Đòn Bẩy Tài Chính Tại Lục Gia
Tiếng gậy gỗ sồi gõ xuống nền đá granite lạnh lẽo vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt của Pháo đài Thạch Kim. Thẩm Giao Giao khập khiễng nhích từng bước một, chân trái trật khớp sưng đỏ truyền đến những cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Bả vai phải của cô, nơi vết bỏng điện từ sợi roi da của Ngục trưởng Hình vẫn chưa lành hẳn, khẽ cọ xát vào lớp vải âu phục công sở khiến cô phải khẽ hít một hơi khí lạnh. Cánh tay phải vẫn còn mỏi nhừ và run rẩy nhẹ – di chứng từ việc cưỡng ép mượn năm phần trăm lực thạch hóa để bóp nát xích sắt của Lục Vô Kỵ ở lối vào khu mỏ lúc sáng sớm.
"Cô không cần phải gồng mình như vậy," Lục Càn Khôn bước đi bên cạnh, thân hình vạm vỡ như một bức tường đá di động khẽ nghiêng về phía cô, sẵn sàng làm điểm tựa. "Áp lực trọng lực tự nhiên của pháo đài này rất mạnh. Thể chất người thường của cô đang gánh chịu quá tải."
"Tôi ổn, Lục gia chủ," Giao Giao khẽ đẩy gọng kính lọc Vy Thanh, đôi mắt sắc sảo sau lớp kính phân cực quét qua những vách tường đá nguyên khối sừng sững. "Sự yếu đuối thể xác là thứ duy nhất kẻ thù muốn thấy ở tôi lúc này. Tôi sẽ không cho chúng toại nguyện."
Khi đi qua hành lang dẫn vào phòng nghị sự, Giao Giao lén đưa bàn tay trái chạm vào một cột trụ bằng quặng thạch anh vàng thô sơ dựng dọc lối đi. Ngay lập tức, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của cô khẽ run lên. Một tia sáng vàng kim nhạt như sợi chỉ mảnh từ vách đá chạy dọc vào bề mặt nhẫn. Thạch anh đỏ hấp thụ năng lượng thạch kim tự nhiên, nhấp nháy phát sáng, sạc lại được mười lăm phần trăm năng lượng. Tuy nhiên, vết nứt mới rộng thêm một milimét trên mặt nhẫn vẫn nằm đó, rò rỉ những tia sáng đỏ yếu ớt. Cô biết, lá chắn bảo mệnh này chỉ có thể duy trì được một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi.
Cửa phòng nghị sự Thạch Lâm nặng nề mở ra. Bên trong, chiếc bàn tròn bằng đá hắc thạch khổng lồ đã chật kín người. Ngồi ở vị trí trung tâm của phe đối lập là Lục Thiên Hành. Trưởng lão phản loạn của Lục gia ngồi quắc thước trong bộ trang phục thêu hoa văn thạch anh vàng quý phái, đôi mắt xảo quyệt đầy tham vọng khẽ híp lại khi nhìn thấy Giao Giao bước vào. Bên cạnh lão, Lục Vô Kỵ đang ngồi với cánh tay phải băng bó trắng xóa, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ nhục nhã và căm hận.
"Gia chủ," Lục Thiên Hành mở lời, giọng nói ráo hoảnh nhưng mang theo áp lực trọng lực vô hình đè nặng lên không gian phòng họp. "Anh đưa một người thường vô năng bước vào cuộc họp tối mật của ban quản trị mỏ quặng Sắt Xám, liệu có phải là quá coi thường quy tắc của tổ tiên để lại?"
Lục Càn Khôn lạnh lùng kéo ghế cho Giao Giao ngồi xuống, rồi tự mình ngồi vào chiếc ghế gia chủ ở đầu bàn. "Thẩm Giao Giao là đại diện pháp lý chung của tập đoàn Aegis, cũng là phu nhân hợp pháp của tôi dưới sự chứng nhận của huyết khế tối cao. Bà ấy có toàn quyền tham dự mọi cuộc họp liên quan đến tài sản của Lục gia."
"Phu nhân hợp pháp?" Lục Thiên Hành cười lạnh, lão vỗ mạnh tay xuống bàn đá, ném ra một tập hồ sơ bằng giấy da dê cổ dày cộp. "Một cuộc hôn nhân giả dối để trốn tránh sự kiềm tỏa của Hội đồng Trưởng lão mà cũng dám gọi là hợp pháp? Lục Càn Khôn, anh vì một con ranh người thường mà bôi nhọ dòng máu thuần chủng của Thạch tộc. Hôm nay, mười hai chi phái bảo thủ của Lục gia đồng loạt ký tên vào văn bản này. Chúng tôi tuyên bố rút toàn bộ ba mươi phần trăm ngân quỹ và cổ phần mỏ quặng Sắt Xám ra khỏi quyền kiểm soát của anh!"
Cả phòng họp xôn xao. Lục Càn Khôn biến sắc, những đường gân đá màu xám tro đột ngột nổi lên trên gương mặt góc cạnh của hắn. Việc rút ba mươi phần trăm vốn khẩn cấp của phe bảo thủ sẽ tạo ra một khoảng trống tài chính khổng lồ. Theo quy định của tập đoàn Aegis, nếu trong vòng hai mươi tư giờ, gia chủ không thể bù đắp khoảng trống này, tài khoản của Lục gia sẽ bị dán nhãn 'vi phạm khả năng thanh toán', dẫn đến việc tịch thu quyền khai thác mỏ và phế truất tư cách gia chủ của hắn.
"Lục Thiên Hành, ông muốn đẩy Lục gia vào thế diệt vong sao?" Lục Càn Khôn trầm giọng gầm lên, áp lực địa chấn từ cơ thể hắn khiến chiếc bàn đá hắc thạch khẽ rung chuyển.
"Diệt vong? Không, chúng tôi chỉ đang cứu Lục gia khỏi bàn tay của một kẻ điên," Lục Thiên Hành ngạo nghễ nói, lão liếc nhìn Giao Giao với vẻ khinh bỉ cực điểm. "Văn bản rút vốn hoàn toàn hợp pháp theo điều lệ nội bộ của gia tộc. Trong vòng hai mươi tư giờ, nếu anh không có đủ năm trăm vạn tinh thạch tuổi thọ để bù vào, hãy tự động bước xuống khỏi chiếc ghế gia chủ!"
Lục Vô Kỵ đứng bật dậy, cười lớn: "Anh họ, anh không có đủ số tinh thạch đó đâu! Trừ khi anh đồng ý hủy bỏ cái huyết khế hôn nhân nực cười kia, trục xuất con ranh này khỏi pháo đài, chúng em mới xem xét lại!"
Lục Càn Khôn siết chặt nắm đấm đá, khớp xương kêu rắc rắc. Hắn biết mình đã rơi vào cái bẫy tài chính được chuẩn bị cực kỳ tinh vi của lão cáo già này. Sức mạnh võ lực của hắn không thể dùng để lấp đầy một khoảng trống tài chính hợp pháp.
"Ai nói văn bản rút vốn của các vị là hợp pháp?"
Một giọng nói lạnh lùng, trong trẻo nhưng đầy uy quyền vang lên, dập tắt mọi tiếng xì xào trong phòng họp. Thẩm Giao Giao chậm rãi đứng dậy, cô tựa nhẹ tay trái lành lặn lên mặt bàn đá, tay phải khẽ mở chiếc cặp da thuộc cổ, rút ra một chiếc huy hiệu bằng hợp kim titan lấp lánh thêu biểu tượng năm gia tộc tối cao. Cô đặt mạnh chiếc huy hiệu xuống giữa bàn họp.
"Huy hiệu phu nhân tối cao Aegis!" Một trưởng lão đứng tuổi kinh hô, vội vàng lùi lại một bước.
"Trưởng lão Thiên Hành, ông cậy mình nắm giữ điều lệ nội bộ Lục gia để làm càn," Giao Giao nhìn thẳng vào mắt Lục Thiên Hành, ánh mắt sau lớp kính lọc sắc lẹm như dao cạo. "Nhưng ông quên mất rằng, Lục gia là một thành viên của tập đoàn tài chính Aegis. Và theo Luật phân chia tài sản cổ của giới dị năng, dòng thứ tư, chương hai: 'Mọi giao dịch rút vốn, chuyển nhượng tài sản vượt quá mười phần trăm của bất kỳ gia tộc thành viên nào đều phải chịu sự kiểm toán khẩn cấp và phê duyệt của đại diện pháp lý chung Aegis.'"
Lục Thiên Hành biến sắc, nhưng lão nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, cười khẩy: "Kiểm toán khẩn cấp? Cô chỉ là một người thường, lấy tư cách gì để kiểm toán dòng tiền của Thạch tộc? Văn bản rút vốn của chúng tôi hoàn toàn là tài sản sạch tích lũy qua nhiều năm khai thác quặng!"
"Sạch?" Giao Giao khẽ nhếch môi, nụ cười của cô khiến Lục Thiên Hành đột ngột cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Lâm Ý, trình chiếu tài liệu."
Lâm Ý từ cửa bước vào, nhanh chóng cắm một thiết bị lưu trữ vào máy chiếu tinh thể của phòng họp. Trên màn hình ánh sáng xanh hiện ra hàng loạt bảng số liệu tài chính phức tạp, ghi lại các dòng tiền giao dịch từ mỏ quặng Sắt Xám trong suốt ba năm qua.
"Theo tài liệu kiểm toán dòng tiền mà tôi vừa trích xuất từ ngân hàng sinh học Aegis," Giao Giao gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá, giọng nói đanh thép vang vọng. "Khoản tiền ba mươi phần trăm cổ phần mà phe bảo thủ của ông định rút ra, thực chất có chứa hơn hai trăm vạn tinh thạch tuổi thọ được chuyển chuyển từ các tài khoản ẩn danh của mỏ quặng dưới đáy xã hội. Và đoán xem ai là người đứng tên các tài khoản ẩn danh đó?"
Màn hình chuyển sang một văn bản có chữ ký phát sáng đỏ nhạt dưới kính lọc võng mạc của Giao Giao. Đó là chữ ký của Trương Hổ – gã đốc công tàn bạo của mỏ quặng ngầm đã bị cô hạ bệ ở Quận 9.
"Đó là dòng tiền bẩn từ việc trốn thuế tuổi thọ lậu và cưỡng bức lao động thợ mỏ nghèo khổ của Trương Hổ, kẻ liên minh cũ của ông," Giao Giao tiến lên một bước, áp sát bàn họp, giọng nói như một bản án tử hình treo lơ lửng. "Số tài sản ông định rút ra hiện đang là vật chứng của một vụ án hình sự ngầm về tội bóc lột sinh học và trốn thuế quy mô lớn. Theo luật pháp Aegis, bất kỳ tài sản nào liên quan đến tội phạm đang bị điều tra đều phải bị phong tỏa ngay lập tức để phục vụ công tác tố tụng."
"Cô... cô vu khống!" Lục Thiên Hành mặt cắt không còn giọt máu, lão đập bàn đứng dậy, hơi thở dồn dập, áp lực trọng lực quanh người bộc phát hỗn loạn. "Trương Hổ đã bị bắt, làm sao cô có được những tài liệu bảo mật này?"
"Ông quên tôi là ai rồi sao, Trưởng lão Thiên Hành? Tôi là đại luật sư của khu ổ chuột, người đã trực tiếp kết án Trương Hổ," Giao Giao lạnh lùng đáp, cô không hề lùi bước trước áp lực trọng lực đang đè nặng lên bả vai đau đớn của mình. Cô đưa ngón tay áp út có đeo nhẫn Thạch Anh Đỏ lên, hướng thẳng về phía màn hình tinh thể. "Với tư cách là đại diện pháp lý chung của Aegis, tôi tuyên bố kích hoạt thủ đoạn: Đóng băng tài sản khẩn cấp đối với toàn bộ tài khoản cá nhân và cổ phần của Lục Thiên Hành cùng mười hai chi phái bảo thủ!"
"Tách!"
Một tia sáng đỏ rực từ chiếc nhẫn khế ước của Giao Giao bắn thẳng vào màn hình tinh thể. Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống tài khoản của phe bảo thủ hiển thị trên màn hình đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực rỡ với dòng chữ lớn phát sáng: 'TÀI KHOẢN BỊ PHONG TỎA PHÁP LÝ - CẤM GIAO DỊCH'.
"Rắc!" Một tiếng nứt nhẹ vang lên từ ngón tay Giao Giao. Vết nứt trên nhẫn Thạch Anh Đỏ loang rộng thêm một chút, rò rỉ ra một luồng từ trường nóng rát khiến cô phải khẽ cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Cái giá sinh học cho việc cưỡng ép sử dụng thủ đoạn đóng băng tài sản khẩn cấp khi nhẫn đang cạn kiệt năng lượng là một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ.
"Không thể nào... tài sản của tôi!" Lục Thiên Hành nhìn chằm chằm vào màn hình đỏ rực, hai tay lão run rẩy dữ dội. Lão nhận ra mình đã mất hoàn toàn quyền kiểm soát đối với dòng tiền của mình.
"Theo luật tố tụng Aegis, kể từ giây phút này, tư cách cổ đông và quyền biểu quyết của ông tại cuộc họp ban quản trị bị tước bỏ hoàn toàn do tài sản đang trong tình trạng tranh chấp pháp lý," Giao Giao lạnh lùng tuyên bố, cô chậm rãi ngồi xuống ghế, phong thái kiêu sa và uy nghiêm như một nữ vương đang phán quyết kẻ tội đồ. "Cuộc họp ban quản trị mỏ quặng Sắt Xám kết thúc tại đây. Quyết định rút vốn bị hủy bỏ."
Lục Càn Khôn đứng dậy, ánh mắt xám tro của hắn nhìn Giao Giao đầy vẻ tôn kính và kinh ngạc. Hắn vung tay ra hiệu cho đội cận vệ thiết giáp bước vào: "Áp giải Lục Thiên Hành và những kẻ liên quan về phòng giam pháo đài để chờ điều tra!"
"Rầm!"
Lục Thiên Hành nhìn màn hình tài khoản bị đóng băng đỏ rực, lão đập mạnh hai tay xuống bàn đá khiến mặt bàn nứt toác, đứng bật dậy gầm lên điên cuồng. Đôi mắt lão đỏ ngầu sát khí, nhìn chằm chằm vào Giao Giao như muốn xé xác cô ra làm trăm mảnh:
"Con ranh người thường chết tiệt! Cô dám dùng cái trò luật pháp nực cười này để cướp đi tài sản của ta? Ta thề sẽ dùng Ma Lang tộc để san phẳng cái văn phòng luật rách nát của cô ở Quận 9, khiến cô và lũ thợ mỏ rác rưởi kia phải chôn thây dưới lòng đất!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!