Nhạc nềnBattleField4

Bóng Tối Sau Bức Tường Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn xám xịt của đô thị ngầm Tân Khánh lọt qua khe cửa đá hẹp của Pháo đài Thạch Kim, nhuộm một màu ảm đạm lên căn phòng ngủ bằng đá nguyên khối. Thẩm Giao Giao ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sồi lớn, cả cơ thể cô như rã rời sau cuộc đối đầu nghẹt thở tại phòng nghị sự Thạch Lâm lúc trưa muộn.


Cơn đau từ mắt cá chân trái bị trật khớp sưng đỏ truyền đến từng nhịp buốt nhói chạy thẳng lên đại não, khiến cô không thể nhúc nhích dù chỉ một milimét. Trên bả vai phải, vết rách nhẹ từ vết bỏng điện cũ rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi, thấm qua lớp áo sơ mi mỏng công sở đã bám đầy bụi quặng xám. Nhưng điều tồi tệ nhất lúc này không phải là những vết thương vật lý bên ngoài, mà là cơn đau đầu dữ dội như búa bổ đang tàn phá hệ thần kinh của cô.


Đó là di chứng của phản phệ huyết khế cấp 1. Việc cưỡng ép mượn năm phần trăm lực thạch hóa từ Lục Càn Khôn vào sáng sớm, kết hợp với việc bộc phát thủ đoạn đóng băng tài sản khẩn cấp đối với Lục Thiên Hành khi nhẫn khế ước đang cạn kiệt năng lượng, đã khiến cơ thể người thường của cô bị quá tải nghiêm trọng.


Giao Giao khẽ chớp mắt, nhưng tầm nhìn bên mắt trái hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương đỏ loang lổ. Chứng thiếu máu võng mạc tái phát dữ dội. Cô chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ hình bóng vạm vỡ của Lục Càn Khôn đang đứng trầm mặc bên vách đá, sườn mặt góc cạnh của hắn hiện lên mờ ảo như một bức tượng tạc giữa hư vô. Trên ngón tay áp út của cô, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ khẽ run lên từng đợt yếu ớt. Vết nứt mới loang rộng thêm một milimét rò rỉ ra những tia sáng đỏ mờ nhạt, tỏa ra luồng từ trường nóng rát dưới da.


"Cô không nên cử động," giọng nói trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau của Lục Càn Khôn vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Hắn tiến lại gần, đôi mắt xám tro nhìn đăm đăm vào vết nứt trên nhẫn khế ước của cô. "Áp lực từ trường rò rỉ từ chiếc nhẫn đang phá hủy mạch máu võng mạc của cô. Để tôi truyền một phần năng lượng thạch hóa ổn định vào nhẫn để làm dịu nó."


"Không được," Giao Giao khẽ khàn giọng cắt ngang, cô đưa bàn tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ do mỏi cơ để ngăn hắn lại. "Thể chất người thường của tôi đã chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học. Năng lượng thạch hóa thô sơ của anh lúc này không khác gì một dòng thác lũ đổ vào một con đập đất đã nứt nẻ. Nó sẽ làm nổ tung huyết quản của tôi trước khi kịp sạc đầy nhẫn."


Lục Càn Khôn siết chặt nắm tay đá, khớp xương kêu rắc rắc đầy bất lực. Hắn là một gia chủ tối cao, sở hữu sức mạnh phòng ngự tuyệt đối có thể chặn đứng mọi đòn tấn công vật lý cường độ cao, nhưng trước sự mỏng manh của một cơ thể người thường đang bị tàn phá bởi phản phệ khế ước, hắn lại hoàn toàn vô dụng. Bản năng khế ước cộng hưởng đang truyền hai mươi phần trăm cơn đau đầu búa bổ của cô sang lồng ngực hắn, khiến cơ tim hắn khẽ co thắt từng đợt đau nhói. Hắn nhận ra, tính mạng của cô đã thực sự trói buộc chặt chẽ với sinh mệnh của chính hắn.


"Cạch."


Tiếng khóa cửa đá khẽ động. Một bóng người thanh mảnh, mặc chiếc áo khoác blouse trắng thanh lịch khoác ngoài bộ đầm công sở gọn gàng bước vào phòng. Mái tóc dài của cô buộc cao, đôi kính gọng bạc phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của căn phòng. Đó là Vy Thanh, nữ bác sĩ nhãn khoa dị nhân kiêm ân nhân y học bảo hộ của Giao Giao. Cô đã âm thầm sử dụng thẻ thông hành khẩn cấp của Lục Càn Khôn để vượt qua hệ thống cận vệ thiết giáp vòng ngoài.


"Tôi đã cảnh báo cô bao nhiêu lần rồi, Thẩm đại luật sư?" Vy Thanh lạnh lùng lên tiếng, cô đặt chiếc hộp y tế bằng kim loại xuống bàn gỗ sồi, giọng nói nghiêm nghị đầy vẻ trách phạt nhưng động tác mở hộp lại cực kỳ tỉ mỉ và nhanh chóng. "Mỗi lần cô mượn năng lượng dị tộc để viết khế ước hoặc kích hoạt thủ đoạn pháp lý, cô đang rút ngắn tuổi thọ của chính mình. Cơ thể người thường của cô không phải là một bộ lọc vô hạn."


Vy Thanh tiến lại gần, đeo chiếc kính bảo hộ nhãn khoa tích hợp máy quét gen sinh học lên mắt. Đôi mắt cô lóe lên ánh sáng nhạt của nhãn quang phân tích, quét qua cấu trúc tế bào võng mạc đang bị xuất huyết của Giao Giao.


"Mạch máu võng mạc mắt trái bị vỡ diện rộng, lượng máu nuôi dưỡng dây thần kinh thị giác giảm xuống mức nguy cấp," Vy Thanh trầm giọng báo cáo kết quả quét. Cô rút ra một ống tiêm chứa chất ức chế phản phệ khế ước liều cao, nhẹ nhàng cắm vào mạch máu ở cổ tay Giao Giao. "Tôi đang tiêm chất ức chế để làm dịu luồng từ trường bạo tẩu trong huyết quản của cô. Cô phải đeo chiếc kính lọc này ngay lập tức."


Vy Thanh lấy từ trong hộp ra chiếc Kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh – thiết bị đeo đặc chế với thấu kính phân cực từ trường đỏ – chậm rãi đeo lên mặt Giao Giao.


Ngay khi lớp kính thạch anh đỏ áp sát vào mắt, cơn đau rát như kim châm trong lòng mắt Giao Giao lập tức dịu đi. Màn sương đỏ loang lổ biến mất, thay vào đó là một thế giới rõ nét với các luồng từ trường năng lượng màu vàng thạch kim của pháo đài hiện lên dưới dạng những sợi chỉ mảnh ổn định.


"Cảm ơn cô, Vy Thanh," Giao Giao thở phào nhẹ nhõm, giọng nói đã lấy lại được vài phần sắc sảo thường ngày. "Nếu không có cô, tôi e rằng mình đã phải ra tòa với một bên mắt mù lòa."


"Cô vẫn chưa an toàn đâu," Vy Thanh lạnh lùng nói, cô dùng bông gạc tẩm tủy xương dị thú bôi nhẹ lên vết thương ngực đang rách nhẹ của Giao Giao, giúp kích thích tái tạo tế bào biểu bì siêu tốc. "Tủy xương dị thú của Đới gia chỉ có thể phục hồi vết thương ngoài da. Còn vết nứt trên nhẫn thạch anh đỏ của cô đang rò rỉ từ trường liên tục. Cô chỉ còn mười lăm phần trăm năng lượng phòng ngự dự phòng. Trong vòng hai mươi tư giờ tới, tuyệt đối không được mượn lực của bất kỳ gia chủ nào nữa."


Lục Càn Khôn đứng bên cạnh trầm giọng hỏi: "Vy Thanh, có cách nào gia cố chiếc nhẫn đó không?"


"Nhẫn thạch anh đỏ là di vật của Thẩm Hoài Nam, nó được chế tác bằng công nghệ sinh học cổ đại kết hợp đá năng lượng tối cổ," Vy Thanh tháo kính bảo hộ ra, gương mặt tri thức của cô hiện lên vẻ nghiêm trọng cực điểm. "Tôi không thể sửa chữa nó bằng công cụ y học thông thường. Nhưng đó chưa phải là điều đáng lo ngại nhất lúc này. Giao Giao, tôi vừa hoàn thành phân tích mẫu máu của cô sau vụ mưu sát bằng bom từ trường tại tòa án ngầm."


Vy Thanh cúi xuống, lấy ra một ống nghiệm chứa dung dịch màu tím đen đang bốc lên những bọt khí li ti phát sáng âm u.


"Đây là gì?" Giao Giao nheo mắt nhìn qua kính lọc thạch anh đỏ, cô nhìn thấy một sợi chỉ năng lượng màu tím thối rữa đang quấn chặt lấy dung dịch trong ống nghiệm.


"Độc chất sinh học cổ xưa," Vy Thanh thì thầm, giọng nói của cô khẽ run lên một tia cảnh báo. "Nó được chiết xuất từ một loại thảo dược cấm cực hiếm chỉ tồn tại trong Rừng Sương Mù Ma Lang. Loại độc này không nhắm vào cơ thể vật lý, mà nó nhắm trực tiếp vào hệ thần kinh khế ước. Nó có khả năng bám vào Sợi Chỉ Huyết Ký nối giữa cô và năm gia chủ, ăn mòn liên kết sinh mệnh từ bên trong. Nếu một gia chủ bị đầu độc và chết, khế ước phản phệ sẽ lập tức giật chết cô ngay tại chỗ do sự đứt gãy đột ngột của dòng năng lượng liên kết."


Giao Giao im lặng, bộ não luật sư của cô lập tức vận hành với tốc độ tối đa, xâu chuỗi mọi manh mối lại với nhau.


"Lục Thiên Hành," Giao Giao lạnh lùng thốt ra cái tên đó, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh lóe lên tia sáng sắc lẹm. "Việc tôi đóng băng toàn bộ tài sản cá nhân và cổ phần của lão lúc trưa đã cắt đứt nguồn tài chính của lão. Lão không còn tiền để thuê sát thủ từ trường của Hội đồng Trưởng lão nữa. Để lật ngược thế cờ, lão buộc phải liên lạc trực tiếp với Lang Độc – thủ lĩnh nổi loạn của Ma Lang tộc."


"Cô nghĩ Lục Thiên Hành muốn dùng độc chất này để ám sát cô?" Lục Càn Khôn trầm giọng hỏi, sát khí đá tảng quanh người hắn khẽ bộc phát.


"Không chỉ ám sát tôi," Giao Giao lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy tính toán. "Thiên Hành biết rõ khế ước hôn nhân giả của chúng ta liên kết sinh mệnh. Nếu lão đầu độc tôi, anh cũng sẽ bị phản phệ chết theo. Mục tiêu của lão là tiêu diệt cả hai chúng ta để cướp lại mỏ quặng Sắt Xám và bàn giao nó cho Hội đồng Trưởng lão đổi lấy sự bảo hộ vĩnh viễn. Ma Lang tộc nhận lời ám sát tôi để đổi lấy nguồn tài trợ tài chính khổng lồ mà Thiên Hành đã hứa hẹn trước khi bị đóng băng tài sản."


"Lũ phản tặc chết tiệt!" Lục Càn Khôn tức giận đấm mạnh vào bức tường đá hắc thạch, để lại một vết nứt sâu hoắm trên vách phòng ngủ. "Tôi sẽ ra lệnh cho cận vệ thiết giáp lục soát toàn bộ pháo đài ngay lập tức!"


"Vô ích thôi, Lục gia chủ," Giao Giao khẽ ho nhẹ, cô đưa tay vuốt ngực để làm dịu cơn đau thắt cơ tim đang dâng lên. "Thiên Hành là một con cáo già. Lão sẽ không bao giờ hành động khi chưa nắm chắc phần thắng. Độc chất sinh học này cần một chất dẫn để phát tán, và chất dẫn đó chắc chắn đang nằm trong tay một kẻ nội gián bên trong pháo đài mà chúng ta chưa phát hiện ra."


Vy Thanh vừa thu dọn bộ dụng cụ y tế vừa gật đầu đồng ý: "Giao Giao nói đúng. Loại độc này cực kỳ bay hơi và nhạy cảm với từ trường Sắt Xám. Nếu chúng muốn phát tán nó hiệu quả nhất, chúng phải đưa nó đến sát kết giới phòng thủ của pháo đài, nơi từ trường quặng mỏ mạnh nhất để kích hoạt phản ứng phân rã diện rộng."


"Vậy chúng ta phải chủ động tìm ra vị trí phòng thí nghiệm của chúng trước khi chúng hoàn thiện độc chất," Giao Giao siết chặt nắm tay trái vẫn còn vệt sẹo đóng vảy từ hầm mộ Dạ gia. "Vy Thanh, cô có thể xác định được vị trí phát xạ của loại độc này từ xa không?"


"Tôi cần một nguồn năng lượng từ trường mạnh để làm chất đối chiếu quét sóng sinh học," Vy Thanh đáp, cô chỉ vào chiếc nhẫn trên tay Giao Giao. "Chiếc nhẫn thạch anh đỏ của cô có thể làm được việc đó, nhưng nó đang nứt và cạn kiệt năng lượng. Nếu cô cưỡng ép sử dụng nó để quét sóng độc tố, vết nứt sẽ loang rộng ra toàn bộ bề mặt và nhẫn sẽ vỡ vụn."


Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng căng thẳng. Giao Giao nhìn vết nứt mỏng manh trên nhẫn thạch anh đỏ, lòng ngập tràn sự giằng xé giữa việc bảo vệ thiết bị bảo mệnh duy nhất và việc ngăn chặn thảm họa độc chất đang cận kề.


"Tích... Tích... Tích..."


Đột ngột, một âm thanh cảnh báo điện tử dồn dập vang lên từ chiếc máy quét gen sinh học cầm tay của Vy Thanh đặt trên bàn gỗ sồi. Màn hình tinh thể của máy quét lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục.


Cùng lúc đó, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của Giao Giao khẽ run lên bần bật. Từ sâu trong vết nứt rộng một milimét, một luồng ánh sáng đỏ thẫm đột ngột bùng phát, nhấp nháy liên hồi gắt gao như một nhịp tim đang bạo tẩu. Luồng từ trường nóng rát tỏa ra mạnh mẽ dưới da cổ tay cô, khiến Giao Giao nhíu chặt mày đau đớn, lồng ngực cô thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


"Báo động đỏ!" Vy Thanh kinh hô, cô vội vàng chộp lấy máy quét, đôi mắt sau gọng kính bạc co rụt lại đầy kinh hoàng. "Máy quét phát hiện một luồng sóng phát xạ độc tố sinh học cực lớn... nồng độ vượt ngưỡng an toàn gấp mười lần, đang di chuyển với tốc độ chóng mặt về phía Pháo đài Thạch Kim từ hướng thung lũng phía Tây!"


Lục Càn Khôn bước nhanh ra ban công đá nhìn xuống lối vào pháo đài, gương mặt góc cạnh của hắn biến sắc hoàn toàn dưới sương mù quặng dày đặc: "Trường lực phòng ngự vật lý của cổng đá đang bị ăn mòn... Lũ Ma Lang đã đến sát chân pháo đài!"


Chiếc nhẫn khế ước trên tay Giao Giao vẫn nhấp nháy ánh đỏ dồn dập, rò rỉ ra những luồng từ trường nóng rực thiêu đốt huyết quản cô, như một bản án tử hình sinh học đang đếm ngược thời gian sinh tồn của đại luật sư.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!