Nhạc nềnBattleField4

Hai Giờ Trong Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cửa sắt hắc thạch nặng nề sập xuống, triệt tiêu hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng dội xuống từ sảnh tòa án ngầm Tân Khánh. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sét của máu cùng hơi ẩm mốc của ngục tối dị năng bao trùm lấy Thẩm Giao Giao.


Cô bị đẩy thô bạo lên một chiếc ghế tra tấn bằng hợp kim đúc đặc giữa phòng giam tối mật. Cổ chân trái bị trật khớp từ trận chiến trước sưng vù lên, từng cơn đau nhói buốt chạy dọc ống chân mỗi khi cô khẽ cử động. Hai vòng xích hắc thạch nặng nề khóa chặt lấy cổ tay cô, ép chặt vào thành ghế. Luồng năng lượng từ trường hắc thạch từ xích sắt lạnh lẽo bò dọc theo kinh mạch, khóa chặt mọi khả năng lưu thông dị năng của người thường, khiến nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ trên ngón tay áp út của cô tắt lịm hoàn toàn, bề mặt xuất hiện thêm những vết nứt loang rộng yếu ớt rỉ ra những tia sáng đỏ mờ nhạt rồi biến mất.


"Cạch. Cạch."


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ lối đi hẹp. Thân ảnh khổng lồ của Ngục trưởng Hình bước vào phòng giam. Hắn mặc bộ giáp cai ngục màu đen xám loang lổ vết sẹo bỏng, gương mặt hung tợn lộ ra dưới ánh đèn mờ. Trên tay hắn, sợi roi điện từ trường cao áp gai sắt khẽ kéo lê trên sàn đá, phát ra những tiếng rít xèo xèo và những tia chớp xanh lét đầy đe dọa.


"Thẩm Giao Giao," Ngục trưởng Hình mở miệng, giọng nói ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau. "Ta khuyên ngươi nên biết điều. Kim Diện Nhân phán quan đã ký lệnh. Chỉ cần ngươi đặt dấu tay máu vào bản hủy khế ước hôn nhân giả này, ngươi sẽ được rời khỏi đây một cách nguyên vẹn. Bằng không, hai giờ trong ngục tối của ta sẽ là hai giờ dài nhất trong cuộc đời người thường ngắn ngủi của ngươi."


Hắn quăng một cuộn giấy da dê ngụy tạo lên chiếc bàn sắt trước mặt cô. Giao Giao khẽ ngước mắt lên. Dù khóe môi vẫn còn vương vệt máu khô từ phiên tòa trước, đôi mắt cô sau chiếc kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh vẫn tĩnh lặng và sắc sảo đến đáng sợ. Cô khẽ cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt:


"Ngục trưởng Hình, một phán quan lạm quyền vừa bị vạch trần hành vi ngụy tạo chứng cứ ngay tại phiên tòa tối cao, lại có thể ban hành một lệnh cưỡng chế hợp pháp sao? Theo quy tắc tố tụng ngầm Tân Khánh, mọi lệnh bắt giữ và tra tấn nhân chứng khi chưa có sự phê duyệt của Hội đồng Trưởng lão đều là hành vi phạm pháp cấp độ đỏ. Ngươi đang tự tay ký vào bản án tử hình cho chính mình đấy."


"Rầm!"


Ngục trưởng Hình đập mạnh tay xuống bàn sắt, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ.


"Ranh con miệng còn hôi sữa! Ở cái ngục tối này, ta chính là quy tắc! Để xem cái miệng cứng cỏi của ngươi chịu được mấy roi!"


Hắn lập tức kích hoạt dị năng Trọng lực nhốt giam. Không khí xung quanh Giao Giao đột ngột co rút lại, áp lực trọng lực khổng lồ tăng vọt gấp năm lần đè nặng lên bả vai mảnh mai của cô. Xương khớp cô kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc, phổi bị bóp nghẹt khiến cô không thể hít thở bình thường. Ngay sau đó, Ngục trưởng Hình vung mạnh chiếc roi điện cao áp, quật thẳng vào bả vai phải của cô.


"Chát!"


Dòng điện cao áp từ trường bùng nổ, xé rách lớp áo vest công sở của cô, để lại một vệt cháy sạm rỉ máu trên làn da trắng ngần. Cơn đau đớn tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào hệ thần kinh khiến Giao Giao hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể cô co giật mạnh dưới áp lực của dòng điện.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc vệt máu tươi đầu tiên từ bả vai cô chảy xuống, sợi chỉ huyết ký vô hình ẩn dưới da cổ tay cô đột ngột bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ. Huyết khế cộng hưởng (Chia sẻ 20% thương tổn) chính thức bị kích hoạt cưỡng chế do người khởi xướng bị tổn hại sinh mệnh cấp độ nặng.


***


Cùng lúc đó, tại tháp trung tâm của Lâu đài Bóng Đêm ngoại ô phía Bắc.


Dạ Vô Song đang ngồi trầm mặc bên bàn làm việc bằng gỗ mun, đôi mắt phượng màu đỏ sậm đăm chiêu nhìn vào khoảng không u tối. Đột nhiên, lồng ngực hắn nhói lên một cơn đau thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


"Phụt!"


Dạ Vô Song rùng mình, một ngụm máu tươi đỏ sậm phun mạnh ra bàn làm việc. Trên làn da cổ của hắn, những đường gân máu phát sáng đỏ rực của sợi chỉ huyết ký nổi lên cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được một luồng điện cao áp ảo ảnh đang thiêu rốt bả vai phải của mình, đau đớn đến mức khiến một gia chủ tối cao hệ bóng đêm như hắn cũng phải khuỵu gối xuống sàn đá.


"Thẩm... Giao... Giao..." Dạ Vô Song gầm lên trong cổ họng, sát khí u tối bùng phát bao phủ toàn bộ căn phòng. "Ngục tối tòa án ngầm... Hình! Ngươi chán sống rồi!"


Huyết khế cộng sinh đã truyền hai mươi phần trăm sát thương thực thể từ cô sang thẳng cơ tim của hắn. Hắn nhận ra nếu cô chết trong ngục tối, phản phệ sinh học từ khế ước máu sẽ lập tức xé rách lõi năng lượng bóng tối của hắn.


Không chỉ có Dạ Vô Song.


Tại Pháo đài Thạch Kim ở phía Tây, Lục Càn Khôn đang kiểm tra mỏ quặng bỗng khựng lại, cơ thể đá của hắn xuất hiện những vết nứt rỉ máu đỏ rực khi cơn đau tim đột ngột ập đến. Tại U Minh Các, Tần Minh Dạ nôn ra máu ngay trên bệ đá thiền định. Tại Hỏa Phượng Trang, Tiêu Thần bùng phát bão lửa mất kiểm soát thiêu rụi toàn bộ phòng họp khi lồng ngực bị thiêu đốt bởi cơn đau phản phệ. Tại Vạn Thú điện, Đới Vĩnh An hóa thú bán phần, gầm rú điên cuồng cào nát bức tường đá khi cảm nhận được sự suy kiệt sinh mệnh của phu nhân hờ.


Năm vị chúa tể tối cao của giới ngầm Tân Khánh, những kẻ vốn kiêu ngạo và coi thường người thường, lúc này hoàn toàn bị bẻ gãy ý chí bởi xiềng xích sinh học của huyết khế. Họ hiểu rằng, dẹp bỏ mọi kiêu ngạo và mâu thuẫn gia tộc, liên minh giải cứu Thẩm Giao Giao lúc này là con đường sống duy nhất của họ.


***


Trong phòng giam tối mật, Ngục trưởng Hình đang định vung roi thứ hai thì mặt đất đột ngột rung chuyển dữ dội.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Tiếng nổ lớn vang dội từ phía cổng ngoài của tòa án ngầm. Áp lực địa chấn khổng lồ truyền qua các bức tường đá dày ba mét, khiến trần nhà ngục tối rơi xuống từng mảng bụi cát.


"Cái gì thế này? Động đất sao?" Ngục trưởng Hình kinh hoàng dừng roi, quay đầu nhìn về phía cửa phòng giam đang bị biến dạng dưới áp lực từ trường cực mạnh.


"Rầm!"


Bức tường đá kiên cố dày nửa mét của phòng giam bị đập nát hoàn toàn bởi một cú đấm khổng lồ bọc đá thạch anh vàng rực rỡ. Lục Càn Khôn bước qua đống đổ nát, đôi mắt xám tro rực lửa giận dữ, cơ thể đá cuồn cuộn cơ bắp tỏa ra uy áp phòng ngự tuyệt đối của Thạch tộc.


"Hình! Ngươi dám động vào người của Lục gia ta sao?" Lục Càn Khôn gầm lên, Địa chấn quyền bộc phát tạo ra những vết nứt chạy dọc sàn nhà ngục tối, đánh sập toàn bộ kết giới trọng lực của căn phòng.


Ngục trưởng Hình hoảng sợ lùi lại, định dùng xích hắc thạch khóa năng lượng của Lục Càn Khôn, nhưng một luồng sương mù đen đặc đột ngột trào ra từ chiếc bóng dưới chân hắn.


"Dạ ảnh truy kích!"


Thân ảnh cao lớn của Dạ Vô Song bước ra từ bóng tối ngay trước mặt Ngục trưởng Hình. Đôi mắt phượng đỏ sậm của hắn không hề có chút ấm áp, bàn tay bọc hắc ám lĩnh vực vươn ra nhanh như chớp, bóp chặt lấy cổ họng của gã ngục trưởng khổng lồ, nhấc bổng hắn lên không trung.


"Ư... khụ..." Ngục trưởng Hình giãy giụa điên cuồng, nhưng luồng hắc ám của Dạ Vô Song đã hoàn toàn phong tỏa hệ thần kinh của hắn, khiến hắn không thể kích hoạt dị năng khóa năng lượng hắc thạch.


"Ngươi định dùng cô ta làm con tin sao?" Dạ Vô Song lạnh lùng nói, lực bóp ở tay tăng mạnh khiến xương cổ của Ngục trưởng Hình kêu lên những tiếng rạn nứt nguy hiểm. "Trong vòng một giây, ta có thể khiến linh hồn ngươi tan biến vào bóng tối vĩnh viễn."


Cùng lúc đó, Tiêu Thần bước vào phòng giam, ngọn lửa xích viêm đỏ rực bao quanh người hắn như một vị thần lửa tức giận. Hắn vung tay, một luồng hỏa lực nóng rực thiêu rụi hoàn toàn sợi roi điện cao áp trên sàn nhà thành tro bụi. Đới Vĩnh An đứng cạnh giường đá, móng vuốt thú vương sắc lẹm khẽ lướt qua xích hắc thạch trên cổ tay Giao Giao, nhẹ nhàng cắt đứt xích sắt như cắt một sợi chỉ thường.


Tần Minh Dạ bước đến bên Giao Giao, ôn nhu dùng linh hồn lực làm dịu đi những cơn co thắt cơ tim do dòng điện gây ra cho cô. Giao Giao khẽ thở dốc, tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của Đới Vĩnh An, đôi mắt cô lướt qua năm vị gia chủ đang đứng vây quanh mình với vẻ mặt vừa lo lắng, vừa phẫn nộ.


"Tôi đã nói rồi..." Giao Giao khẽ thì thào, khóe môi dính máu vẫn nở nụ cười kiêu hãnh của một đại luật sư chiến thắng. "Các anh không thể để tôi chết."


***


Ở sảnh chính phía trên, Kim Diện Nhân đang hoảng loạn đứng trước bàn làm việc bị bao vây bởi ngọn lửa xích viêm của Tiêu Thần. Hàng trăm cận vệ hoàng gia của năm gia tộc đã kiểm soát hoàn toàn tòa án ngầm, tước đoạt toàn bộ vũ khí của đặc vụ Viện kiểm sát.


"Kim Diện Nhân!" Đới Vĩnh An dí họng súng bọc thép từ trường sát vào thái dương của vị phán quan tối cao. "Ký lệnh thả người và lệnh phế truất chức vị của ngươi khẩn cấp, hoặc toàn bộ tòa án này sẽ biến thành tro bụi trong ba phút nữa."


Kim Diện Nhân run rẩy nhìn qua khe hở của chiếc mặt nạ vàng ròng. Hắn nhìn thấy Dạ Vô Song đang bế Giao Giao bước ra từ lối đi ngục tối, xung quanh là bốn gia chủ tối cao đứng hộ tống như những cận vệ trung thành nhất. Sức mạnh chính trị và liên kết sinh mệnh của năm gia tộc đứng đầu tập đoàn Aegis đã hoàn toàn đè bẹp quyền lực tư pháp mục nát của hắn.


"Ta... ta ký!" Kim Diện Nhân run rẩy đặt bút ký vào lệnh thả người khẩn cấp và lệnh từ chức dưới họng súng của Đới Vĩnh An.


Tuy nhiên, Giao Giao không hề có ý định rời đi trong im lặng. Cô yêu cầu Dạ Vô Song đặt cô ngồi xuống chiếc ghế luật sư ngay giữa sảnh tòa đổ nát. Cô đeo chiếc kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh lên, hướng ánh mắt sắc lạnh về phía hàng ghế khán giả, nơi Cát Tường – nữ vương tin đồn chuyên viết bài bôi nhọ cô – đang cố gắng lẻn trốn vào đám đông.


"Bị cáo Cát Tường!" Giọng nói của Giao Giao vang lên đanh thép giữa sảnh tòa đổ nát. "Theo đơn khởi kiện dân sự ngầm số 135 về tội vu khống và bôi nhọ danh dự phu nhân tối cao Aegis, tòa án danh dự dưới sự bảo trợ của cựu phán quan Ngô Bách đã tuyên án. Cô thua kiện và phải bồi thường mười năm tuổi thọ cho văn phòng luật Thẩm gia tức thời!"


Cát Tường rụng rời chân tay, cô ta quỳ rụp xuống sàn đá, khóc lóc van xin khi nhìn thấy Đới Vĩnh An và Tiêu Thần đang bước đến áp chế mình. Dưới sự cưỡng chế của quy luật huyết khế và luật pháp ngầm, một viên tinh thạch màu đỏ rực chứa đựng mười năm tuổi thọ tinh khiết bị trích xuất trực tiếp từ lồng ngực Cát Tường, bay lơ lửng rồi rơi gọn vào lòng bàn tay mảnh mai của Giao Giao.


Cầm trên tay viên tinh thạch chứa mười năm tuổi thọ bồi thường của Cát Tường, Giao Giao khẽ mỉm cười kiêu hãnh. Cô quay sang nhìn Lục Càn Khôn, người đang đứng nghiêm nghị che chở cho cô bên cạnh chiếc xe bọc thép bọc đá thạch anh vàng rực rỡ.


"Lục gia chủ," Giao Giao dõng dạc tuyên bố, giọng nói kiêu sa vang vọng khắp sảnh tòa ngầm đổ nát. "Tuần cư trú thứ hai của tôi tại Pháo đài Thạch Kim chính thức bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!