Nhạc nềnBattleField4

Tuần Cư Trú Thứ Hai: Pháo Đài Thạch Kim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe bọc thép nặng nề bọc đá thạch anh vàng rầm rập chuyển bánh, băng qua những ranh giới cuối cùng của khu trung lưu ngập tràn ánh đèn neon để tiến về phía Tây thành phố ngầm Tân Khánh. Bên ngoài cửa kính cường lực dày ba lớp, cảnh sắc đô thị hiện đại dần lùi lại, thay thế bằng những vách đá tự nhiên khổng lồ xám xịt và bầu không khí đậm đặc bụi kim loại của Khu mỏ Sắt Xám.


Bên trong khoang xe rộng rãi, Thẩm Giao Giao tựa lưng vào lớp ghế da êm ái, khẽ thở dốc. Bả vai phải của cô vẫn âm ỉ đau, vết bỏng điện sạm rỉ máu từ sợi roi điện của Ngục trưởng Hình dù đã được Vy Thanh bôi thuốc đông máu đặc trị nhưng mỗi nhịp xe xóc nảy vẫn khiến cô nhíu mày. Cổ chân trái bị trật khớp sưng đỏ được băng bó chặt chẽ, gác tạm lên bệ tỳ tay. Chiếc kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh đeo trên mặt cô phản chiếu ánh sáng đỏ mờ nhạt từ chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út. Hiện tại, chiếc nhẫn hoàn toàn nguội lạnh, mức năng lượng chạm ngưỡng không phần trăm sau ca vượt ngục hiểm nghèo, và vết nứt mới loang rộng thêm một milimét trên bề mặt đá như một lời cảnh báo tàn nhẫn về giới hạn sinh học của một người thường.


Đối diện với cô, Lục Càn Khôn ngồi trầm mặc như một bức tượng tạc từ đá tảng. Thân hình vạm vỡ của gia chủ Thạch tộc chiếm trọn một góc xe, mái tóc xám tro ngắn ngủi của hắn bám một lớp bụi quặng mỏng. Trên bả vai phải của hắn, lớp áo sơ mi hở cúc để lộ những đường nứt nẻ xám xịt rỉ máu đỏ rực – di chứng từ việc gánh chịu hai mươi phần trăm sát thương roi điện thay cô thông qua Huyết khế cộng hưởng.


"Cô vẫn chịu đựng được chứ?" Lục Càn Khôn mở lời, giọng nói trầm đục như tiếng hai tảng đá mài vào nhau. Đôi mắt xám tro của hắn lướt qua bả vai băng bó của cô, ánh lên một tia phức tạp. "Pháo đài Thạch Kim không giống Lâu đài Bóng Đêm của Dạ Vô Song. Nơi đó được xây dựng trực tiếp trên các vỉa quặng Sắt Xám, áp lực trọng lực tự nhiên rất lớn. Thể chất người thường của cô sẽ gặp không ít khó khăn."


"Tôi là luật sư, Lục gia chủ," Giao Giao khẽ đẩy gọng kính lọc, giọng nói tuy yếu ớt nhưng vẫn giữ nguyên sự sắc sảo, lạnh lùng đặc trưng. "Tôi đến đây để thực hiện nghĩa vụ hợp đồng của tuần cư trú thứ hai, chứ không phải đi nghỉ dưỡng. Áp lực trọng lực hay áp lực chính trị từ phe phản đối của Lục gia đối với tôi đều như nhau cả thôi."


Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt góc cạnh nam tính. Hắn tôn trọng trí tuệ và sự quật cường của cô gái này. Việc cô dùng chính mạng sống để bẫy Kim Diện Nhân và ép năm gia chủ phải ra tay giải cứu đã chứng minh cô không phải là một kẻ bám đuôi vô năng.


"Két——!"


Chiếc xe bọc thép đột ngột phanh gấp, lốp xe ma sát mạnh trên mặt đường đá dăm tạo ra tiếng rít chói tai. Cơ thể Giao Giao theo quán tính lao về phía trước, bả vai phải va chạm nhẹ vào thành ghế khiến cô đau đến mức hít một hơi khí lạnh.


"Có chuyện gì thế?" Lục Càn Khôn nhíu mày, giọng nói lập tức trầm xuống đầy uy áp.


"Gia chủ..." Giọng của tài xế A hổ vang lên qua bộ đàm nội bộ, có phần căng thẳng và ngập ngừng. "Lối vào Khu mỏ Sắt Xám... có người chặn đường. Là... thiếu gia Lục Vô Kỵ."


Đôi mắt Lục Càn Khôn lập tức híp lại, tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Hắn định mở cửa bước xuống, nhưng Giao Giao đã khẽ giơ tay ngăn lại.


"Để tôi xuống cùng anh," cô nói, ánh mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh lóe lên tia sáng tính toán. "Kẻ đến không thiện, thiện đã không đến. Nếu anh ra mặt che chở cho tôi ngay lúc này, phe phản đối trong Lục gia sẽ càng có cớ để rêu rao rằng gia chủ tối cao của họ đang bị một người thường vô năng thao túng."


Lục Càn Khôn nhìn cô sâu sắc, rồi khẽ gật đầu. Hắn bước xuống xe trước, đưa tay đỡ Giao Giao bước xuống. Cô khập khiễng tựa một phần trọng lượng cơ thể vào cánh tay vững chãi của hắn, chân trái đau nhức nhích từng bước nhỏ trên nền đá lạnh.


Trước mắt họ, lối vào Khu mỏ Sắt Xám bị chặn đứng bởi ba chiếc xe địa hình cỡ lớn. Đứng giữa con đường đầy bụi quặng là Lục Vô Kỵ. Gã em họ phản nghịch của Lục Càn Khôn sở hữu thân hình cao lớn cơ bắp cuồn cuộn không kém gia chủ, mái tóc nhuộm vàng rực rỡ như lửa gào rú giữa gió cát phương Tây. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ thể thao, hai cánh tay trần bọc đầy những sợi xích sắt dày cộp encrusted thạch anh vàng phát sáng lấp lánh.


"Anh họ!" Lục Vô Kỵ lớn tiếng gọi, nụ cười trên môi gã đầy vẻ ngạo mạn và khiêu khích. "Em nghe nói anh vừa đại náo tòa án ngầm để cứu một con ranh người thường vô năng. Em không tin nổi gia chủ tối cao của Thạch tộc lại đi ký một cái huyết khế hôn nhân giả nực cười như vậy. Hôm nay, em đến đây để kiểm tra xem... cái kẻ được gọi là 'Phu nhân tối cao' của tập đoàn Aegis này có tư cách bước chân vào Pháo đài Thạch Kim hay không!"


Nói đoạn, Lục Vô Kỵ vung mạnh cánh tay phải. Sợi xích sắt bọc thạch anh vàng nặng nề quất mạnh xuống mặt đất đá dăm.


"Chát——!"


Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất dưới chân Giao Giao nứt toác ra một vệt dài, bụi đá bắn tung tóe. Luồng áp lực trọng lực vô hình từ sợi xích đột ngột đè nặng xuống xung quanh phạm vi ba mét. Áp lực trọng lực tăng vọt khiến lồng ngực Giao Giao thắt lại, cổ chân trái đau buốt như bị hàng vạn tấn đá đè nặng. Cô loạng choạng suýt ngã, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy cánh tay của Lục Càn Khôn để giữ thăng bằng.


"Lục Vô Kỵ! Ngươi muốn phản nghịch sao?" Lục Càn Khôn gầm lên, cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện những vệt xám xịt của đá cứng, sẵn sàng bộc phát Kim cương giáp để nghiền nát gã em họ.


"Anh họ, đây là việc của em và cô ta!" Lục Vô Kỵ cười lớn, gã bước lên một bước, sợi xích sắt trên tay lại khẽ rung lên kêu lách cách. "Nếu cô ta thực sự là phu nhân tối cao, thì phải chịu được một đòn thử thách của Thạch tộc. Bằng không, một kẻ rác rưởi không chịu nổi một cái phủi tay của em thì không xứng đáng bước qua cổng pháo đài!"


A hổ từ phía sau định lao ra can thiệp, nhưng Giao Giao đã giơ tay ra hiệu lui lại. Cô khẽ đẩy nhẹ Lục Càn Khôn ra, đứng thẳng người bằng một chân phải lành lặn, đối mặt trực diện với gã khổng lồ tóc vàng.


Cô biết, nhẫn Thạch Anh Đỏ của cô hiện tại hoàn toàn cạn kiệt năng lượng, màng bảo vệ từ trường không thể kích hoạt. Thể chất người thường của cô sẽ bị sợi xích kia đánh nát xương thịt chỉ trong một đòn. Nhưng cô cũng nhìn thấy rõ một kẽ hở pháp lý sinh học nằm ngay trong Luật phân chia tài sản cổ của giới dị năng được ghi chép trong cuốn sổ tay của cha.


*"Điều khoản 2: Người phối ngẫu hợp pháp có quyền mượn tạm thời và điều hòa 5% năng lượng của đối phương để tự vệ trong trường hợp khẩn cấp mà không cần sự đồng ý trực tiếp, miễn là khế ước máu đang hoạt động."*


Giao Giao khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần vào sợi chỉ huyết ký vô hình đang kết nối tim cô với Lục Càn Khôn. Cô thầm đọc khẩu quyết kích hoạt khế ước trong lòng.


"Kích hoạt... mượn lực thạch hóa năm phần trăm."


Ngay lập tức, chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên ngón tay cô khẽ lóe lên một tia sáng đỏ rực rỡ rồi tắt lịm, vết nứt trên bề mặt đá nứt rộng thêm một milimét do quá tải dòng năng lượng lạ đột ngột truyền qua.


Một luồng cảm giác lạnh buốt, nặng nề như chì chảy dọc từ nhẫn khế ước truyền thẳng vào cánh tay phải của Giao Giao. Cô rùng mình, cảm nhận rõ ràng từng tế bào da thịt ở bàn tay và cẳng tay phải của mình đang trải qua một quá trình biến đổi sinh học đáng sợ. Da cô mất đi vẻ mềm mại hồng hào, nhanh chóng chuyển sang màu xám tro của đá granite khô khốc, mờ nhám và cứng ngắc. Các khớp ngón tay hóa thành những khối đá vuông vức, các mạch máu nổi lên dưới lớp da đá phát ra ánh sáng đỏ nhạt của huyết khế.


Đây chính là Thạch Giáp Thủ – kỹ năng phòng ngự đặc thù mượn từ năm phần trăm năng lượng của gia chủ tối cao Lục Càn Khôn.


"Cái gì?!" Lục Vô Kỵ trợn tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy bàn tay hóa đá của Giao Giao. Gã không thể tin nổi một người thường lại có thể sử dụng dị năng thạch hóa của Lục gia.


Nhưng sự kiêu ngạo và nóng nảy đã lấn át lý trí của gã. Lục Vô Kỵ gầm lên một tiếng, vung mạnh sợi xích sắt bọc thạch anh vàng, quất thẳng về phía ngực Giao Giao với tốc độ xé gió.


"Chết đi con ranh!"


Sợi xích sắt mang theo luồng áp lực trọng lực nặng nề lao vút tới. Giao Giao không hề né tránh, cô đứng im như một cột đá vững chãi. Đúng vào khoảnh khắc sợi xích chỉ còn cách ngực cô vài mươi phân, cô vươn bàn tay phải đã thạch hóa hoàn toàn ra, chộp thẳng vào đầu sợi xích.


"Bộp——!"


Một tiếng va chạm khô khốc vang dội khắp lối vào khu mỏ. Những tia lửa vàng rực bắn ra tung tóe từ các tinh thể thạch anh vàng trên xích sắt khi chúng va chạm mạnh vào lòng bàn tay đá granite của cô. Áp lực trọng lực khổng lồ từ sợi xích đè nặng lên cánh tay phải của Giao Giao, khiến xương bả vai đang bị thương của cô nhói đau dữ dội, nhưng bàn tay đá của cô vẫn nắm chặt lấy sợi xích, không hề dịch chuyển dù chỉ một milimét.


"Lực thạch hóa của gia chủ tối cao... không phải để ngươi dùng vào việc khiêu khích vô nghĩa này," Giao Giao lạnh lùng nói, đôi mắt sau chiếc kính lọc Vy Thanh nhìn thẳng vào gương mặt đang tái nhợt vì kinh hoàng của Lục Vô Kỵ.


Cô siết chặt năm ngón tay đá. Sức mạnh thạch hóa năm phần trăm bùng phát từ lòng bàn tay cô, truyền dọc theo sợi xích sắt.


"Rắc... rắc... rắc..."


Những vết rạn nứt xám xịt bắt đầu loang nhanh trên các mắt xích sắt dày cộp. Chỉ trong một nhịp thở, các tinh thể thạch anh vàng bọc ngoài xích sắt bị áp lực thạch hóa nghiền nát thành những hạt bụi mịn màu vàng, và toàn bộ sợi xích sắt dày nặng nề bị bóp nát vụn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét, rơi là tả xuống nền đất đá dăm như một trận mưa gray tuyết.


Lục Vô Kỵ lùi lại ba bước, nhìn bàn tay trống rỗng của mình rồi nhìn đống vụn sắt dưới đất, gương mặt gã đầy vẻ hoảng sợ và không thể tin nổi. Gã bị kinh ngạc tột độ khi thấy một người thường dùng chính năng lực gia tộc gã để phản công và bẻ gãy vũ khí của gã một cách dễ dàng.


"Phù..."


Giao Giao khẽ thở ra một hơi dài, ngắt kết nối khế ước. Lớp đá xám tro trên tay phải cô nhanh chóng rút lui, trả lại làn da trắng ngần nhưng lúc này đã tái nhợt và run rẩy dữ dội. Các thớ cơ ở cánh tay phải và bả vai cô đau nhức, mỏi nhừ đến mức không thể nhấc lên nổi – cái giá sinh học thực tế cho việc cưỡng ép dòng năng lượng dị tộc chảy qua cơ thể người thường.


Lục Càn Khôn bước lên một bước, chắn ngay trước mặt Giao Giao. Áp lực vương quyền tối cao của hắn bùng phát, ép buộc Lục Vô Kỵ và đám cận vệ phải quỳ sụp xuống đất dưới áp lực trọng lực khổng lồ.


"Lục Vô Kỵ, cút ngay trước khi ta dùng gia quy để phế truất dị năng của ngươi!" Giọng nói của Lục Càn Khôn vang lên như sấm nổ giữa khu mỏ.


Lục Vô Kỵ hoảng sợ cúi đầu, không dám ho he thêm một lời, vội vàng leo lên xe địa hình tháo chạy cùng đồng bọn.


Giao Giao khẽ khập khiễng bước qua đống vụn sắt, tựa vào vai Lục Càn Khôn để tiến về phía cổng Pháo đài Thạch Kim. Nhưng khi cô khẽ ngước mắt lên nhìn tháp cao của pháo đài đá nguyên khối vĩ mô phía trước, cô đột ngột khựng lại.


Trên ban công đá cao nhất của pháo đài, một bóng người quắc thước mặc trang phục trưởng lão thêu hoa văn thạch anh vàng đang đứng im lặng nhìn xuống. Đó là Trưởng lão phản loạn Lục Thiên Hành. Trên tay lão cầm một tập hồ sơ dày cộp – văn bản rút vốn mỏ quặng khẩn cấp hòng dồn Lục Càn Khôn vào thế phá sản.


Lão nhìn xuống Giao Giao, đôi mắt xảo quyệt đầy tham vọng khẽ híp lại, nở một nụ cười nham hiểm đầy âm mưu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!