Nhạc nềnBattleField4

Thức Tỉnh Dưới Hố Sâu Sinh Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc roi điện rít lên một tiếng xé gió, quật thẳng về phía ngực Thẩm Giao Giao. Luồng lôi quang màu xanh tím hung tợn xé rách màn đêm ẩm ướt của văn phòng, tỏa ra sức nóng thiêu đốt và mùi ozone khét lẹt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi tử thần chỉ còn cách cô vài gang tay, Thẩm Giao Giao không hề nhắm mắt. Đôi mắt sau lớp kính lọc bảo vệ võng mạc của cô lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén đến cực điểm.


Không một chút do dự, tay phải của cô đập mạnh vào chốt cơ học ẩn sau bức tranh sơn dầu cũ kỹ treo trên tường sắt.


"Cạch!"


Một tiếng động cơ rỉ sét chuyển động khô khốc vang lên từ phía sau bức tường. Nhưng Trương Hổ, với phản xạ của một dị nhân hệ cường hóa lực tay, đã nhanh hơn một bước. Hắn nhìn thấy chuyển động của cô, khóe miệng vặn vẹo ra một nụ cười tàn độc.


"Muốn chạy? Mơ đi con ranh!"


Bàn tay khổng lồ bám đầy dầu quặng của hắn lao tới như một chiếc kìm sắt, chộp lấy bả vai mảnh mai của Giao Giao trước khi bức tường kịp trượt ra hoàn toàn. Sức mạnh thô bạo của gã dị nhân cấp Thấp khiến xương bả vai của cô như muốn vỡ vụn. Hắn không quật roi điện vào cô nữa, mà dùng lực cánh tay hộ pháp nhấc bổng cơ thể người thường yếu ớt của cô lên, thô bạo quăng thẳng vào khe hở tối tăm vừa lộ ra sau bức tường sắt.


Phía sau bức tường không phải là một lối thoát an toàn, mà là một họng xả thải thẳng đứng, sâu hoắm và đen ngòm dẫn trực tiếp xuống lòng đất của Khu mỏ Sắt Xám.


"Đại ca Hổ, đừng giết nó vội! Cuốn sổ tay—" Tiếng thét hốt hoảng của Thẩm Kiến Quốc bị tiếng cười man rợ của Trương Hổ nuốt chửng.


"Hố rác thải sinh hóa ngầm sẽ phân hủy nó thành nước trong vòng mười phút! Cứ để nó xuống đó mà đoàn tụ với thằng cha chết tiệt của nó!" Trương Hổ gầm lên, tay gạt mạnh cần gạt sắt, đóng sập cánh cửa hầm ngầm lại, chặn đứng mọi tia sáng yếu ớt từ văn phòng.


Trọng lực kéo tuột Thẩm Giao Giao xuống khoảng không vô tận. Cô rơi tự do trong bóng tối dày đặc, cơ thể va đập liên tiếp vào những đường ống dẫn rỉ sét nhô ra dọc theo thành vách hẹp. Mỗi cú va chạm là một cơn đau xé lòng, xương sườn cô kêu lên những tiếng rạn nứt đau đớn. Giao Giao cắn chặt môi đến mức bật máu, ép bản thân không được hét lên để giữ lại chút dưỡng khí ít ỏi trong lồng ngực.


"Uỳnh!"


Cú rơi kết thúc bằng một tiếng động đục ngầu. Giao Giao va chạm mạnh vào một bãi bùn nhão nhoét, hôi thối tột cùng. Cú sốc lực khiến cô nôn ra một ngụm máu tươi, tầm nhìn chao đảo dữ dội.


Khi cô cố gắng chống tay ngồi dậy, một cơn đau buốt nhói từ mắt cá chân trái truyền thẳng lên đại não. Chân cô đã bị trật khớp hoàn toàn. Lớp kính lọc bảo vệ võng mạc bị lệch sang một bên, nhưng vẫn bám chặt trên sống mũi cô. Qua thấu kính phân cực, Giao Giao bàng hoàng nhận ra mình đang nằm giữa lòng Hố rác thải sinh hóa ngầm – vùng cấm địa chết chóc nằm sâu nhất dưới khu mỏ Sắt Xám.


Không gian xung quanh rộng lớn như một thánh đường bị bỏ hoang, nhưng ngập tràn trong làn sương mù màu vàng lục độc hại. Những hồ axit sinh hóa bốc khói nghi ngút, phát ra thứ ánh sáng lân tinh màu xanh lá âm u, quái dị. Dưới chân cô là những bộ xương khô của các vật thử nghiệm gen lỗi bị vứt bỏ, những mảnh phế thải công nghệ rỉ sét và rác thải công nghiệp ngập ngụa. Khí độc sinh hóa đậm đặc lập tức tấn công vào các giác quan của cô. Da thịt tiếp xúc với không khí bắt đầu bỏng rát, ngứa ngáy dữ dội như bị hàng ngàn con kiến lửa đốt. Phổi cô bỏng cháy sau mỗi nhịp thở, cổ họng nghẹn ứ, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe môi.


"Phải... phải thoát khỏi đây..."


Lý trí của một đại luật sư gầm lên trong đầu Giao Giao. Cô không thể chết ở một nơi bẩn thỉu thế này. Cô cố gắng lết cơ thể rách nát của mình về phía một sợi dây cáp kim loại dày bằng cổ tay đang treo lơ lửng từ trần hầm quặng phía trên. Đó là phương tiện duy nhất có thể giúp cô leo lên các tầng quặng cao hơn.


Giao Giao dùng đôi bàn tay rách da nát thịt, bám chặt vào sợi xích sắt rỉ sét. Cô nghiến răng, dùng chút sức lực tàn tàn kéo cơ thể mình lên khỏi bãi bùn độc.


Một mét. Hai mét.


Cơn đau từ mắt cá chân và xương sườn khiến mồ hôi lạnh của cô tuôn ra như tắm, hòa lẫn với máu và nước mưa axit bám trên người. Nhưng ngay khi cô vừa bám được vào nấc xích tiếp theo, một tiếng "Rắc khô khốc vang lên. Sợi dây cáp kim loại, vốn đã bị khí axit ăn mòn mục nát qua hàng chục năm, không thể chịu nổi trọng lượng của cô. Nó đứt phăng.


"Á!"


Giao Giao rơi tự do trở lại bãi bùn độc từ độ cao ba mét. Cú ngã thứ hai khiến vết thương ở bả vai bị rách toác, máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng bùn hóa chất xung quanh. Cơn đau tột cùng khiến cô khuỵu xuống, hơi thở đứt quãng. Khí độc sinh hóa thừa cơ tràn vào phổi, tầm nhìn của cô bắt đầu mờ đi, những sợi chỉ sinh mệnh vô hình kết nối cô với thế giới này đang nhạt dần, chuẩn bị đứt gãy.


Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng giây, tay phải của cô vô tình đập mạnh vào một vật thể cứng ngắc ẩn dưới lớp bùn độc.


Một tia sáng màu đỏ thẫm đột ngột phản quang qua thấu kính lọc của cô.


Đó là một chiếc rương sắt nhỏ, xám xịt và hoen rỉ, nhưng trên nắp rương có khắc biểu tượng cán cân công lý Thẩm gia quấn quanh bởi những sợi chỉ huyết mạch – biểu tượng độc quyền của cha cô, Thẩm Hoài Nam. Chiếc rương này đã bị chôn vùi dưới hố rác thải sinh hóa này từ nhiều năm trước, như thể đang chờ đợi chủ nhân thực sự của nó đến đánh thức.


Hy vọng sinh tồn bùng lên như một ngọn lửa tàn. Giao Giao dùng hết sức bình sinh, nhặt một mảnh sắt vụn sắc nhọn bên cạnh, điên cuồng nện vào chiếc khóa đồng đã bị axit ăn mòn yếu ớt của chiếc rương.


"Rầm! Rầm!"


Sau ba cú đập chí mạng, chiếc khóa vỡ đôi. Giao Giao run rẩy mở nắp rương. Bên trong, được bọc cẩn thận trong nhiều lớp vải dầu chống thấm nước, là hai vật phẩm duy nhất: một cuộn giấy da dê cổ xưa màu vàng úa và một chiếc nhẫn bằng đá Thạch Anh Đỏ nguyên bản, rực rỡ như một giọt máu đông tinh khiết.


Đó chính là Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê và Nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ – những di vật tối cổ mà cha cô đã dùng cả mạng sống để bảo vệ.


Máu từ lòng bàn tay rách nát của Giao Giao tuôn ra, nhỏ giọt thẳng xuống bề mặt của Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê.


Ngay lập tức, một hiện tượng dị thường xảy ra.


Giấy da dê hấp thụ dòng máu của cô như một sa mạc khát nước. Những ký tự cổ tựa như những mạch máu nhỏ li ti trên bề mặt hợp đồng đột ngột sống dậy, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực rỡ, ma mị. Đồng thời, một cơn đau thắt tim dữ dội bùng phát trong lồng ngực Giao Giao, mạnh mẽ đến mức khiến cô ngã gục xuống, hai tay ôm chặt lấy ngực.


Sợi Chỉ Huyết Ký – thực thể sinh học cổ đại ẩn giấu sâu trong dòng máu Thẩm gia của cô – đã bị kích hoạt cưỡng chế. Nó như một con ký sinh trùng bằng ánh sáng đỏ, điên cuồng xuyên qua các mạch máu từ lòng bàn tay, bò ngược lên cánh tay và cắm thẳng vào tim cô. Hệ thần kinh của cô như bị hàng vạn luồng điện từ trường cao áp thiêu rụi. Cô đau đớn đến mức không thể thở nổi, cơ thể co giật liên tục trên bãi bùn độc.


Trong đầu cô, những dòng ký ức tay viết từ cuốn sổ tay của cha đột ngột hiện lên rõ mồn một: *"Huyết khế pháp lý sinh học không phải là phép thuật, nó là quy luật ràng buộc tuyệt đối của sinh học và luật pháp. Dùng máu làm mực, dùng ý chí viết điều khoản tự thân, cơ thể con người sẽ tự biến đổi cấu trúc gen để thích nghi."*


"Ta... Thẩm Giao Giao..." Cô nghiến răng, dùng ngón tay trỏ đẫm máu của mình, run rẩy viết trực tiếp lên khoảng trống của Bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê theo Phương pháp ngưng tụ huyết khế pháp lý:


*"Điều khoản tự thân: Kích hoạt kháng thể tuyệt đối, đồng hóa và trung hòa toàn bộ độc tố sinh hóa trong phạm vi cơ thể."*


Khi nét chữ bằng máu cuối cùng hoàn thành, cuộn giấy da dê bùng lên một luồng sáng đỏ chói lòa.


Chiếc Nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ tự động bay lên từ chiếc rương, đeo chặt vào ngón tay áp út của cô. Một luồng năng lượng từ trường thạch anh đỏ khổng lồ bộc phát, tạo ra một màng bảo vệ vô hình hình cầu có bán kính hai mét xung quanh cô. Luồng khí độc màu vàng lục lập tức bị đẩy lùi, không khí bên trong màng bảo vệ được lọc sạch hoàn toàn.


Cơn đau thắt tim biến mất. Những vết bỏng hóa chất trên da cô bắt đầu dịu lại, các tế bào bị hủy hoại bởi axit được kích thích tái tạo với tốc độ kinh hoàng nhờ dòng năng lượng huyết khế sơ bản. Thị lực của cô phục hồi, hơi thở trở nên thông thoáng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đã vượt qua ngưỡng tử vong của một Dị nhân cấp F (Dị nhân rác thải) để chính thức thức tỉnh siêu năng lực Huyết khế pháp lý sinh học.


Nhưng sự thức tỉnh này không hề yên bình.


Chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay cô đột ngột rực sáng đến mức cực điểm, phát ra những sóng âm định vị màu đỏ thẫm lan tỏa diện rộng, xuyên qua các tầng đá của khu mỏ Sắt Xám và vươn thẳng lên biểu diện thành phố. Sóng âm ấy như một sợi dây vô hình, đột ngột kết nối thẳng tới năm luồng năng lượng khổng lồ, u tối và mạnh mẽ nhất đang ngủ say ở năm hướng của đô thị ngầm Tân Khánh.


Cùng lúc đó, từ phía đường ống dẫn phía trên hầm quặng, tiếng bước chân nặng nề và giọng nói thô lỗ của đám tay sai Trương Hổ bắt đầu vang lên dồn dập, vọng xuống hố sâu.


"Đại ca Hổ bảo xuống kiểm tra xem con ranh đó đã tan thành nước chưa. Nhanh lên, cái hố này thối chết đi được!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!