Độc Chất Sinh Học Thức Tỉnh
Tiếng còi báo động đỏ rực vang dội khắp hành lang đá của Pháo đài Thạch Kim, cắt nát bầu không khí chạng vạng tối tăm và lạnh lẽo của ngoại ô phía Tây thành phố ngầm Tân Khánh. Luồng hơi độc sinh học từ phía cổng đá đang bốc lên ngùn ngụt, ăn mòn từng thớ đá thạch anh vàng kiên cố, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Thẩm Giao Giao khẽ nhíu mày dưới lớp Kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh đang đeo trên mặt. Cơn đau đầu búa bổ từ di chứng phản phệ huyết khế cấp 1 vẫn đang âm ỉ tàn phá hệ thần kinh của cô, khiến thái dương cô giật liên hồi. Cánh tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ, đau nhức cơ dữ dội sau lần cưỡng ép mượn lực thạch hóa để đóng băng tài sản của Lục Thiên Hành lúc trưa. Trên bả vai phải, vết cháy sạm rỉ máu từ vụ bỏng điện cũ khẽ co rút đau đớn dưới lớp băng gạc y tế mỏng. Mỗi bước đi của cô lúc này đều là một cực hình khi mắt cá chân trái bị trật khớp sưng đỏ, nhức nhối đến tận xương tủy.
"Giao Giao, cô không thể di chuyển trong tình trạng này được!" Vy Thanh giữ chặt vai cô, chiếc máy quét gen sinh học trên tay nữ bác sĩ vẫn đang nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ dồn dập. "Mạch máu võng mạc mắt trái của cô vừa mới được ổn định tạm thời nhờ kính lọc và chất ức chế. Nếu cô rời khỏi pháo đài lúc này, áp lực từ trường bên ngoài sẽ làm vỡ mạch máu một lần nữa!"
"Tôi không có thời gian để nằm yên, Vy Thanh," Giao Giao khàn giọng đáp, đôi mắt sau lớp kính phân cực đỏ rực vẫn duy trì sự tỉnh táo và sắc sảo đến đáng sợ. Cô tựa nửa thân người gầy gò vào cánh tay vạm vỡ của Lục Càn Khôn để giữ thăng bằng. "Trần Phong vừa gửi tín hiệu khẩn cấp từ Quận 9. Hàng trăm thợ mỏ nghèo ở khu ổ chuột Sắt Xám đang bùng phát triệu chứng co thắt tim kỳ lạ. Đó không phải là dịch bệnh ngẫu nhiên. Đó là độc chất sinh học oán hồn của Ma Lang tộc. Lục Thiên Hành đã ra tay."
Lục Càn Khôn siết chặt nắm tay đá, khớp xương kêu rắc rắc đầy phẫn nộ. Bản năng khế ước cộng hưởng đang truyền hai mươi phần trăm cơn đau đầu và sự mệt mỏi của cô sang lồng ngực hắn, khiến cơ tim hắn khẽ co thắt từng đợt. Hắn nhìn xuống cổng pháo đài đang bị ăn mòn, rồi quay sang nhìn cô gái người thường kiên cường trước mắt: "A hổ đã chuẩn bị xong chiếc xe bọc thép chống nổ. Tôi sẽ đi cùng cô. Pháo đài Thạch Kim có thể tạm thời phong tỏa bằng kết giới đá, nhưng Quận 9 là căn cứ địa của cô, chúng ta không thể để nó sụp đổ."
Chiếc xe bọc thép động cơ từ trường của A hổ gầm rú lao đi trong màn sương mù quặng dày đặc và lạnh lẽo. A hổ, gã cận vệ thú hóa bán phần với gương mặt vạm vỡ đầy sẹo, hai tay nắm chặt vô lăng, phản xạ dã thú giúp gã điều khiển chiếc xe nặng nề lách qua những con dốc hiểm trở dẫn xuống khu ổ chuột Sắt Xám Quận 9 với tốc độ kinh hoàng.
Bên trong cabin, Giao Giao ngồi im lặng, hơi thở có phần dốc nhẹ. Chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của cô khẽ run lên từng đợt yếu ớt. Vết nứt mới rộng thêm một milimét trên bề mặt nhẫn đang rò rỉ ra những tia sáng đỏ mờ nhạt, tỏa ra luồng từ trường nóng rát thiêu đốt huyết quản dưới da cô. Năng lượng dự phòng chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm. Cô biết, lá chắn bảo mệnh này đang nằm trên bờ vực vỡ vụn.
Khi chiếc xe bọc thép phanh kít trước cửa trạm xá dột nát của Quận 9, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một người lạnh lùng như Lục Càn Khôn cũng phải nhíu mày. Bầu không khí ngập tràn mùi rỉ sét, lưu huỳnh và mùi da thịt thối rữa nồng nặc. Mưa axit bắt đầu rơi nặng hạt, gõ lộp bộp lên những tấm tôn rỉ sét của trạm xá. Hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ, toàn thân co quắp, đang nằm la liệt trên những chiếc giường sắt thô sơ hoặc trực tiếp trên nền đất lạnh lẽo. Họ liên tục rên rỉ, hai tay cào xé lồng ngực, cơ thể thỉnh thoảng lại bộc phát ra những luồng năng lượng dị năng hỗn loạn nhẹ, đập nát các thiết bị y tế xung quanh.
"Giao Giao! Cô cuối cùng cũng đến rồi!" Trần Phong bước ra từ phòng cấp cứu dột nát, gương mặt phong trần bám đầy bụi quặng xám xịt hiện rõ vẻ mệt mỏi và bất lực. "Chúng tôi hoàn toàn bó tay. Cứ sau mỗi mười phút, nhịp tim của họ lại tăng vọt, năng lượng trong cơ thể bạo tẩu như muốn nổ tung huyết quản."
Giao Giao khập khiễng bước vào trạm xá dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của Lục Càn Khôn. Cô đẩy nhẹ gọng kính lọc Vy Thanh, tập trung tinh thần kích hoạt dị năng Nhìn thấu sợi chỉ khế ước.
Qua lăng kính phân cực thạch anh đỏ, thế giới tồi tàn của trạm xá lập tức biến đổi. Giữa khoảng không trung u tối, Giao Giao bàng hoàng phát hiện ra hàng trăm sợi chỉ khế ước kết nối giữa hệ thần kinh của các nạn nhân. Nhưng chúng không còn mang màu đỏ rực rỡ của sự sống nữa. Toàn bộ các sợi chỉ đều bị biến đổi thành một màu tím đen độc hại, phát sáng âm u và quấn chặt lấy tim của họ như những xúc tu ký sinh đang hút cạn sinh lực.
"Nhìn kìa," Giao Giao chỉ tay vào các sợi chỉ màu tím đen đang run rẩy theo nhịp co thắt tim của một thợ mỏ trẻ tuổi. "Độc chất này không nhắm vào tế bào vật lý, nó đang bám vào liên kết khế ước máu của họ để ăn mòn thần kinh. Trần Phong, nguồn nước của trạm xá lấy từ đâu?"
Trần Phong lập tức bưng đến một chiếc cốc kim loại chứa mẫu nước ngầm được lấy từ giếng khoan chính của Quận 9. Dung dịch trong cốc hơi đục, bốc lên những bọt khí nhỏ phát sáng màu tím nhạt dưới ánh đèn neon rỉ sét.
A hổ bước tới, gã cúi đầu sát chiếc cốc, nostrils phồng to khịt khịt hai tiếng. Đột ngột, gã gầm gừ một tiếng trầm đục, nanh hổ nhô ra khỏi khóe môi đầy cảnh giác: "Mùi này... là thảo mộc cấm 'Bỉ Ngạn ngầm' từ Rừng Sương Mù Ma Lang! Chỉ có tộc sói mới biết cách bào chế loại độc này để làm hỗn loạn hệ thần kinh thú hóa."
"Đúng như tôi dự đoán," Giao Giao lạnh lùng nói, cô tiến lại gần một thợ mỏ đang hấp hối, khóe môi gã rỉ ra vệt máu đen ngòm. Bất chấp sự ngăn cản của Vy Thanh, Giao Giao đưa ngón tay trỏ của bàn tay trái vẫn còn tender chạm nhẹ vào vệt máu đen trên môi gã thợ mỏ.
Dị năng Trích xuất ký ức huyết mạch lập tức kích hoạt. Một luồng luồng điện lạnh lẽo chạy dọc từ ngón tay thẳng vào đại não Giao Giao, khiến cô rùng mình. Trong tâm trí cô, một ảo ảnh ngắn ngủi hiện lên giữa màn sương độc: Một gã sát thủ có thân hình gầy gò, dẻo dai như rắn, khoác bộ trang phục da bó sát màu tím đen đang lén lút đổ một lọ dung dịch màu tím vào nguồn nước ngầm của Quận 9. Gương mặt gã che kín, chỉ chừa lại đôi mắt độc ác, lạnh lùng như mắt rắn.
"Lang Huyết..." Giao Giao thì thầm cái tên đó ngay khi vừa thoát khỏi ảo ảnh, khóe mắt trái của cô khẽ chảy ra một vệt máu mỏng do áp lực phản phệ của nhẫn khế ước tăng vọt.
"Vút!"
Một tiếng sáo xương sắc lẹm, chói tai đột ngột vang lên từ phía đỉnh ống khói rỉ sét của khu mỏ Sắt Xám bên ngoài trạm xá. Tiếng sáo mang theo một tần số âm thanh kỳ lạ, kích thích trực tiếp vào luồng độc chất sinh học oán hồn trong cơ thể các nạn nhân.
"Aaa!"
Hàng trăm thợ mỏ đang nằm im lặng đột ngột trợn tròn mắt, tròng mắt họ hoàn toàn bị nhuộm đen bởi oán khí. Các sợi chỉ khế ước màu tím đen trên người họ bùng cháy dữ dội, cưỡng ép cơ thể họ đứng dậy. Họ mất hoàn toàn lý trí, gầm rú như những dã thú điên cuồng lao thẳng về phía Giao Giao.
"Kim cương giáp!"
Lục Càn Khôn gầm lên một tiếng trầm đục, hắn bước lên chắn trước mặt Giao Giao. Toàn bộ làn da của hắn lập tức hóa cứng thành một lớp đá xám tro nguyên khối, tạo ra một bức tường phòng ngự khổng lồ chặn đứng đợt càn quét đầu tiên của đám thợ mỏ điên cuồng. Những cú đấm, cú cào cấu của đám thợ mỏ nện rầm rầm vào cơ thể đá của hắn, để lại những vệt xước xám xịt rỉ máu đỏ rực do phản phệ huyết khế cộng hưởng truyền cơn đau từ Giao Giao sang hắn.
"Trần Phong! Dùng từ trường khóa họ lại!" Lục Càn Khôn hét lớn khi bả vai đá của hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhẹ dưới sức ép của hàng chục thợ mỏ cuồng bạo.
Trần Phong giơ tay lên, luồng từ trường kim loại bùng phát xung quanh các tấm tôn và ống sắt rỉ sét, chuẩn bị uốn cong chúng để tạo thành các gông cùm giam giữ. Nhưng ngay khi nhìn thấy những gương mặt khắc khổ, rớm máu của những người anh em thợ mỏ nghèo khổ, tay hắn khẽ run lên.
"Không được..." Trần Phong cắn răng, bất lực thu hồi dị năng. "Nếu tôi dùng từ trường cưỡng chế uốn cong kim loại để khóa họ, sức mạnh từ trường sẽ xé rách cơ bắp và đập nát xương ngực của họ. Họ đều là những người dân vô tội bị trúng độc!"
Sự do dự của Trần Phong lập tức khiến phòng tuyến của Lục Càn Khôn bị lung lay. Đám thợ mỏ điên cuồng trèo qua người nhau, móng vuốt sắc nhọn sượt sát qua bả vai của Giao Giao.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lý trí luật sư của Giao Giao vận hành với tốc độ tối đa. Cô không có võ lực, cũng không có dị năng tấn công, nhưng cô nhìn thấy quy luật sinh học đứng sau cuộc bạo tẩu này. Đám thợ mỏ đang bị điều khiển thông qua các sợi chỉ khế ước màu tím đen kia. Tiếng sáo của Lang Huyết chính là tần số kích hoạt.
"Lục Càn Khôn, giữ vững bức tường đá thêm ba mươi giây!" Giao Giao hét lớn.
Cô nén cơn đau thắt ngực, cắn chặt răng, đưa ngón tay áp út đeo chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ chạm trực tiếp vào vũng máu đen trên sàn nhà. Năng lượng bóng tối còn lại mười lăm phần trăm trong nhẫn lập tức bùng phát. Giao Giao không dùng nó để tấn công, mà dùng nhẫn làm máy phát sóng, điều chỉnh tần số từ trường của nhẫn trùng khớp với tần số dao động của Sợi Chỉ Huyết Ký trong người cô.
*Oong!*
Một luồng sóng từ trường màu đỏ rực rỡ, mang theo hơi thở vương quyền tối cổ của huyết khế bùng phát từ chiếc nhẫn, lan tỏa diện rộng trong phạm vi ba mét xung quanh Giao Giao. Luồng sóng từ trường này đập thẳng vào các sợi chỉ khế ước màu tím đen của đám thợ mỏ, tạo ra một phản ứng nhiễu sóng sinh học cực mạnh.
"Hự!"
Hàng loạt thợ mỏ đang điên cuồng lao tới đột ngột khựng lại giữa không trung như bị đóng băng. Các sợi chỉ màu tím đen trên người họ bị sóng đỏ của nhẫn khế ước làm nhiễu loạn, liên tục đứt gãy và nhạt màu dần. Đám thợ mỏ trợn mắt, oán khí đen ngòm rút khỏi cơ thể, khiến họ đồng loạt ngã rụp xuống sàn nhà, rơi vào trạng thái hôn mê sâu nhưng nhịp tim đã trở lại mức ổn định.
"Phù..." Giao Giao quỳ sụp xuống đất, một ngụm máu tươi đỏ tươi trào ra nơi khóe môi cô. Chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ khẽ phát ra tiếng rạn nứt nhỏ, năng lượng sụt giảm xuống dưới mức năm phần trăm, nhấp nháy báo động đỏ yếu ớt rồi tắt hẳn. Võng mạc mắt trái của cô bỏng rát, máu tươi rỉ ra dưới lớp kính lọc Vy Thanh.
"Giao Giao!" Lục Càn Khôn vội vàng cúi xuống đỡ lấy cơ thể mảnh mai của cô. Lồng ngực hắn nhói đau dữ dội do gánh chịu hai mươi phần trăm phản phệ từ cơn đau thắt tim của cô.
Vy Thanh lập tức lao tới, tiêm một liều thuốc đông máu đặc trị vào cổ Giao Giao để ngăn chặn cơn xuất huyết võng mạc đang đe dọa làm cô mù lòa.
"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức," Vy Thanh lo lắng nói. "Hệ thống phòng thủ của trạm xá đã bị phá hủy hoàn toàn."
Nhưng trước khi họ kịp di chuyển, một tiếng sáo xương thứ hai, trầm đục và dài hơn đột ngột vang lên từ đỉnh ống khói rỉ sét bên ngoài.
Giao Giao gượng dậy, cô ngước mắt nhìn qua lớp kính lọc Vy Thanh thẫm đẫm vệt máu. Trên đỉnh ống khói khổng lồ cao vút của khu mỏ Sắt Xám, giữa làn sương mù quặng màu xám xịt và những cơn mưa axit lạnh lẽo, một thân ảnh gầy gò của Lang Huyết đang đứng sừng sững. Trên tay gã cầm chiếc lọ đất sét cổ xưa chứa độc chất sinh học oán hồn rực sáng ánh tím.
Gã chậm rãi hạ chiếc sáo xương xuống, nở một nụ cười khát máu đầy tàn nhẫn nhắm thẳng vào Giao Giao. Ngay sau lưng gã, từ trong những hẻm tối và trên những mái tôn rỉ sét của Quận 9, hàng chục đôi mắt phát sáng màu xanh lam hoang dã của truy binh Ma Lang tộc đồng loạt xuất hiện, khóa chặt mọi lối thoát của trạm xá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!