ bước vào, trên tay họ là những bản báo cáo lao động và hồ sơ trích xuất sinh lực bị cưỡng bức.
"Trương Hổ và Bành Đại đã tích trữ vượt quá năm trăm năm tuổi thọ trái phép của thợ mỏ Quận 9 trong kho chứa ngầm của chúng." Trần Phong gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ. "Họ không thông báo lên tòa án, không đóng thuế sinh học, biến thợ mỏ chúng tôi thành những bộ xương khô lao động không công!"
Phía ngoài tòa án ngầm, tiếng hét phẫn nộ của hàng vạn thợ mỏ Quận 9 vang lên dồn dập, làm rung chuyển cả những bức tường đá của phòng xử án. Áp lực từ đám đông khổng lồ bên ngoài khiến gã phán quan ngầm mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Gã biết nếu hôm nay gã phán quyết thiên vị Trương Hổ, hàng vạn thợ mỏ bên ngoài sẽ ngay lập tức đập nát tòa án này và treo cổ gã lên cột điện.
"Trương Hổ... Bành Đại..." Giọng gã phán quan run rẩy, chiếc búa gỗ trong tay gã gõ xuống bàn một cách yếu ớt. "Tòa án dân sự ngầm tuyên bố... hợp đồng nợ tuổi thọ của Thẩm gia là vô hiệu do giả mạo chứng cứ. Bị cáo Trương Hổ phạm tội mưu sát không thành và vi phạm Luật chống độc quyền tuổi thọ..."
"Tịch thu toàn bộ tài sản và Tinh thạch Tuổi thọ tích lũy bất hợp pháp của Trương Hổ và Bành Đại để bồi thường cho thợ mỏ Quận 9!" Giao Giao dõng dạc đọc to điều khoản phán quyết, cướp lời gã phán quan hèn nhát.
"Tuyên... tuyên án như vậy!" Gã phán quan ngầm gõ búa quyết định.
Tiếng reo hò chiến thắng như sấm dậy bùng nổ từ phía ngoài tòa án ngầm. Trần Phong cùng các thợ mỏ ôm chầm lấy nhau trong nước mắt, những viên Tinh thạch Tuổi thọ bị tịch thu từ Trương Hổ bắt đầu được phân phát lại để cứu sống những người nghèo khổ đang cận kề cái chết.
Đặc vụ tư pháp ngầm tiến vào, thô bạo còng tay Trương Hổ và Bành Đại bằng khóa hắc thạch cách ly dị năng. Trương Hổ bị giải đi, hắn điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Giao Giao, gầm rú như một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Thẩm Giao Giao! Mày sẽ không yên ổn được đâu! Hội đồng Trưởng lão sẽ không tha cho mày! Khương Thành đại nhân sẽ nghiền nát mày thành tro bụi!"
Giao Giao lạnh lùng nhìn theo bóng lưng của hắn bị kéo đi vào bóng tối của hành lang áp giải. Chiến thắng vang dội này giúp cô giành được sự kính trọng và lòng tin tuyệt đối của toàn bộ cư dân khu ổ chuột Quận 9, nhưng cô biết, cô đã chính thức lọt vào tầm ngắm tử thần của Hội đồng Trưởng lão tối cao.
Khi đám đông thợ mỏ bắt đầu ùa ra ngoài để ăn mừng, Giao Giao khẽ thở phào, định quay người bước đi thì mắt cá chân trái trật khớp lại truyền đến một cơn đau nhói. Cô phải bám chặt vào cạnh bàn để không ngã xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, qua thấu kính phân cực của chiếc kính lọc Vy Thanh, Giao Giao bỗng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo, đậm đặc như băng giá bao trùm lấy toàn bộ phòng xử án.
Cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía hàng ghế khán giả tối tăm ở phía trên cao.
Tại góc khuất nhất của khán đài, một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đỏ sẫm thêu chỉ vàng sang trọng đang ngồi im lặng. Gương mặt kẻ đó hoàn toàn bị che giấu sau một chiếc mặt nạ bằng vàng ròng rực sáng ánh kim lạnh lẽo.
Kẻ đeo mặt nạ vàng – phán quan tham nhũng tối cao Kim Diện Nhân của tòa án ngầm Tân Khánh – đang từ trên cao nhìn xuống cô. Đôi mắt sau khe hở của chiếc mặt nạ vàng không hề có chút cảm xúc con người, chỉ có một cái nhìn lạnh lùng, chết chóc đầy sát khí nhắm thẳng vào Thẩm Giao Giao, như thể đang nhìn một kẻ đã bị kết án tử hình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!